tru tien 167-168

Màu nền
Font chữ
Font size
Chiều cao dòng

Chương 167

Cấm Địa

Nhìn lên thấy dòng thác thú yêu vô cùng vô tận, điên cuồng lao tới hết lớp này đến lớp khác, dùng mấy con thú yêu khổng lồ đó làm dàn tên, hùng hục xông lên đánh vào màn sáng của bọn người chính đạo. Thấy màn sáng rung lắc sắp đổ, trên gương mặt đám đệ tử bên cạnh đã bắt đầu lờ mờ vẻ sợ hãi, Tiêu Dật Tài cau rúm đôi mày, biết nếu không đánh lui đám yêu thú tiên phong này, để tình thế bùng phát sẽ không thể nào dẹp yên được nữa.

Tiêu Dật Tài lập tức hét to, hô gọi bọn đệ tử xung quanh theo mình xông tới một con yêu thú khổng lồ ngay gần cạnh, thân hình y khẽ nhích động, vừa lao đi được mấy bước, đột nhiên thấy sau lưng có luồng gió rít qua, một thân ảnh từ mé bên lướt đi như thiểm điện, lao thẳng vào con yêu thú ấy.

Tiêu Dật Tài liếc nhìn thân ảnh nọ, ngẩn ra một lát, thấy y phục tuy nhuốm máu đỏ, nhưng thân hình yêu kiều, thanh cao tuyệt diễm, đúng là Lục Tuyết Kỳ. Trên nền ánh sáng lẫn lộn vô số yêu thú màu đen và đám đệ tử chính đạo, Lục Tuyết Kỳ như cơn gió chướng xông ngược lên, lao về phía một con yêu thú lớn gấp 10 lần thân thể mình.

Rồi bên cạnh lại lao ra một thân ảnh khác, chính là Tăng Thư Thư, con người vốn thanh tú ấy lúc này thân hình cũng đã bê bết máu, y hướng về Tiêu Dật Tài nói: "Tiêu sư huynh, chúng ta mau đi giúp Lục sư muội".

Tiêu Dật Tài vội vã gật đầu, cùng xông lên. Con thú yêu khổng lồ mà họ đang đối mặt, chính là Bạch Cốt Yêu Xà khổng lồ xuất hiện tại Thất Lý Đồng, vùng đất người Miêu ở Nam cương, dưới mây đen, xương cốt nó hắt ra sắc trắng nhởn dị kỳ, mà ba đôi cánh màu loang đốm dính liền với xương sống trắng hếu liên tục chớp động, trông càng có vẻ nguỵ dị khó tả.

Lúc này, thân thể khổng lồ dài gần ba trượng của Bạch Cốt Yêu Xà cuộn lên, vẫy động ba đôi cánh trên khớp xương sau lưng, cái lưỡi liên tục thè ra thụt vào, phùn phụt từng luồng hắc khí, con mắt sừng sộ chằm chằm nhìn quang cảnh phe chính đạo. Mỗi lần cái đầu thù lù của nó quét qua, lập tức bọn đệ tử đạo hạnh còn non, hoặc là bị cái mồm nó táp trúng mà chết, hoặc là chịu không nổi hơi độc từ luồng khí đen kịch độc công tâm nên vong mạng.

Bạch Cốt Yêu Xà liên tục sát hại không biết bao nhiêu người, nhìn thấy đám đệ tử chính đạo bay chạy tứ tán trước mặt mình, cái mồm to của nó cứ ngáp ngáp, tuy không thể nhận ra cảm xúc trên cái mặt không có cơ biểu cảm ấy, nhưng hiển nhiên là cuồng ngạo vô cùng. Đúng lúc nó đang đắc ý, đột nhiên trước mặt thoáng hiện một bóng trắng, kèm theo một tiếng thét, thanh âm lạnh lẽo, một cô gái tuyệt mỹ lăng không xuất hiện, tiên kiếm lam sắc trên tay chớp động rực rỡ hào quang, xé gió xả xuống.

Xương khớp của Bạch Cốt Yêu Xà vụt phát ra một tràng rít rú. Không hề có ý muốn tránh né, không coi thanh Thiên Gia thần kiếm đó vào đâu, nó ngoác cái miệng to, để lộ hai ngọn răng nanh trắng nhởn lừng lững, táp vào Lục Tuyết Kỳ.

Chiếc răng nanh xem ra còn lớn hơn người thường mấy lần, nhấp nháy bạch quang băng giá, từ trên cao bổ xuống. Lục Tuyết Kỳ đối mặt với cảnh tượng khủng khiếp, diện mạo vẫn lanh lẽo như thường, dửng dưng, hờ hững, dường như cũng rất xem thường Bạch Cốt Yêu Xà. Thiên Gia thần kiếm quang mang đại thịnh, vọt lên trời cao như phụng vũ cửu thiên giữa làn hắc khí, chớp mắt đã chém đứt luồng khí đó, xẻ rách mây đen, trước khi Bạch Cốt Yêu Xà kịp phản ứng, đã chém xuống phần xương phía dưới đầu nó ba thước.

"Xì....khà!".

Một tiếng rít đùng đục dường như từ sâu trong thân thể đột nhiên bật ra, thoạt tiên là luồng âm thanh trầm thấp, nháy mắt đã như mãnh thú gào thét. Bạch Cốt Yêu Xà ngạc nhiên sửng sốt, tạm thời ngừng công kích, cúi đầu nhìn xuống, chỉ thấy nơi xương trắng trước ngực mình, chỗ xương cốt gần với bên bị Thiên Gia chém trúng, đột nhiên xuất hiện một đường nứt mờ mờ, tiếp đó mau chóng lan rộng, giây lát sau phát ra một tiếng bùng vỡ như sấm nổ, xương cốt tan tành nát vụn bay bắn đi.

Thiên Gia là thần binh trên chín tầng trời, tuy Bạch Cốt Yêu Xà là tuyệt thế yêu vật, nhưng cũng đã bị thương dưới thanh thần kiếm.

