Chương 32: Những ngày Tết

Màu nền
Font chữ
Font size
Chiều cao dòng

Nam rất ít khi bộc lộ cảm xúc ra vẻ bề ngoài, nhưng mấy hôm nay Lori lại thấy hắn có vẻ bần thần nghĩ ngợi. Vốn trước đây hắn chỉ nằm trên giường khi cần ngủ hoặc phát nội dung những cuốn sách mà mình copy trên thư viện để nghiên cứu thì bây giờ lại thường nằm trên giường, đầu gối lên tay và nhìn đăm đăm lên trần nhà.

- Có chuyện gì xảy ra với anh vậy?

Lori hỏi, vẻ mặt quan tâm, cuộc sống của cô đã gắn liền với Nam nên những chuyện liên quan tới hắn dĩ nhiên cô không thể làm ngơ được.

- Tôi có được học bổng, sắp đi du học.

- Du học? Trường nào vậy?

- Đại học Blossom!

- A!

Lori giật mình sửng sốt, trường đại học Blossom với tuyệt đại đa số sinh viên chỉ có thể ngộ chứ không thể cầu, vậy mà ngẫu nhiên Nam lại có được học bổng.

- Trở thành sinh viên của trường đại học danh tiếng như vậy thì phải vui chứ! Nhưng vẻ mặt anh làm sao lại thẫn thờ như vậy?

Nam không nói gì, những chuyện liên quan đến tình cảm hắn chỉ giữ ở trong lòng, Lori biết tính hắn như vậy nên không nói thêm về vấn đề này nữa. Cô hỏi sang một vấn đề khác:

- Vậy anh sẽ đem theo tôi chứ?

Lori biết Nam không đem theo mình thì cô sẽ phải trở về môi trường đất, trở thành một linh hồn yếu ớt, coi như là chết lần thứ hai.

- Nếu cô muốn!

Hắn bình thản trả lời, hắn cảm thấy có Lori sống cùng, cuộc sống của hắn cũng vui vẻ lên một chút, hơn nữa cô cũng không gây cho hắn sự nguy hiểm nào. Lori nghe thấy vậy liền cho nổ một tràng pháo hoa ăn mừng.

- Dĩ nhiên là thích rồi! Ở đời mấy ai được sang Mỹ đâu! Bao giờ đi vậy?

- Khoảng một vài tuần nữa.

- Nhanh vậy ư? Tôi phải thu xếp đồ đạc từ bây giờ mới được!

Tuy tài sản của Lori chẳng có gì ngoài những tài liệu lưu trữ trong máy tính nhưng cô vẫn giữ tâm lý của một cô gái hồi còn sống, bất kỳ người con gái nào khi đi xa cũng mang theo cả một gia tài quần áo, giầy dép,...

- Anh cũng thu xếp đồ đạc đi, tôi trông anh không có biểu hiện gì của việc đi xa cả.

Tài sản của Nam không có gì nhiều ngoài chiếc máy tính Lori đang sử dụng là thấy cần thiết phải mang theo, những thứ còn lại sang đó hắn sẽ mua sắm. Ngôi nhà này thì hắn sẽ gửi trung tâm bất động sản bán đi, chắc hẳn người dân quanh vùng sẽ nghĩ hắn giống như những chủ nhân trước, chỉ ở một thời gian rồi phải bán tống bán tháo, nên việc bán chác này hắn chẳng lo người ta nghi ngờ.

Tuy được tôn xưng là Thợ Săn, người anh hùng bảo vệ thành phố nhưng Nam chưa bao giờ coi trọng danh từ ấy. Những hành động cứu người của hắn đơn giản chỉ là giúp đỡ những người gặp nạn và trừng trị bọn xấu. Vì thế việc từ bỏ thân phận Thợ Săn để đi du học cũng không khiến hắn suy nghĩ nhiều, chỉ đơn giản là hắn phải làm việc của mình và không thể giúp đỡ được gì cho thành phố này nữa.

