Tập 1. Tân Thế Giới

Màu nền
Font chữ
Font size
Chiều cao dòng

Chương 1. Thế thân hành sự

Bầu trời như một dải lụa xám dài vô tận, lấp lánh dăm vì sao. Xa xa, vô số cánh chim đang tìm đường về tổ.

Ở tận cuối chân trời, một chiếc đĩa khổng lồ đỏ lừ, lơ lửng trên những đỉnh núi xanh. Từng vệt mây màu mỡ gà nổi trôi như báo hiệu hoàng hôn buông xuống. 

Có tiếng suối chảy róc rách, hòa quyện cùng tiếng chim kêu chíc chíc gọi bầy giữa những tán lá rừng rậm rạp. Trong thế giới ngút ngàn màu xanh, thỉnh thoảng điểm xuyết vài mảng lá cây vàng úa như chứng tỏ mùa thu đang hiện hữu. Tất cả tạo nên một khung cảnh bao la, kỳ vĩ khiến cho lòng người cảm khái.

Bên con đường nhỏ ven sườn núi có hai người chậm chạp đi tới. Người đi đầu là một người đàn ông trung niên. Ông ta cởi trần, quanh eo quấn một mảnh da thú trông như một chiếc váy ngắn. Nước da hơi đen, toát lên vẻ chững chạc và khuôn mặt khắc khổ. Râu tóc thì rậm rạp tán loạn. Sau lưng ông ta đeo một chiếc gùi mây màu đen lớn, bên hông còn một con dao rựa đen sì.

Theo sau ông ta là một thiếu niên khuôn mặt còn non nớt, da hơi tái, vóc người gầy với mái tóc dài buộc túm sau lưng. Trên vai cậu ta đeo một chiếc gùi nhỏ, mình trần quấn ngang hông một tấm da thú nham nhở. Nhìn dáng vẻ cả hai người, đều biết họ là những thổ dân nghèo khổ. 

Người thiếu niên bỗng cất giọng nói trong hơi thở hổn hển.

"Bảo thúc, chúng ta hãy tạm nghỉ đã, cháu mệt không chịu nổi". 

Dứt lời, nó loạng choạng ngồi thụp xuống một tảng đá ven đường rồi đưa tay tháo chiếc gùi nhỏ xuống. Sau khi đưa tay quệt những dòng mồ hôi chảy đầy trên trán, nó thở một hơi đánh phì....

"Ừ, nghỉ một lát vậy. Cũng gần đến nhà rồi, không vội. Người đàn ông tên là Bảo thúc nói".

Ông ta thong thả đặt cái gùi nặng trịch xuống rồi gỡ con dao để sang một bên, xong xuôi mới đến tảng đá ngồi xuống. Gió thổi mái tóc bù xù của ông ta tung bay làm toát lên một vẻ hoang dại.

"Tiểu Hoàng à. Lần này xuống núi, nhờ số thảo dược và chục bộ xương khỉ, chúng ta đổi được hai gùi thóc và một con dao. Như vậy, cùng với số thóc chúng ta đã đổi lần trước là mùa đông này, chúng ta đủ ăn rồi". Người đàn ông nói.

"Vâng. Đợt tới chúng ta kiếm thêm ít thảo dược rồi xuống núi, đem đổi ít vải may quần áo cho mùa đông. Nếu kiếm được thêm một hai củ nhân sâm, cháu sẽ đổi lấy tiền để mua đồ dùng". Người thiếu niên nói, ánh mắt của nó sáng lên sự tin tưởng.

Họ ngồi bên vệ đường ngắm nhìn mặt trời lặn dần xuống trong quang cảnh núi rừng hùng vĩ. Một lát sau họ thì thầm với nhau vài câu rồi cùng đứng dậy, vai đeo gùi lặng lẽ cất bước về phía xa.

Ẩn hiện cuối con đường, bóng dăm cái mái nhà tranh mờ ảo trong làn khói chiều. 

----------------

Kể từ ngày đến thế giới này, đến nay đã được chừng sáu tháng. Lần đầu tiên hắn tỉnh dậy, thấy đầu đau như búa bổ với muôn vàn tiếng vo ve như muỗi bay vào óc. Chắc tại hôm qua mình uống nhiều rượu quá. Hắn thầm nghĩ. 

Cố mở mắt rồi uể oải ngồi dậy. Hắn giật thót khi thấy mình đang nằm giữa một đống cỏ khô trong một cái hang đá vắng lặng. Quay đầu bốn phía, hắn nhìn thấy nền hang đầy những mảnh đá và dăm cái vỏ gốm vỡ. Một bên vách hang treo lủng lẳng vài bộ xương khô có cả xương sọ trông như hài cốt trẻ em. Chen lẫn với chúng là dăm ba chiếc rổ tre đen sì, bốc lên một mùi khăm khẳm tởm lợm. 

Hắn hoảng hết cả hồn và nghĩ rằng "Hay là mình bị bọn khủng bố quốc tế bắt cóc, đem nhốt ở đây". Gì chứ với sáng chế của hắn, thừa sức để cho bọn khủng bố quốc tế đòi chính phủ hàng chục triệu đô la tiền chuộc. 

Khi hắn chống tay bò ra khỏi đống cỏ. Hắn càng kinh hãi hơn khi thấy tay chân của hắn bé tí và gầy đét như tay chân trẻ con. Dăm ba vết trầy xước bầm tím trên thân thể, làm cho hắn hoảng hốt nghĩ rằng "Hình như bọn khủng bố đã tra tấn và bắt hắn nhịn đói rất lâu". 

Lảo đảo bước ra cửa hang. Ánh mặt trời chói rọi vào mắt, khiến hắn không nhìn thấy gì. Rồi hắn lại ngã xuống bất tỉnh. 

Trong cơn mơ khủng khiếp, hắn thấy mình trần truồng đi trong mưa lạnh. Bỗng nhiên, một bọn khủng bố râu tóc bù xù, rách rưới bẩn thỉu như những bọn man rợ ăn thịt người trong phim viễn tưởng cổ đại chạy đến xúm xít vật hắn ngã xuống. 

Một tên khủng bố có bộ mặt đen sì hung ác, hai mắt lồi như cái đít chai, răng nhe ra lởm chởm cái đen cái vàng, cái sứt cái mẻ. Tay gã cầm một con giun đất to tướng đang quằn quại rồi nhét vào mồm hắn, mặc kệ cho hắn giãy giụa. 

Sau đó cả bọn cười lên ha hả rồi trói hắn lại như bó giò. Cuối cùng, bọn chúng lôi hắn treo lên đống lửa rồi mổ bụng moi tim, làm hắn gào lên một tiếng kinh hãi... vãi cả tiểu.

Cuối cùng, hắn cũng phải tỉnh dậy. Hình ảnh đầu tiên đập vào mắt làm hắn nghĩ "Không biết tại sao lại ở đây?". Dường như có sự cố nào đó khiến hắn bị lạc vào một đám thổ dân mọi rợ ở Châu Phi xa xôi hay tận rừng Amazon Nam Mỹ? Cũng không thấy bọn khủng bố như trong mơ. 

Nhưng sự thật hé lộ khiến hắn sửng sốt và kinh hãi hơn khi dần dần biết rằng, hắn đã trở thành một thế thân (avata) trong một thế giới cổ đại thực sự. Thế thân của hắn là một thiếu niên khoảng 13, 14 tuổi và thế giới của hắn không phải là thế giới cổ đại như lịch sử trái đất, mà là thế giới của một hành tinh khác. Hắn phát hiện ra điều đó khi vô tình nhìn thấy những hai mặt trăng, một cái to và một cái bé như quả trứng chim lơ lửng trên bầu trời. 

Hắn cũng phát hiện ra rằng, mọi sinh vật và thực vật trên thế giới này chẳng khác gì trái đất mà hắn sống trước kia. Nhưng thế giới này có vẻ hoang sơ, hùng vĩ hơn. Điều đó làm cho hắn thực sự ngạc nhiên và khâm phục trước sự kỳ diệu của tạo hóa. 

Trước kia khi xem phim viễn tưởng, hắn từng ngộ nhận rằng. Bọn người ngoài hành tinh phải có hình dáng như quái vật, đầu có sừng hoặc vảy, chân tay loằng ngoằng như bạch tuộc và da xanh mét như tàu lá. Còn cây cối thì phải thâm thâm, mập mập và thẳng đứng như cái cột thịt khổng lồ. Tán cây phải khum khum, đỏ tía và tròn tròn như cái mũ nấm. Nhưng hắn biết rằng đã lầm.

Hắn không hiểu thế thân (avata) của hắn vì một lẽ gì mà bị rơi xuống suối và trôi đến đây, sau đó được một gia đình người bản địa cứu. Khi tỉnh táo, hắn đã thử nói mọi ngôn ngữ mà hắn biết. Phải dùng mọi cử chỉ như khua tay, múa chân, lắc đầu như thằng điên để ra hiệu. Nhưng cuối cùng đều vô dụng, tất cả bọn họ không hiểu. 

Trong thời gian được gia đình này cứu, hắn tạm ở lại và cố gắng tìm hiểu mới biết. Người đàn ông này là một thày lang và suốt ngày lượn lờ trong núi tìm thảo dược. Ở nhà chỉ có vợ và đứa con gái nhỏ khoảng 8 - 9 tuổi của ông ta. Hàng ngày họ lên núi làm rẫy trồng khoai và hái lượm ít rau dại, vặt một ít quả. Đôi khi họ còn nhặt được một vốc hạt dẻ hoặc đào được mấy củ gì đó trông như củ chuối. 

Dần dần, hắn làm thân với đứa con gái và giúp một số việc cho vợ ông ta. Nhờ có họ quý mến chỉ bảo, trong một thời gian ngắn, hắn đã có thể nói và hiểu ngôn ngữ ở đây. 

Nhiều khi trong đầu hắn lại lởn vởn nhớ lại. Hình như đêm đó, hắn đã uống rất nhiều rượu. Sau đó có một tia lửa điện đánh trúng đầu làm hắn ngã vật xuống không biết gì nữa. Đến khi tỉnh dậy, lại đến thế giới này. 

Hắn đặt ra mấy giả thiết về việc đến đây, rồi thấy rằng giả thiết nào cũng đúng. Nhưng làm cách nào để về thế giới cũ, thì hắn không nghĩ ra biện pháp nào hữu hiệu. Lâu dần hắn chán, không thèm suy nghĩ nữa. 

Đôi lúc, hắn cũng muốn chào gia đình này và ra đi. Một là để được tham quan tìm hiểu thế giới mới. Hai là hắn nghĩ đến một ngày nào đó, hắn sẽ tìm được cách trở về thế giới xưa kia của hắn, là nơi hắn từng sống, từng có gia đình, bạn bè và người thân.

