Chap 39 -- Không biết đặt tên đề😂😂😂

Màu nền
Font chữ
Font size
Chiều cao dòng

Theo bản năng, Thẩm Mộng Dao nhìn di động một chút, lần này không có biểu hiện gì lạ, di động vẫn vang lên như trước.

"A lô?"

Thẩm Mộng Dao cảm giác được giọng của mình đang có chút run rẩy.

"Ha ha ha" 

Quả nhiên là âm thanh trầm thấp của hắn, giống như hắn vô cùng hài lòng với biểu hiện của nàng lúc này, cười ha ha khi thỏa mãn mục đích.

"Ngươi rốt cuộc là ai, muốn thế nào!" 

 Thẩm Mộng Dao lớn tiếng nói, muốn cho mình thêm can đảm.

"Cô có muốn biết người mà cô lo lắng nhất và bạn thân của cô đang làm gì hay không"?

Giọng nói trầm thấp chậm rãi vang lên, như là có ma lực siết chặt tim nàng.

"Tôi không rõ cô đang nói cái gì."

Khẩu khí Thẩm Mộng Dao đông cứng nói.

Người nọ không giận cười nói:

"Ha ha, che đậy chỉ là vô dụng thôi, không có chuyện gì có thể giấu diếm tôi." 

Lúc này giọng nói của hắn bỗng nhiên thật sắc bén, giống như là lưỡi cưa trong nhà máy gỗ, làm cho người ta nghe xong cảm thấy da đầu phát căng ra.

"Tôi che đậy cái gì ?"

Thẩm Mộng Dao chất vấn hắn, nàng có cổ cảm giác mãnh liệt, cảm thấy người này giống như biết chuyện của mình rất nhiều.

"Cô che giấu cái gì, trong lòng cô là rõ ràng nhất, còn cần tôi phải nói ra sao?" 

Giọng người nọ đột nhiên trầm thấp xuống.

Thẩm Mộng Dao ngừng thở không nói lời nào, lặng lẽ đi tới phía trước, nhẹ nhàng tiêu sái đến cửa lớn, từ mắt mèo nhìn ra ngoài cửa.

Nàng nhìn chung quanh một vòng, bởi vì mắt mèo rất nhỏ, góc độ có thể nhìn thấy cũng không nhiều, hơn nữa đèn không sáng lắm, cho nên giờ phút này nhìn ra bên ngoài tối như mực, cái gì cũng thấy không rõ.

Người nọ giống như biết nàng đang làm cái gì, cũng không lên tiếng, chờ nàng xem xong rồi, hắn mới chậm rãi nói

"Tới khách sạn Shangri-La, tới khách sạn Shangri-La, tới khách sạn Shangri-La"

Chờ nàng phục hồi tinh thần lại mới phát hiện, di động đã gián đoạn cuộc trò chuyện, Thẩm Mộng Dao cầm di động run run, vội vàng dựa vào vách tường mới miễn cưỡng đứng vững, nàng nhìn thời gian trên di động, đã hơn mười hai giờ khuya, hắn kêu đi tới khách sạn Shangri-La là có ý đồ gì chứ? Chẳng lẽ là muốn chính nàng phải đi tới đó?

Buồn cười! Như thế nào tin tưởng được một kẻ không rõ lai lịch gọi điện thoại tới. Nàng lắc đầu, chuẩn bị lên giường ngủ.

Nằm ở trên giường, Thẩm Mộng Dao bức bách chính mình ngủ, không thèm nghĩ đến chuyện vừa rồi nữa, nhưng mà càng không muốn nghĩ thì nó cứ lởn vởn trong đầu. Cho đến cuối cùng nàng cũng không biết vì cái gì, chính mình cư nhiên lại rời giường thay quần áo đi xuống gara lái xe tới khách sạn Shangri-La.

Lúc xe chạy đến cửa khách sạn, Thẩm Mộng Dao mới cảm thấy mình có bao nhiêu ngu ngốc, cư nhiên chạy đến đây. Nửa đêm trước cửa khách sạn không có bao nhiêu người, lúc này bảo vệ khách sạn cũng không biết đi nơi nào, lạ lùng là trước cửa không có ai.

