Chương 68 Ký tên vào đây (8)

Màu nền
Font chữ
Font size
Chiều cao dòng

Editor : Nguyệt Vỹ (b0ngb0ng14)
Beta-er : Meo WiWi

"Là ý của ông Thôi, ông ấy nói với tôi, thời gian gần đây bà chủ và ông ấy đều phải đi quay phim, trong nhà không có người, nên mới kêu tôi qua trông nhà." Má Trần vừa nói vừa chỉ vào bếp, lại mở miệng : "Bà chủ, tôi đã làm bữa sáng, bà thức dậy rồi thì rửa mặt, rồi qua ăn."

Trịnh Tú Tinh vào ở biệt thự của Thôi Thắng Hiền đã hơn nửa năm, ba tháng quay Địa Lão Thiên Hoang cô cũng không về Cẩm Tú Viên. Cẩm Tú Viên trống vắng suốt trong ba tháng đó, mà Thôi Thắng Hiền cũng không tìm người đến trông nhà. Thế nào mà hiện đang yên lành lại gọi má Trần qua trông?

Tuy rằng Trịnh Tú Tinh ngơ ngác trong lòng, nhưng cũng không suy nghĩ nhiều. Dù sao tâm tư của Thôi Thắng Hiền từ trước đến nay cũng không phải là cô có thể đoán được, đọc hiểu được.

-

Kể từ khi má Trần đến, tủ lạnh không còn trống rỗng nữa, bên trong có đầy đủ các loại rau tươi, hoa quả và thịt thà.

Má Trần chẳng những quét dọn gọn gàng sach sẽ, còn là một tay nấu nướng cực ngon. Má Trần nghe giọng Trịnh Tú Tinh nghẹt nghẹt liền biết cô bị cảm mạo, còn cố ý nấu cho cô một chút canh bổ. Trịnh Tú Tinh được má Trần hết lòng chăm sóc, rốt cục buổi sáng trước một ngày phải trở lại đoàn phim đã hoàn toàn khỏe mạnh trở lại.

Bởi vì hai ngày bị cảm nặng, Trịnh Tú Tinh vẫn luôn không ra cửa. Hiện tại thân thể đã tốt hơn, tinh thần cũng theo đó mà tốt lên một chút. Khi đang ăn điểm tâm, Trịnh Tú Tinh nhìn qua cửa sổ sát đất, thấy thời tiết bên ngoài đúng lúc hoa trong vườn hoa ở hậu viện biệt thự cũng đang nở rộ. Vì thế ăn sáng xong, cô liền nổi hứng ra ngoài tản bộ.

Tuy rằng lúc này không phải mùa hè, nhưng ánh mặt trời cũng rất gắt, má Trần thấy Trịnh Tú Tinh đi tay không ra ngoài, lập tức cầm theo cái ô che nắng chạy tới: "Bà chủ, trời nắng như vậy, cầm dù che đi."

Da Trịnh Tú Tinh bẩm sinh thuộc loại phơi nắng cũng không sợ đen, cô đã muốn từ chối, nhưng thấy mặt trời chói chang, nên vẫn nhận lấy.

Má Trần quay lại biệt thự, trước tiên dọn dẹp sạch sẽ phòng bếp, tiếp theo bắt đầu lau sàn phòng khách. Khi bà nghe thấy tiếng mở cửa biệt thự, tưởng Trịnh Tú Tinh đã trở lại, không ngẩng đầu, liền hô lên : "Bà chủ quay về nhanh vậy?"

Lúc Thôi Thắng Hiền đang ở lối vào thay giày, nghe thấy lời này của má Trần, liền nhăn mày lại, lành lạnh mở miệng hỏi : "Bà chủ đi đâu?"

Má Trần nghe thấy tiếng Thôi Thắng Hiền, giật nảy mình, sau đó quay người lại, chào hỏi Thôi Thắng Hiền trước, rồi mới trả lời : "Bà chủ ra hoa viên đằng sau tản bộ."

Thôi Thắng Hiền không lên tiếng, chỉ thuận tay đặt chìa khóa lên kệ tủ ở lối vào, sau đó liền đi lên lầu.

Má Trần nhìn bóng dáng Thôi Thắng Hiền đi về phía thang máy, suy nghĩ một chút, lại mở miệng hỏi một tiếng : "Ông Thôi, có cần tôi ra gọi bà chủ vào không?"

Ngón tay Thôi Thắng Hiền đang định bấm nút mở cửa thang máy liền dừng một chút, hơi lạnh nhạt trả lời: "Không cần."

Sau đó liền bước vào thang máy, lên lầu.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Pro