Nhưng nhiều lúc nghĩ lại, hắn không dám. Thế giới này quá hoang vu cổ đại. Biết có những nguy hiểm gì đằng sau vẻ hùng vĩ kia và những con người hoang dã này. Có lẽ cách tốt nhất là ở lại, tìm cách học hỏi và sinh tồn, đến khi thích hợp sẽ ra đi sau vậy. Hắn nghĩ thế. 

Vì vậy, hắn bắt đầu tìm cách thể hiện bản thân. Rằng hắn không hề mềm yếu, hắn cũng có can đảm, sức khỏe để đi rừng kiếm củi cho đỡ tủi. 

Đầu tiên hắn nài nỉ đến mỏi cả mồm và cả ...tay, để cho người đàn ông bằng lòng đưa hắn vào rừng hái lá thuốc. Nhưng ông ta sợ hắn trở thành gánh nặng sơn lâm nên kiên quyết lắc đầu. 

Lần thứ hai. Hắn dùng thêm nước mắt, nước mũi vẫn không đạt kết quả.

Lần thứ ba. Hắn quyết tâm chơi loại hạng nặng. Ngoài nước mắt nước mũi, hắn còn xì ra một đống dớt dãi và tự nhủ. Nếu cần thì dùng thêm cả nước ... hoa được sản xuất từ hai quả thận cũng phải đạt được mục đích, để cho ông ta thấy sự chân thành. Cũng may, thấy hắn khổ sở van nài nên ông ta đã đồng ý cho hắn đi cùng. 

Về sau, hắn theo ông ta thường xuyên và học được nhiều thứ. Hắn biết nhiều loại cây có thể dùng làm thuốc và nhiều loại con có thể bắt. Tất nhiên hắn cũng biết, không phải con nào bắt được cũng ăn được. Ngu phí mà hắn phải trả trong thời gian đi rừng không chỉ nhiều lúc sưng cả mặt mà đôi khi còn mất thêm tí tiết.

Người đàn ông này là một người man khoảng 45 tuổi khá khỏe mạnh. Nghe nói trước kia ông ta bị bắt đi lính và làm lang y. Khi bị bắt, ông ta còn rất trẻ. Thấy ông ta quá nhỏ không cầm dao búa chém giết được. Nên sư phụ ông ta, lúc ấy là một thầy y trong quân ngũ đã nhận ông ta làm đệ tử pha trà đổ bô. 

Mười hai năm sau, ông ta thay sư phụ hành nghề. Về sau, may mắn chữa khỏi bệnh yếu... cái đó cho một tên quan lớn. Để trả ơn, tên quan đồng ý cho ông ta giải ngũ về quê với một ít quân lương. 

Sau khi về cố hương, không còn nhà để ở nên ông ta tìm một hang đá để có chỗ chui ra tụt vào. Nhớ tới ơn sư phụ đã bảo ban cho y đạo, ông ta tự đặt cho mình cái tên là. Bảo Y Đạo. 

Vợ ông ta là một người phụ nữ có nhan sắc, là con gái của một tù trưởng lớn. Trong một lần đi rừng bị rắn độc cắn vào đùi tí chết. May lúc đó ông ta đang hái thuốc ở gần nên kịp thời dùng miệng hút nọc độc ra, rồi rịt cho một loại cao dán bí truyền mới qua được cảnh ngàn cân treo sợi tóc. 

Vì thế, mặc dù bị cha mẹ ngăn cản nhưng vì cảm động ơn cứu mạng. Nàng ta tình nguyện bỏ nhà, theo ông ta vào núi kết thành phu thê.

Về sau trong một lần đi hái thuốc. Chẳng may ông ta bị heo rừng húc đúng chỗ hiểm, tuy không mất mạng nhưng bị mất... tinh binh. Nên cuối cùng, hai người chỉ có một đứa con gái duy nhất. Họ yêu thương nó còn hơn cả châu báu nên gọi nó là Bảo Quý Ngọc.

Thấy hắn mặt mũi sáng sủa tử tế nên những lúc rảnh rỗi, ông ta dạy hắn cách cài bẫy săn những con thú nhỏ và dẫn hắn vào rừng thực nghiệm. Vùng núi bao la này có vô vàn loài dã thú từ to tới bé. Từ loại nhỏ như con thỏ đến loại ác như con tê giác. Từ loại xấu như con gấu đến loại khú như con cú. Loài nào cũng sẵn.

Hắn vốn thông minh lại thêm chăm chỉ sáng tạo nên đã chế ra một số loại bẫy rất hiểm và nhạy. Chỉ cần con mồi chạy qua là a lê hấp... dính bẫy. Nhưng hắn cũng chỉ dám đặt các loại bẫy nhỏ gần nhà chứ chưa dám đi xa để bẫy các loại thú lớn. Sợ không biết người săn thú hay thú săn người. Hai nữa, nếu bẫy được thú lớn, hắn cũng không đủ đô vật để khênh về. 

Dù thế, những con mồi nhỏ mà hắn săn được cũng rất phong phú. Thường là những loại như gà gô, chồn cáo, thỏ... Đôi khi hắn còn bẫy được cả khỉ. Ngoài ăn uống hàng ngày. Hắn còn biết đem số thịt thừa ướp muối và hun khói, để phòng khi trời mưa lũ không đi đâu được. 

Xương khỉ thì hắn đem ra suối ngâm cho rã hết thịt thối rồi phơi khô để tích trữ. Đến khi được nhiều thì đem nấu cao hoặc mang đi đổi thóc.

Sản phẩm có giá trị nhất của vùng này là thảo dược và xương cốt dã thú để nấu cao các loại. Khi kiếm đã đủ nhiều, hai người lại xuống núi đến cổ thành gần đó khoảng 20 dặm để đổi lấy thóc và đồ dùng. 

Nhờ đó mà hắn biết rằng, thế giới này là một thế giới có nền văn hóa lâu đời nhưng trình độ kỹ thuật thì thảm thương. Chỉ tương đương với thời Trung cổ hoặc Đường Tống, thế kỷ thứ 10.

Cổ thành mà bọn họ đến là một thành nhỏ gọi là Nam Sơn thành, được xây bằng đá hộc từ rất lâu đời. Vị trí nằm ở phía bắc một dãy núi rất hùng vĩ gọi là dãy Đại Liên Sơn. Trong thành có khoảng 1 vạn dân sinh sống và chừng 500 quân binh bảo vệ.

Trước kia, thành được xây dựng nhằm phòng ngừa man dân trên núi tràn xuống cướp phá. Về sau không có chiến tranh nên người man thường hay đến để đổi chác, mua bán mọi thứ. Dần dần thành một thương thành. 

Nhiều thương nhân từ các nơi đến đây để mua đổi thảo dược, thịt lông thú, gỗ... của người man và bán vải lụa, lương thực, đồ gốm sứ, công cụ sắt, muối... Là những thứ người man cần.

Để có thể quên đi quá khứ và hy vọng sống tốt hơn trong tương lai. Hắn tự đặt cho mình một cái tên mới. Hoàng Chân.

Chương 2. Hang đá thưởng trà

Bóng đêm đã bao phủ toàn bộ núi rừng. Khắp nơi đầy tiếng dế kêu ri rỉ và dăm ba tiếng ễnh ương, chẫu chàng ồm ộp. Từng đàn đom đóm vật vờ trôi trong không gian, hòa lẫn với các vì sao trên nền trời.

Giữa trời đêm đen kịt là bóng của ba ngọn núi nhỏ, cao thấp không đều gọi là núi Tam Sơn. Đây là mấy quả núi nằm ngoài rìa dãy Đại Liên Sơn, là địa phận người man sinh sống.

Dưới chân ngọn núi thứ nhất của núi Tam Sơn là một cái bản nhỏ, có khoảng hai chục nóc nhà lợp bằng cỏ tranh xơ xác. Nhưng gia đình Bảo Y Đạo không sống ở đây. Bọn họ sống trong một cái hang, lưng chừng ngọn núi thứ ba của Tam Sơn, cách cái bản khoảng vài trăm thước. Bọn họ vừa ăn xong bữa tối.

Cái hang này khá rộng chừng 400 - 500 thước vuông, cao chừng 6 - 7 thước. Trần hang tương đối bằng phẳng và rủ xuống một ít thạch nhũ. Cửa hang hơi nhỏ so với lòng hang. Phía ngoài là những thanh tre và cây gỗ to bằng bắp tay, xếp thành một cái hàng rào ngăn cách trong hang với bên ngoài để phòng dã thú.

Giữa lòng hang có một đống lửa bập bùng, hắt lên trần hang ánh sáng khi mờ khi tỏ. Ở giữa đống lửa có kê 3 hòn đá to bằng quả bưởi và một ít cành cây khô đang cháy, nổ tí tách, đồng thời tỏa ra một làn khói nhẹ.

Từ khi Hoàng Chân đến đây, gia đình Bảo Y Đạo đã coi hắn như người nhà. Vợ của Bảo Y Đạo là Bảo thị đang ngồi xổm ở góc hang. Mụ giơ tay đập cái "chát" vào con muỗi trên mặt, rồi lúi húi bỏ nắm thóc đã giã vào một cái sàng để sẩy. 

Dáng người mụ đong đưa, hai tay sàng sẩy nhìn rất điêu luyện. Dưới động tác của mụ, hai quả mướp trâu lắc qua lắc lại, lồ lộ dưới lớp vải trễ trông thật mỏi mắt. Trên mặt sàng, từng hạt gạo trắng tinh xoay tròn như những hạt ngọc. 

Bảo Y Đạo ngồi bên đống lửa, tâm trạng của lão rất là vui vẻ. Lần này xuống núi có được kết quả không tồi, đổi được hai gùi đầy thóc và một con dao rựa cực sắc. Lão thầm nghĩ. "Thằng nhỏ này thật là thông minh trước tuổi. Khi cứu nó, tưởng tốn thêm cơm gạo, nào ngờ lại không bị lỗ". 

"Tháng đầu khi tỉnh lại, nó đã biết chịu khó đi hái rau, kiếm củ quả và tìm cách bẫy thú. Những lúc rảnh rỗi, nó còn nghĩ ra nhiều thứ lạ. Đầu tiên, nó nghĩ ra một cái khố để bọc lấy chỗ kín rồi mới khoác da thú bên ngoài che đi. Bây giờ có thể ngồi dạng chân thoải mái mà không sợ lộ hàng. Trước kia ngồi chỗ đông người, cứ phải co co khép khép cái chân, thật là không thoải mái".

