45

Màu nền
Font chữ
Font size
Chiều cao dòng


Suốt nửa tháng sau đó, jungkook yên tâm đóng phim trong đoàn, Taehyung ra nước ngoài, vì khác múi giờ nên hai người gần như không có thời gian nói chuyện.

Cậu cố gắng không nhớ lại chuyện xảy ra đêm hôm đó mới có thể không nghĩ đến bất cứ chuyện gì mà tập trung đóng phim. Nhưng mỗi buổi tối, vào đêm khuya tĩnh lặng, những hình ảnh làm người ta đỏ mặt tai hồng sẽ lơ đãng tiến vào đầu cậu, nhiều lần lôi kéo thần kinh của cậu. Thậm chí cậu còn không khống chế được mơ thấy hình ảnh Taehyung ôm cậu mê say, thanh âm khàn khàn thở gấp bên tai.

Ngày đó tham gia event bị chụp cảnh Taehyung lái xe đến đón cậu, trên mạng lại náo nhiệt vài ngày. Đối với quan hệ ái muội của hai người, quần chúng đã không còn thấy lạ nữa, có người thích náo nhiệt không sợ lớn chuyện còn mở cá cược, đánh cược xem rốt cuộc Jungkook có thể gả vào hào môn hay không. Đa số bình luận đều là trào phúng, dù sao rất nhiều người giàu có mua tình dục xác thịt, còn thật sự nguyện ý cưới một người đàn ông về nhà, đã ít lại càng ít.

Ngày cuối cùng của tháng sáu là hôn lễ của Cha young, nghi thức cử hành ở nhà chính park gia ở ngoại ô.

Từ tháng trước Jungkook đã nhận được thiệp mời, đầu tiên là xin đoàn làm phim nghỉ một ngày, trưa đó đi về nhà đón hwang young, rồi cùng cô bé đến nhà họ park

Jungkook mặc một bộ tây trang chính thức, còn đặc biệt mua cho em gái một bộ váy dài rất sang trọng. Cậu cảm thấy may mắn bản thân sáng suốt, yến tiệc của nhà hào môn như vậy, không giàu thì quý, không mặc trang phục lộng lẫy nhìn rất không thích hợp.

Cha young còn đang trang điểm, cố ý phái người đón hai anh em vào. Cô dâu mới đứng trước gương lớn soi toàn thân, bộ váy cưới cao cấp được làm riêng ôm lấy dáng người uyển chuyển, phối với gương mặt tươi cười rạng rỡ, cả người cô như phát ra ánh hào quang, xinh đẹp không gì tả nổi.

"Chị Cha young đẹp quá."

Hwang young kinh ngạc mà khen ngợi, cha young quay đầu lại cười với hai anh em: "Hoan nghênh hai em đến tham dự hôn lễ."

"Chúc mừng chị Cha young." Jungkook chân thành chúc mừng, vừa rồi lúc tiến vào cậu đã gặp chút rể, là một người đàn ông anh tuấn rất thân sĩ, cực kỳ xứng với cha young.

"Cám ơn em."

Trong phòng trang điểm chỉ có cha young và đoàn phù dâu, cô giữ hwang young ở lại, jungkook trò chuyện vài câu rồi định ra ngoài. Cha young bỗng gọi cậu lại, ý bảo qua một bên, dường như có chuyện gì đó muốn nói với cậu.

"Chị cha young, có chuyện gì thế?"

Cha young muốn nói lại thôi, do dự không biết nên mở miệng thế nào: "Kỳ thật chị vốn không nên xen vào chuyện của người khác... Trước đó Youngie có nói, hiện tại em rất thân với taehyung, cô bé hơi lo lắng, sợ em bị bắt nạt. Khoảng thời gian này chị bận chuẩn bị hôn lễ nên không hỏi em, rốt cuộc em và hắn xảy ra chuyện gì... Em đừng chê chị nhiều chuyện, chị cũng giống Youngie, đều rất lo lắng em bị bắt nạt."