Bạch Cốt Yêu Xà rống lên một tiếng cuồng nộ kinh thiên động địa, trong hốc mắt chìn sâu trên cái đầu nó bỗng phụt ra hai luồng hoả diệm như lửa địa ngục, hiển nhiên phẫn nộ cùng cực, nó lập tức không thèm bận tâm đến những người khác nữa, cái đầu to tướng quẫy mạnh, quất thẳng vào Lục Tuyết Kỳ.

Đúng trong khoảnh khắc đó, Tiêu Dật Tài và Tăng Thư Thư đã lao đến, đồng thanh hét lên một tiếng, pháp bảo tiên kiếm cùng lúc phi ra, hợp với Thiên Gia thần kiếm của Lục Tuyết Kỳ cùng chém một nhát như vũ bão xuống Bạch Cốt Yêu Xà.

Chỉ nghe thấy một âm thanh rầm rầm vang dội, quang mang tán loạn, bọn Tiêu Dật Tài thân hình rúng động, từ giữa từng không suýt nữa bị đánh bật xuống, cũng may họ đều là những nhân tài kiệt xuất trong lớp trẻ, đạo hạnh không thường, ai nấy đều trụ vững thân hình, nhưng lúc nhìn nhau thì thật hoảng kinh thất sắc. Giống yêu vật khủng khiếp này, sức mạnh ma quỷ của nó quả nhiên vượt ra ngoài mọi sự tưởng tượng, tất cả liên thủ đối địch còn chật vật khốn khổ, nói gì đến đằng sau nó vẫn sừng sững kia một Thú Thần thần bí cực điểm.

Nhìn lại Bạch Cốt Yêu Xà, tuy đã đánh bạt bọn người kia ra, nhưng đấy đâu phải hạng dễ xơi, pháp bảo của họ lại càng không phải là loại tầm thường, những luồng hào quang kỳ dị màu xanh lam, trắng, vàng cứ toả ngược lên, đánh mạnh vào đầu của Bạch Cốt Yêu Xà, rõ ràng đã đánh vỡ nát một chỗ xương nhỏ nào đấy của nó. Bạch Cốt Yêu Xà lại giận dữ gầm lên, trong mắt nó hoả diệm rực cháy, hầu như không hề nghỉ ngơi, điên cuồng lao lên tiếp tục công kích, hiển nhiên đối với những người này nó thống hận đến cùng cực.

Tỉêu Dật Tài, Lục Tuyết Kỳ và Tăng Thư Thư lần lượt bay lên, xung thế của Bạch Cốt Yêu Xà quá chừng hung mãnh, bất luận thế nào cũng không thể trực tiếp ngăn chặn được. Thêm nữa lần này khi cái mồm to của nó lao đến, lại phụt ra một luồng độc khí đen dày đặc, từ đằng xa ngửi thấy đã muốn nôn oẹ. Mọi người không có cách nào, lập tức vận dụng thân pháp linh hoạt, bao vây tấn công thân hình đồ sộ của con quái vật.

Trong trường đấu, lúc này bên thú yêu tổng cộng có sáu con thân hình khổng lồ. Qua cơn hoảng loạn ban đầu, những đệ tử tinh anh do Tiêu Dật Tài dẫn dắt, ít thì vài người, nhiều thì mười mấy người đều đang đương cự với đàn yêu thú, tuy nhiên, do bị cản trở bởi yêu lực hung dữ, không những không thể thắng, mà phần lớn còn vất vả vô cùng.. Khi số yêu thú giảm bớt, đối mặt với những con thú yêu thông thường, bọn đệ tử chính đạo lập tức gan dạ hẳn lên, cục diện vốn hỗn loạn cũng từ từ ổn định, màn hào quang được củng cố, bắt đầu vững chắc trở lại.

Bên ngoài Ngọc Thanh Điện, Đạo Huyền chân nhân và mấy người kia nét mặt ngưng trọng, mặt mày cau rúm, chỉ thấy cục diện kịch liệt, mưa huyết gió tanh, không biết đã có bao nhiêu sinh linh mất mạng trong nháy mắt. Đạo Huyền chân nhân chăm chú nhìn xuống trận chiến dưới chân núi, chỉ thấy đám yêu thú khổng lồ, tựa hồ càng đánh càng dũng mãnh, những đệ tử kiệt xuất như Tiêu Dật Tài lấy đông đánh ít, lúc này cũng dần dần có vẻ hao sút, thậm chí có vẻ không chống cự được nữa.

Đạo Huyền chân nhân nét mặt nghiêm trọng, quan sát thêm một lúc, sau đó ông ngẩng đầu nhìn trời xanh, mây đen vô tận trên cao cuồn cuộn chảy, càng lúc như càng hạ thấp.

Vân Dịch Lam đứng một bên húng hắng ho, khe khẽ nói: "Đạo Huyền huynh, tình thế trước mắt, có phải...".

Lão chưa kịp nói hết câu, Đạo Huyền chân nhân là nhân vật lợi hại, tự nhiên đã hiểu rõ, chiến cục trước mắt quả thực rất gay go, ông ngoảnh sang gật đầu với Vân Dịch Lam, nói: "Cốc chủ yên tâm".

Nói xong, ông ngoái nhìn lại đằng sau. Sau lưng ba người bọn họ, mấy chục vị trưởng lão thủ toạ của chính đạo đều đang đứng đó, mấy người này hoặc tóc bạc phơ, hoặc là tiên phong đạo cốt, có thể nói, những trưởng lão và tiền bối thuộc mấy chi phái của Thanh Vân Môn chính là lực lượng cuối cùng của chính đạo.

Đạo Huyền chân nhân trầm mặc một lát, chung quy cũng chầm chậm nói: "Chư vị, xuống thôi!".

Không ai lên tiếng, nhưng đối với câu nói của Đạo Huyền chân nhân, mấy chục người này, hoặc khe khẽ gật đầu, hoặc cung tay hồi đáp, sau đó trong chớp mắt quang mang bùng động, toán trưởng lão cuối cùng của chính đạo đồng thời tung mình đằng không bay xuống dưới chân núi.

Bên ngoài Ngọc Thanh Điện, lúc này trừ Đạo Huyền chân nhan, Phổ Hoằng thượng nhân và Vân Dịch Lam, vẫn còn sáu người nữa, chính là thủ toạ sáu chi phái còn lại không kể Thông Thiên Phong, chẳng hiểu sao họ không tham gia vào chiến đoàn vừa rồi.

