69_Thù lao

Màu nền
Font chữ
Font size
Chiều cao dòng

Kỳ phát tình của Omega thường kéo dài ba, bốn ngày hoặc đến một tuần, hầu hết Omega đều không ăn vào thứ gì, ngoại trừ miễn cưỡng ăn một ít đồ ăn, còn không đều chỉ có thể uống nước.

Bởi vì thứ hai còn phải đi học, lại liên tục phóng túng hai ngày, Nghiêm Hạo Tường thương lượng với Hạ Tuấn Lâm, quyết định chờ lát nữa tiêm thuốc ức chế cho cậu.

Đêm chủ nhật,Hạ Tuấn Lâm đang dụi đầu trên giường ngủ, đột nhiên tinh thần cả người đều hoảng hốt.

Hai ngày này, cậu cái gì cũng bị ép nói ra. Độ xứng đôi cao ảnh hưởng rất đáng sợ, vừa lên giường, cậu liền không thể chống cự được bất cứ yêu cầu gì Nghiêm Hạo Tường đưa ra.

Dù Hạ Tuấn Lâm là loại da mặt dày, lúc này hồi phục tinh thần lại, cũng cảm thấy mình thật sự xấu hổ muốn chết.

"Làm sao vậy?" Nghiêm Hạo Tường thấy sắc mặt cậu không được tự nhiên, đưa tay sờ sờ gò má cậu: "Có phải là không thoải mái hay không?"

"Không có." Hạ Tuấn Lâm nhịn xuống kích động cọ vào lòng bàn tay hắn. Trong thời kỳ này, về sau Omega sẽ càng dính người hơn, cậu ngửi mùi hương tin tức tố của hắn trên người mình, dù mới được cho ăn no, lúc này cũng có chút khó lòng nhịn được.

Hạ Tuấn Lâm thấp giọng nói: "Em muốn tiêm thuốc ức chế."

Alpha ôm cậu hơi run run, lập tức cười nói: "Bây giờ? Có thể chờ thêm một lát không?"

"Vì sao..." Hạ Tuấn Lâm khựng lại, sắc mặt hơi thay đổi, không thể nhịn được nữa bò sang bên cạnh: "Ông bắt đầu từ hôm qua đã muốn nói, anh có thể bình thường một chút không?"

Tình trạng bây giờ của Hạ Tuấn Lâm muốn chạy cũng không chạy được đến chỗ nào. Nghiêm Hạo Tường dễ như ăn cháo bắt cậu trở về, nhìn vẻ mặt Hạ Tuấn Lâm toát ra vẻ chống cự, hắn cúi đầu tinh tế hôn cậu.

Không có cách nào từ chối.

Dù cả người đã rất mệt mỏi, nhưng khi tin tức tố ăn bao trùm lên, cậu vẫn bị động tình, cực kỳ hưng phấn.

Hương cây cỏ thanh thanh nhạt nhạt, như là đi qua rừng phong rậm rạp. Mùi hương sạch sẽ như vậy, lại có thể không tốn chút sức nào huỷ diệt toàn bộ lý trí cậu.

Hạ Tuấn Lâm nhịn rồi nhịn, rốt cục nhịn không được, cực kỳ không ổn nhắm mắt lại.

Nghiêm Hạo Tường a một tiếng, có chút kinh ngạc, giọng nói mềm nhũn ra: "Hạ Nhi, em khóc sao?"

Hai ngày này, hắn lần đầu tiên nhìn thấy Hạ Tuấn Lâm khóc.

Nghiêm Hạo Tường có chút mới mẻ nhìn hình ảnh trước mặt, đôi mắt kia long lanh thấm ướt. Lông mi Hạ Tuấn Lâm rất dài, có nước mắt đọng lên, dường như hơi không chú ý thôi giọt nước kia sẽ lăn xuống ngay lập tức.

Cảnh tượng đáng thương như vậy, lại vô cùng thoả mãn dục vọng chinh phục của Alpha.

Ngón tay cái Nghiêm Hạo Tường ấn nhẹ viền mắt ửng hồng của cậu, thật lòng thật tâm khen ngợi: "Khóc cũng rất đẹp."

Có lẽ là cảm xúc không ổn định. Hạ Tuấn Lâm uể oải đạp hắn một cước, lần đầu tiên mắng hắn: "Thần kinh..."

Tin tức tố Omega và Alpha đan xen vào nhau.

