Chap 60: Thân mật

Màu nền
Font chữ
Font size
Chiều cao dòng

Trên cổ truyền đến từng cơn đâm nhói, là ấm áp từ tốn, lại mang theo cường thế không thể nghi ngờ.

Nhận ra răng của hắn đang đặt trên da mình, Đoàn Gia Diễn lấy lại tinh thần. Lộ Tinh Từ cắn hơi sâu, nếu cứ tiếp tục như thế, trên cổ cậu chắc chắn sẽ để lại dấu vết.

Nghĩ đến ngày mai còn phải gặp người khác, Đoàn Gia Diễn thở dài.

"Đừng cắn." Giọng cậu chứa một vẻ khàn nhẹ: "Anh vừa phải thôi."

Lộ Tinh Từ không phản ứng.

Thân mật thế này không giống với những lúc đánh dấu tạm thời, lúc đánh dấu, Đoàn Gia Diễn còn có thể thuyết phục bản thân là bởi vì chứng kích ứng, mà tình huống bây giờ, có hơi vượt qua tuyến an toàn.

Hương chanh nhàn nhạt hoà vào không khí. Đoàn Gia Diễn chỉ cảm thấy huyết khí sôi trào, thân thể chậm rãi nhũn ra.

Lúc cậu đang rối rắm không biết nên cam chịu để Lộ Tinh Từ tiếp tục, hay nên đẩy tên không có nguyên tắc này ra, cuối cùng Lộ Tinh Từ cắn nhẹ da cậu một cái.

Sau đó ngẩng đầu lên, giọng nói vừa thoải mái vừa mệt mỏi: "Cổ em đỏ rồi."

Nhìn mức độ sưng đỏ thế này, nói không chừng ngày mai màu sắc sẽ càng đậm thêm.

"Em đỏ rồi, cho nên anh phải dừng lại." Đoàn Gia Diễn cảm thấy cổ hơi đau: "Hôm nay anh tự ngủ với bản thân đi."

Cậu nói xong, ngã xuống giường.

Thật ra cũng không phải là cậu muốn đuổi Lộ Tinh Từ đi, chỉ là cảm thấy không nên nuôi hắn thành quen, người này quá được voi đòi tiên.

Lộ Tinh Từ thấy cậu dụi đầu vào gối, cả người trưng ra dáng vẻ từ chối giao lưu với mình.

Lộ Tinh Từ chợt nói: "Anh còn chưa tắm."

Đoàn Gia Diễn nghe đến thế, mí mắt khẽ nhúc nhích, chui đầu ra từ trong gối.

Thảo nào cậu luôn ngửi thấy trên người Lộ Tinh Từ có mùi thuốc lá nhàn nhạt, chắc là lúc nãy đánh bài dính vào.

Đoàn Gia Diễn mắc câu: "Anh tắm rửa sạch sẽ rồi mới được lên giường của em, tắm không sạch anh ngủ dưới sàn nhà."

Cậu không chú ý, trong lúc vô tình, dòng suy nghĩ đã bị Lộ Tinh Từ kéo đi. Không cho hắn ngủ với mình, biến thành tắm xong thì có thể thoải mái ngủ.

Lộ Tinh Từ nhìn dáng vẻ ngốc nghếch của cậu, không khỏi nở nụ cười.

"Em vừa nói, em muốn đi tắm lại." Lộ Tinh Từ khách sáo mở lời mời: "Cùng tắm không?"

Đoàn Gia Diễn nghe đến đó, không nhịn được nữa, cậu từ trên giường nhảy cẫng lên: "Cái bản lĩnh này của anh, vừa cắn em xong còn muốn em cùng anh tắm? Em kiến nghị anh tự viết cho mình cái bảng, trên đó ghi là tôi thích nằm mơ."

"Anh chỉ hỏi một chút thôi." Lộ Tinh Từ vô tội: "Lỡ gì em đồng ý, vậy anh có thể kiếm lời."

Đoàn Gia Diễn nói không lại hắn, cụt hứng ngã lại giường.

Cậu chỉ buồng tắm, ý bảo Lộ Tinh Từ mau mau biến vào.

Lộ Tinh Từ đi rất dứt khoát, chắc là cũng cảm thấy cậu sẽ không đồng ý tắm cùng mình, chỉ thuận miệng chòng ghẹo một câu.

