Lộc Hàm Bị Thương

Màu nền
Font chữ
Font size
Chiều cao dòng


Cả đám tổng cộng có hơn 10 người, cả nam cả nữ, có mặt đỏ bừng bừng, hầu hết đều đang say khướt, nói là cùng nhau đến đây dã ngoại, đến uống rượu thì đúng hơn. Bọn họ nhìn về phía Lộc Hàm, hai người tiến lên phía trước, chỉ vào khoảng cách rất gần giữa hai chiếc xe, nhưng tuyệt đối không hề va chạm

_ Các người làm xước xe chúng tôi, nói đi, giờ bồi thường thế nào đây?

"Đây rõ ràng là vu oan giáng họa"

_ Mọi người nghe tôi nói, trước hết vẫn nên tỉnh rượu rồi nhìn kỹ lại xem có phải hai chiếc xe chạm phải nhau không?

_ Không chạm ư?

Người thanh niên kia vừa nói chuyện vừa vung tay lên, lập tức có người ngồi vào chiếc xe màu đen điều khiển khiến hai chiếc xe đụng vào nhau, oành nhẹ một tiếng.

_ Giờ thì đụng rồi đó, nói đi, muốn bồi thường thế nào đây? - Một tên vừa nói, đám bạn của cậu ta ở phía sau cười ha ha ầm ĩ.

Trán Lộc Hàm nổi gân xanh, mấy tên kia rõ ràng là muốn kiếm chuyện mà.

_ Tao nghĩ, để cho con nhóc xinh đẹp kia đi theo bọn tao uống vài chén, nói không chừng, bọn tao vui sẽ không bắt mấy người bồi thường nữa

Tên thanh niên cầm đầu nói xong, nhìn về phía sau Lộc Hàm nhưng đã không thấy bóng dáng ReBa đâu cả

_ Ơ, vừa mới đây mà con nhóc kia đã đi đâu rồi?

Lộc Hàm cũng nhìn về phía sau, đột nhiên chiếc xe thể thao màu đỏ khẽ động, rồi hướng về chiếc xe đen va chạm dữ dội.

Lộc Hàm nghĩ "nhiều lúc, anh thực sự rất bội phục ReBa, nào là trừng mắt, nào là có thù tất báo, tính cách quả thực rất quyết liệt"

Chiếc xe hơi màu đen của đối phương đã bị nứt kính xe. Đám thanh niên đang say dường như đã tỉnh táo hơn được đôi chút, trợn mắt há mồm nhìn xe của mình.

ReBa xuống xe, bình tĩnh hỏi ngược lại

_ Thế nào, tôi bồi thường như vậy các người đã thấy vừa lòng chưa?

Tên thanh niên cầm đầu chợt phản ứng, hô to

_ Các anh em, bọn chúng dám huých vào xe anh mày. Lúc về tao biết ăn nói với bố tao thế nào bây giờ?

_ Không thể bỏ qua cho chúng - Những người khác đồng thanh nói, rồi xông tới. Tên đứng gần Lộc Hàm nhất liền vung nắm tay hướng thẳng người anh mà đấm.

Lộc Hàm uốn người vài cái tránh được sự công kích, quay qua bẻ quặt tay của tên thanh niên cầm đầu ra sau, áp hắn vào thành xe, nhíu mày nói

_ Để xem còn ai dám làm xằng bậy?

_ Mẹ kiếp, xông lên đánh hắn đi, chúng ta nhiều người như vậy còn sợ đánh không lại sao? - Tên thanh niên bị giữ tay không cam lòng lên tiếng chỉ huy cả bọn.

_ Xem ra là uống say thật - ReBa khoanh tay trước ngực, từ từ nói

_ Vì sao không tính cả tôi vào, không lẽ tôi không phải người sao? - Cô quay sang hướng tới đám người đang xông tới đánh một quyền, tên thanh niên bỗng chốc dính đòn ngã ngửa, ôm bụng không đứng dậy nổi.