"Rồi tiếp theo. Nó còn nung được một đống đồ gốm như chum, vại, nồi niêu, bát đĩa... tuy hơi méo và chưa đẹp lắm nhưng cũng tốt. Hơn thế nữa, nó còn biết cách làm ra vài cái bẫy rất nhạy. Lúc đầu lão chỉ nói chơi chơi cho nó biết những thói quen của mấy con vật, và cách bẫy đơn giản. Nhưng hắn lại làm ra mấy loại bẫy lớn và hiệu quả không ngờ. Chưa nói số xương khỉ mà hắn kiếm được, riêng số đồ gốm mà hắn nung cũng có giá trị mấy trăm đô"*. 

Nếu để lão đi hái thuốc, chắc phải mất mấy năm mới mua được số đồ như vậy. * (Đô: Đơn vị tiền tệ ở đây, hoặc tương đương đồng).

Hôm nay ta phải tự thưởng. Lão thầm nghĩ rồi hưng phấn đứng lên, đi đến vách hang lục lọi một lúc rồi bỏ một nắm lá khô vào cái nồi gốm nhỏ dưới đất. Sau đó, lão bưng cái nồi đến bên chum nước rồi múc một ít nước đổ vào.

Xong xuôi, lão đến bên đống lửa cẩn thận đặt cái nồi lên trên 3 hòn đá. Cời cời cho lửa cháy to thêm rồi khoanh chân ngồi xuống, rung đùi chờ nước sôi.

"Dạo này tiểu Hoàng trông cứng cáp và khỏe mạnh hơn nhiều đó". Lão mỉm cười nói.

"Vâng". Hắn ngồi một bên đống lửa ngước nhìn lão.

Bảo thị bỗng cất tiếng hỏi tò mò. "Tiểu Hoàng à. Lâu rồi cháu đã nhớ lại được gì chưa? Cháu có nhớ trước kia ở đâu, làm gì không?".

"Á, bà cô lại bắt đầu hỏi mình rồi đây!" Hắn thầm nghĩ. 

Nếu như nói là không nhớ gì thì mụ sẽ không tin, cứ hỏi đi hỏi lại liên lục. Ai bảo mình nghĩ ra nhiều thứ mới lạ như vậy. Nhưng nếu nói là nhớ thì lại không đúng. Cái thằng "thế thân" này trước kia nó là gì thì mình cóc biết. Còn nói là mình từ một thế giới văn minh rồi nhập hồn tới đây thì họ nghĩ mình là Yêu quái, Hồ Ly Tinh, Quỷ Dạ Xoa... Rồi bắt đi thiêu sống thì bỏ mẹ.

Hắn không muốn nói dối, nhưng cũng không muốn nói thật. Vì vậy, hắn ngập ngừng cố gắng tìm từ ngữ thích hợp để nói.

"Cháu không nhớ rõ lắm trước kia ở đâu. Cháu chỉ nhớ là ở một nơi rất xa... Hình như là ở trong một cái thành lớn... ".

Hắn ấp úng tìm cách diễn giải về thành phố, nơi mà hắn từng sống.

"Cháu nhớ, ở đó có những cái nhà bằng đá... rất to như quả núi này". Hắn giang hai tay giải thích. Ý hắn nói về những tòa nhà cao tầng bằng bê tông cốt thép.

"Hả, to thế cơ à?". Bảo Y Đạo trợn mắt. Lão không tin vào tai mình, nên giật mình hỏi lại.

"Vâng, vâng... Có hàng ngàn người sinh sống ở trong đó". Hắn nói, ý bảo là chung cư cao tầng.

"Ấy ấy..." Bảo Y Đạo không hiểu. Lão nghĩ thằng bé này trước kia bị đập đầu vào đá, nên thỉnh thoảng lú lẫn. Lão vội hỏi lại.

"Có phải ý cháu là, có hàng ngàn người chui vào trong một quả núi để làm nhà ở phải không?". Trong suy luận của lão thì cái thành đó có rất nhiều quả núi lớn.

"Vâng... vâng. Chính thế... chính thế, ý cháu là như vậy". Hắn vội khẳng định.

"Ồ, đông đúc như vậy thì người ta sống thế nào?". Bảo thị thắc mắc.

"À...à. Ở đó mỗi gia đình có một cái hang, chỉ bằng một góc cái hang này". Hắn muốn nói về các căn hộ, rồi giơ tay vạch vạch trong không trung để ra hiệu.

"Thế thì ở hơi chật nhỉ". Bảo Y Đạo gật gù. Lão thầm hãnh diện vì đã kiếm được một cái hang lớn như thế này.

"Bọn họ ăn uống... sinh hoạt... tắm rửa... xả bã luôn ở trong các hang đó". Hắn ấp úng nói và muốn giải thích rằng, mỗi một căn hộ có 2 đến 3 cái toilet nhưng không biết nói thế nào cho dễ hiểu và lịch sự.

"Bậy.. bậy, bẩn quá, bẩn quá. Ăn xong lại còn xả bã ngay tại chỗ". Bảo thị thốt lên. Mụ thầm nghĩ: "Tại sao lại có cái bọn sống bẩn như vậy?".

"Sao bọn họ không xuống chân núi mà làm việc đó?". Bảo Y Đạo trố mắt hỏi. Lão cũng không tưởng tượng được trên thế giới này lại có cái bọn lười nhác, bẩn thỉu như thế.

"Vâng.. vâng. Tại vì ở dưới chân núi thường có nhiều người qua lại, ngoài ra có rất ít bụi cây để che. Hơn nữa, ở đó còn không có con thú rừng nào, kể cả... con dế". Hắn lưỡng lự kể tiếp.

"Vậy ư?". Lần này Bảo Y Đạo ngạc nhiên, lão tưởng mình nghe lầm rồi thắc mắc hỏi.

"Không có thú rừng thì họ lấy gì mà ăn. Gặm đá à?". Rồi lão lẩm bẩm.

Chả trách, hồi ta vớt ngươi từ dưới suối lên. Thấy ngươi gầy như que củi, biết ngay là thiếu ăn". Rồi lão thở dài, gật gù cảm thán. 

"Ta từng làm quân y 20 năm, đã được đi nhiều nơi. Nhưng chưa bao giờ nghe kể về cái xứ nào mà nghèo khó như vậy. Có đến hàng ngàn người phải chui vào trong một quả núi để ở, lại còn không có cả thịt thú rừng để ăn. Chậc chậc...quá khổ... quá khổ...".

Thấy nước đã sôi sùng sục, lão nhặt lấy hai cái bát gốm gần đó rồi rót nước trong nồi vào.

"Uống đi, loại này là cực phẩm đấy". Lão nói rồi đưa cho hắn một cái bát. Lão đưa cái bát còn lại lên gần miệng, thổi phù phù rồi uống một ngụm.

"Chẹp chẹp. Đây là chè Tuyết cổ thụ loại hảo hạng, chỉ có ở trên đỉnh Tuyết Sơn, sâu trong dãy núi Đại Liên. Một vốc chè khô thế này mang tới thành Nam Sơn đổi được hai đấu thóc đó". Lão nói.

"Đầu tiên, uống thấy hơi hơi đắng. Nhưng sau đó lại thấy vị ngọt ngọt thơm thơm, phảng phất như ngấm vào lưỡi. Ngoài công dụng mát gan êm bụng, loại này còn có nhiều công dụng khác như tráng dương, bổ thận...". Lão gật gù rồi lẩm bẩm.

 "Hồi ta nhìn thấy mấy cây chè này, ta mừng quá đến nỗi không để ý xung quanh. Khốn kiếp cái con heo rừng đó, nó chơi ta một phát tý nữa thì gãy xương đùi. Nếu không, ta đã mang về được một đống lớn". 

"Vậy mấy ngày nữa chúng ta đến đó đi. Bảo thúc?". Hắn nói giọng dụ dỗ, tay đưa bát nước chè lên miệng thổi phù phù rồi uống cái ực.

"Đến đó xa lắm, phải mất 4 - 5 ngày đi, rồi 4 - 5 ngày về. Vị chi mất khoảng chục ngày. Lại còn phải trèo đèo lội suối, không dễ". Lão ngậm ngùi.

Không sao, nếu kiếm được thêm nhiều tiền thì cũng đáng. Mấy ngày này chúng ta ở nhà chuẩn bị gạo rang, thịt muối và một số thứ, xong rồi sẽ lên đường". Hắn nói vẻ quyết tâm và hy vọng.

Hơn nữa, cháu muốn hái thật nhiều. Để đợt này xuống núi mua cho Ngọc nhi hai bộ quần áo mùa đông mặc cho đỡ rét". Hắn nói rồi mỉm cười, đưa mắt liếc về cô bé Bảo Quý Ngọc. Cô bé đang ngồi tròn mắt bên đống lửa, lắng tai nghe bọn họ nói chuyện.

Từ khi hắn đến đây. Mỗi buổi tối, cô rất thích đến ngồi bên đống lửa để nghe hắn nói chuyện với gia phụ. Thỉnh thoảng, Hoàng huynh của cô lại kể cho cô nghe một câu chuyện cổ tích rất hay. Đối với cô, mỗi một câu chuyện là một cái gì đó mới mẻ và lạ kỳ, hấp dẫn.

Trong trí tưởng tượng non nớt của cô. Hoàng huynh trước kia phải ở trong một cái hang rất chật, lại còn phải hay thường xuyên nhịn đói. "Ôi Hoàng huynh thực là khổ, Hoàng huynh thật là đáng thương... Mình sẽ học nấu ăn để sau này nấu cho Hoàng huynh đáng thương ăn". 

Cô nghĩ thầm, rồi tưởng tượng ra một đống thức ăn các loại đặt trên mặt đất thơm phức, nóng hổi. Bất tri giác, theo thói quen cô đưa ngón tay lên miệng mút mút cái "chụt". Bỗng một tiếng nói to vang lên làm cô bé giật bắn mình.

"Ngọc nhi! Nói với muội bao nhiêu lần rồi. Không được mút tay trong miệng".

Hoảng sợ, cô vội rụt tay lại rồi đưa mắt liếc về Hoàng huynh đáng thương một cái. Hai bàn tay của cô đan lại với nhau rồi vặn vẹo như không biết giấu vào đâu. Chỉ thấy Hoàng huynh đáng thương trợn mắt, lườm cô một cái rồi nói tiếp.

"Nếu muội cứ hay mút tay trong miệng như vậy. Sẽ có ngày, một con giun lớn sẽ đục thủng bụng muội mà chui ra đó". Hắn giơ ngón tay ngoáy ngoáy hăm dọa.