"Em biết, cám ơn chị quan tâm, không có gì đâu. Hiện tại quan hệ giữa em và hắn không tồi, đúng như chị nghĩ." Cậu không thể nói dối cha young, dù sao đối phương cũng rất thông minh, hơn nữa lại là thật lòng quan tâm nên mới hỏi cậu.

Cha young khẽ nhíu mày: "Em tự nguyện sao?"

Jungkook theo bản năng cắn môi, ánh mắt hơi lóe lên. Thấy cậu như vậy, cha young khẽ thở dài: "Chị cũng không khuyên em phải làm cái gì, trong lòng em có chừng mực là được. Taehyung là người không tồi, nhưng về phương diện tình cảm, suốt tám năm qua chị đều không nhìn thấu hắn. Nói không chừng em và hắn thật sự có duyên với nhau. Dù thế nào em cũng phải tự bảo vệ bản thân cho tốt, đừng làm youngie lo lắng."

"Em hiểu, cám ơn chị."

Cha young tổ chức hôn lễ ngoài trời, bãi cỏ được trang trí màu sắc rực rỡ hoàn toàn mới, con đường hoa kéo dài hơn mười mét, còn có dàn nhạc đang biểu diễn. Nghiêng bên kia là một loạt lều hoa che khu tiệc đứng, khách mời đi tới đi lui giơ ly rượu trò chuyện xã giao, đàn ông thì mặc tây trang giày da, phụ nữ thì trang điểm tinh xảo, ai cũng treo nụ cười khéo léo trên mặt.

Jungkook không quen ai, cũng không muốn tham gia góp vui, cậu tìm một khu ít người, cầm mấy miếng điểm tâm nhỏ từ từ nhấm nháp, thỉnh thoảng nghe người ta nhỏ giọng bàn luận vài câu về nhân vật chính của hôn lễ hôm nay.

"Không biết con gái nhà họ park nghĩ cái gì nữa, đá đại thiếu gia nhà họ kim, cuối cùng lại chọn một tên nhà nghèo."

"Bà đừng nói vậy, tôi nghe nói chú rể rất có bản lĩnh, là sinh viên nhân tài ở nước E trở về, tự lập công ty riêng, còn là bạn học của tiểu thiếu gia nhà họ hwang đó, không thấy thiếu gia họ hwang làm phụ rể cho hắn sao?"

"Dù có bản lĩnh đi nữa, với xuất thân này thì làm được gì, nói ra cũng không dễ nghe."

"Sau này còn chưa biết thế nào, có lẽ ông park nhìn trúng tiềm năng của hắn nên mới gả con gái."
Jungkook giương mắt nhìn thoáng qua, người đang bàn chuyện bát quái là hai người phụ nữ trung niên cao quý. Cậu cúi đầu cười cười, trong mắt những người này chỉ có lợi ích, làm sao biết được trên thế giới này còn có cái gọi là chân tình.

"Em đang cười gì thế?"

Bỗng nhiên một giọng nói quen thuộc vang lên bên tai, jungkook sửng sốt, lúc quay đầu lại, gương mặt cậu đã mang theo nụ cười tươi rói: "Anh đã trở lại?"

Taehyung đứng trước mặt cậu, thoạt nhìn hơi mệt mỏi phong trần, nhưng ánh mắt vẫn sáng ngời như trước, khóe miệng hơi cong lên: "Ừ, anh đã trở về."

Nửa tháng nay hắn từ Châu Âu lộn qua Châu Mỹ, đi thị sát công ty con của kim thị ở nước ngoài. Vừa mới về nước, xuống máy bay liền chạy đến đây, nếu hôm nay không phải là hôn lễ của cha young, hắn cũng sẽ không trở về nhanh như vậy, mà người hắn muốn gặp nhất chính là jungkook

Cậu nhìn người đàn ông cao lớn đang mỉm cười ôn hòa trước mặt, tâm lý vẫn luôn phập phồng bất an bỗng nhiên thần kỳ mà an ổn.

Thấy dáng vẻ ngơ ngác của cậu, trong lòng taehyung mềm xuống, hơi cúi người về phía trước muốn nói gì đó với cậu, lại bị Taejung đi đến cắt ngang.