Đạo Huyền chân nhân nhìn thẳng từng người, gật đầu: "Các vị, xem ra cục thế đã nguy cấp lắm rồi, chuyện dự tính lúc ban đầu, đành phải nhờ các vị vậy!".

Trong sáu thủ toạ, những người thuộc tầng lớp trẻ mới lên như Tề Hạo, đều hướng về Đạo Huyền chân nhân cung kính, chỉ có Điền Bất Dịch, Tăng Thúc Thường và Thuỷ Nguyệt đại sư ba người thần tình điềm đạm, sau khi nghe Đạo Huyền chân nhân phân phó, họ đã sớm biết là sẽ có chuyện này, chỉ riêng Điền Bất Dịch, nét mặt thoáng có chút khói mờ lướt qua.

Lập tức, sáu người hướng về Đạo Huyền chân nhân hành lễ, sau đó lần lượt bay lên, mà bay theo những hướng khác nhau, hình như trở về ngọn núi của chi nhánh mình. Chỉ có Điền Bất Dich không hiểu sao lại dừng lại, ngoảnh đầu liếc về phía Đạo Huyền chân nhân.

Đạo Huyền chân nhân hơi ngạc nhiên: "Điền sư đệ, sao vậy?".

Điền Bất Dịch do dự, rồi hạ giọng nói: "Chưởng môn sư huynh, sau khi mở Thiên Cơ Ấn, lệ khí của Tru Tiên cổ kiếm rất mạnh, sức mạnh phản trấn ngược lại không thể đương cự nổi, huynh nhất định phải thận trọng, đừng...đừng tự cố gắng thái quá...".

Đạo Huyền chân nhân trầm mặc giây lát, sắc mặt nghiêm trang, gật đầu đáp: "Điền sư đệ, hai chúng ta giao tình bấy nhiêu năm, tâm ý của đệ ta hiểu rõ lắm. Nhưng đệ yên tâm, cho dù xảy ra chuyện gì, vì chúng sinh trong thiên hạ, chúng ta cũng không nên lo nhiều đến thế!".

Điền Bất Dịch cơ mặt giần giật, nhưng rốt cục không nói thêm gì nữa, lão ngắm gương mặt Đạo Huyền chân nhân, gật gật đầu, tụ bào khẽ phất, ánh trắng ánh vàng giao hiện, đẩy lão vút cao, bay lên trời, hướng Đại Trúc Phong mà tới.

* * * * * *

Ngọn núi phía trước văng vẳng truyền tới tiếng giao đấu kịch liệt, lan đến hậu sơn Thông Thiên Phong đã biến thành khó nghe, loãng dần đi, tiếng chim hót u ẩn, nơi này phảng phất như một thế giới khác. Điểm tương đồng duy nhất là cho dù nơi này tĩnh mịch như vậy, vẫn có ánh đao ánh kiếm, váng vất mùi huyết tanh.

Trảm Long Kiếm nhấp nháy sáng, thứ ánh sáng màu bích lục, thân kiếm tựa hồ cũng run lên, hình như đang ai điếu một điều gì. Lão nhân già nua đó đã mất đi sinh khí, lặng lẽ nằm trên đất, đôi mắt hấp háy những tia cuồng nộ, hàm răng nghiến chặt, xem ra tuy trầm mặc nhưng trong sự trầm mặc đó vẫn thoáng hiện mấy phần điên cuồng.

Trong bóng râm của khu rừng, Quỷ Tiên Sinh vẫn không rời đi, âm ám như bóng ma đứng đằng sau nhìn theo bóng Lâm Kinh Vũ, ánh mắt y từ thân thể đã tắt rụi sự sống của Vạn Kiếm Nhất chuyển sang gã đệ tử của ông ta, cuối cùng rơi trên Trảm Long Kiếm. Sau đó, y đột nhiên như nhớ ra một sự gì, ngoảnh đầu lại, nhìn về phía Ảo Nguyệt Động Phủ.

Con đường đó, thanh lãnh mà tịch mịch, trơ trọi chạy dài mãi đi, không nhận thấy bất kỳ một động tĩnh gì hết.

Dưới tấm sa đen, không ai có thể nhìn thấy nét mặt của Quỷ Tiên Sinh.

Lâm Kinh Vũ lúc này trong đầu bời bời rối loạn, Vạn Kiếm Nhất đột nhiên bị hại khiến lòng dạ gã gần như phát điên. Từ trận đại loạn trên Thanh Vân Sơn, ân sư Thương Tùng đạo nhân phản xuất sư môn mười năm về trước, Vạn Kiếm Nhất đột nhiên xuất hiện với sở học và phong độ của ông, dần dần đã trở thành người mà Lâm Kinh Vũ sùng bái và kính ngưỡng. Mười năm nay, gã khắc khổ tu luyện dưới sự dạy dỗ của Vạn Kiếm Nhất, trong lòng quả thực đã coi lão nhân thần bí vô cùng này vừa như thầy vừa như cha, kính trọng không bút nào tả xiết.

Thế mà bây giờ, con người gã tôn sùng nhất đã trở thành một cái thây chết, nằm trước mắt gã, mà hung thủ là ai, gã cũng không biết, mà đã không biết thì nói gì đến việc báo thù. Đau lòng, thống khổ, tuyệt vọng, những cảm giác đó kích động bản tính cực đoan thiên khích của Lâm Kinh Vũ, khiến gã càng lúc càng có vẻ điên cuồng.

Đúng lúc ấy, đột nhiên từ khu rừng phía sau lưng, vọng đến một tràng âm thanh lạ tai.

Lâm Kinh Vũ rùng mình, ngoảnh phắt lại nhìn, chỉ thấy một dải rừng cây lắc lư dữ dội, có một bóng người đột nhiên nháng lên, hiện hữu, sau đó nhanh như thiểm điện lướt ra ngoài. Tốc độ nhanh khủng khiếp đó, bằng vào nhãn lực tu hành đến mức như Lâm Kinh Vũ, cũng chỉ có thể nhìn thấy mờ mờ.