Với nhiều người, chuyện đi du học là cả một vấn đề lớn về vật chất về tinh thần. Việc tự lo liệu cho bản thân ở một thế giới xa lạ, ngôn ngữ bất đồng, lại thêm việc xa gia đình, bạn bè. Vì thế, với một người sắp đi du học, việc chuẩn bị phải vô cùng chu đáo về nhiều mặt: sẵn sàng tâm lý xa nhà, chịu đựng vất vả, học tiếng,... Nhưng Nam thì khác, vấn đề ngôn ngữ hắn có thể hoàn thành chỉ trong một ngày, tiền bạc không phải là vấn đề hắn quan tâm và ở đây hắn cũng chẳng có anh em họ hàng nào cả. Chỉ duy nhất có một người con gái khiến hắn còn lưu luyến với nơi này và đó cũng là nguyên nhân mấy hôm nay vẻ mặt hắn trở nên bần thần như vậy.

Sau đêm giao thừa, hình bóng của Linh luôn ẩn khuất ở đâu đó trong tâm hồn Nam. Hắn nhớ lúc Linh tựa vai hắn ngủ, đôi mắt dịu dàng khép lại trên khuôn mặt xinh đẹp, nhớ hơi thở thoảng mùi hương, nhớ cảm giác êm ái khi Linh ôm lấy hắn, nhớ hai dòng nước mắt lung linh trên đôi má ngọc và nhớ giọng nói trong sáng của người con gái đã đem đến cho hắn nhiều cảm xúc khó quên. Trước đây, dù có ấn tượng tốt với Linh nhưng hắn không nghĩ rằng, giữa mình và người con gái ấy lại nảy sinh một thứ tình cảm mạnh mẽ đến vậy, thứ tình cảm mà hắn đã từng nghĩ không bao giờ dành cho một kẻ tâm hồn đã trở nên chai sạn như hắn.

Nhưng số phận của hắn không giống Linh, hắn không được sinh ra theo cách của con người và biết đâu chết cũng vậy, có hủy diệt như một sản phẩm khoa học nguy hiểm. Cuộc sống của hắn luôn có nhiều kẻ thù nên không thể để những chuyện đáng tiếc xảy đến với Linh. Những suy nghĩ đó đã ngăn cản hắn đến gần với Linh hơn và càng là lí do để hắn quyết tâm đi du học.

Nam dịch chuyển tức thời đến tòa chung cư đối diện ngôi nhà của Linh, đưa mắt quét khắp ngôi nhà nhưng không thấy cô ở trong đó. Sau giây lát suy nghĩ, hắn lại dịch chuyển đến căn phòng của cô. Hắn ngồi xuống chiếc ghế hàng ngày Linh vẫn hay ngồi học, đưa tay với lấy một vài cuốn sách và đọc lướt qua. Sau đó hắn cần lấy cuốn album ảnh và mở ra. Những bức ảnh chụp Linh trong các buổi liên hoan ca nhạc, hội khỏe phù đổng, những khoảnh khắc cô nhận bằng khen, giải thưởng về thành tích học tập cũng như hoạt động đoàn đội. Một số ít là những bức ảnh nghệ thuật, trong đó ấn tượng nhất là bức ảnh chụp Linh đứng giữa cánh đồng hoa và nở một nụ cười rất đẹp. Nam gỡ bức ảnh ra khỏi album rồi đặt lại đó một cái mặt cười, có bức ảnh này hắn sẽ không quên Linh như đã hứa. Sau đó hắn nhìn khắp căn phòng một lượt với vẻ trầm ngâm, có thể đây là lần cuối cùng hắn có mặt ở căn phòng này.

- Tạm biệt!

Hắn nói rồi toàn thân lóe sáng và biến mất trong một giây sau đó.

* Mời các bạn like trang: https://www.facebook.com/doctieuthuyethay

Để đọc tiểu thuyết mới và ủng hộ tác giả nhé

Cảm ơn!

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Pro