Nàng đậu xe trước cửa, xuống xe đi vào trong. Trong sảnh lớn đèn đuốc sáng trưng, nhưng không có người, nhân viên lễ tân trẻ tuổi, lúc này có vẻ thực mỏi mệt, cảm giác nhìn qua giống như đang ngủ gật. Thẩm Mộng Dao không biết tại sao mình lại tới đây, tiếp tục nàng phải làm gì đi đâu nữa đây. Nàng cảm thấy mình thật buồn cười, lúc nàng chuẩn bị rời đi thì từ xa thấy Viên Nhất Kỳ và Hani nắm tay nhau đi vào.

Nàng chạy nhanh trốn ở một chậu cây lớn ngoài sảnh, Viên Nhất Kỳ và Trịnh Đan Ny đi vào từ cửa hông, hành vi giống như không muốn cho người khác nhìn thấy, hai người không đi ngang qua đại sảnh, mà trực tiếp đi vào thang máy, vừa đi vừa nói chuyện gì đó. Thấy Viên Nhất Kỳ càng nói càng hăng say, càng nói càng vui vẻ, nàng cảm thấy lồng ngực như sụp đổ, nhìn cả hai vào thang máy, nàng chạy nhanh tới nhìn vào con số hiển thị, là tầng hai mươi tám..

Từ tầng một đến tầng mười của khách sạn Shangri-La bao gồm quán cà phê, quán bar, và nơi dành cho các loại hình giải trí cao cấp khác, ngoài tầng mười ra thì những tầng còn lại đều là phòng khách sạn, lên tầng hai mươi tám làm gì vào lúc này chứ?

Thẩm Mộng Dao không biết hai người kia sẽ vào phòng nào của tầng 28, nàng muốn lại hỏi tiếp tân nhưng không có dũng khí. Nàng thất hồn lạc phách về nhà, quần áo cũng không có thay liền nằm ở trên giường, ngơ ngác nhìn trần nhà, không bao lâu nước mắt liền rơi đầy gối.

Ngày hôm sau nàng mang theo vẻ mặt mỏi mệt đi vào công ty, suốt ngày vẻ mặt hoảng hốt.

*Cốc...... Cốc......*

"Mời vào" 

Thẩm Mộng Dao hơi khàn khàn nói.

"Thẩm tổng, hôm nay cậu sao vậy? Không thoải mái sao?" 

 Trịnh Đan Ny nhìn nàng quan tâm nói.

Thẩm Mộng Dao nhìn nhìn Trịnh Đan Ny, nghĩ đến cảnh tối hôm qua, nhưng mặt ngoài vẫn là bình tĩnh nói:

"Không có gì, chỉ hơi cảm lạnh."

"Sắc mặt cậu thật không tốt, có muốn khi tam tầm mình đưa cậu tới bệnh viện không?"

Thẩm Mộng Dao nhìn vẻ mặt quan tâm của Trịnh Đan Ny, đáy lòng không khỏi nghĩ đến: Trịnh Đan Ny ơi Trịnh Đan Ny, không nghĩ cậu lại là một người như vậy, một bên quan tâm mình, một bên lại cùng Viên Nhất Kỳ dây dưa một chỗ, cậu làm bạn tốt với mình như vậy sao, có phải mình đã nhìn lầm người hay không.

"Không cần, sao mình có thể làm chậm trễ thời gian quý giá của cậu được chứ."

Thẩm Mộng Dao có dụng ý khác nói.

Trịnh Đan Ny kỳ quái nhìn nàng, cảm giác trong lời nói của nàng có gì đó kỳ lạ, nhưng mà cô không hỏi nhiều

"Mình ra ngoài trước, nếu có cần gì thì tìm mình."

Trịnh Đan Ny vừa nói vừa đi ra ngoài.