Taejung cũng vừa tới, dáng vẻ không yên lòng nhìn xung quanh, trông thấy hai người bèn miễn cưỡng cười cười chào hỏi: "Anh, chị dâu, hai người đều đến à."

Jungkook trợn tròn mắt, khóe miệng Taehyung lại càng cong hơn nữa, Taejung kịp phản ứng bản thân lỡ miệng, ngượng ngùng nói: "Em đi qua bên kia xem."

Taejung vừa dứt câu liền chạy, junhkook quay đầu liếc Taehyung một cái, còn hắn thì cau mày.

Jungkook ngại nhiều lời quay đầu đi, chú ý thấy phía trước không xa, Taejung đang nói chuyện với một người đẹp trai trong đoàn rể phụ, hình như nói chưa được vài câu đã cãi nhau. Cậu hơi ngạc nhiên, Taehyung kéo cậu qua nói: "Đừng nhìn, anh dẫn em đi làm quen."

"Vừa rồi là ai vậy?"

"Con trai thứ ba nhà họ hwang, vị hôn phu của Taejung."

Jungkook: "..."

Taehyung dẫn cậu vào phòng nghỉ cho khách trong biệt thự, một nhóm người lớn tuổi đang ngồi trò chuyện, hắn giới thiệu từng người cho Jungkook, chú ba, cô tư, cô năm... Còn có bác họ, chú họ. Trán Jungkook đầy mồ hôi, Taehyung bình tĩnh tự nhiên, cuối cùng giới thiệu với mọi người: "Cậu ấy là jungkook."

Dù chỉ có 4 chữ, nhưng vô số ánh mắt soi mói đều tập trung trên người cậu, jungkook xấu hổ kéo kéo khóe miệng cố nở nụ cười, tay chân luống cuống.

Taehyung giới thiệu xong lại nói thêm một câu: "Mọi người cứ ngồi đi, chúng tôi ra ngoài ăn chút gì." Sau đó liền dẫn Jungkook rời đi, hoàn toàn không để ai có cơ hội hỏi thêm gì nữa.

Đi đến chỗ không người, cậu nhỏ giọng hỏi Taehyung: "Anh làm gì vậy?"

"Không có gì, chẳng qua để người trong nhà biết đến sự tồn tại của em, không cần lo lắng, anh sẽ không để bọn họ làm khó dễ em đâu."

Nhớ đến tình huống phức tạp trong nhà Taehyung mà cha young từng đề cập qua, jungkook nhịn không được hỏi: "Quan hệ của anh với mấy cô chú trong nhà không được tốt hả?"

"Nhìn ra được?"

"Mặc dù họ là bậc cha chú của anh, nhưng thoạt nhìn đều rất kiêng kị anh."

"Bình thường thôi."

Taehyung châm một điếu thuốc, bọn họ đứng ở ven bờ hồ nhân tạo trong sân sau của biệt thự, so với hiện trường hôn lễ náo nhiệt ở sân trước, nơi này vắng vẻ hơn rất nhiều. Không bị người khác quấy rầy, rốt cuộc có thể yên tĩnh nói chuyện: "Sau khi ông nội anh qua đời, gia nghiệp liền rơi vào tay anh, đa số cổ phần kim thị đều là của anh. Chú hai anh vốn cũng có một ít, sau đó hai vợ chồng bị anh tống vào bệnh viện tâm thần, tất cả cổ phần đều phải giao ra mua cái mạng, những người khác vì vậy mà sợ anh cũng không có gì đáng ngạc nhiên."

Jungkook nghe vậy hơi nhíu mày, Taehyung quay đầu lại nhìn cậu: "Em có sợ không?"

"Sợ anh đó hả?" Jungkook lắc lắc đầu: "Anh có thể nói cho em biết lý do không?"