Lúng túng một lúc, cô cúi gằm mặt rồi lí nhí vớt vát. "Muội chỉ thấy... em bé chui ra từ trong bụng thôi, chứ chưa thấy giun chui ra bao giờ...".

Rồi cô lấy tay sờ sờ bụng. Xong rồi chỉ chỉ xuống phía dưới như ngầm bảo, đã thấy em bé chui ra từ chỗ ấy.

"Hừ". Bảo Y Đạo gắt gỏng.

"Tiểu Hoàng nói đúng đó. Trước kia sư phụ ta thường giã một loại hạt cây nấu lên cho binh sỹ uống. Hai hôm sau, bọn chúng xì ra một đống giun trắng nhơn nhởn, to như thế này". Lão nhặt một đoạn cành cây khô rồi giơ lên làm mẫu.

"Lâu rồi ta quên mất, hôm nào phải đi lấy một ít cho cả nhà uống". Lão nói rồi phân trần.

"Trước kia ta không hiểu, làm thế nào mà lũ giun lại chui vào trong bụng được. Hôm trước, tiểu Hoàng nói chuyện ta mới biết. Hóa ra là chúng đẻ trứng lẫn vào trong đất. Nếu ăn bẩn sẽ mang trứng giun vào bụng, rồi chúng nở ra. Sau đó chúng ở trong bụng người, thỉnh thoảng chúng quậy phá gây đau bụng".

Rồi lão gằn giọng, nói to như ra lệnh. "Vì vậy từ bây giờ. Tất cả mọi người đều phải rửa tay sạch sẽ trước khi ăn. Nghe rõ không?".

"Vâng... vâng. Nhớ rồi, nhớ rồi. Lão gia...". Hai mẹ con Bảo thị rối rít.

Thế giới này lạc hậu quá, hắn mỉm cười nghĩ thầm: "Nếu đã đến đây, ta sẽ khai hóa văn minh cho cái xứ này". Rồi trong đầu hắn hiện ra một dự định, một kế hoạch to lớn.

Đầu tiên, ta sẽ làm ra quần áo và đồ dùng... 

Tiếp theo, sẽ làm ra ô tô, tàu hỏa.... 

Rồi sẽ chế ra máy bay, tên lửa... Tivi, tủ lạnh... Đồ điện và máy phát điện... 

Cuối cùng ta sẽ chế ra máy vi tính và điện thoại di động...

Hắn mỉm cười và mơ mộng, nghĩ đến những dự định vĩ đại rồi lẩm nhẩm. Đến lúc đó ta sẽ cho xây một trạm phát sóng thật lớn trên đỉnh Đại Liên Sơn này... 

Đột nhiên, một ý nghĩ lóe lên trong đầu làm hắn giật mình. Một cơn buốt lạnh chạy suốt từ đỉnh đầu đến hậu môn làm lông tóc hắn dựng đứng. Mồ hôi vã ra, chân tay tức khắc run lẩy bẩy... "Trạm phát sóng... Tại sao mình không nghĩ ra từ sớm?".

Hắn ngồi ngửa mặt, đôi mắt thất thần. Một lúc lâu sau mới thở dài lẩm bẩm. "Rốt cục ta đã hiểu, tại sao lại đến đây. Nếu muốn trở về thì phải làm cách nào. Nhưng trở về làm gì khi ta chỉ còn một mình... Ta sống có ý nghĩa gì đâu!".

Hắn ngậm ngùi cúi đầu, từ mắt hắn xuất hiện hai dòng lệ nóng hổi chảy trên gò má. 

Hắn nhớ về quá khứ.

Chương 3. Dự án kinh nhân

Trước đó không lâu, tại một nơi rất xa.

Trong phòng hội nghị tại khách sạn 5 sao Beverly Hills. Thành phố Los Angeles. Mỹ.

Phòng hội nghị là một phòng tương đối lớn của khách sạn. Trần phòng treo lủng lẳng 6 bộ đèn chùm bằng vàng ròng xen lẫn các hạt phalê to bự, phát ra ánh sáng lấp lánh hòa lẫn giữa những ánh đèn downlight, đèn tường sáng chói. 

Giữa phòng là 15 hàng ghế ngồi bọc gấm vàng sang trọng, quay về phía khán phòng. Sàn nhà trải một tấm thảm dầy lớn dệt hoa văn theo kiểu Ả rập. Làm toát lên sự quý phái và siêu đẳng cấp.

Tại một góc của phòng có kê một dãy bàn trải ga trắng, trên để mấy chục chai rượu Wishky, Champagne và mấy trăm ly cốc các loại.

Khán phòng lót bằng gỗ, nhô cao lên khoảng 40 cm, trên đó kê một chiếc bục diễn giả. Trần khán phòng có một hàng đèn rọi cao áp đang chiếu thẳng vào một tấm phông lớn màu xanh lam đậm, làm nổi bật lên hàng chữ to vàng chóe "Chúc mừng quý khách tham dự hội nghị về dự án S".

Trong phòng có khoảng 200 người. Da trắng da vàng, da đen da đỏ đủ các quốc tịch đang đứng ngồi lẫn lộn. 

Các quý ông, quý cậu đầu tóc mượt mà. Mặc sơvin dài tay hoặc comple, caravat đủ màu lịch sự. Chân đi giày đen bóng đến nỗi, con ruồi nào vô ý đậu lên chắc chắn cũng bị trượt chân ngã vỡ đầu mà chết.

Các quý cô, quý bà thì hầu như ăn mặc vô cùng tự do, mát mẻ. Hai quý bà thân hình đầy đặn. Mặc váy dài che từ cổ đến gót giầy, nhưng mỏng như cánh ve. Thấp thoáng cái lỗ rốn đen đen và hai con ốc vặn đang bò trên đỉnh núi.

Các quý chị, quý em thì phần lớn ăn mặc theo kiểu "giá váy tăng lên, giá áo trên tụt xuống". Các loại khe rãnh kinh người, trắng nõn được phô bày hết cỡ. Lại có quý em diện một bộ độc nhất vô nhị "black & white". Dọc nửa người là một chiếc váy dài đen, che kín cả ngón chân. Còn nửa bên kia thì trần như nhộng.

Khoảng hơn chục phóng viên da đen, da trắng các loại. Tay cầm micro đi kèm với các cameraman. Mắt láo liếc săm soi những chỗ nhạy cảm chết người của các quý nữ. Thỉnh thoảng ánh đèn chợt lóe, kèm theo tiếng máy ảnh cái "rụp".

Dăm nữ tiếp viên mặc mini jíup đang đi lại, tay bưng khay rượu mời từng quý khách.

Mấy quý anh tay nâng ly rượu, mắt lơ đễnh liếc theo từng cặp đùi mỹ nhân đang đong đưa uyển chuyển. Dường như thiếu món đùi, rượu không còn hương vị.

Trong tiếng ồn ào hỗn độn, vẫn nghe được âm thanh thốt lên đầy cảm thán của một phóng viên "Quả là một hội nghị khoa học kiểu Mỹ. Khi đến đây, tôi cứ tưởng lạc vào lễ trao giải Osca liên hoan phim quốc tế".

Bỗng nhiên, một người đàn ông trẻ bước lên bục diễn giả. Sau khi e hèm và gõ gõ vào micro vài cái để chắc nhở mọi người chú ý và ngồi xuống. Lát sau anh ta nói.

"Kính thưa các quý ông và quý bà. Hôm nay, tôi rất vinh dự và hân hạnh giới thiệu với các quý ông, quý bà về nhóm chuyên gia thực hiện dự án và xin trân trọng thông báo "Dự án S" đã thành công tốt đẹp". 

Sau đó ông ta tự vỗ tay lốp bốp. Vài giây sau, cả hội trường ngập tràn tiếng vỗ tay bôm bốp hưởng ứng.

"Cùng đến dự với chúng ta hôm nay là đông đảo các nhà tài trợ cho dự án. Các nhà tài phiệt, tài chính, chứng khoán, ngân hàng. Các minh tinh màn bạc, ngôi sao thể thao, ngôi sao ca nhạc. Ngoài ra, còn có đại diện chính phủ Hoa Kỳ và các tập đoàn đa quốc gia trên toàn cầu. Sau đây, tôi xin trân trọng giới thiệu. Giáo sư tiến sỹ, ngài Mister Bean lên trình bày chi tiết về quá trình triển khai dự án và sẵn sàng phúc đáp các câu hỏi của quý vị".

Ông ta giơ tay mời một quý ngài khoảng 60 tuổi ở phía dưới. Đầu bờm xờm và bạc trắng như Anhxtanh. Ra hiệu mời lên bục diễn giả rồi lặng lẽ rút khỏi khán phòng. 

Một phút sau, quý ông đầu bạc bước lên bục diễn giả.

"Kính chào quý ông và quý bà". Ông ta lễ phép nói.

"Xin tự giới thiệu, tôi là Mister Bean. Giám đốc dự án". Sau một chút ngập ngừng và đưa mắt liếc toàn bộ bên dưới. Ông ta nói tiếp.

"Hôm nay, tôi thật vinh dự có được cuộc gặp gỡ với các bạn ở đây để giới thiệu chi tiết về quá trình triển khai dự án S. Như tất cả chúng ta đều biết, dự án S là viết tắt của cụm từ "Super Controller to the Human and Animal Project", có nghĩa là Dự án "Siêu điều khiển con người và động vật". Dự án được hình thành dựa trên lý thuyết về sóng siêu cao tần, điều khiển sóng não của cố giáo sư Charlie Chaplin".

Nói đến đây, vẻ mặt ông ta dường như đang xúc động, nhớ lại một kỷ niệm nào đó rồi từ từ cho tay vào túi áo véc, rút ra một khăn mùi xoa trắng chấm lên hai bên mắt. Sụt sịt vài cái, ông ta lại tiếp tục.

"Cách đây hơn 10 năm. Cố giáo sư thiên tài của chúng ta đã phát hiện ra não của người và động vật phát ra một loại sóng siêu cao tần vô cùng đặc biệt. Điều quan trọng là sóng não của mỗi người phát ra đều không giống nhau và có cấu trúc như một dạng mật mã".

"Vì vậy, ông đã tiên đoán rằng. Nếu như chúng ta tạo ra một thiết bị. Có thể phát ra một tần số trùng với tần số sóng não của người hay động vật. Thì chúng ta có thể điều khiển được mọi hành động và cảm xúc, suy nghĩ của người hay vật đó".

"Để chứng minh cho lý thuyết trên. Cố giáo sư đã vận động được rất nhiều nhà tài trợ lớn, bỏ tiền giúp cố giáo sư tổ chức một nhóm các chuyên gia xuất sắc từ nhiều nước đến đây nghiên cứu dự án".