Hương hoa trong phòng càng thêm nồng đậm.

Lúc bị mang vào phòng tắm thanh lý, Hạ Tuấn Lâm đã không còn sức lực nào. Vốn chỉ đơn thuần tắm thôi, nhưng đến lúc sau cũng bị biến chất. Chờ sau khi kết thúc, chân Hạ Tuấn Lâm đã mềm đến đứng không được, Nghiêm Hạo Tường trực tiếp ôm ngang cậu lên.

Giường lớn sạch sẽ khô ráo, gối mềm toả ra mùi thơm nhẹ.

Ý thức được nên tiêm thuốc ức chế, cậu lắc lắc đầu, miễn cưỡng chậm rì rì lấy thuốc lại.

Hạ Tuấn Lâm vốn muốn tự mình tiêm, lúc đầu ngón tay sắp với tới thuốc, một cánh tay từ phía sau duỗi ra, lấy đi lọ thuốc ức chế từ trong tay cậu.

Hạ Tuấn Lâm đã bị hắn dằn vặt sợ hãi, nhìn thấy Nghiêm Hạo Tường lấy thuốc ức chế đi, trực tiếp hỏi: "Anh muốn làm gì?"

Đối mặt với thái độ không thân thiện như thế của cậu, Nghiêm Hạo Tường nhẹ nhàng thương lượng: "Để anh giúp em?"

Hạ Tuấn Lâm nghi ngờ nhìn hắn, vẻ mặt hắn rất thản nhiên: "Đã tắm, anh sẽ không làm gì nữa."

Thấy hắn còn có mặt mũi nói đến việc tắm, Hạ Tuấn Lâm mặt không cảm xúc: "Đó là bởi vì những việc anh muốn làm đều đã làm rồi."

Cậu nói nói, lại nhớ tới cái gì đó, cắn môi dưới: "Trong bồn tắm em nói đau, không phải đang nói đùa."

Nhìn dáng vẻ ngoài cười nhưng trong không cười của cậu, Nghiêm Hạo Tường hiếm thấy trầm mặc.

"Đến đây, cho anh cơ hội chuộc lỗi." Hạ Tuấn Lâm nhìn hắn nói không ra lời, đầy lòng từ bi đưa tay ra, lười biếng nói: "Em trai, tiêm vào đây."

Nghiêm Hạo Tường hạ thấp mắt, duỗi tay nắm cổ tay cậu.

Hạ Tuấn Lâm: "?"

Hạ Tuấn Lâm nhìn hắn nghe lời như thế, vẻ mặt kinh ngạc: "Anh không phản bác lại?"

Nghiêm Hạo Tường gỡ nắp thuốc ức chế xuống: "Anh cảm thấy, hình như không có gì cần phải phản bác."

Hắn dừng một chút, giọng nói ôn hoà: "Em tuỳ tiện gọi đi."

Lúc này đến phiên Hạ Tuấn Lâm trầm mặc.

Thái độ hắn tuỳ tiện để cậu ngang ngược, khác hoàn toàn với mấy ngày trước cường thế nói một không hai. Trong chốc lát Hạ Tuấn Lâm có chút không quen.

Kim tiêm thuốc ức chế đâm vào da. Thuốc lạnh lẽo đi vào, nhiệt độ thiêu đốt trong thân thể từ từ giảm xuống.

Sau khi kỳ phát tình qua, cảm giác lớn nhất chính là buồn ngủ.

Mấy ngày nay cậu đều ngủ không ngon giấc, thần kinh vẫn luôn căng lên dần thanh tĩnh lại. Hạ Tuấn Lâm không tự chủ được ngáp một cái.

Nghiêm Hạo Tường nhìn cậu sắp không mở nổi mắt nữa, từ phía sau ôm vai cậu, kéo cậu nằm xuống giường.

Omega trong lồng ngực da thịt nhẵn nhụi, trên người mang theo hương vị sau khi tắm. Hắn ngửi mùi hương của Hạ Tuấn Lâm một lát, đột nhiên gọi một tiếng.

Hạ Tuấn Lâm nghiêng đầu.

"Trước kia có phải em nói, đã bảy, tám năm rồi em chưa từng khóc?"

Hạ Tuấn Lâm lười biếng đáp một tiếng.