Gương mặt Taehyung thả lỏng hơn rất nhiều, hắn kéo cậu lại gần, nắm tay nói: "Thật ra cũng không có gì, đơn giản là tranh quyền đoạt lợi. Lúc anh đang học ở nước ngoài, ông nội hôn mê bất tỉnh, bệnh nguy kịch nằm trên giường bệnh. Trước đó ông đã lập di chúc, giao 70% cổ phần kim thị cho anh, mấy người khác làm sao chịu được. Ông nội anh cưới tổng cộng ba người vợ, ba nội anh là vợ chính thức, lúc sinh ba anh, vì khó sinh mà bà qua đời, ông anh luôn thiên vị ba anh. Đến năm anh mười tuổi, ba mẹ gặp tai nạn máy bay qua đời, sự thiên vị này lại dời lên người ba anh em anh. Người vợ thứ hai của ông nội sinh chú hai, chú ba, cô tư, cô năm. Người vợ thứ ba thì sinh hai trai một gái. Không tính những đứa con riêng không lên được mặt bàn, ông nội anh có tổng cộng tám con gái, đời thứ ba có hai mươi, ba mươi miệng ăn. Hơn nữa con trai chú hai còn là cháu đích tôn, em nghĩ bọn họ sẽ nguyện ý mở to mắt mà nhìn công ty rơi vào túi anh sao?"

Miệng Jungkook giật giật, nói không ra lời, trong lòng bỗng nhiên khó chịu, thì ra trước kia Taehyung nói mấy câu kia an ủi cậu không phải là giả, tất cả đều là sự thật.

"Đương nhiên, đa số đều có tà tâm nhưng lại không có can đảm. Trong mấy cô chú của anh, người có dã tâm nhất và cũng có bản lĩnh nhất chính là chú hai. Thật ra ông nội anh từng do dự, không biết nên truyền gia nghiệp cho anh hay chú hai. Sau đó có lẽ ông nhìn thấu chú hai tính toán không tha cho ba anh em anh, mới để lại phần lớn cho anh. Dù vậy, 30% cổ phần còn lại cũng thuộc về chú hai. Chẳng qua là do sợ sau khi ông qua đời, chú hai sẽ làm ầm ĩ."

"Đáng tiếc ông nội vẫn đánh giá thấp sự tàn nhẫn của chú hai. Lúc ông bệnh nặng không dậy nổi, chú hai đã thuê xã hội đen bắt cóc anh ở nước ngoài. Nếu không có người trùng hợp nhìn thấy báo cho quản gia, có lẽ anh đã sớm chết ở nước ngoài. Ông ta còn muốn tạo tai nạn giao thông muốn giết Taekyung và taejung, may mà tài xế trong nhà xả thân cứu hai đứa nó."

"Đó là lý do sau đó anh trả thù bọn họ?"

"Đúng vậy, anh bỏ ra ba năm, hoàn toàn đá vợ chồng chú hai ra khỏi công ty, tống vào một nơi mỹ kỳ danh là viện dưỡng lão ở ngoài thành sống nửa đời người còn lại, con trai bọn họ thì tống đi Châu Phi đào mỏ, nơi đó ôn dịch hoành hành, lại có chiến loạn. Cho dù hắn may mắn sống sót cũng không thể về được, anh sẽ không để hắn trở về, vì người bày ra trò bắt cóc và tai nạn xe chính là hắn."

"Còn những người khác thế nào?"

"Những người khác... Có lẽ bọn họ biết những việc làm của cả nhà chú hai, cũng có lẽ là không biết, tóm lại đều lựa chọn thờ ơ lạnh nhạt. Nể tình ông nội, anh không truy cứu. Dù sao bọn họ cũng chỉ có chút cổ phần trên danh nghĩa, ăn chia tiền hoa hồng, nuôi vài người mà thôi, anh còn nuôi rất tốt."

"Chuyện anh bị bắt cóc ở nước ngoài, có phải anh chưa nói cho hai người kia biết không?"

"Chuyện đã qua, không cần phải nhắc lại."

Jungkook thở ra một hơi, vòng tay ôm eo taehyung

Hắn hơi ngây người, Jungkook đã buông hắn ra, tiện tay lấy điếu thuốc trong tay hắn, rít một hơi cuối cùng rồi dùng sức ném vào hồ nước, quay đầu lại nhìn Taehyung, nghiêm túc nói: "Đừng đau lòng, thật ra anh không ác độc chút nào, anh rất tốt, sau này cũng sẽ rất tốt."

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Pro