Đám người còn lại nhìn thấy vậy, mỗi người trong tay liền cầm vỏ chai rượu xông đến, ReBa cùng Lộc Hàm hai người đánh lại hơn 10 người, nhưng vẫn rất ung dung thoải mái. Đột nhiên, một tên trong bọn cầm cái chai trong tay ném thẳng về phía ReBa, Lộc Hàm nhìn thấy, cơ bản không kịp phản ứng, liền làm theo bản năng, xoay mạnh thân mình, ôm ReBa vào trong lòng để bảo vệ cô.

"Choang"

Tiếng thủy tinh vỡ vang lên, Lộc Hàm chỉ cảm thấy trước mắt có vô số ngôi sao quay vòng tròn, Lộc Hàm loạng choạng, lảo đảo muốn ngã.

Dòng máu đỏ tươi từ từ lan rộng, không gian nồng nặc mùi máu. ReBa đỡ Lộc Hàm, trông thấy máu từ trán anh không ngừng chảy xuống, chính bản thân cô cũng cảm thấy đau đớn. ReBa cảm giác ở trong cơ thể mình Nhiệt Ba giống như muốn thức dậy

Đám thanh niên thấy vậy bị dọa sợ, ReBa quay ngoắt đầu, trừng mắt về đám thanh niên, ánh mắt đầy giận dữ

_ Các người dám đánh người tôi yêu

Cô không nói hai lời, xông mạnh lên, đánh cho mỗi tên một quyền vào bụng. Tên nào bị dính đòn đều vô cùng đau đớn, ngã nhào trên mặt đất mà gào khóc. ReBa đánh chưa thấy thỏa mãn, cô nhặt lên một cái vỏ chai không, đập mạnh vào xe, vỡ đôi. Cô tóm lấy một tên đang mải chạy trốn vì sợ hãi, cầm lấy chai rượu vỡ đâm thẳng vào cánh tay hắn.

Lộc Hàm đau đớn muốn ngất đi nhưng vẫn cố giữ lấy tay ReBa

_ ReBa em muốn làm gì?

Lúc trước, có thể nói là bọn họ phòng vệ, nhưng nếu bây giờ ReBa làm bị thương tên thanh niên này, thì rất khó nói. Trước mắt Lộc Hàm càng lúc càng mơ hồ, đôi mắt vằn tia máu của ReBa lại nhìn về phía Lộc Hàm, tia máu dần dần tản đi. Nhìn trán của anh toàn là máu, cô đỡ anh dựa vào xe, hỏi

_ Vì sao lại cứu tôi? Tôi không phải Nhiệt Ba, vì sao anh lại cứu tôi?

Lộc Hàm hoa mắt, chóng mặt, trầm giọng nói

_ Bởi vì em là Nhiệt Ba, là người phụ nữ của anh. Mặc kệ tính cách em có biến thành như thế nào, em vẫn mãi là Nhiệt Ba. Chỉ cần em là Nhiệt Ba một ngày, anh sẽ đứng phía trước bảo vệ em đủ một ngày.Tiểu Địch cũng tốt, em cũng vậy, cả hai đều là một, vì sao lại không cần bảo vệ em chứ? Em không có cảm giác an toàn nên mới dùng sự lạnh lùng và cuồng vọng để che giấu, thật ra em và Tiểu Địch cũng giống nhau, đều đã phải trải qua những biến cố lớn, chỉ là họ chọn phương thức khác nhau để vượt qua điều đó mà thôi

Trán Lộc Hàm nhỏ máu, một giọt lại một giọt, nhuộm đỏ vạt áo anh, đầu ReBa cũng cảm thấy đau, tựa như là một đàn kiến bò tán loạn vậy. Phía sau cô, tên thanh niên đứng lên, nhặt cái chai lúc trước bị ReBa đập vỡ, đâm thẳng về phía cô. Cách đó không xa, có bảo vệ chạy tới, la lớn