"Vậy sau khi em trưởng thành, lần đầu tiên khóc, là bởi vì anh___"

Ý thức được hắn muốn nói gì, Hạ Tuấn Lâm đưa tay ra, che miệng hắn: "Vui sướng thời kỳ phát tình đã qua. Thỉnh cầu anh làm một cái lễ phép văn minh của người trưởng thành, đừng tuỳ tiện mở ra mấy chuyện màu vàng*."

(*Như đã giải thích ở chap 52, màu vàng nói đến những chuyện khiêu dâm, đồi bại, suy đồi,...)

"...." Nghiêm Hạo Tường yên tĩnh lại.

Hạ Tuấn Lâm thấy hắn đã im lặng, chính mình trái lại còn tò mò, cậu thu tay về: "Anh muốn nói cái gì?"

"Muốn xác nhận với em chút chuyện." Nghiêm Hạo Tường nhẹ giọng nói.

"?"

Thấy Hạ Tuấn Lâm không hiểu ra sao, hắn bổ sung: "Cực kì có cảm giác thành công."

"...."

Hậu quả của việc kỳ phát tình quá trắng trợn không kiêng dè là, sáng sớm đến lớp, Hạ Tuấn Lâm cảm thấy mình hơi choáng đầu.

Cậu xoa xoa huyệt thái dương, liếc mắt nhìn thấy Lộ Tinh Từ bên cạnh đang làm bài tập Hoá. Hạ Tuấn Lâm lúc này mới nhớ tới, bài tập cuối tuần một chữ cậu cũng chưa đụng vào.

Hạ Tuấn Lâm nói với Nghiêm Hạo Tường: "Viết xong cho em mượn chép nữa."

Cổ họng cậu hơi ngứa, giọng nói cũng nhiễm phải một tia khàn khàn. Nghiêm Hạo Tường dừng bút lại, nghiêng đầu nhìn cậu.

"Em không thoải mái?" Thấy Hạ Tuấn Lâm gật đầu, thanh âm Nghiêm Hạo Tườngdừng lại, nhớ ra cái gì đó: "Không phải là bởi vì..."

Thấy hắn muốn nói lại thôi, nét mặt toát ra vẻ áy náy. Hạ Tuấn Lâm cũng phản ứng lại tại sao mình bị cảm.

Omega kỳ phát tình tuy rằng cần Alpha bên cạnh bầu bạn, nhưng cũng rất yếu đuối.

Trước đó Nghiêm Hạo Tường không biết tiết chế, còn ở trong phòng tắm...

Không cảm mới là lạ.

Hạ Tuấn Lâm đang muốn nói không có chuyện gì, em ngủ một giấc là tốt rồi, lại nhìn thấy Nghiêm Hạo Tường hơi nhíu mày, cậu đột nhiên có linh cảm.

Hai ngày trước cậu bị hành hạ thảm đến như vậy, bò cũng không bò dậy nổi, mà cái tên này còn dùng tin tức tố dụ dỗ cậu chủ động.

Thế sự thay đổi, cơ hội tới rồi.

"Hình như có hơi ảnh hưởng." Hạ Tuấn Lâm giả vờ giả vịt ho khan hai tiếng: "Đầu em choáng."

Quả nhiên, Nghiêm Hạo Tường thấy cậu buồn bã ỉu xỉu, trực tiếp hỏi: "Có cần xin nghỉ không?"

"Không cần, không nghiêm trọng như vậy." Hạ Tuấn Lâm một mặt suy yếu: "Thế nhưng hôm nay trạng thái của em không tốt, không muốn học."

Cậu dừng một chút, nói ra mục đích cuối cùng của mình: "Anh viết bài tập giúp em đi."

"...." Nghiêm Hạo Tường không lên tiếng, trầm mặc chốc lát, đột nhiên cong khoé môi, cười như không cười nhìn chằm chằm cậu.

Nhìn ánh mắt không rõ ý tứ của hắn, Hạ Tuấn Lâm được voi đòi tiên nói: "Nhớ bắt chước theo nét chữ của em."

Một lúc lâu không thấy Nghiêm Hạo Tường đáp lại, Hạ Tuấn Lâm cho là hắn sẽ không đồng ý. Đang lo lắng không biết có nên diễn nghiêm trọng hơn không, Nghiêm Hạo Tường gật gật đầu.

"Được." Hắn nói: "Anh giúp em làm bài tập."

Ánh mắt Hạ Tuấn Lâm sáng lên.

Gần hết tiết, bầu không khí trong lớp dần trở nên náo loạn. Trần Việt quay đầu lại: "Nghiêm Cẩu, bài tập Hoá cậu làm xong chưa? Nhanh nhanh nhanh, cứu anh em một tay."