Chờ lúc phòng tắm loáng thoáng vang lên tiếng nước, lỗ tai Đoàn Gia Diễn giật giật.

Không hiểu sao, cậu cảm thấy hơi khát nước.

Thật ra cùng tắm, hình như cũng không phải không thể.

Đoàn Gia Diễn hơi do dự, duỗi tay xốc áo ngủ của mình lên. Cậu nhìn cơ bụng của mình, cảm thấy có thể bộc lộ ra một xíu.

Mặc dù bốn khối, nhưng cũng rất có thể diện mà.

Lộ Tinh Từ thì sao?

Có mấy khối?

Cậu cũng không nhớ rõ, lần trước lễ kỷ niệm trường, mọi người cùng thay đồ trong nhà vệ sinh, nhưng cậu không nhớ dáng vẻ không mặc quần áo của Lộ Tinh Từ là thế nào.

Alpha bình thường đều có tám khối nhỉ? Thẩm Trì Liệt cũng có tám khối. Lộ ca của chúng ta, chắc chắn sẽ không thua kém người ta đâu.

Đoàn Gia Diễn nỗ lực nhớ lại hình ảnh lúc đó, nhưng ký ức rất mơ hồ.

Thật đáng tiếc, tại sao lúc đó cậu không nhìn thật kĩ cơ chứ?

Đoàn Gia Diễn vừa nghĩ lại, vừa cảm thấy việc này không thể cứ cho qua như vậy. Cậu bò xuống giường, chậm rì rì đạp dép lê đi tới phòng tắm.

Đoàn Gia Diễn đứng ngoài cửa. Nghe tiếng nước chảy bên trong. Không biết có phải ảo giác hay không, cậu cảm thấy tiếng tim mình đập càng lúc càng lớn.

Đoàn Gia Diễn dứt khoát quyết tâm, duỗi tay đẩy cửa.

Cửa phòng tắm không khoá.

Hơi nước trắng xoá bốc lên từ mặt sàn, toàn bộ không gian xung quanh ẩm ướt ấm áp, mùi sữa tắm nhẹ nhàng thoang thoảng.

Nghe thấy tiếng đẩy cửa, người bên trong nghiêng mắt qua nhìn.

Tứ chi Alpha thon dài rắn chăc, đường cong cơ bắp mượt mà hữu lực. Hắn đứng dưới vòi hoa sen, có dòng nước chảy qua lồng ngực rộng lớn của hắn.

Lúc này Đoàn Gia Diễn mới thấy rõ được khác biệt hình thể giữa hắn và mình. Cậu bất giác nuốt một ngụm nước bọt, người cũng hơi mê man.

Cậu thật sự không ngờ, hình ảnh này sẽ khiến người ta mặt đỏ tim đập như vậy.

Có lẽ cũng không ngờ Đoàn Gia Diễn sẽ xông vào, lúc Lộ Tinh Từ hơi chếch mắt, trong mắt thoáng mang theo một nét kinh ngạc.

Thấy rõ biểu hiện trên mặt cậu, hắn chậm rãi cong khoé môi, dịu dàng khàn giọng nói: "Đứng đó làm gì? Đến đây."

Đoàn Gia Diễn giống như bị mê hoặc, não trống rỗng đi mấy bước tới phía trước.

Có giọt nước bắn lên mu bàn chân cậu. Lúc thấy rõ ý cười nhẹ bên môi Lộ Tinh Từ, đầu óc Đoàn Gia Diễn mới tỉnh táo lại.

Máu toàn thân như chảy ngược, viền mắt cũng hơi nóng lên. Trong chốc lát, Đoàn Gia Diễn không biết nên làm thế nào.

Cậu bị sắc đẹp mê hoặc tới não, hơi trễ mới nhận ra cảm xúc ngượng ngùng này.

Lúc cậu đang nhìn loạn xung quanh, không cẩn thận nhìn thấy....

Có lẽ bởi vì nhìn thấy hàng thật, còn chấn động hơn thứ cậu thấy trong bảo tàng và phim ảnh rất nhiều.

Đoàn Gia Diễn bỗng nhiên lui về phía sau một bước, miễn cưỡng giữ vững biểu cảm: "Thật ngại quá quấy rầy ngài tắm rồi___Em xin lỗi, thật đó."