"Đến nay, cố giáo sư đã về với Chúa. Nhưng những lý tưởng của ông đã được chúng tôi, những học trò ưu tú của ông triển khai thành công và chứng minh: Lý thuyết của ông đã trở thành chân lý". 

"Sau 9 năm. Chúng tôi đã thiết kế và lắp đặt hoàn hảo một cỗ máy dùng để kết nối tín hiệu giữa não người điều khiển và đối tượng bị điều khiển. Năm ngoái, chúng tôi đã thí nghiệm thành công điều khiển động vật trong phòng thí nghiệm. Và tháng trước, chúng tôi đã lắp đặt thành công một trạm phát sóng công suất lớn tại đồi Hollywood, để thực hiện thí nghiệm trên người trong toàn thành phố". 

Tạm ngừng một lát để thở, sau đó giáo sư hùng hồn nói tiếp.

"Nói cách khác. Theo quan niệm phương Đông, đây được coi là một loại "Nhập hồn". Nhưng khả năng của chúng tôi là loại "Siêu nhập hồn" ở khoảng cách xa và đa dạng đối tượng hơn. Sau đây, tôi xin được trình bày chi tiết của quá trình thực hiện dự án cũng như các vấn đề kỹ thuật liên quan".

Nói tới đây, ông ta chậm rãi cho tay vào túi áo véc và rút ra một vật đen đen, bẹt bẹt, to bằng bàn tay trông như một chiếc tablet loại nhỏ. 

Chậm rãi dùng ngón tay xoa xoa, chọc chọc vài cái. Lập tức phía sau khán phòng, một cái màn hình projector cực lớn từ từ hạ xuống và ánh đèn máy chiếu lóe lên trên tấm màn dòng chữ "Super Controller to the Human and Animal Project". Từ lý thuyết đến hiện thực. Từ điều khiển đến bị điều khiển.

Tiếp theo ông ta vừa nói lại vừa xoa xoa chọc chọc. Thứ tự theo lời nói của ông ta, trên màn chiếu lần lượt xuất hiện đủ các loại công thức vật lý, toán học, hóa học... biểu đồ hình sin, pharabol... Sau đó lại xuất hiện thêm vài cái vòng tròn như bánh quy, bánh gato xanh đỏ đầy màu sắc và dăm ba cái hình vẽ từ người đến ngợm. 

Cuối cùng, ông ta kết luận. "Tôi vô cùng cám ơn các quý khách đã bỏ chút thời gian quý báu đến tham dự hội nghị ngày hôm nay. Sau đây quý vị nào có câu hỏi gì, tôi xin được hân hạnh giải đáp". 

Ngập ngừng một lúc, ông ta nói tiếp. "Quý vị chú ý, đây là nước Mỹ nên các bạn có thể hỏi thoải mái không cần e ngại về phong tục tập quán hay mấy vấn đề tế nhị. Miễn là trong khả năng chúng tôi có thể trả lời được".

Cả hội trường im lặng trong giây lát. Bỗng nhiên ở hàng ghế đầu, một người đàn ông trung niên béo quay cun cút giơ tay đứng dậy. Có tiếng thì thầm bên dưới "Đây là ông Buffet, trùm chứng khoán phố Wall". 

Sau khi ho khan vài tiếng, ông ta phát biểu. "Xin giáo sư cho biết. Phát minh này có thể ứng dụng như thế nào?".

Khẽ mỉm cười, giáo sư trả lời.

"Tôi nhĩ rằng. Phát minh này là một sự kiện vô cùng to lớn trong lịch sử nhân loại. Ý nghĩa của nó còn vượt xa sự phát minh ra hạt của Chúa (tức hạt higgs), hay thành quả nhân bản vô tính mà internet thường nói tới. So với nó, những cái khác chỉ là nhảm nhí". 

"Trong tương lai, chúng ta có thể ứng dụng nó trong rất nhiều trường hợp và lĩnh vực. Nói ví dụ: Chúng ta có thể sử dụng nó để duy trì an ninh trật tự trong một đô thị. Điều gì xảy ra khi một tên tội phạm khủng bố, ẩn nấp đâu đó trong thành phố để giết người. Cảnh sát thay vì tìm tòi truy bắt nó một cách đầy rủi ro, mạo hiểm đến tính mạng thì chỉ cần... Đăng nhập vào trạm máy chủ, xác định khu vực tọa độ, tìm kiếm và xâm nhập vào não nó. Tên tội phạm sẽ bị mất đi năng lực hoạt động như một động vật vô tri giác và bị điều khiển. Nó sẽ tự đến đồn cảnh sát nạp mạng. Như vậy các bạn có hiểu không?".

"Good... Good, OK... OK. Hảo... hảo. Yes... yes. Khơrơsô...". Ở phía hàng quý khách bên dưới có nhiều tiếng trầm trồ và tiếng lốp bốp vỗ tay tán thưởng.

Bỗng một quý cô có thân hình gợi cảm, mặc một bộ váy dài gần trong suốt như cánh ve đứng lên. Hai quả bầu tiên ngồn ngộn mờ ảo sau lớp vải, đung đưa như hai quả núi lửa sắp bùng nổ. Có tiếng thì thầm bên dưới "Đây là cô Madona, minh tinh ca nhạc".

"Thưa ngài Bean". Cô ta nói.

"Ngài có thể trả lời cho tôi biết. Trường hợp đối tượng bị nhập hồn chẳng may chết đột tử, thì người điều khiển có bị ảnh hưởng gì không ạ?".

"Ồ, tất nhiên là không". Giáo sư Bean trả lời.

"Thực ra thì khi người điều khiển xâm nhập và khống chế não bộ của đối tượng, sẽ có cảm giác như là chính bản thân đối tượng vậy. Tức là cũng có cảm giác vui sướng, đau đớn, buồn phiền... vv. Nhưng khi tắt điện thì mọi thứ đều trở lại bình thường. Chúng tôi đã từng giết hàng trăm con chuột thí nghiệm. Làm thịt vô số khỉ và cả chó, mèo, voi ngựa... đều nhận thấy sau khi đối tượng chết. Người điều khiển chỉ có cảm giác đau đớn một chút mà thôi, sau đó thì không có gì nữa. Tất nhiên nếu giết người để thí nghiệm thì chúng tôi chưa làm, nhưng tôi nghĩ kết quả sẽ không khác biệt". Giáo sư nói.

"Ồ, vậy thì trong tương lai. Tôi có thể yên tâm thuê một người trẻ đẹp để biểu diễn thay mà không cần phải tự nhảy múa, hú hý đến khản cả họng rồi! Nhưng quan trọng là họ vừa hát vừa sexi như Somali mà không biết ngượng. Đúng không thưa giáo sư?". Cô ta hỏi.

"À... à. Có thể... được". Giáo sư ấp úng trả lời.

"Tôi muốn hỏi thêm giáo sư một vấn đề nữa". Cô ta nói tiếp.

"Trong trường hợp người điều khiển bị chết đột ngột, thì ý thức của đối tượng bị nhập hồn có trở về lúc ban đầu hay không. Thưa giáo sư?".

"Ô la ... la, quả là một câu hỏi khó". Giáo sư lúng túng đáp.

"Chúng tôi chưa từng nghĩ đến vấn đề này, tôi nghĩ rằng không ai trong số chúng tôi tình nguyện làm thí nghiệm này cả. Có điên mới làm như vậy". Giáo sư lúng túng trả lời sau một hồi gãi đầu, gãi tai sồn sột.

"Không sao, tôi chỉ hỏi cho biết thôi". Cô ta nói.

Bỗng nhiên một giọng nói khàn khàn, oang oang như chuông đồng vang lên ở hàng ghế giữa. "Ngài có thể giới thiệu các thành viên của nhóm nghiên cứu được không ạ? Để tôi xin chữ ký, làm lưu niệm lúc tuổi già".

Tất cả mọi người quay mắt nhìn lại chỗ phát ra tiếng nói thì thấy một người đàn ông đầu trọc, da ngăm ngăm như nhọ nồi nhưng to con cường tráng đứng lên. 

Mặc dù anh ta mặc áo sơmi kín mít nhưng vẫn thấy ẩn hiện từng múi cơ trên cánh tay, lồng ngực. "Đây là ngài Mike Tyson, ngôi sao quyền anh hạng nặng". Có tiếng thì thào trong đám người.

"Vâng... vâng, rất sẵn sàng". Giáo sư Bean lên tiếng, sau đó ông giơ tay ra hiệu và nói to vào micro.

"Tôi xin trân trọng giới thiệu các thành viên chủ chốt trong nhóm dự án lên khán đài".

Lập tức theo hướng tay ông ta chỉ. Một nhóm 6 người nhanh nhẹn bước lên giữa khán phòng. Trên mặt họ toát lên vẻ hãnh diện và nụ cười tươi rói.

"Tôi xin giới thiệu. Anh Hoàng Chính Long. Tiến sỹ cơ điện tử". Giáo sư chỉ vào người đầu tiên trong số họ.

"Cô Jennifer Trần. Tiến sỹ sinh hóa". Ông ta chỉ tiếp vào người thứ 2.

"Cô Dae Jang Geum. Tiến sỹ y khoa". Ông ta chỉ tiếp.

"Anh Putin Ivanop. Tiến sỹ toán và tin học điều khiển". Ông ta đưa tay về phía người thứ 4.

"Anh Alibaba ... Trasumaka. Tiến sỹ tự động hóa". Ông ta chỉ vào người thứ 5 và cuối cùng kéo dài giọng nói.

"Và người cuối cùng... Anh... Obama Scuta. Tiến sỹ vật.... lý.... nguyên tử".

"Ngoài ra còn một số kỹ sư, chuyên gia và công nhân tham gia dự án. Nhưng vừa rồi chúng tôi hết tiền nên đã sa thải một số. Do đó họ không có mặt".

Sau một chút ngậm ngùi, ông Bean nói tiếp. "Để cho không khí thêm sôi động. Sau đây xin mời các quý vị có thể gặp gỡ và phỏng vấn từng chuyên gia của chúng tôi. Tôi chắc chắn rằng, quý vị sẽ nhận được những thông tin vô cùng bổ ích và lý thú". 

Sau đó, ông ta làm điệu bộ ngả người đưa tay phải từ đằng trước ra đằng sau. Từ bên trái sang bên phải như mấy cô vũ nữ mời khách vào quán bar. 

Lập tức, hàng chục phóng viên và các cameraman cùng ào lên sân khấu, quây lấy 6 người còn đang ngơ ngác.