Nhân vật thần bí đột nhiên xuất hiện ở đây, lúc này, là có hàm ý gì?

Thân thể Lâm Kinh Vũ tựa hồ còn nhanh hơn ý nghĩ rất nhiều, chỉ trong chớp mắt gã nắm ngay lấy Trảm Long Kiếm, hoá thân thành một cơn cuồng phong chớp giật đuổi sát theo. Căn bản hắn chưa từng tưởng qua người này nếu quả thực là hung thủ, với đạo hạnh giết nổi Vạn Kiếm Nhất thì sẽ là một kẻ đáng sợ biết nhường nào. Trong lòng Lâm Kinh Vũ giờ đây không có một ý nghĩ nào hết ngoài mong muốn báo thù. Trong thời gian mười năm Vạn Kiếm Nhất dạy dỗ y, Trảm Long Kiếm một mực chỉ biết tiến lên, không bao giờ chấp nhận lùi bước, giống như cuộc đời của bọn họ.

Bóng đen nọ thân ảnh rất nhanh, chớp mắt đã rời xa Tổ Sư từ đường, hơi đứng lại chỗ ngã ba, "soạt" một tiếng, rồi đột nhiên hướng theo con đường nhỏ chạy về Ảo Nguyệt Động Phủ. Lâm Kinh Vũ nhanh như chớp cũng lao vù ra, mắt như phụt lửa, nhìn theo bóng dáng lúc ẩn lúc hiện của người kia, không nghĩ ngợi nhiều, thân hình như chớp, nháy mắt đã chạy vào tiểu đạo cấm địa mà Thanh Vân đệ tử lẽ ra không được bước vào, chạy về hướng Ảo Nguyệt Động Phủ.

Gió núi thổi tới, tán cây rung rung, phát ra những tiếng xào xạc, nơi đây mau chóng chìm vào sự tĩnh lặng, chỉ có lão nhân già nua tiều tuỵ nọ, im lìm nằm trên đất, nhìn lên những đám mây trắng trên cao lững lờ trôi.

Trên đường truy đuổi, tuy Lâm Kinh Vũ đã dốc toàn lực, nhưng vẫn không có cách nào bắt kịp bóng người đó. Hai bên cây cối vùn vụt trôi về sau, nhưng bóng người trước mặt vẫn ẩn ẩn hiện hiện, lúc này cơn nộ hận trong lòng Lâm Kinh Vũ đã giảm bớt, thay vào đó là sự kinh ngạc ngấm ngầm.

Đạo hạnh cao thâm của con người thần bí nọ, cứ nhìn là đoán được, tuy thế, Lâm Kinh Vũ vẫn không hề giảm cước bộ, toàn lực đuổi theo. Bỗng nhiên đến ngã rẽ trước mặt, bóng đen nhàn nhạt đó vụt tăng tốc, chìm luôn vào góc chết của ngách núi, biến mất khỏi tầm nhìn của gã.

Lâm Kinh Vũ vừa giận giữ vừa lo lắng, toàn lực bổ tới, thân hình như mũi tên bật khỏi cung lao thẳng về phía trước, "soạt" một tiếng phá không bay lên, vì đà lao quá gấp, gây ra một âm thanh chói tai. Nhưng khi gã đuổi tới được ngã rẽ đó, dù chỉ mất một khắc ngắn ngủi, bóng đen nọ cũng đã biến mất hoàn toàn, lồ lộ trước mắt gã chỉ là một sơn động bình thường, cửa động khắc bốn chữ đại tự: Ảo Nguyệt Động Phủ.

Lâm Kinh Vũ rùng mình thất kinh, lập tức ngưng bước. Gã vào Thanh Vân Môn đã bao nhiêu năm, tự nhiên không thể không biết đây là cấm địa bản môn, xưa nay tuyệt đối nghiêm chế Thanh Vân đệ tử lui tới, nếu hôm nay gã lén lút xâm nhập, thì sẽ là đại tội. Nhưng gã đảo mắt nhìn tứ phía, chỉ thấy xung quanh cổ thụ rậm rịt, ngoài sơn động này ra thì không còn gì khác lạ, bóng người đó tựa hồ như đã tan biến đi vậy.

Khuôn mặt gã chớp thoắt biến đổi, nét do dự thoáng qua, nhưng trong đôi con ngươi dị quang chớp chớp, sự phẫn nộ cuối cùng cũng giành lấy phần thắng. Gã nhấc chân, dường như có chút trì nghi, nhưng giây lát sau, gã đặt bước chân đầu tiên xuống, đi về phía sơn động.

Trái ngược hoàn toàn với tốc độ truy đuổi lúc trước, Lâm Kinh Vũ hiện tại đi rất chậm, rất chậm, dường như sơn động bình phàm kia có chất chứa sự gì khiến gã trở nên chần chừ, nhưng dù vậy, gã vẫn đến được cửa động, mà cũng không mất bao nhiêu thời gian. Hít một hơi thật sâu, Lâm Kinh Vũ cắn răng, từ từ bước vào trong.

Sơn động nhỏ xíu, liếc mắt qua là trông thấy toàn bộ địa thế, chẳng có tông tích một ai cả.

Lâm Kinh Vũ sững người, gương mặt thoáng lướt một tia thất vọng, nhưng sau đó mục quang dừng lại ở nơi nổi bật duy nhất trong động: một tấm Thái Cực Đồ khảm vào vách tường đá.

Thái Cực Đồ phản chiếu trong mắt gã, phảng phất cũng đang hướng về gã thuật lại nỗi dâu bể trong những năm tháng đã qua, bên rìa rách rã toả ra một thứ khí vị xa xăm. Lâm Kinh Vũ nhìn như dính vào tấm đồ hình, rất lâu sau, gã mới chầm chậm thò tay ra, đặt lên mặt bức Thái Cực Đồ.

Chất liệu chẳng phải đá cũng chẳng phải ngọc, váng vất một nét ram ráp chà qua cạnh bàn tay gã, không có bất kỳ một phản ứng nào hết. Lâm Kinh Vũ long lanh mắt, dụng lực thử xoay sang một bên.