_ Dừng tay...cẩn thận

Lộc Hàm ôm lấy ReBa, xoay người, bảo vệ cô trong lòng mình. Phía sau lưng bừng lên cảm giác đau đớn nóng rát khiến anh đổ mồ hôi lạnh, đầu càng đau, choáng váng, cuối cùng ngất xỉu trên vai ReBa. Lúc này, tên thanh niên cũng bị bảo vệ khống chế. ReBa đỡ Lộc Hàm, muốn lau máu trên đầu anh, nhưng lại không dám, cuối cùng chỉ biết kêu lên vô lực

_ Anh Lộc Hàm, anh...anh tỉnh lại đi...

"Tiểu Địch đã thức dậy rồi sao..."

----------------------------------------------------------

Bị chai rượu đập trúng, Lộc Hàm bị chấn động não nhẹ, tĩnh dưỡng vài ngày sẽ khỏe lại, nhưng điều khiến anh vui vẻ, đó là Nhiệt Ba của anh đã trở lại. Vành mắt Nhiệt Ba đỏ au, ngồi canh chừng bên giường bệnh, tận đến khi Lộc Hàm tỉnh lại mới thở phào nhẹ nhõm một hơi

_ Anh Lộc Hàm, rút cục anh cũng tỉnh lại rồi...

Lộc Hàm cứ ngỡ mình đã nghe nhầm

_ Em vừa gọi anh là gì?

_ Nghe không rõ đúng không? Anh làm sao lại có thể đánh nhau với một đám người như thế? – Nhiệt Ba vươn tay nhẹ nhàng xoa trán Lộc Hàm.

Lộc Hàm hơi nhướng mày, ngẫm nghĩ thật kỹ trạng thái cô lúc này, nắm chặt lấy tay cô, kéo vào lòng mình, phía sau lưng nhói lên một trận đau đớn tột cùng. Lộc Hàm đổ mồ hôi lạnh, Nhiệt Ba cuống quýt đứng dậy

_ Phía sau lưng anh cũng bị thương mà

Lộc Hàm không buông tay, vẫn ôm chặt lấy Nhiệt Ba

_ Tiểu Địch, thật tốt, người đầu tiên anh nhìn thấy khi tỉnh lại là em

Nhiệt Ba mím mím môi

_ Vì sao em cảm thấy anh nói chuyện cứ là lạ ấy

Lộc Hàm buông Nhiệt Ba ra, nhìn thẳng vào mắt cô hỏi

_ Tiểu Địch, những chuyện xảy ra mấy ngày nay, em còn nhớ gì không?

Nhiệt Ba nghi hoặc hỏi lại

_ Chuyện đã xảy ra sao? Không phải là rời giường, ăn cơm, đi làm. Còn có chuyện gì khác hả?

_ Ngày đó chúng ta đi thử áo cưới, chuyện sau đó em còn nhớ rõ không?

_ Nhưng áo cưới không được đẹp nên chúng ta lại trở về nhà mà

"Quên?" Lộc Hàm nhíu mày, làm sao cô hoàn toàn không có chút trí nhớ nào về việc bị bắt cóc chứ, còn những chuyện khác lại nhớ rất rõ

_ Tiểu Địch, anh đói bụng, em ra bên ngoài mua cho anh chút đồ ăn được không? – Lộc Hàm nói sang chuyện khác

Nhiệt Ba chỉ vào chỗ đầu giường của Lộc Hàm

_ Em đã sớm mua cả rồi

_ Anh muốn ăn táo, em mua táo cho anh đi

_ Được rồi

Nhiệt Ba đi rồi, Lộc Hàm vội vàng gọi điện thoại cho Lý Thần

_ Chào ông, hiện giờ thì ReBa đi rồi, Tiểu Địch đã thức dậy nhưng vì sao cô ấy lại không nhớ những chuyện đã xảy ra?