Chương 4. Giải đáp phóng viên

Tại một góc của khán phòng. Hơn chục phóng viên và cameraman đứng vây quanh hai người Hoàng Chính Long và Jennifer Trần.

"Hân hạnh được làm quen với anh chị". 

Một nữ phóng viên tóc vàng vô cùng hấp dẫn tiến đến. Nàng mặc bộ mini jiup cực ngắn làm lộ ra cặp giò trắng muốt. Cổ áo trễ, hở ra một cái rãnh sâu ghê người. 

"Tôi là Elyzabeth Taylor. Phóng viên của tờ New York Times".

Nàng nói vẻ kiêu hãnh, tay giơ cao chiếc micro đen sì. Làm cho người ta nhớ đến bức tượng nữ thần tự do, tay cầm tên lửa Tomahawk, đang sẵn sàng đấu tranh đòi công lý cho các dân tộc bị áp bức trên toàn thế giới.

"Tôi xin hỏi anh chị. Phát minh này dùng trong chiến tranh được không?". Nàng nói.

"Tất nhiên là đơn giản như đan rổ". Hoàng Chính Long trả lời.

"Ồ, tốt... tốt,... Hay... hay. Tương lai, chúng ta sẽ không cần phải tốn bom đạn và tên lửa để giải quyết cái bọn như LiBi ở châu Phi. Chỉ cần điều khiển cái ông Gadaffi nào đó là OK, hi hi...". Nàng nở một nụ cười lạc quan và nói tiếp.

"Nếu như thế. Chúng ta sẽ bắt ông ta ký hiệp ước đầu hàng vô điều kiện, hơn thế nữa còn phải tặng thêm cho nước Mỹ mấy cái mỏ dầu... Ha ha. Còn bọn Iran, Bắc Hàn. Sẽ đến lúc, cho chúng nằm dưới gót giày của chúng ta".

"Ồ, quý cô thật giàu trí tưởng tượng". Hoàng Chính Long mỉm cười.

"Nhưng chúng tôi hy vọng. Phát minh này sẽ không được sử dụng vào các mục đích quân sự để chống lại bất kỳ quốc gia nào. Chúng tôi ghét chiến tranh". Jennifer nói thêm.

"Thật sao!". Nàng thốt lên vẻ mặt đầy tiếc nuối.

"Nhưng tôi biết tại đây, có nhiều chàng trai đang thích... nằm ngửa dưới gót giày của cô đấy. Ha ha ha...". Có tiếng của một cameraman vang lên.

"Ha ha ha". Cả đám người tay vỗ, ôm bụng cười lên ha hả.

"Chào các bạn. Tôi là James Bond. Hành sự tại BBC News".

Một quý anh tay cầm micro tiến lên. Vẻ mặt của anh lạnh lùng như truyền thuyết xứ sở Ăng lê. Tóc của anh phất phơ màu bạch kim như được nhuộm bằng sương mù thành Luân Đôn.

"Cho tôi hỏi. Kỹ thuật này có thể điều khiển người ở khoảng cách bao xa?". Anh ta nói.

"À, nếu đã bị điều khiển thì anh ở tận Sao Hỏa cũng không thoát được". Jennifer trả lời.

"Ý tôi hỏi là. Chúng ta ngồi đây, mà có thể "nhập hồn" vào người ngoài hành tinh ở xa được hay không? Ví dụ như: Có một bọn ngoài hành tinh đến xâm lược trái đất. Chúng ta không cần đánh mà vẫn bắt được bọn chúng đầu hàng, hoặc đại loại thế...". Anh ta nói.

"Ồ. Tôi nghĩ rằng. Nếu xây dựng được một trạm phát sóng cực mạnh. Chúng ta có thể ngồi đây mà điều khiển cả thiên hà Orien xa xôi, xá gì mấy thằng ngoài hành tinh vớ vẩn". Hoàng Chính Long trả lời.

"Hay... hay... Ha.. ha. Như vậy trong tương lai, chúng ta có thể khống chế cả vũ trụ rồi". Anh ta cười lên sung sướng. Bỗng dưng trán anh ta nhăn lại như nhớ ra một điều gì đó.

"Quái. Sao cái ông Cameron người Mỹ ngớ ngẩn như vậy nhỉ. Làm cái phim Avata thật là hồ đồ. Nếu như có kỹ thuật này. Chỉ cần ngồi ở trái đất, là có thể điều khiển bọn mọi rợ đó chạy nhảy như khỉ. Cần gì phải đem máy bay, tên lửa và bom đạn lên cái hành tinh Pandora xa xôi ấy. Lại còn phải nuôi mấy thằng da xanh cho tốn tiền. Ha ha ha. Thế cũng đòi là siêu phẩm. Thế cũng đòi đoạt giải Osca...".

Anh ta cười to, đắc ý như phát hiện ra người Mỹ toàn là ấu trĩ.

Tất cả mọi người đều cười theo. "Chắc tên này xem nhiều "Star wars"*. Có tiếng thì thầm.

(Star wars: Bộ phim viễn tưởng nổi tiếng "chiến tranh giữa các vì sao").

"Chào hai vị. Tôi là Paris Hilton. Phóng viên hãng tin Reuters". Một cô gái trẻ da trắng xinh đẹp chìa micro nói. 

Nàng mặc một chiếc quần dài và chiếc áo phông ngắn. Ấn tượng nhất là hông nàng đeo một chiếc thắt lưng to vật. Phía trước thắt lưng treo lủng lẳng một cái khóa đồng bự hơn quả đấm như ngầm cảnh báo: "Chú ý, phía dưới là khu vực... không dành cho trẻ dưới 18 tuổi". 

Mắt nàng trong veo như nước sông Seine và tóc nàng nâu nâu, lô nhô như những cành nho khô xứ Bordeaux.

"Hai vị có thể cho tôi biết. Một người có thể điều khiển được bao nhiêu người không?". Nàng nhẹ nhàng hỏi.

"Hiện giờ thì một người. Nhưng tương lai thì có thể nhiều người. Giống như một mình ta điều khiển nhiều con robot vậy". Jennifer trả lời. 

Nàng mở to đôi mắt nhìn người đẹp nước Pháp này. Không hiểu nàng ta hỏi muốn điều khiển nhiều người để làm gì!

"Thật sao! Thế thì hay quá". Nàng ta thốt lên.

"Rồi đến lúc, bà sẽ cho chúng mày biết tay!" Nàng ta lẩm bẩm.

"Sao ạ. Cô có tâm sự gì phải không?". Nhìn thấy ánh mắt u ám của người đẹp, Chính Long hỏi.

"À không... không có gì? Tôi đang nghĩ đến một ngày, tôi sẽ cho bọn da đen khốn kiếp biến hết khỏi Paris". 

"Cô là người thích phân biệt chủng tộc à?". Chính Long hỏi. Anh thầm lo lắng về thái độ tiêu cực của mỹ nữ Reuters này.

"Không... không. Tôi chỉ ghét bọn đàn ông... da đen thôi...". Nàng ta ấp úng. 

"Trước kia tôi từng bị bắt cóc bởi 4 thằng da đen ngay tại tháp Eiffel". Nàng ta căm hận nói tiếp.

"Ồ, đáng tiếc. Chúng có tra tấn, có tống tiền cô không?". Chính Long hỏi giọng đồng cảm.

"Không... không. Chúng chỉ ... lột hết quần áo của tôi... Xong rồi, chúng... ấy... ấy... ấy tôi suốt 3 ngày 3 đêm. Cuối cùng, chúng ... quăng tôi vào thùng rác". Nàng ta lúng túng nói.

"Ồ, thật là bọn dã man. Xin chia buồn cùng cô". Hai người cùng thở dài. 

Mọi người xung quanh đều lắc đầu tặc lưỡi, cảm thán cho những người khốn khổ.

"Hân hạnh được làm quen với quý anh chị". Một mỹ nhân mặc váy dài giống như áo kimono, tay giơ cao micro nói.

"Tôi là Ajino Moto. Phóng viên của Nhật báo Tokyo".

Giọng của nàng thánh thót ngọt ngào như được rót ra từ đôi môi hồng hào như hoa anh đào xứ Phù Tang.

"Hân hạnh được làm quen với cô". Cả hai cùng đồng thanh.

"Tôi xin hỏi. Chúng ta có thể điều khiển những loại như ẩm IC, chập CPU, cháy RAM hoặc Bad sector bộ nhớ không ạ?". Mỹ nhân Tokyo hỏi.

Tất cả mọi người đều ngạc nhiên, không hiểu nàng nói về người máy hay người thường.

"Hình như nước này bị thừa CHIP điện tử". Jennifer thì thào.

"Ý cô hỏi là bọn người điên, dở hơi biết bơi, thần kinh chập mạch, tâm thần phân liệt á?". Chính Long hỏi ngược lại.

"À... vâng ... vâng. Xin lỗi, tôi quên mất. Tôi lại dùng thuật ngữ kỹ thuật". Nàng nói ấp úng e thẹn.

"Chỉ cần là loại động vật có não không bị đứt dây thần kinh thì được. Vậy cô hỏi vấn đề không bình thường này làm gì?". Chính Long nói.

"À, như các quý vị đều biết. Đất nước chúng tôi là một quốc gia nghèo tài nguyên. Vì vậy, người dân Nhật Bản chúng tôi thường phải vất vả để lao động, đầu tắt mặt tối mới có hy vọng giàu có, sánh ngang với các cường quốc năm châu trên thế giới". Nàng thở dài rồi nói tiếp.

"Chính vì phải rất vất vả nên hiện nay, tình trạng căng thẳng thần kinh, stress xảy ra liên tục. Không chỉ trong giới lao động mà còn xảy ra ở cả người già và học sinh tiểu học nữa. Hơn thế, căn bệnh này lại còn có dấu hiệu lây nhiễm rất trầm trọng đến biến thái". Nàng lắc lắc đầu rồi tiếp tục.

"Vài năm gần đây, ở Nhật Bản đã xuất hiện nhiều bọn thần kinh chập mạch. Không chỉ một người, mà còn đồng loạt trên nhiều người. Đến nỗi, bọn chúng trần truồng đi lại ngoài đường mà chẳng biết gì là xấu hổ. Điều này xuất hiện ở nhiều nơi, không chỉ khu công cộng mà còn ở cả trường học, xe buýt, nhà hàng... Thậm chí ở cả văn phòng nội các Chính phủ cũng có". Nàng nói giọng chán ngán. 