"Còn chưa xong." Nghiêm Hạo Tường vừa nói, vừa mở quyển bài tập trước mặt đưa tới: "Cậu chép quyển này trước đi."

"...." Trần Việt liếc mắt nhìn nhãn tên, yên tĩnh mấy giây: "Cậu đây là...sao lại là bài tập của Hạ Tuấn Lâm?"

"Của em ấy là tôi viết."

Trần Việt ngẩn người, phản ứng lại, một mặt kinh ngạc nói: "Của cậu còn chưa làm xong, cậu giúp cậu ta làm bài tập?"

Hạ Tuấn Lâm bên cạnh nghe đến đó, thật sự không nhịn được cười ra tiếng.

Trần Việt nghiêng đầu, lần đầu tiên dùng ánh mắt đánh giá hồ ly tinh đuôi ngẩng cao lên trời để nhìn Hạ Tuấn Lâm.

Chẳng mấy chốc nữa sẽ thu bài tập, Nghiêm Hạo Tường lười vô nghĩa với Trần Việt, đáp một tiếng xong lại cúi đầu viết tiếp bài tập. Trần Việt cầm bài tập, vừa chép, vừa không nhịn được nghe đoạn đối thoại của hai người ngồi sau.

"Tường ca, em muốn uống trà sữa."

"Vậy em gọi." Nghiêm Hạo Tường đang nhớ lại xem đáp án hồi nãy mình viết ra là cái gì, đột nhiên bị Hạ Tuấn Lâm đánh gãy dòng suy nghĩ, hắn cũng không tức giận: "Giúp anh gọi một ly giống em."

Hạ Tuấn Lâm chính là đang chờ câu này: "Em đặt nghỉ giữa giờ giao, lát nữa anh xuống lấy?"

"Có thể."

Hạ Tuấn Lâm kéo lên kéo xuống: "Tiệm trà sữa này còn có gà rán, em muốn thuận tiện gọi luôn."

Nghiêm Hạo Tường ừ một tiếng, viết xuống đáp án, lại nói: "Không được."

Hạ Tuấn Lâm: "?"

Nghiêm Hạo Tường nâng mắt lên, nhỏ giọng nhắc nhở: "Ngày hôm nay không được ăn đồ cay dầu mỡ."

Hạ Tuấn Lâm yên tĩnh nửa ngày, lùi lại yêu cầu việc khác: "Vậy phải chọn ly trà sữa lớn, thêm hai phần trân châu."

Nghe thấy Nghiêm Hạo Tường đáp ứng, Trần Việt ngồi trước giật giật khoé môi, đã không còn nói nên lời.

Hắn lầm bầm lẩm bẩm lầu bầu: "Hạ Tuấn Lâm hạ bùa mê thuốc lú gì cho cậu ta? Nói cái gì làm cái nấy."

Tống Ý vừa mới tỉnh ngủ, mờ mịt a một tiếng: "Lão Trần, cậu nói cái gì?"

"Không có gì, Tiểu Tống." Trần Việt thở dài: "Chỉ là đột nhiên cảm thấy, độc thân cũng rất tốt."

Nghiêm Hạo Tường như vậy, trông thật sự rất trói buộc. Trần Việt càng nghĩ càng cảm thấy không được, lắc lắc đầu: "Bản thân lạc lối còn rất thích thú, thật đáng sợ."

Tống Ý: "????"

Hạ Tuấn Lâm bị cảm không nghiêm trọng, buổi trưa cậu về ký túc xá ngủ một giấc, đến choạng vạng, cổ họng đã gần như không còn đau nữa.

Buổi tối mùa đông sắc trời ảm đạm, đèn trần hành lang tản ra ánh sáng vắng lặng.

Rất nhanh đã đến tiết tự học buổi tối, ngoài cửa mơ hồ truyền đến động tĩnh của các học sinh lớp khác. Mới vừa làm kiểm tra tuần môn Tiếng Anh, Hạ Tuấn Lâm xoay bút hai lần, ánh mắt dừng lại người bên cạnh.

Nghiêm Hạo Tường đang sắp xếp lại bàn học. Nhận ra được ánh mắt của Hạ Tuấn Lâm, trong đầu không khỏi lướt qua hình ảnh thân mật của hai người đêm qua, hắn rút bài tập ra, nhìn cậu: "Đêm nay không về ký túc xá? Cùng về với anh."