Không có một dấu hiệu nào, thậm chí mặt tường đá cũng không thay đổi tí ti, nhưng đột nhiên trên Thái Cực Đồ truyền ra một luồng khí nóng bỏng, xộc thẳng vào cánh tay Lâm Kinh Vũ. Lâm Kinh Vũ không kịp đề phòng, cả cánh tay tựa hồ bị nhúng vào một thùng nước sôi, nhiệt huyết toàn thân cứ bừng bực từng hồi, giây lát sau mặt đỏ bần lên như máu, trán lấm tấm mồ hôi.

Không ngờ một bức Thái Cực Đồ trông bình thường như vậy lại ẩn giấu một sự hãm chế đạo pháp kinh nhân như thế, Lâm Kinh Vũ trong lúc thất kinh, bất giác co tay lại, không ngờ cánh tay đã bị một lực vô hình hút cứng lấy, muốn rút ra cũng không được nữa. Cùng lúc, vách đá sơn động quanh gã đột nhiên bắt đầu vang ra những tiếng trầm đục, tựa hồ có cái gì bị kinh động, giờ này đang bừng tỉnh khỏi giấc ngủ triền miên.

Những tạp âm cổ quái càng lúc càng lớn, dần dần tụ tập lại nơi Lâm Kinh Vũ đứng, mà lòng bàn tay chẳng bao lâu đã bỏng rát đến mức khó mà chịu nổi. Lâm Kinh Vũ phát hoảng, cắn răng thật chặt, nội thể bị luồng nhiệt khí đó nung cho muốn rã nát, đành phải dùng hết sức lực toàn thân tận mạng đối kháng, đem hết đạo pháp Thái Cực Huyền Thanh Đạo tu luyện một đời ra dồn vào lòng bàn tay, hy vọng có thể chống cưỡng luồng nhiệt khí thần bí ấy.

Đúng vào lúc đầu óc Lâm Kinh Vũ quay cuồng, toàn thân bị nung nóng tới bước gay go, đột nhiên, luồng nhiệt khí thần bí trên Thái Cực Đồ rút bớt, mà rút rất nhanh, như thuỷ triều rời xa, biến mất khỏi thân thể Lâm Kinh Vũ, thậm chí khiến Lâm Kinh Vũ nhất thời không thể nào bình tĩnh được.

Liền đó, những tạp âm cổ quái xung quanh dường như được vỗ về, cũng chầm chậm dịu đi, sơn động trở lại bầu không khí tĩnh lặng. Lâm Kinh Vũ ngạc nhiên thu tay, Thái Cực Đồ cùng lúc chuyển động, một tiếng động khẽ khàng nhưng so với vừa nãy thì thấp trầm hơi khác biệt, lại một lần nữa phát ra từ những bức tường đá.

Trước con mắt kinh ngạc của Lâm Kinh Vũ, bức tường đá nguyên khối không hề có một kẽ nứt nào bỗng nhiên tách làm hai, lộ ra một cửa động quái dị vô cùng, mà trên cửa động, có luồng khí trông như hơi nước đang xoáy chuyển rất gấp, bên trong mông lung mờ ảo, thần bí khó lường.

Hết hồi 167

Chương 168

Trần Duyên

Trụ sáng hội tụ chân pháp kia giống như một tia điện rạch đôi bầu trời, đột nhiên giáng thẳng xuống đầu Bạch Cốt Yêu Xà. Trong nháy mắt thân thể to lớn của Yêu Xà đã phát tán ra một sức mạnh khổng lồ, tạo nên những luông khí lưu vô hình hữu chất đẩy lui cả những đệ tử Thanh Vân Môn du đấu xung quanh.

Bạch Cốt Yêu Xà ngẩng đầu rống lên một tiếng thảm thiết như cố gắng chống đỡ, đột nhiên thân thể to lớn của nó từ trên xuống dưới phát ra vô số tiếng "cách cách" nho nhỏ, từng đạo từng đạo quang tuyến xạ ra từ bộ khung xương trắng toát. Sau đó, một tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên, thân hình to lớn của Bạch Cốt Yêu Xà đổ rầm xuống làm Bạch Ngọc Thạch Bàn bên dưới bị thủng một lỗ lớn. Chỉ thấy Yêu Xà giãy dụa vài cái, sau đó thì nằm yên bất động.

Trụ sáng chói mắt từ từ tan biến, lộ ra thân ảnh của bảy vị trưởng lão và bọn Lục Tuyết Kỳ, Tiêu Dật Tài đang phiêu hốt giữa không trung, còn bên dưới họ, bên cạnh thân thể khổng lồ của yêu vật, thi thể nằm la liệt, trong đó đã có bốn vị Thanh Vân trưởng lão, những người còn sống cũng bị thương khắp người. Lục Tuyết Kỳ mặt lạnh như sương, nhưng y phục trên người đã nhuốm đỏ quá nửa, Tiêu Dật Tài còn đỡ, xem ra thì không bị thương nặng lắm, chỉ có Tăng Thư Thư là không gắng sức nổi, nhìn thấy con yêu xà khổng lồ cuối cùng cũng bị tiêu diệt, y mới thở phào một hơi, đột nhiên đầu ngoẹo sang mộ bên bất tỉnh nhân sự.

Chúng nhân giật thót mình, Tiêu Dật Tài vội đỡ lấy thân thể Tăng Thư Thư, cẩn thận quan sát một hồi, rồi mới thở phào nhẹ nhõm nói cho mọi người biết y không sao. Những người khác thấy vậy mới yên tâm, tiếp tục nhảy vào tham gia những trận đánh khác.

Sau khi mấy chục vị lão tiền bối của chính đạo gia nhập trận chiến, cục diện của trận đại chiến này mới lần đầu tiên phát triển theo chiều hướng có lợi cho phe chính đạo. Đạo hạnh, pháp lực của những vị tiền bối này vượt xa những đệ tử khác, tuy nhân số không nhiều, nhưng sức ảnh hưởng thì vô cùng to lớn. Dưới sự hợp lực vây công của mười mấy vị trưởng lão và các đệ tử trẻ như Tiêu Dật Tài, Lục Tuyết Kỳ, Tăng Thư Thư, những con đại yêu thú kia tuy yêu lực cao cường nhưng cũng không chống đỡ nổi, cuối cùng đều bị chúng nhân hợp lực tru sát. Có điều đám yêu vật này vô cùng hung hãn, phía chính đạo cũng phải trả một cái giá không nhỏ.