Cậu vừa nói vừa quay lưng đi, như hận không thể lập tức kéo cửa bay ra ngoài, giải thích hoàn mỹ ba chữ chạy trối chết.

Không chờ cậu bước đi, cánh tay lại bị người phía sau bắt được.

Cánh tay Lộ Tinh Từ còn thô to hơn tay cậu, lúc chạm vào, còn mang theo nhiệt độ của hơi nước. Lộ Tinh Từ nắm chặt cổ tay cậu, tự mình bước lên phía trước mấy bước, cánh tay luồn qua trước ngực cậu, dễ như ăn cháo ấn cậu vào lồng ngực mình.

Đoàn Gia Diễn hoàn toàn choáng váng.

Hắn ôm cậu từ sau, trên người còn mang theo hương sữa tắm và dầu gội đầu. Trong phòng tắm cuộn trào hơi nước nóng ẩm.

Đoàn Gia Diễn thật sự không chịu nổi, không đầu không đuôi gọi một tiếng: "Lộ ca! Quần áo của em ướt rồi! !"

Hình như người ôm cậu cười một tiếng, cách một lớp áo ngủ mỏng manh, khoang ngực rung động cực kì rõ ràng.

"Vừa nãy em, nhìn cái gì đó?" Hắn thấy Đoàn Gia Diễn chộn rộn, cả người bày ra dáng vẻ hận không thể từ chui ra khỏi lồng ngực hắn, hắn ôm lại chặt cậu hơn.

Câu tiếp theo, khiến đầu óc Đoàn Gia Diễn bùng nổ.

Lộ Tinh Từ duỗi tay chỉ hầu kết cậu, ám chỉ nói: "Lúc em vừa tiến vào, có phải đang nuốt nước bọt không?"

Giọng hắn như mang theo ý trêu đùa: "Khát nước à?"

"...."

Đệch.

Đệch đệch đệch đệch đệch!

Đoàn Gia Diễn nghe hiểu ý của hắn, cả người muốn nổ tung. Lộ Tinh Từ xoa nhẹ tai cậu, buông cậu ra.

"Dáng vẻ của em bây giờ cũng không thể ra ngoài được," Hắn vừa nói, vừa đi đến bồn tắm xả nước: "Tắm thêm lần nữa đi."

Đoàn Gia Diễn nhìn nước từ từ dâng đầy bồn tắm, thần kinh cũng chậm rãi kéo căng theo.

Cậu vốn muốn nói thôi, thậm chí còn có ý đồ nhân lúc này bỏ chạy ra ngoài, nhưng bây giờ đúng thật cậu không thể đi ra được.

Hơn nữa lúc nãy cậu chạy trối chết, ôm cũng đã ôm rồi, nếu còn nhăn nhó nữa cũng thật chẳng có ý nghĩa gì.

Nghĩ thì nghĩ thế.

Chờ lúc Lộ Tinh Từ ra hiệu cậu đi lại, Đoàn Gia Diễn dùng một tốc độ có thể so với rùa bò, chậm rì rì đi đến bên bồn tắm.

Còn hỏi thêm một vấn đề rất ngu ngốc: "Em phải cởi quần áo à?"

Lộ Tinh Từ cười như không cười nhìn cậu.

Đoàn Gia Diễn gật đầu, bắt đầu vén vạt áo của mình lên. Cậu cảm thấy bầu không khí này làm người ta mất tự nhiên muốn chết, không nhịn được nói: "Anh không về lại vòi hoa sen à? Đứng vậy không lạnh hả?"

"Mở máy sưởi." Giọng Lộ Tinh Từ trả lời rất nhạt.

Hắn thấy Đoàn Gia Diễn cởi áo, ngón tay hơi ngập ngừng.

Đoàn Gia Diễn bị nhìn đến tê cả da đầu, cậu dứt khoát tốc chiến tốc thắng. Hai ba phát cởi xong quần áo, thật sự cảm thấy ánh mắt của Lộ Tinh Từ quá trắng trợn, định quay đầu hỏi hắn định đứng đó cả đời đấy à.

Cậu bị đẩy nhẹ vào bồn tắm lớn.

Nước bắn tung toé.