Thẩm Mộng Dao cảm thấy mình nhìn lầm Trịnh Đan Ny , vốn nghĩ rằng Trịnh Đan Ny vừa là bạn vừa là đồng nghiệp tốt nhất của mình, không nghĩ tới cô ấy lại đối đãi như vậy với mình, muốn cùng Trịnh Đan Ny làm rõ ràng, nhưng lại sợ hãi, nàng không biết mình đang sợ cái gì, nhìn thấy Viên Nhất Kỳ cùng Trịnh Đan Ny cùng một chỗ trong lòng nàng lại không thoải mái, không phải nàng muốn Viên Nhất Kỳ cách xa nàng một chút hay sao? Hiện tại thật sự cô không tới gần nàng nữa, nàng lại cảm thấy thiếu cái gì đó, nội tâm mâu thuẫn luôn lặp lại làm nàng rối rắm không ngừng.


---------------


"La tổng, tan tầm sao?" 

Tô Mẫn Nghi thấy Viên Nhất Kỳ đóng văn kiện lại, chuẩn bị thu thập tài liệu. 

Thời gian gần đây, mỗi ngày Viên Nhất Kỳ đều tan tầm đúng giờ, có đôi khi rất nhiều chuyện chưa hoàn thành đã đi về trước, lúc mới tiếp nhận Viên thị, mỗi ngày đều làm việc đền tận mười giờ đêm mới về, vì lý do gì mà mới đó đã thay đổi quá nhiều, điểm ấy làm cho Tô Mẫn Nghi rất khó hiểu.

"Uh, có chút việc phải đi trước

Viên Nhất Kỳ mặc áo khoác vào chuẩn bị rời khỏi. Đột nhiên điện thoại nội tuyến vang lên,Viên Nhất Kỳ nhíu mày bắt máy.

"Viên tổng, Trịnh tổng của Thẩm thị có việc tìm ngài, nhưng không có hẹn trước"

Trước nhân viên lễ tân khó xử nói.

"Nói với Trịnh tổng không cần lên đây, tôi lập tức xuống lầu."

Nói xong liền cúp điện thoại, cầm lấy túi xách liền đi ra ngoài, ngay cả Tô Mẫn Nghi còn trong văn phòng Viên Nhất Kỳ cũng không để ý.

Tô Mẫn Nghi nhìn Viên Nhất Kỳ cứ thế gấp gáp đi gặp Trịnh tổng, trong lòng nhất thời tựa như chua lên, nói không ra cảm giác là gì.

"Viên tổng, lúc này muốn gặp cô thật là không dễ dàng nha."

Trịnh Đan Ny trêu ghẹo nói khi thấy Viên Nhất Kỳ vừa xuống.

Viên Nhất Kỳ nhìn Trịnh Đan Ny, tựa như lúc phỏng vấn trước kia ngại ngùng cười cười, quay đầu nói với nhân viên lễ tân.

"Sau này Trịnh tổng tới đây, lúc nào cũng có thể lên gặp tôi"

"Ok, Viên tổng."

"Chúng ta đi thôi."

Trịnh Đan Ny vừa nói vừa lôi kéo Viên Nhất Kỳ nhanh rời đi.

Nhân viên lễ tân nhìn Viên Nhất Kỳ và cô Trịnh tổng kia, vỗ vỗ ngực, may mắn nói, may mắn là vừa nảy có gọi báo cho Viên tổng, quan hệ của Viên tổng và Trịnh tổng không tầm thường chút nào, nếu vừa rồi không có hỏi mà không cho cô ta đi lên, phỏng chừng sẽ khó mà giữ được chỗ đứng hiện tại.

Viên Nhất Kỳ cùng Trịnh Đan Ny lại ở khách sạn cả một buổi tối, gần tám giờ sáng mới từ trong phòng khách sạn đi ra, hai người vẻ mặt mỏi mệt, làm cho người ta miên man bất định.

"Trịnh Đan Ny, cô còn chưa ăn gì, nghỉ ngơi một ngày đi, tôi sợ cô chống đỡ không nổi"
Viên Nhất Kỳ lo lắng nhìn Trịnh Đan Ny nói.

"Cô xem tôi là người vô dụng vậy sao"

"Không, không, tôi không phải có ý này" 

Viên Nhất Kỳ nhanh giải thích nói.

"Tôi biết rồi, nói giỡn thôi, đừng khẩn trương như vậy được không, mời tôi đi ăn điểm tâm đi, tuy rằng thời gian có chút gấp gáp, nhưng mà điểm tâm vẫn là nhất định phải ăn nha" 

Trịnh Đan Ny lôi kéo Viên Nhất Kỳ bước nhanh đi ra khách sạn.