Ở đầu kia điện thoại, Lý Thần hỏi lại

_ Vì sao lại thức dậy?

Lộc Hàm kể vắn tắt câu chuyện.

Lý Thần lên tiếng

_ Cô ấy nhớ có chọn lọc. Đoạn trí nhớ bị bắt cóc kia đối với cô ấy mà nói chính là ký ức đau buồn, cho nên quên đi cũng là bình thường, tựa như sáu năm trước, khi tỉnh lại, cô ấy quên hết những điều đã xảy ra ở hiện trường

_ Như vậy vì sao cô ấy sẽ có một đoạn trí nhớ hư ảo chứ?

_ Đây là bản năng, đã không nghĩ sẽ nhớ được, như vậy tận trong đáy lòng nhất định sẽ có những điều chờ mong khác ở cuộc sống, đoạn trí nhớ mất đi ấy, trong đầu sẽ tự động bổ sung theo cảnh tượng mà cô ấy muốn

_ Hóa ra là như vậy - Lộc Hàm khẽ giật mình.

_ Năm ngày nữa tôi sẽ đến Trung Quốc – Trước khi ngắt điện thoại Lý Thần nói cho Lộc Hàm biết

Lộc Hàm ngắt điện thoại, chậm rãi thở phào nhẹ nhõm một hơi. Lại mơ hồ nghe thấy ngoài cửa có tiếng động, nghe kỹ thì hình như là tiếng Nhiệt Ba. Lộc Hàm vịn tường đi ra, phát hiện cô đang nói chuyện với Tử Thao.

_ Nhiệt Ba, sau năm trước, rút cục cô ấy có bị...hay không...

Nhiệt Ba kinh ngạc

_ Làm sao anh biết điều đó?

_ Tôi làm sao mà biết? Không phải cô nói với tôi sao? Lời chính mình nói mà cũng quên ư? - Giọng Tử Thao đầy lạnh lùng

_ Tôi nói? Tôi làm sao mà có thể nói cho anh biết chứ? - Nhiệt Ba không thể tin nổi, mở to mắt

Lộc Hàm đi ra

_ Tử Thao, em đến rồi à?

Nhiệt Ba vội vàng đỡ lấy Lộc Hàm

_ Anh sao lại ra đây?

_ Tiểu Địch, em vào trước đi, anh muốn cùng Tử Thao nói chuyện một chút - Lộc Hàm lấy tay xoa nhẹ đầu Nhiệt Ba, để cô đi vào trước.

_ Vâng

_ Anh, Tiểu Địch bị sao vậy? - Tử Thao nghi hoặc nhìn theo bóng lưng Nhiệt Ba hỏi.

_ Tiểu Địch đang bị bệnh, sự việc 6 năm trước vẫn là không nên hỏi

Lộc Hàm nhìn Tử Thao nói

_ Chuyện của Anna 6 năm về trước, đến cùng đã xảy ra chuyện gì, chỉ có những người ở hiện trường mới biết. Anna và Tiểu Địch......

"Chỉ có điều...Tiểu Địch không có đoạn ký ức của ReBa nên dù có ép hỏi cô ấy thế nào cũng không ra kết quả"

_ Nhưng chính Anna cũng không nhớ được...cô ấy đã hoàn toàn quên mất đoạn trí nhớ ấy, cũng quên hết quá khứ của em và cô ấy. Anh, em muốn biết chuyện 6 năm trước, em muốn hỏi nhưng cô ấy cái gì cũng không nhớ...- Giọng Tử Thao đầy tức giận

Lộc Hàm thầm nghĩ "nhớ lại thì có ích gì? Đâu thể ngăn cản chuyện 6 năm trước xảy ra? Cuối cùng, điều anh hối hận vẫn là không ở bên cạnh em khi ấy..."

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Pro