Bồn tắm không sâu, có thêm cánh tay Lộ Tinh Từ che chở, cậu không chịu phải va đập nào, chỉ là cảm thấy quá đột ngột không kịp chuẩn bị.

Đoàn Gia Diễn đang muốn bò lên từ trong bồn tắm, hắn cũng bước vào bồn tắm, cúi đầu hôn cậu.

Ở nhờ nhà Lộ mấy ngày, chứng kích ứng của Đoàn Gia Diễn đã được trấn an rất khá.

Buổi sáng mùng chín, Phó Viện gọi cho cậu một cuộc điện thoại, hỏi cậu muốn khi nào trở về Hải Thành.

Kỳ phát tình của cậu đã kết thúc mấy ngày rồi, bởi vì Lộ Tinh Từ không muốn cậu đi, chính Đoàn Gia Diễn cũng có tâm tư riêng, cho nên mấy ngày nay cậu cũng không nhắc tới việc trở về với Phó Viện.

Lúc này Phó Viện hỏi, thêm vào việc cứ ở nhờ nhà người khác thì thật sự không thích hợp lắm, Đoàn Gia Diễn suy nghĩ chốc lát, để Phó Viện mua giúp một vé máy bay chiều nay.

Đã qua kỳ nghỉ xuân, nhà Lộ người đến người đi mấy ngày trước cũng vắng vẻ trở lại. Lúc Đoàn Gia Diễn về phòng, không cẩn thận đi nhầm hướng khác.

Căn nhà quá lớn, cậu ở mấy ngày cũng không quen đường. Ngày hôm nay nhất thời muốn đổi hướng đi, bất giác lại vòng tới một chỗ hoàn toàn xa lạ.

Nơi này hình như là một gian phòng trà, mặt tường bên phải treo một bức tranh sơn thuỷ tràn đầy phong cách cổ xưa, ánh nắng chiếu xuyên qua cửa sổ, chiếu vào dụng cụ uống trà bày trên bàn đá.

Vốn Đoàn Gia Diễn định trực tiếp rời đi, trong lúc vô tình lại nhìn thấy một bức văn tự treo đối diện bức tranh sơn thuỷ.

Cậu dừng chân lại, ánh mắt bất giác rơi xuống bên đó.

Chữ viết bút lông mạnh mẽ cứng cáp, khởi hợp đại khí, dù Đoàn Gia Diễn là người ngoài nghề không hiểu biết, vẫn có thế nhìn ra trong đây phiêu dật hào hiệp linh khí.

So với nét chữ này, nội dung văn tự tạo thành càng hấp dẫn cậu hơn.

Nhân nhàn xa mã mạn, lộ diêu tinh diệc từ.

Lộ Tinh Từ

"Đó chính là nguyên do có tên Tinh Từ." Tiếng Khương Dao từ sau lưng truyền đến: "Ông nội nó thích du sơn ngoạn thuỷ, Tinh Từ sinh sớm hơn dự tính mấy ngày, ông nội vừa viết xuống mấy chữ này, Tinh Từ đã sinh rồi. Chúng ta quyết định đặt tên này cho nó."

Đoàn Gia Diễn thấy Khương Dao đi lại, ánh mắt cũng mềm xuống: "Tên anh ấy rất hay."

Khương Dao nhìn dáng vẻ của cậu, ánh mắt cũng mềm mại xuống: "Tên của con cũng rất hay."

Bà vừa nói xong, lại hỏi: "Ngày mai phải về, con thu dọn đồ đạc xong chưa?"

Đoàn Gia Diễn gật đầu.

"Vốn muốn con có thể ở thêm vài ngày, qua Nguyên tiêu rồi đi." Khương Dao săn sóc nói: "Mẹ con chắc là cũng muốn gặp con. Nghe Tinh Từ nói con mua xong vé máy bay rồi? Ngày mai con nói dì một tiếng, dì để tài xế đưa con tới sân bay."

*Nguyên tiêu là ngày 15

Đoàn Gia Diễn nói cám ơn: "Mấy ngày nay làm phiền dì rồi."

"Chuyện nhỏ thôi, không phiền toái gì." Bà cười cười: "Con bằng lòng ở lại đây, chúng ta đều rất vui vẻ."