Trong giây phút thân thể to lớn của Bạch Cốt Yêu Xà ngã xuống, những người đang bay trên không đã chuyển người lao đến một trận đánh khác, mặt không lộ chút biểu tình, tiếp tục tru sát chiến đấu. Tiêu Dật Tài bay về phía sau, đặt Tăng Thư Thư xuống một chỗ sạch sẽ, rồi vội vàng bay lên. Chẳng ngờ khi y liếc nhìn lên trên, thấy Lục Tuyết Kỳ dường như đang có điều suy nghĩ, ngơ ngơ ngẩn ngẩn nhìn thi thể yêu thú đến ngây người, sắc mặt trắng bệch.

Tiêu Dật Tài lấy làm kỳ quái, liền hét to: "Lục sư muội, muội làm sao vậy?".

Lục Tuyết Kỳ thoáng giật mình, cơ hồ như người vừa tỉnh mộng, quay mặt nhìn qua, bờ môi mấp máy một hồi, dường như là muốn nói điều gì đó. Nhưng sau khi thấy người vừa phát thoại là Tiêu Dật Tài, đột nhiên lại mím chặt môi, hít vào thật sâu, sau đó lại ngự kiếm bay đi gia nhập vào một trận đánh khác. Tiêu Dật Tài có chút kỳ lạ mơ hồ, cứ cảm thấy Lục Tuyết Kỳ hôm nay có gì đó rất cổ quái, nhưng nghĩ đến vị sư muội đẹp tựa thiên tiên này của mình trước giờ luôn cô tịch lãnh ngạo, hơn nữa đại chiến còn đang ở trước mắt, y liền không để ý đến nữa, tiếp tục xông lên giết địch.

Mây đen ùn ùn kéo tới, cuồn cuộn không ngừng. Ở bên dưới, yêu thú và chúng nhân vẫn hung hăng tàn sát, chỉ là chiến cục mỗi lúc một có lợi cho phe chính đạo. Ba vị cao nhân chính đạo đứng trên cao quan sát trận chiến, sắc mặt cũng dần dần giãn ra, không còn khẩn trương như trước nữa.

Dù phải trả giá rất đắt, nhưng kể từ khi mấy chục vị trưởng lão gia nhập trận chiến, thế công mạnh mẽ tưởng chừng không thể ngăn nổi của sáu con yêu thú khổng lồ cuối cùng cũng bị chặn đứng, tiếp đó dần dần bị dồn ép lại, đầu tiên là Bạch Cốt Yêu Xà bị chúng nhân hợp lực giết chết, sau đó lại thêm hai con cự yêu nữa bị phía chính đạo hợp kích trừ diệt.

Dù cho khi giết chết các yêu thú khổng lồ này, cả các vị trưởng lão của chính đạo cũng bị tử thương trầm trọng, song chiến cục cuối cùng cũng dần dần lật ngược về phía có lợi cho chính đạo. Những yêu thú phổ thông tuy vẫn còn vô số, nhưng trước cái chết của đám yêu thú khổng lồ, khí thế cũng giảm bớt rất nhiều. Thêm nữa, các đệ tử phổ thông của Thanh Vân Môn tuy đạo hạnh không bằng những người xuất sắc nổi bật như bọn Lục Tuyết Kỳ, song đối phó với lũ yêu thú phổ thông này thì vẫn còn dư sức. Chẳng những vậy, chúng nhân còn liên hợp với nhau, tạo thành một bức tường phòng thủ không thể phá vỡ.

Sau khi giải quyết được một nửa số cự yêu thú, lại càng có thêm nhiều cao thủ tới vây công ba con cự yêu thú còn lại. Bất cứ ai cũng có thể nhận ra rằng số yêu thú khổng lồ này chính là chiến hồn của toàn bộ đại quân yêu thú. Nhưng dưới sự bao vây của các lão tiền bối chính đạo đạo hạnh cao thâm và những đệ tử xuất sắc, ba con cự thú còn lại cũng dần dần gục ngã trong hào quang rợp trời của các loại pháp bảo, trong tiếng thét gào phẫn nộ.

Đám yêu thú liền trở nên hỗn loạn, hiển nhiên cục diện này đã khiến lũ yêu thú vô tri cảm nhận được sự nguy hiểm, còn bên nhân sĩ chính đạo thì tinh thần phấn chấn, sĩ khí dâng cao, cuối cùng chiến ý cao trào, tấm màn ánh sáng kia mở rộng, ép dần ra ngoài, máu thịt lũ yêu thú lập tức bắn tung toé.

Tiếng gào thét thê thảm vang lên khắp nơi, vô số yêu thú ngửa cổ hú vang, thanh âm thảm thiết, màn sáng vô tình không ngừng dồn tới, huyết quang lại bắn lên đỏ rợp trời.

Giữa tiếng gào rú thảm liệt, đám mây đen cuồn cuộn kia đột nhiên dừng lại, giống như cả thế gian này đột nhiên ngưng đọng lại vậy. Sau đó, có một đạo ánh sáng từ từ xạ ra trong đám ô vân.

Luồng sáng trắng, nhỏ, mảnh như sợi tơ.

Trong chốc lát, đám mây đen đột nhiên tản ra, giống như cuồng phong thổi đến làm tan hết một trời mưa gió vậy. Giữa chỗ sâu nhất của đám hắc vân ấy, đột nhiên xuất hiện một luồng xoáy từ trong ra ngoài, vân khí bị cuốn vào trong đó, hoàn toàn mất tăm mất tích.

Một thân ảnh thiếu niên hiện ra, mặt không lộ chút biểu tình nhìn cục diện phía dưới, giống như một vị thần trong truyền thuyết. Mái tóc đen tuyền của y bay bay trong gió, một con quái thú toàn thân đen ngòm cứ lượn lờ sau lưng y, phát ra những tiếng gầm gừ nhè nhẹ.