"Nếu chỉ có như vậy thì cũng còn nhẹ. Lại còn một số thằng và một số con còn thích .... ấy... ấy nhau ngay tại chỗ đông người. Chúng nói như vậy mới phong cách, mới là cảm giác mạnh, mới khoái cảm thời thượng. Nào là dog style... monkey style... lại còn... elephant style. Rồi chúng còn quay phim, chụp ảnh và đăng trên FaceBook, YouTube cho cả thế giới xem. Thật là không biết xấu hổ". Khuôn mặt của nàng ửng đỏ.

"Vì vậy, chúng tôi nghĩ rằng. Cần phải có một thiết bị nào đó để ngăn cản, không cho cái bọn quái thai lai quái vật này làm mất thuần phong mỹ tục, văn hóa văn nghệ mấy ngàn năm qua của chúng tôi. Để cho tất cả mọi người nghĩ về Nhật Bản như là một đất nước văn minh, lịch sự và giàu có nhất trên trái đất". Nàng nói mà ánh mắt sáng lên vẻ chờ mong và hy vọng.

"Ồ, chuyện đó thì không vấn đề. Nhưng quan trọng là, các bạn nên có một chính sách xã hội hợp lý để cho người dân được nghỉ ngơi. Để cho trẻ em không bị quá tải học hành và một phương thức tuyên truyền, giáo dục và ngăn chặn hiệu quả". Chính Long nói.

"Vâng, xin cám ơn anh chị đã có ý đó". Mỹ nhân Tokyo gật đầu rồi lùi ra.

Một quý cô xinh đẹp khác lại tiến đến. "Xin chào các bạn. Tôi là Bành Tử Cung. Phóng viên của China Daily".

Nàng ngước đôi mắt híp lên nhìn ranh mãnh. Miệng nàng cười rất tươi, làm lộ ra hàm răng trắng như sứ Giang Tây và đều tăm tắp như Trường thành vạn lý.

"Tôi muốn hỏi một vấn đề tế nhị". Nàng nói.

"Vâng vâng. Chúng tôi có thể trả lời bất kỳ vấn đề gì, trừ bí mật an ninh quốc gia". Jennifer trả lời.

"Các bạn có thể cho tôi biết. Cảm giác xâm nhập vào não bộ của động vật thí nghiệm được không ạ?". Nàng hỏi.

"À, rất thú vị". Jennifer nói.

"Khi lần đầu tiên, tôi "nhập hồn" vào một con chuột bạch, tôi mở mắt ra và... oa, tôi thấy mình đang nằm trong một cái lồng nhỏ bằng kính. Sau đó tôi còn ăn thử một hạt dẻ... và chạy lung tung. Cứ như mình là một con chuột thực sự vậy...". Jennifer cười nói một cách vui vẻ.

"Vậy bạn có cảm giác gì không, khi đứng cạnh một con vật khác giới? Ý tôi nói là, có ham muốn sinh lý không ý?". Bành ký giả hỏi một cách đầy ranh mãnh.

"Ồ, cũng có chút... cảm xúc. Tôi nhớ có lần, khi tôi nhập vào một con chuột cái. Tôi đã chạy đến gần một con chuột đực. Oa... tôi ngửi thấy mùi của nó... và tự nhiên thấy... thèm. Nhưng rồi tôi kiềm chế được, vì nhớ ra mình là một con người trong lốt chuột, chứ không phải một con chuột thực sự". Jennifer thì thào.

Sau đó nàng tiến lại, ghé vào tai Bành ký giả nói nhỏ.

"Cho cô biết. Một lần tôi nhập hồn vào một con khỉ cái trong một đàn khỉ. Tôi đã làm... chuyện đó với 3 con khỉ đực một lúc... Choa, thật hay. Cứ như với người yêu của mình trên giường vậy". Nàng cười hí hí ranh mãnh. 

"Thật vậy sao!". Bàng ký giả thốt lên đầy ngưỡng mộ.

"Vậy anh Chính Long đã làm chuyện đó bao giờ chưa? Ý tôi là anh đã "nhập hồn" vào con vật nào và làm chuyện đó chưa ấy?'. Bành ký giả hí hí... hỏi tiếp. 

"Ồ, chưa. Anh ý chỉ có nhiệm vụ thiết kế và lắp máy thôi. Trong nhóm dự án, chỉ có tôi mới là thí nghiệm viên duy nhất". Jennifer nói một cách tự hào rồi quàng tay Chính Long.

"Tôi thấy hai bạn có quan hệ rất thân mật, vậy hai bạn là...?". Bành ký giả lấp lửng.

"Chúng tôi yêu nhau và vừa đính hôn". Jennifer trả lời.

"Vậy các bạn có kế hoạch gì hoặc dự định gì trong tương lai không?". Bành ký giả quay sang Chính Long hỏi tiếp.

"Chúng tôi dự định sẽ tổ chức đám cưới vào tuần sau, và sẽ đi hưởng tuần trăng mật ở đâu đó thật xa... như đến Trung Quốc chẳng hạn". Chính Long trả lời.

"Ồ, chúc hai bạn vui vẻ và may mắn". Nói xong nàng vẫy tay ra hiệu. Một Cameraman đứng ngoài hiểu ý chạy đi. Một lúc sau, anh ta cầm một chai Wishky và mấy cái ly chạy đến.

"Tôi. Bành Tử Cung, xin chúc mừng hạnh phúc hai bạn". Nàng cầm một cái ly rượu lên đưa cho Chính Long và Jennifer hai ly rượu khác. Rồi nàng hô to.

"Jo Jo, 100%, bải phân sứ i bải, kempây, kempây...".

Nghe tiếng nàng hô to, một lúc sau hàng chục phóng viên và cameraman từ các nơi tay cầm ly cốc ào ào chạy đến. Sau đó là hàng chục cánh tay cầm ly rượu giơ lên, đụng nhau lách cách trong tiếng hô to hưởng ứng điên cuồng.

"Chúc mừng...".

"Chúc mừng hạnh phúc...".

"Jô Jô, Go Go, trăm phần trăm, kempây... kempây...".

Chỉ thấy ở giữa. Hoàng Chính Long tay giơ hết ly rượu này đến ly rượu khác, nốc ừng ực.

Chương 5. Tai họa trước bình minh

Reng ... Reng. Tiếng chuông điện thoại vang lên trong phòng ngủ của Hoàng Chính Long.

Trên chiếc giường kê ở giữa phòng. Chính Long đang nằm, mình đắp một cái chăn mỏng. Anh giơ tay với lấy chiếc điện thoại để ở đầu giường.

"A lô. Tôi, Chính Long nghe đây".

"Anh Chính Long phải không. Có Jennifer ở đó không?". Tiếng của Dae Jang Geum vang lên trong máy.

"À. Tôi không biết, để tôi gọi xem Jennifer ở đâu. Jennifer, em có ở nhà không?... Jennifer". 

Chính Long gọi to, một lúc lâu sau không có tiếng ai trả lời. Anh trả lời lại vào trong máy điện thoại.

"Cô Dae Jang Geum đấy à, Jennifer không thấy có nhà. Cô có nhắn gì không?".

"Không cần đâu. Lúc nãy Jennifer gọi điện cho em hẹn đến phòng thí nghiệm sớm. Cô ấy nói là muốn kiểm tra lại cỗ máy để chuẩn bị cho thí nghiệm trên người trong tuần này. Chắc là cô ấy đã đến phòng thí nghiệm rồi". Tiếng của Dae Jang Geum trong máy.

"Vậy à. Tại hôm qua tôi uống nhiều rượu quá, sáng nay ngủ quên. Hẹn gặp cô ở phòng thí nghiệm nhé".

"Vâng, chào anh. Bye".

"Chào cô. Bye".

Chính Long uể oải ngồi dậy, anh vươn vai ngáp một cái rồi đưa mắt nhìn quanh. Ở trên gối của Jennifer có tờ giấy ghi mấy dòng chữ: 

"Anh yêu. Em dậy sớm, thấy anh ngủ say quá nên em không đánh thức anh dậy. Em đến phòng thí nghiệm trước. Đồ ăn sáng của anh, em đã chuẩn bị ở trong bếp. Lúc nào dậy, anh đến phòng thí nghiệm luôn nhé. Jennifer của anh. Hôn anh nhiều".

"Nàng đi rồi". Chính Long lẩm bẩm, anh tung chăn bước xuống giường. Đứng vặn vẹo người vài cái rồi nhảy nhót vài điệu Gangnam style như con khỉ làm xiếc. 

Bỗng nhiên, anh cảm giác có cái gì đó đập vào đùi bình bịch. Nhìn xuống, anh mới ... giật mình khi ở dưới... như nhộng.

"Oa. Thằng nhỏ sao mập vậy nhỉ. Chắc đêm qua, nàng đã chăm sóc nó rất lâu!". 

Rồi anh lẩm bẩm. "Hôm qua rõ ràng là mình đã rất say. Làm thế nào mà Jennifer đưa được mình về nhà".

Sau đó, anh tưởng tượng đến cảnh Jennifer đã vất vả như thế nào khi lột trần anh ra rồi lôi anh lên giường.

"Ha ha". Anh cười một cách khoái chí rồi lò dò đi vào phòng tắm, vừa đi vừa lẩm nhẩm ngâm nga.

"Là la lá la. Ước gì em sẽ mang bầu. Để anh mua cái nhà lầu tặng em... la la".

------------------

45 phút sau. Tại Trung tâm nghiên cứu khoa học, thành phố Los Angeles.

Một chiếc xe ô tô Toyata Avalon màu đen bóng đỗ xịch trước cánh cổng sắt kiên cố của Trung tâm. Cửa kính xe hạ xuống. Hoàng Chính Long tay cầm thẻ mật mã đút vào máy quét. 

Một lát sau, cánh cửa sắt từ từ dịch chuyển mở ra một lối đi. Chiếc xe ô tô từ từ chạy vào bên trong.

4 phút sau. Cánh cửa kính tự động tại sảnh chính của Trung tâm mở ra. Hoàng Chính Long mặc bộ đồ véc đen, chân đi giày bóng loáng, tay cầm cặp da bước vào. Khi đi qua quầy lễ tân, anh gật đầu giơ tay chào cô lễ tân xinh đẹp như mọi ngày rồi rảo bước đi vào trong.

Bỗng tiếng cô lễ tân gọi giật giọng. "Anh Hoàng. Anh vào phòng thí nghiệm nhanh lên, Jennifer gặp chuyện rồi".

Hoàng Chính Long giật nảy mình, anh quay ngoắt lại hỏi gấp gáp.

"Hả. Chuyện gì. Jennifer gặp chuyện gì?".

"Em không biết. Lúc nãy thấy cảnh sát và bác sỹ đều đến, họ đang ở trong phòng thí nghiệm. Nghe nói chị Jennifer gặp chuyện, anh đi nhanh lên". Cô lễ tân hớt hải nói.

