25. Tạm Thời Thoát Nạn

Màu nền
Font chữ
Font size
Chiều cao dòng

...

Bae Areum ngừng một chút, sau đó lên tiếng "Vậy để khi nào con khỏe hẳn rồi nói."

"Nhưng mà..."

"Được rồi, con nghe lời dì đi, khi nào con khỏe hẳn chú sẽ chủ động tìm con hỏi rõ." Kim Dong Won lặng yên một bên từ đầu đến giờ cũng đã mở miệng, giọng cũng không quá gắt gao như sáng nay.

Nếu ông đã lên tiếng, thì Jeon Jungkook cũng không kiên trì nữa, đành gật đầu theo ý họ.

"Vậy dì và chú về trước, con cứ nghỉ ngơi đi." Bà nhẹ nhàng vỗ vai cậu, như thể chưa có chuyện gì xảy ra.

"Taetae, lát nữa con cũng về nhà một chút." Ông nghiêm mặt nhìn con trai quý tử của mình.

"Vâng."

Đợi sau khi hai người ra về, không khí trong phòng mới bớt căng thẳng. Mặc dù Jungkook đã quyết định đối mặt nhưng vừa nãy quả thật tim muốn nhảy tọt ra ngoài. Đúng là dọa chết bảo bảo mà!

Ngay cả Jimin cũng căng như dây đàn, không dám nói lời nào cả. Vì chính y cũng đang nghiên cứu muốn tìm ra lí do tại sao cậu có thể mang thai được. Nếu bây giờ ba mẹ gắt gao muốn hỏi tới thì thật sự không biết phải trả lời thế nào. Huống hồ chắc chắn Jeon Jungkook sẽ không tìm bác sĩ khác, nghĩa là Jimin sẽ không chỉ phụ trách việc theo dõi sức khỏe của cậu, mà kể cả lúc bảo bảo ra đời thế nào cũng phải tính tới.

Thật sự là một gánh nặng cực kì lớn.

Nếu thật sự bản thân không thể gánh nổi, có lẽ phải nhờ đến...

Y nghĩ ngợi rồi thở dài.

"Muốn ngủ không?" Kim Taehyung xoa đầu cậu.

Jungkook lắc đầu, chống tay muốn ngồi dậy.

"Này em muốn làm gì?" Hắn giật mình đỡ lưng cậu.

"Có thể ra ban công không? Ở đây ngộp quá." Jungkook nhìn Jimin.

"Cứ tự nhiên, không ai đến đây đâu."

Vì thế Kim Taehyung dìu người thương ra ngoài, hóng gió tâm tình.

Cậu đã dần dần chấp nhận những cử chỉ thân mật của hắn, cứ như thế mà Jimin ngồi vắt chéo chân trong phòng, nhìn anh mình hết hôn môi lại bẹo má người khác, lắm lúc lại ôm từ phía sau rồi tự nhiên hôn lên tóc cậu.

Đúng là ngứa mắt chết được!

Y chán ghét quay ra ngoài, đúng lúc lại thấy điện thoại chớp tắt, có tin nhắn đến.

[Có chuyện gì nghiêm trọng sao? Vừa rồi gấp gáp như vậy em không sao chứ?]

Jimin nhìn tin nhắn một lúc lâu, không biết nên trả lời thế nào, cứ ấn rồi lại xóa.

Bên kia đã thấy Jimin "seen", nhưng mãi không thấy trả lời, sốt ruột gọi đến.

Y đang thẩn thờ suy nghĩ gì đó liền bị điện thọai rung đến giật nảy mình, suýt nữa thì vỡ điện thọai.

Y nhấc máy, nhưng không nói gì.

[Minie? Không sao đấy chứ?] Có thể nghe được người kia vô cùng gấp gáp.

"Không sao..." Giọng Jimin hơi nhỏ, như có gì đó khó mở lời.

[thật chứ?]

Mẹ kiếp sao anh cứ thích ép tôi thế hả? 

Mọi việc mình làm thậm chí cả ý nghĩ của mình cũng đều bị gã nắm rõ. 

Đúng là... Anh là thầy bói sao?

"Tùy anh nghĩ."

[Yoongi... anh đang nói chuyện với ai thế?] Chợt có tiếng nữ nhân vang lên, ẻo lả ghê gớm, lại còn nghe một tiếng 'chụt' lanh lảnh, rõ ràng là đã hôn.

Jimin chẳng hiểu tại sao lại giận nổi gân xanh, dứt khoát tắt máy.

Min Yoongi, anh...

Giận được một lúc lại tự nghĩ, bản thân mình và gã có quan hệ gì đâu, gã muốn ở với ai làm gì thì liên quan gì tới mình? Khi không lại tự làm mình không vui! Đúng là điên rồ.

....

"Anh về nhà một chút, sẵn tiện nấu chút gì đó cho em, được không?" Kim Taehyung ân cần rót nước cho cậu.

Jungkook gật đầu, ngoan ngoãn uống hết nước.