Cũng chính vào lúc mà y hiện thân, toàn bộ yêu thú cũng đột nhiên dừng lại, ngửa mặt lên nhìn, hú lên những tràng dài vang vọng.

Vạn thú triều thiên, hắc vân tán phát, phảng phất như có một luồng khí tà ác đang bốc lên tận trời, xông thẳng lên chín tầng mây.

Nhân sĩ chính đạo không ai là không biến sắc, Đạo Huyền chân nhân đứng bên ngoài Ngọc Thanh Điện, hàng lông mày nhíu chặt, thấp giọng lẩm bẩm: "Đây chính là Thú Thần?".

* * * * * *

Ảo Nguyệt Động Phủ.

Thế giới như mộng như ảo giữa nhân gian.

Vầng u nguyệt lấp lánh huyền ảo kia vẫn treo lơ lửng giữa từng không, bất luận phong vũ thế nào, cũng vĩnh viễn phát ra những tia sáng nhàn nhạt.

Những người đang giãy dụa lăn lộn trong thế gian này phảng phất như đã biến mất hết, chỉ còn lại duy nhất một người trong hoang mang và hoảng loạn.

"Ta là ai?". Hắn khẽ lẩm bẩm, ngẩng đầu nhìn trăng: "Ta sống vì cái gì?".

Hắn cứ lẩm bẩm một mình, không biết là đang hỏi vầng trăng trên cao kia hay là hỏi chính bản thân hắn.

Giữa lúc phong chuyển vân dời, ba đào dậy sóng, những chuyện cũ cứ dồn dập hiện về trong đầu hắn, những người quen khi trước, những người mà hắn đã từng thật lòng đều lần lượt lần lượt lướt qua trong tâm tưởng, nhưng tất cả đều không để lại chút dấu vết nào mà từ từ xa biến mất.

Dường như hắn không can tâm, ý thức được rằng phải đưa tay ra, nắm lấy cái gì đó nhưng kết quả chỉ là hư không.

Không có gì cả!

Chỉ có vầng trăng trên cao, xuyên qua vô số gió mưa, phủ lên người hắn một thứ ánh sáng nhàn nhạt.

Hắn chán nản gục người xuống, giống như là mất hết toàn bộ sức lực vậy. Ở trong thế giới cô độc này, hắn không cần phải kiên cường, không cần phải đấu tranh với bất cứ ai. Gió mưa dần dần cũng ngưng lại, bụi đất thôi không cuộn bay, hắn thấy vậy thì cũng trầm lòng xuống, như muốn cùng với thế giới này chìm vào vô thanh vô tức.

Chết đi! Trong truyền thuyết có nói, chết đi rồi sẽ không còn thống khổ, không còn bận lòng, dù là cửu u địa phủ hay diêm la điện thì có sao. Rốt cuộc đã có ai biết được những nơi đó thế nào? Nhân gian phồn hoa này có lẽ cũng chỉ là hư không ảo ảnh mà thôi!

Chỉ là thân thể ủ rũ ấy của hắn đột nhiên chấn động kịch liệt, vầng u nguyệt trên cao cũng khẽ rung rung, sau đó chiếu xuống một cột sáng vào thân thể gã.

Hắn dường như vẫn muốn giãy dụa.

Hắn dường như vẫn còn chưa cam lòng.

Hắn vùng vẫy bò dậy, mỗi một động tác dường như đều phải tận hết lực khí toàn thân, mặt đất dưới chân hắn rõ ràng là có một lực hút vô tận, mê hoặc hắn, quyến rũ hắn, chỉ cần hắn nằm xuống là sẽ không còn bất cứ phiền não, sẽ có thể vứt bỏ mọi thống khổ của thế gian.

Chỉ là hắn không chịu chùn bước, vẫn cứ quật cường muốn đứng thẳng người dậy. Hắn nắm chặt hai bàn tay đến bật máu, quyết tâm không chịu bỏ cuộc trong cái thế giới thê lương cô tịch này.

Ánh trăng u ám vẫn chiếu lên người hắn như đang thầm thì khuyên nhủ: "Ngươi hà tất phải kiên trì như vậy, hãy buông tay ra đi, buông ra là ngươi được tự do rồi...".

Hắn vùng vẫy giống như một con sâu trùng nhỏ bé giữa thế giới bao la, chỉ là bất luận thế nào, khi đối mặt với thế giới vô hạn này, hắn dường như mãi mãi cũng chỉ ngẩng đầu nhìn trời, quyết không chịu khuất phục.

Chầm chậm...chầm chậm...hắn đứng lên.

Những gương mặt thân quen lại loáng thoáng hiện ra trong tâm não, thì ra dù trong khoảnh khắc sinh tử, rốt cuộc hắn cũng không nỡ vứt bỏ tất cả. Cuộc đời này, xem ra cũng tạm coi là một kẻ vướng bận.

Trương Tiểu Phàm hay Quỷ Lệ, một con sâu trùng nhỏ bé giữa thế giới bao la vô tận này, đang ngẩng đầu nhìn trời, nhìn chằm chằm vào vầng u nguyệt đang lơ lửng trên cao.

Ánh trăng u uất mà lạnh lùng.

Đột nhiên hắn hét lớn, tung mình lao vút lên không, rời khỏi mặt đất vô biên vô giới. Phía trước hắn ba luồng ánh sáng vàng, xanh và đỏ cùng lúc sáng rực lên, cùng với hắn lao thẳng về phía vầng u nguyệt.

U nguyệt lạnh lùng vô thanh, nhưng trước mặt hắn lúc này, đột nhiên ánh trăng lại mờ đi, để lại hình bóng của một đôi phu phụ, nhìn hắn với ánh mắt từ ái mà hoan hỉ, phảng phất như nhìn đứa bé nhiều năm trước ra đời trong một đêm mưa gió vậy.

Hắn như bị một lưỡi dao sắc bén đâm xuyên qua tim, toàn thân run lên cầm cập, nhưng thân hình vẫn lao đi như một mũi tên, không hề có ý thoái lui. Ba luồng ánh sáng xẹt lên như điện lấp lánh trước mặt gã, xuyên qua thân thể cặp phu phụ kia.