Động tác quay bút của Hạ Tuấn Lâm dừng lại, nhìn sang.

Tâm tình của cậu có chút phức tạp. Vừa muốn về cùng một chỗ với Nghiêm hạo Tường, lại lo lắng sẽ bị hắn dày vò không nặng không nhẹ. Ngày mai phải đi học, qua mấy ngày nữa còn sắp thi tháng, nghĩ thế nào cũng không thích hợp.

"Không được." Hạ Tuấn Lâm dứt khoát, cự tuyệt nói: "Buổi tối em muốn làm bài tập, anh đừng quấy rầy em học tập."

"Anh quấy nhiễu em học tập?" Nghiêm Hạo Tường lặp lại một lần, đuôi lông mày khẽ nhếch.

Thấy Hạ Tuấn Lâm gật gật đầu, hắn suy nghĩ một chút, ý thức được đầu óc Hạ Tuấn Lâm đã bay đi đến đâu đẩu đầu đâu rồi, hắn có chút buồn cười liếc mắt nhìn cậu một cái.

Trong lớp nhao nhao nói chuyện ồn ào, ở hàng đầu tiên, đại diện lớp Tiếng Anh đang thu lại bài kiểm tra. Nghiêm Hạo Tường nhích lại gần Hạ Tuấn Lâm, hạ thấp giọng: "Ngày hôm nay rất nhiều bài tập. Em không thoải mái, anh cũng không thể kéo em đi làm cái gì nữa."

Sau khi Hạ Tuấn Lâm nghe xong, chần chờ nhìn hắn.

Nhìn ra do dự của cậu, Nghiêm Hạo Tường tiếp tục nói: "Cùng anh về đi. Nếu có bài nào em không làm được, anh giảng từng bài từng bài cho em."

Câu nói này đâm vào chỗ hiểm Hạ Tuấn Lâm, tâm trí cậu đã bùng nổ vì cái điều kiện vô cùng hấp dẫn này rồi.

"Được thôi." Hạ Tuấn Lâm được lợi còn ra vẻ: "Nếu anh đã nói như vậy, em sẽ rút ra một đêm cho anh."

Trần Việt mới trả bài kiểm tra lại, không kịp chuẩn bị đột nhiên nghe thấy Nghiêm Hạo Tường bảo đảm, không khỏi dừng bước chân, cảm thấy không còn gì để nói.

Trước đây người khác tìm hỏi Nghiêm Hạo Tường, tuy rằng hắn cũng sẽ giảng, nhưng cũng không đến nỗi như vầy, chẳng những chủ động muốn giảng bài cho, còn biểu hiện ra cả một trăm hai mươi ngàn phần kiên trì.

Trần Việt không nhịn được: "Cậu dứt khoát giúp người ta thi đại học luôn đi. Tốt nhất mua luôn một combo thi đại học kết hôn cho cậu ta, cậu đỡ phải bận tâm vớ vẩn."

Nghiêm Hạo Tường suy nghĩ đến đề nghị này một chút, thế mà còn gật đầu: "Nếu như có thể như vậy, cũng không phải không thể."

Trần Việt có chút nghẹt thở: "Tôi đệt, trước đây không nhìn ra cậu biến thái như vậy đó?"

Hạ Tuấn Lâm nghe hai người bọn họ tán ngẫu, không khỏi nở nụ cười một tiếng.

Trần Việt thấy cậu vui vẻ, thầm lắc đầu dưới đáy lòng.

May mà Hạ Tuấn Lâm là người rộng lòng, nếu không còn phải.

Chung cư ở Nam Sơn cách Nhất Trung không xa. Buổi tối đi về, Hạ Tuấn Lâm đổi giày, vứt cặp sách lên ghế sofa.

Cậu hơi khát nước, định đi tìm nước uống: "Trong tủ lạnh có phải còn ___"

Còn chưa nói hết câu, cậu liền bị nắm lấy cổ tay, kéo lên phía trước một chút.

Âm thanh Hạ Tuấn Lâm im bặt.

Cậu căn bản không đề phòng Nghiêm Hạo Tường, không thể đứng vững vàng, dễ như ăn cháo bị hắn kéo vào lồng ngực. Nghiêm Hạo Tường thuận thế bế cả người cậu lên.