"Con về ngay đây!!!" Hắn nhìn thấy tên hiển thị trên màn hình điện thọai là 'Ba Ba' liền không kiên nhẫn, sợ ông ấy lại nói những thứ không hay nên trực tiếp đáp trúng chủ đề, sau đó tắt máy.

Cậu nhìn hắn.

"Không sao, anh về rồi lại đến ngay."

"Về ăn uống một chút, biết không?" Jeon Jungkook hiếm khi ôn nhu.

"Được!" Taehyung hạnh phúc rõ ra mặt, cười cười hôn tạm biệt.

...

"Thằng nhãi này dám nói chuyện với ba như vậy sao? Hả?" Kim Dong Won vừa thấy Taehyung về đến liền nghiến răng nghiến lợi, thô bạo quăng tờ báo trên tay xuống.

"Ba à ba à! Đừng như vậy mà, nếu con không nói trước nhỡ ba lại..." Hắn liếc nhìn xung quanh, không có mẹ ở đây liền thì thầm "Ba lại nói lời không hay với Jungkookie của con thì làm sao?"

"Con..." Dong Won đúng là tức chết được.

Vừa định lên tiếng liền nghe tiếng leng keng trong bếp, đành bực dọc về phòng.

Kim Taehyung thành công qua ải, tung tăng đi vào bếp.

"Lại cãi nhau với ông ấy sao?" Bae Areum không nhìn hắn.

"Đâu có. Chỉ là trao đổi chút chuyện thôi mà." Nói dối không chớp mắt.

"Con đừng nghĩ xấu cho ông ấy." Bà tắt bếp, quay lại nhìn hắn "Đây là ba con kêu mẹ nấu cho Kookie đấ."

"Sao?" Taehyung nhíu mày.

"Mang đến cho Kookie đi, sáng nay nó cũng chẳng ăn được gì." Areum tìm một cái hộp rồi lấy ít canh hầm cho vào, đưa cho hắn.

"Hai người... Không trách bọn con...?" Kim Taehyung thăm dò.

"Có trách cũng trách con không nên thân!!" Không nhắc thì thôi, nhắc đến liền thấy tức, vì thế bà trợn mắt nhìn con mình "Việc đến nước này còn giấu ba mẹ? Nếu lỡ Kookie xảy ra chuyện thật thì làm sao? Con không ân hận thì ba mẹ cũng ân hận! Hai đứa thật sự..."

"Mẹ, con xin lỗi!" Hắn cúi đầu.

"Được rồi được rồi, tắm rửa ăn chút gì đó rồi mang canh đến cho Kookie đi. Không thể nhịn đói được đâu"

Taehyung mỉm cười rồi chạy về phòng, tức tốc xối nước.

Ba mươi phút sau hắn quay lại bệnh viện, tâm trạng vui vẻ bước vào phòng.

"Ba bảo mẹ nấu cho em."

Jeon Jungkook quả nhiên bất ngờ, như không tin vào tai mình.

"Thật đấy." Taehyung mở nắp, thổi nguội canh hầm rồi bồi cậu uống.

"Ba của anh..." Cậu vừa uống canh vừa ấp úng.

"Ông ấy ngoài lạnh trong nóng thôi." Kim Taehyung bình thản giải thích "Hơn nữa, sắp có cháu nội rồi còn muốn cương à?"

Đúng là thằng con mất nết mà.

Kim Dong Won ở nhà hắt xì một cái.

Cậu ngon lành uống hết canh, cảm thấy mọi chuyện có vẻ không quá phức tạp như mình nghĩ, vì thế thả lỏng hơn một chút.

"Jimin đâu rồi?" Hắn đảo mắt mấy vòng cũng không thấy y đâu, đã bảo ở đây chăm sóc cậu rồi mà chạy đi đâu thế không biết.

"Vừa nãy có ai đó đến tìm cậu ấy, dắt cậu ấy đi rồi." Jungkook vui vẻ đùa.

"Hửm?" Taehyung nhướng mày "Thằng nhóc này, cũng biết tìm người yêu rồi sao?!?!"

...

"Buông tôi ra!" Jimin bực dọc.

"Nghe anh nói đi mà." Nam nhân kia nhất quyết không buông tay, kiên trì năn nỉ.

"Anh muốn nói cái gì đây?" Y không vui nhìn gã.

"Vừa nãy không phải như em nghĩ đâu..."

"Tôi nghĩ gì?" Jimin chống nạnh "Tôi đã nói rồi anh ở đâu làm gì với ai không liên quan đến tôi! Sao cứ đến phiền tôi vậy? Min Yoongi anh thật sự..."

Y bùng phát muốn xả cho gã một trận, rốt cuộc chưa nói được một nửa liền bị hắn mạnh bạo...cưỡng hôn. Hai tay bị khóa ở sau lưng không làm gì được, chỉ có thể dùng cơ thể giãy giụa tìm đường thoát.

Giãy giụa một lúc dưới thân lại chạm phải nơi nào đó đang nóng rực tràn đầy sức sống, Jimin bất giác rùng mình.

===

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Pro