Hai người tìm một quán ăn sạch sẽ thoải mái vừa uống sữa đậu nành, vừa ăn mỳ hoành thánh.

"Viên tổng? Sao cô lại ở đây?" 

Tô Mẫn Nghi mở to hai mắt nhìn Viên Nhất Kỳ.

Viên Nhất Kỳ đột nhiên nghe có người gọi, hoảng hốt, nghẹn thức ăn ở yết hầu, làm cô đỏ mặt.Trịnh Đan Ny vừa nhìn thấy, sợ Viên Nhất Kỳ bị nghẹn chết, chạy nhanh cầm ly sữa đậu nành của mình cho cô uống, một bên vỗ lưng làm cho cô dễ thở hơn.

Lúc này Tô Mẫn Nghi mới chú ý tới bên cạnh Viên Nhất Kỳ còn có Trịnh tổng

"Trịnh...... Trịnh tổng, cô cũng ở đây" 

Tô Mẫn Nghi cà lăm nói.

Trịnh Đan Ny nhìn Tô Mẫn Nghi gật gật đầu cười, vẫn hình tượng thục nữ như trước, nhìn không ra gì không ổn.

Tô Mẫn Nghi lại nhìn nhìn Viên Nhất Kỳ, vẫn là bộ tây trang ngày hôm qua, chẳng lẽ cả đêm Viên Nhất Kỳ không về nhà? Ý niệm này vô tình xẹt qua đầu cô.

"Tô Mẫn Nghi, cô từ từ ăn, chúng tôi đi trước" 

Viên Nhất Kỳ đứng lên sau đó nói với Tô Mẫn Nghi.

"Được, tạm biệt"

Tô Mẫn Nghi nhìn  Viên Nhất Kỳ cùng Trịnh tổng cùng nhau đi ra ngoài, vừa lên xe Viên Nhất Kỳ chớp mắt đã không thấy tăm hơi.

Viên Nhất Kỳ đưa Trịnh Đan Ny về nhà thay quần áo trước, sau đó đưa cô tới Thẩm thị đi làm, lúc ấy là giờ cao điểm đi làm, rất nhiều người đều nhìn thấy Trịnh tổng từ trên chiếc xe chói lọi ấy bước xuống, đều đoán là bạn trai của cô, nhưng mà thực đáng tiếc, không có người nào thấy rõ người trong xe là ai.

"Trịnh Đan Ny, nghe nói hôm nay có người lái một chiếc Lamborghini chở cậu đi làm hả? Là ai vậy?"

Hứa Dương Ngọc Trác gặp Trịnh Đan Ny ở chỗ lấy nước uống, liền gắt gao hỏi cô.

"Cậu đó nha, đừng có mà bát quái như mấy người kia"

Trịnh Đan Ny thuận tay sửa sang lại tóc mình một chút.

"Rồi sao, mình chỉ có lòng tốt thôi mà, nói đi nói đi, mình giúp cậu nhận xét.

Hứa Dương Ngọc Trác xấu xa nói.

"Chiêu này của cậu chỉ có Trương Hân mới trúng thôi, còn đối với mình thì vô dụng hé." 

Trịnh Đan Ny không chút khách khí nói.

"Xì, không nói thì thôi, tự nhiên sao lại nhắc tới cái kẻ mặt chết đơ kia, cũng không có liên quan gì tới mình" 

Hứa Dương Ngọc Trác lầu bầu nói.

"Được rồi, được rồi, xin lỗi vì đã làm cho Hứa tổng của chúng ta đỏ mặt"

Trịnh Đan Ny hưng phấn kêu lên...

"Không có, không có a,Trịnh Đan Ny cậu đừng nói bậy, mình không có nha" 

Hứa Dương Ngọc Trác đỏ mặt lớn tiếng phủ định nói:

"Hừ, giận cậu rồi" 

Hứa Dương Ngọc Trác hoàn toàn quên mất mình vừa muốn hỏi gì, hai ba câu đã bị làm đỏ mặt, chạy trối chết.















Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Pro