"?" Hạ Tuấn Lâm cảm thấy không đúng, theo bản năng nói: "Chừng mực này hình như không giống lúc nãy chúng ta đã nói"

"Không giống." Nhận ra cậu muốn trượt xuống, Nghiêm Hạo Tường một tay đỡ cậu, nhấc nhấc cậu lên trên.

Thấy Hạ Tuấn Lâm theo thói quen nắm vai mình, khoé mắt Nghiêm Hạo Tường cong lên, trắng trợn lộ liễu thừa nhận: "Gạt em đến đây, cũng không cần cứ phải tuân thủ quy củ cũ."

"...."

Cậu nhìn Nghiêm Hạo Tường, không thấy rõ đường đi phía trước. Chỉ nghe thấy tiếng cửa phòng ngủ bị hắn nhẹ nhàng đá văng, Hạ Tuấn Lâm không tự chủ được nhớ lại việc mình từng trải qua mấy hôm trước.

Người ôm cậu trực tiếp đặt cậu xuống giường. Hơi thở Alpha bao trùm lên. Hạ Tuấn Lâm không thể lui được nữa, chỉ có thể đưa tay ra, chặn lại cái trán Nghiêm Hạo Tường.

Hạ Tuấn Lâm thử thương lượng với hắn: "Tường ca, làm người không thể nói không giữ lời chứ? Đặc biệt là người phẩm hạnh đoan chính như anh, em biết anh xem thường những việc lật lọng này mà."

"Em còn thật coi trọng anh." Hắn trói lại cổ tay Hạ Tuấn Lâm, kéo cái tay đặt trên trán mình xuống.

Nghiêm Hạo Tường nhìn chằm chằm cậu vài giây, ngôn từ ám muội: "Em đã lên đến giường của anh rồi, còn muốn anh phẩm hạnh đoan chính, có phải hơi khiến người khác khó chịu không?"

Hạ Tuấn Lâm thấy mềm giọng cũng vô dụng, dứt khoát nói thẳng với hắn: "Không có cửa, anh đừng có nghĩ đến, em muốn làm bài tập, tự anh chơi một mình đi."

Cậu không ngờ tới, người nay duỗi tay xoa xoa gáy cậu.

Hạ Tuấn Lâm thoáng nhíu mày, đang muốn hỏi có phải anh muốn chầu trời rồi hay không. Nghiêm Hạo Tường thấy Hạ Tuấn Lâm không có phản ứng đặc biệt nào, đột nhiên nói: "Tối hôm qua tiêm thuốc ức chế, hiệu quả đúng là rất tốt."

Hạ Tuấn Lâm nghe đến đó, cho là Nghiêm Hạo Tường hiểu ra được tình huống của cậu, sẽ không làm gì nữa.

Vừa mới thả lỏng xuống.

"Nghe nói Alpha dùng tin tức tố, có thế cưỡng ép Omega tiến vào kỳ phát tình." Nghiêm Hạo Tường nhìn cậu sững sờ, lời nói mang theo ý cười: "Thử xem?"

Hạ Tuấn Lâm thấy hắn cầm thú như thế, nhất thời cả người choáng váng. Cố tình người này còn kéo tay cậu qua, chậm rãi đan xen vào năm ngón tay cậu.

Hạ Tuấn Lâm bị bộ dáng này của hắn làm cho kinh sợ trong lòng, phản xạ có điều kiện muốn rút tay về.

Chú ý tới động tác của Hạ Tuấn Lâm, Nghiêm Hạo Tường rốt cục không nhịn được, khẽ cười nhẹ: "Yên tâm, anh không làm cái gì."

Nói thì nói như vậy, Nghiêm Hạo Tường vẫn không buông tay ra. Trái lại còn dùng sức nắm chặt, như là không có ý định để cậu trốn tránh.

Đón lấy ánh mắt hoài nghi của Hạ Tuấn Lâm, độ cong khoé môi Nghiêm Hạo Tường sâu thêm. Hắn hơi cúi người, dùng một cánh tay khác ung dung thong thả xoa má Hạ Tuấn Lâm: "Sai khiến anh cả ngày, anh thu chút thù lao cũng không quá phận chứ?"

Alpha trước mặt hơi buông mắt, từ trên cao nhìn xuống quan sát cậu.

Hạ Tuấn Lâm đột nhiên cảm thấy miệng khô lưỡi khô, đang định hỏi hắn muốn thù lao gì.

Nghiêm Hạo Tường đè tay cậu xuống giường, hôn lên.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Pro