Khương Dao nói xong, giống như trêu ghẹo đùa cậu: "Mấy hôm trước bà nội Tinh Từ còn hỏi dì, có phải luật hôn nhân vừa sửa năm ngoái không, còn hỏi con bao nhiêu tuổi rồi, lúc nào thì kết hôn được."

Đoàn Gia Diễn sửng sốt, không ngờ bà đột nhiên nhắc tới cái này.

Ánh mắt cậu nâng lên, cong lên ý cười: "Hình như Alpha 20 tuổi mới có thể kết hôn? Bây giờ bà nội nói đến cái này, hơi sớm quá."

Đoàn Gia Diễn nói, bổ sung thêm: "Với lại chưa chắc anh ấy cũng nghĩ tới chuyện này đâu dì."

Khương Dao nhìn cậu, cười đến không rõ ý nghĩa.

Bây giờ đứa nhỏ này còn tỉnh tỉnh mê mê, nhưng bà hiểu rõ Lộ Tinh Từ, hắn không thể nào chưa từng nghĩ đến tình huống này, đến mức muốn tha người về nhà luôn rồi.

"Coi như sau này nó nhắc đến với con, con cũng từ từ rồi đồng ý nó." Khương Dao ôn nhu nói: "Omega lựa chọn Alpha phải thận trọng. Dì rất vui khi con thích nó, nhưng nó có đáng giá cho con phó thác cả đời hay không, còn cần tự con quyết định."

Sau khi ăn cơm tối xong, Lộ Tinh Từ gọi Đoàn Gia Diễn về phòng.

Thường ngày hai bọn họ chú ý đến người lớn, sau khi ăn cơm xong sẽ ngồi lại ở dưới một lát, cùng đánh bài hoặc là xem ti vi. Mà ngày mai Đoàn Gia Diễn phải đi, Lộ Tinh Từ cũng lười tiếp tục khách sáo với mấy trưởng bối trong nhà.

Đóng cửa lại, Đoàn Gia Diễn kiểm tra hành lý lần cuối, sau đó xoay lại, nhìn về phía Lộ Tinh Từ.

Đoàn Gia Diễn chợt nói: "Hôm nay mẹ anh chọc em, hỏi em việc kết hôn, mà em cảm thấy bà ấy còn rất nghiêm túc."

"Mẹ anh đúng thật rất nghiêm túc, anh nghe thấy bà ấy lén gọi điện thoại cho ba." Lộ Tinh Từ hỏi: "Em nghĩ thế nào?"

"Thật ra em cũng không biết." Đoàn Gia Diễn nói: "Chưa nghĩ đến những chuyện này."

"Ừ, không cần nghĩ." Hắn vỗ nhẹ đầu Đoàn Gia Diễn: "Chờ anh là được rồi."

Hắn không nghĩ tới, hiếm thấy Đoàn Gia Diễn tiếp tục đào sâu vấn đề: "Anh biết nên cầu hôn thế nào không?"

Lộ Tinh Từ thành thật nói: "Không biết, anh sẽ học."

Đoàn Gia Diễn rất có khí thế: "Vậy anh cứ chờ là được, chờ anh đủ 20, em đến cầu hôn anh."

Lộ Tinh Từ hơi sửng sốt.

"Lúc đó chúng ta đều lên đại học rồi nhở? Em rất coi trọng anh đó, em thích quê mùa làm sao thì sẽ làm thế nấy. Trước tiên em bày một vòng nến ở dưới ký túc xá của anh, sau đó cầm thêm một bông hồng." Đoàn Gia Diễn nói đến đây, như là cảm thấy tình cảnh đó rất buồn cười, tự mình vui vẻ: "Rất quê mùa, mấy anh em đối diện ký túc xá của anh chắc chắn sẽ cổ vũ cho em."

Cậu nói đến hăng hái, đang định nói em có nên học guitar cấp tốc không, Lộ Tinh Từ nhìn chăm chú nhìn cậu nửa ngày, đột nhiên nở nụ cười: "Lên đại học đã kết hôn, còn có chuyện tốt như thế?"

Hắn không ngờ tới.

Lời này vừa nói ra khỏi miệng, Đoàn Gia Diễn như thể bị nhấn công tắc gì đó, bỗng nhiên yên tĩnh lại.