Mặt hắn lạnh toát, mưa gió táp vào mặt khiến hắn phảng phất như cảm thấy máu tươi bắn lên, hai bóng người lập tức tiêu tán. Cả người hắn như tê dại đi, nhưng nhãn thần vẫn hết sức kiên định, thân hình vẫn lao về phía vầng u nguyệt.

Đột nhiên, ánh trăng lại mờ đi lần nữa, Điền Bất Dịch và Tô Như hiện ra trước mặt hắn. Tô Như mỉm cười hiền hoà với hắn, Điền Bất Dịch thì vẫn hệt như trong ký ức, đằng hắng một tiếng rồi trừng mắt nhìn hắn. Còn ở giữa hai người, Điền Linh Nhi mặc chiếc áo đỏ đang cười tươi như hoa, giống hệt như hồi còn mười sáu mười bảy, cất cao giọng gọi hắn: "Tiểu sư đệ, chúng ta lên núi chặt trúc đi...".

Trong sát na ấy, hắn cảm thấy mình dường như ngạt thở, ba thân ảnh hiện ra chặn ngay phía trước mặt hắn. Một cảm giác run rẩy như bị điện giật dâng lên trong hắn, luồng ánh sáng băng lạnh kia cách thân ảnh ba người mỗi lúc một gần, đầu óc hắn như muốn nổ tung.

Cuối cùng luồng sáng tam sắc kỳ dị ấy cũng xuyên qua ba bóng nhân ảnh kia, một luồng khí mát rượi tràn ngập từ đầu đến chân hắn. Gương mặt Quỷ Lệ trắng bệch như tờ giấy, đột nhiên há miệng phun ra một búng máu tươi nhuộm đỏ cả vùng y phục trước ngực, trên mặt không còn chút huyết sắc.

Sau đó, hắn lại ngẩng đầu, vẫn tiếp tục kiên cường lao về phía vầng trăng kia.

Nguyệt quang băng lạnh, trong nháy mắt đã trở nên u ám, phảng phất như có một vẻ thê lương vô tận đang bao trùm cả không gian.

Trong khoảnh khắc điện quang hoả thạch đó, tưởng chừng như hắn đa xông tới vầng trăng kia rồi, bất ngờ vân khí ùn ùn kéo tới, trong nháy mắt, một thân ảnh lại hiện ra giữa làn mây mờ ảo.

Một bóng hình mà từ lâu đã khắc sâu trong tâm khảm của hắn.

Hắn ngẩn người dừng lại, toàn bộ sự kiêm trì bấy lâu cơ hồ như đều đã bị gió thổi bay, bóng hình vốn đã mơ mơ hồ hồ giữa làn mây huyền hoặc kia lại càng thêm hư ảo, giống như một cái bóng màu xanh, lại giống như một bóng trắng đang múa kiếm.

Phệ Hồn trong tay hắn không ngừng phát ra những luồng khí lành lạnh. Hắn nhìn trân trân vào bóng hình đã từng khiến hắn phải đau khổ một lần kia, lúc này không biết nên tiến hay là thoái.

Đêm tối âm u, ánh trăng lành lạnh, xa xa nơi chân trời, chợt vang lên một tiếng gào thét đau đớn như xé nát tâm can, phảng phất như một con dã thú đang hú lên lần cuối cùng với ánh trăng, tràn đầy sự đau đớn và tuyệt vọng.

Luồng sáng tam sắc rực rỡ xông thẳng lên trời, xuyên qua tầng mây, xuyên qua vân khí, xuyên thẳng vào bóng hình hư ảo kia.

Rồi giống như có thứ gì đó vỡ nát ra vậy...

Mưa gió vần vũ cuối cùng cũng tiêu tán, mắt hắn ngân ngấn hai hàng lệ nóng, bóng hình kia dường như chỉ còn cách hắn trong gang tấc, vậy mà hắn vẫn không thể nào nhìn rõ được hình dáng ấy. Trong bóng tối phảng phất như vang lên một tiếng thở dài não nuột.

Phong tiêu, vũ tán.

Nguyệt quang hư ảo như phù vân.

Thiên địa mênh mông vô cùng tận.

Thân hình hắn rơi xuống, giống như rơi vào vực sâu vạn trượng vậy, nhưng trong lòng hắn lại không hề sợ hãi, chỉ có vài phần tiếc nuối với bóng hình dần dần tan biến kia mà thôi. Trong chốc lát, hắn đã rơi xuống đất, toàn bộ những ảo tưởng kia đã hoàn toàn biến mất.

Dưới chân hắn, một chiếc gương cổ sáng lấp lánh đã vỡ thành mấy mảnh, rơi lả tả xuống đất. Xung quanh chỗ hắn đứng đều là thạch nham thô ráp, chỉ cách động khẩu kia chưa đầy mười bước.

Chỉ mười bước mà giống như hắn đã trải qua cả một đời người vậy, tất cả những hồi ức thống khổ đều tái hiện một lần trong tâm thức.

Dần dần, hô hấp của hắn cũng ổn định trở lại, đang định tiếp tục đi sâu vào Ảo Nguyệt Động Phủ thì đột nhiên lại sững người, giống như phát hiện ra điều gì đó, rồi từ từ quay người lại.

Sau khi tấm gương cổ bị vỡ nát, màn sương vụ ở động khẩu dần dần tan đi, lộ ra một bóng người...

Lâm Kinh Vũ.

Ánh mắt hai người chạm nhau, nhất thời đều thẫn thờ, ngẩn ngơ.

Bọn họ cứ đứng yên như vậy rất lâu, rất lâu. Ánh mắt của hai nam tử từ thuở thiếu nên, thanh niên cho đến hiện tại, dường như đã nhìn thấu tất cả.

Lâm Kinh Vũ cắn môi, cơ hồ như muốn bật máu, sau đó gằn giọng nói từng chữ một: "Vị lão nhân trong Tổ Sư từ đường có phải là do ngươi giết hay không?".

Quỷ Lệ thờ ơ, nhè nhẹ cúi đầu, hồi lâu sau mới khẽ gật đầu nói: "Phải!".

Hai mắt Lâm Kinh Vũ lập tức đỏ ửng...

Hết hồi 168

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Pro

#trutien