Hoàng Chính Long chạy như bay về hướng phòng thí nghiệm. Tai anh như ù đi. Qua một cái sân rộng rồi chạy qua một cái hành lang dài, qua một khúc rẽ... Anh cố gắng vừa chạy vừa hét... "Lui ra, lui ra, tôi có việc...".

Nghe tiếng anh thét, những người đi lại trên hành lang đều đứng lại, nhường đường cho anh chạy qua.

Qua hết một hành lang nữa. Từ xa, Hoàng Chính Long đã nhìn thấy một đám người đứng xúm xít trước cửa phòng thí nghiệm, họ đang ngó nghiêng vào bên trong. 

Thấy Hoàng Chính Long xộc xệch chạy đến, đám người vội vàng tránh ra, nhường một lối đi cho anh vào.

Ở giữa phòng thí nghiệm có hai cảnh sát và ba nhân viên y tế, bác sỹ đang cầm máy ảnh đứng thì thầm bên cạnh một cỗ máy. Một bác sỹ đang chăm chú ghi chép vào tờ giấy.

Dưới mặt sàn, Jennifer đang nằm. Một tấm vải trắng được phủ trên người nàng, che kín cả khuôn mặt. 

"Có chuyện gì? Jennifer có chuyện gì?". Hoàng Chính Long hớt hải xông tới. Chiếc cặp da rơi xuống đất nhưng anh không còn để ý đến nó.

Lập tức, hai viên cảnh sát tiến lại giữ chặt lấy anh.

"Xin lỗi, anh không được lại gần. Chúng tôi đang làm nhiệm vụ". Một cảnh sát nhắc nhở.

"Buông tôi ra". Hoàng Chính Long gào lên. Anh nhoài người về phía Jennifer kêu "Jennifer... Jennifer".

Hai người nữa tiến về phía anh. Một người ôm ghì lấy anh từ phía sau.

"Anh Hoàng. Chúng tôi rất lấy làm tiếc. Xin chia buồn cùng anh". Có tiếng ai đó nói.

Nhưng Hoàng Chính Long không còn nghe thấy, cũng như không còn nhận biết được ai. Mắt anh như nhòa đi, ngực nhói nghẹn như có cái gì dâng lên trong lồng ngực đến tức thở.

Vài nhân viên tiến tới chăng dây ruband, niêm phong hiện trường. Một lúc sau, hai nhân viên y tế đẩy một chiếc giường nằm đến. Họ nâng Jennifer lên xe rồi đẩy ra cửa.

Xin làm ơn cho tôi được nhìn mặt cô ấy". Hoàng Chính Long thổn thức, nước mắt lã chã trên mặt.

"Vâng". Người nhân viên y tế dừng lại.

Hoàng Chính Long lảo đảo đến bên chiếc xe. Anh nhấc một góc khăn lên nhìn xuống. Dưới lớp khăn, gương mặt Jennifer tái xám, hai mắt nhắm nghiền. Nàng đã tắt thở.

"Jennifer... Jennifer". Hoàng Chính Long nấc lên nghẹn ngào.

Anh òa khóc rồi thổn thức lùi dần, lùi dần dựa lưng vào tường và ngồi phịch xuống. Hai chân hai tay buông thõng, đôi mắt vô hồn như người đã chết.

Thật lâu sau, có tiếng chân người đi đến bên Hoàng Chính Long. Người đó quỳ xuống cạnh anh. Tiếng của Dae Jang Geum nghèn nghẹn.

"Xin lỗi, tôi thật lòng chia buồn với anh".

Hoàng Chính Long giương đôi mắt vô hồn lên nhìn nàng. Anh cố gắng trấn tĩnh lại.

"Cô có thể cho tôi biết, có chuyện gì xảy ra?". Anh lẩm bẩm.

"Tôi không rõ. Khi tôi đến phòng thí nghiệm đã thấy Jennifer nằm trên mặt đất. Tôi đã bấm chuông báo động và cố gắng cấp cứu cho cô ấy, nhưng vô ích. Dường như cô ấy bị điện cao áp giật". Dae Jang Geum buồn rầu nói.

Hoàng Chính Long ngồi im lặng. Một hồi lâu, anh uể oải đứng lên lê bước ra khỏi phòng thí nghiệm. Rất nhiều người tiến đến phía anh bày tỏ sự thông cảm, chia sẻ nỗi buồn, nhưng  anh không còn cảm giác gì nữa. 

Mọi tiếng nói vọng vào tai anh nghe ù ù như tiếng gió. Xung quanh anh, dường như là bóng đen vô tận, bao trùm lấy ý thức và tâm trí anh. 

Anh cứ đi lang thang như vậy, không định hướng được là đi đâu.

---------------

Mấy ngày sau, tại công viên nghĩa trang thành phố.

Ở một góc khuất của nghĩa trang có một ngôi mộ mới đắp trên nền cỏ xanh. Trên tấm bia có hình ảnh của một cô gái, đôi mắt thông minh nhìn thẳng về cõi vĩnh hằng xa xôi.

Trên tấm bia có dòng chữ:

Jennifer Trần.

Tuổi 30.

Sinh ngày 4 - 7 - 1982.

Mất ngày 21 - 12 - 2012.

Phía trước ngôi mộ, có nhiều vòng hoa đã héo xếp trên mặt đất. Một bóng người mặc bộ véc đen đang quỳ phủ xuống. Thỉnh thoảng, trên bờ vai của hắn lại thấy run lên bần bật.

Mãi đến đêm khuya, những người trông coi nghĩa trang mới thấy hắn đứng dậy ra về. Bóng dáng hắn lảo đảo, vật vờ trên đường trong ánh đèn mờ mịt.

----------------

Hơn tháng sau. Trong phòng thí nghiệm "dự án S". Đồng hồ trên tường chỉ sang 3 giờ 30 phút sáng.

Đèn trong phòng sáng trưng nhưng không gian tịnh mịch đến thê lương. Giữa phòng có một chiếc máy kỳ lạ to như một con nhộng khổng lồ mạ kền sáng bóng. Một đầu bọc kính, còn đầu kia của chiếc máy gắn một đống dây cáp điện lằng nhằng, cái to cái nhỏ, xanh đỏ tím vàng. Đống dây cáp nối lòng thòng xuống một cái bệ bằng đá. Trên bệ là một cái bảng điều khiển điện tử cao ngang ngực. Các dấu vết niêm phong xung quanh chiếc máy đã được dỡ bỏ.

Dưới chân máy có bóng người đang ngồi. Một tay hắn cầm chai rượu uống dở. Dưới sàn nhà, một chai rượu khác còn nguyên chưa bóc.

Hai mắt hắn đỏ ngầu. Từng hàng nước mắt lã chã xen lẫn tiếng nấc, tiếng nỉ non toát ra trên gương mặt gầy đầy râu nham nhở.

"Jennifer. Sao em lại bỏ anh ra đi như vậy... híc híc".

"Không có em, anh sống như thế nào đây... híc híc".

"Một mình anh sống trên đời này, nào còn ý nghĩa gì... híc híc".

Thỉnh thoảng, xen lẫn tiếng kể lể thê lương là những tiếng nức nở ai oán.

Lâu sau, hắn lại nâng chai rượu ngửa cổ uống một hơi rồi lệng cái chai đánh vèo vào góc phòng. Lảo đảo với lấy chai còn lại, hắn hì hục vặn nắp mở tiếp để uống. Ừng ực hai, ba ngụm. Bỗng nhiên, hai mắt hắn trợn trừng gằn lên.

"Chỉ tại cái máy này, hại Jennifer của tao".

"Chỉ vì mày làm tao giờ đây cô đơn". 

"Mày làm tao mất nàng. Tao hận mày. Tao sẽ đập tan mày ra.... Ha ha...".

Hắn lảo đảo đứng dậy, gào thét như một thằng điên, tay cầm chai rượu vung vẩy. Tiếng của hắn vang vọng cả căn phòng. Do phòng được cách âm kín nên không ai bên ngoài nghe thấy, nếu không bảo vệ đã chạy đến can thiệp.

"Choang...xoảng...". Hắn cầm chai rượu đập mạnh vào bảng điều khiển. Miếng kính bảo vệ bảng điều khiển vỡ tan, lẫn vào những mảnh vỡ của chai rượu. Trong giây lát, rượu bắn tóe ra bốn phía. Không gian lập tức tràn ngập mùi rượu.

Trên mặt bảng điều khiển, bỗng nhiên xuất hiện các ký tự, hình vẽ nhảy nhót loạn xạ, hàng loạt tiếng bíp bíp và tiếng nói "sẵn sàng điều khiển" vang lên trong chiếc máy.

Tiếng "bíp bíp" dội vào tai hắn, làm cho hắn càng thêm điên cuồng. Hắn vươn tay túm lấy nắm dây điện ở đầu chiếc máy giật mạnh. Nhưng cáp điện được đấu nối rất chắc khiến cho hắn cố giật, nhưng không được. 

Điều đó làm cho hắn càng điên tiết hơn. Hắn túm hai tay vào nắm dây, đu cả người, co cả hai chân trèo lên chiếc máy rồi hét lên một tiếng, cố hết sức gồng người để giật ra.

"Xoẹt, xoẹt". Một luồng điện lóe lên đánh trúng ngay vào đầu hắn.

Gần như ngay lập tức, hàng loạt các tia chớp điện lóe sáng, bắn tung tóe khắp căn phòng. Các thiết bị điều khiển điện trong phòng bị tia lửa điện đánh trúng, cháy khét lẹt. Đèn trong phòng vụt tắt.

Các tia chớp ngày càng mãnh liệt đánh ra xẹt xẹt khắp xung quanh, bao phủ cả chiếc máy và bóng người trên đó. Lửa và khói dầy đặc lập tức tỏa ra.

Giây lát sau, ngọn lửa bùng lên dữ dội bao phủ xung quanh chiếc máy. Do hệ thống báo cháy đã bị hỏng nên không có tiếng còi cảnh báo vang lên. Đến khi thế lửa mãnh liệt làm các vòi cứu hỏa tự động trên trần nhà bị vỡ. Nước phun khắp nơi, nhưng vẫn không ngăn cản nổi các tia lửa điện và khói tiếp tục phát ra.

Dưới chân chiếc máy. Co quắp trong vũng nước là một bóng người đen sì, cháy nham nhở trong khói lửa với những tia chớp lóe sáng điên cuồng.

Đồng hồ trong phòng đã chết lúc 4 giờ 30 phút sáng.

Muốn xem tiếp câu chuyện, xin mời xem tại Thời đại của các đế chế trong Wattpad.com

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Pro