Qua một lúc lâu.

Đoàn Gia Diễn thấp giọng nói: "Đánh dấu cả đời, không phải muốn kết hôn à."

Mắt Lộ Tinh Từ tối lại, lẩm bẩm cảm thán: "Em lên đại học đã bằng lòng để anh....Khi đó em mới lớn bao nhiêu?"

Hắn nghiêng người tới gần, giọng điệu hiếm thấy hơi vội vàng: "Em nói lại lần nữa đi, em bằng lòng để anh làm gì?"

Đoàn Gia Diễn không ngờ hắn sẽ phản ứng mạnh như vậy, ngẩn người: "Đánh dấu cả đời?"

Lộ Tinh Từ thấy dáng vẻ Đoàn Gia Diễn thẳng thắn, trong nháy mắt gần như muốn hỏi cậu, có biết điều này đại biểu cho cái gì không.

Mà rất nhanh, lý trí hắn đè xuống cơn kích động quá mức ngớ ngẩn này.

Coi như Đoàn Gia Diễn khuyết thiếu thường thức, cũng chắc chắn phải biết điều này có ý gì. Hắn chỉ không ngờ Đoàn Gia Diễn lại cho thẳng hắn cái quyền lợi này.

Đoàn Gia Diễn để lại cho hắn ấn tượng khác biệt với những người khác, hắn cảm thấy Đoàn Gia Diễn rất dễ chạm đến tử huyệt của Alpha, mọi cử động đều khiến người khác không chống lại được.

Ít nhất hắn rất thích kiểu này.

Cùng với mềm lòng, còn có ý muốn cướp đoạt không tự chủ được tràn ra.

Lộ Tinh Từ nắm lấy cánh tay trắng nõn của Đoàn Gia Diễn, lòng bàn tay vừa khéo đặt ở xương cổ tay cậu, cậu rất gầy, xương cốt nơi này rõ ràng nhất.

Cánh tay Đoàn Gia Diễn bị kéo lấy, chưa kịp hỏi Lộ Tinh Từ muốn làm gì, không kịp chuẩn bị đột nhiên bị kéo mạnh một cái.

Trời đất trước mắt quay cuồng, hơi thở Alpha che ngợp xuống.

Cậu bị đặt lên giường, đè lại hôn môi.

Bọn họ chưa từng hôn lâu như vậy, A và O trời sinh có sức hấp dẫn lôi kéo lí trí lẫn nhau, tư vị thân thiết này giống như liếm mật ngay trên mũi dao.

Trong cơn mơ màng, cậu nghe thấy Lộ Tinh Từ ghé vào lỗ tai mình nói.

Gọi tên thân mật của cậu, nhưng lại không giống thường ngày.

Nghe rõ hắn đang nói cái gì, hô hấp Đoàn Gia Diễn hơi ngưng lại, hơi nóng trên mặt cuồn cuộn ra.

Có lẽ tin tức tố dây dưa không chỉ ảnh hưởng đến cậu, hô hấp Lộ Tinh Từ cũng hơi nóng rực.

Sợi tóc nam sinh cọ qua da cậu, truyền đến cơn ngứa thoải mái.

Hắn nói,

A Dã của anh.

Tác giả có lời muốn nói: Mãi mãi là của con


_Có thể bạn muốn biết_

"Nhân nhàn xa mã mạn, lộ diêu tinh diệc từ"
(Người rỗi rảnh xe ngựa chậm, đường xa sao cũng từ)

Ai để ý sẽ thấy câu này tạo nên tên của Lộ Tinh Từ phải không. Cả câu mang ý nghĩa rằng, hãy lắng nghe mọi thứ xung quanh, lặng lẽ cảm nhận. Cho dù đêm đen, đường xa cũng đừng từ bỏ, vì chỉ cần bước đi, đi mãi, chắc chắn bạn sẽ chạm được đến ánh sao cuối đường.
Ngoài ra, "Nhân nhàn xa mã mạn, lộ diêu tinh diệc từ" còn là thái độ sống lý tưởng, hãy cứ sống nhàn nhã, thảnh thơi nhưng cũng đừng để bản thân bị bỏ lại phía sau, hãy xác định rằng mình muốn gì, để rồi chọn cho bản thân con đường mà mình muốn bước đến.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Pro