Chương 18:Cơn cáu giận của anh ta

Màu nền
Font chữ
Font size
Chiều cao dòng

Vẫn không chịu bỏ cuộc, đáp lại chỉ là âm thanh tút tút khó chịu đó.

Taehyung nắm chặt điện thoại, một lúc sau, sắc mặt dần dần bình tĩnh, yên lặng một cách đáng sợ trước trận mưa bão.

Lại gọi điện lần nữa...

[Trong bệnh viện]

Điện thoại của Chaeyoung vang lên, cúi đầu nhìn số điện thoại hiển thị trên màn hình, Chaeyoung nhếch miệng nói “Là Kim Taehyung”

Nói xong, ấn nút nghe “Alo, Kim Tổng”

“Người ở đâu?” Đối phương chỉ hỏi ba chữ lạnh lùng.

Chaeyoung nhìn sang Jennie, không nói gì.

Taehyung ở đầu dây bên kia nói “Giải quyết cô cũng có chút gai góc, nhưng việc mà Taehyung tôi muốn làm, không có gì là không thể.”

Đã uy hiếp rồi!

Chaeyoung chỉ có thể liếc nhìn phẩy phẩy tay với cô, bịt điện thoại lại, nói với Jennie: “Cô cũng nhìn thấy, Taehyung cáu lên rồi, tôi từ nay về sau chết đói rồi.”

Jennie cầm lấy điện thoại của Taehyung, áp vào tai nghe “Đừng làm khó cô ấy, tôi tự về được.”

“Nửa tiếng.”_Taehyung bình thản đưa ra thời gian “Nửa tiếng tôi không nhìn thấy cô ở nhà, cô có thể bảo Chaeyoung bắt đầu nghĩ kế hoạch cho tương lai rồi.”

Chaeyoung thật muốn chửi lúc này.

“Kim Jennie, gặp phải cô, sao tôi gặp phải chuyện phiền phức thế, bây giờ thì hay rồi, cô không về nhà, tên khốn Kim Taehyung đó lại đổ hết lên đầu tôi!”

“........”_Jennie nghe Chaeyoung chửi mắng, có chút bất ngờ, người đẹp lịch sự tao nhã trong mắt cô giờ đây đang nhảy lên mà chửi bới nguyền rủa.

“Có điều cô thật sự quay về sao? Như thế này về à?”_Chaeyoung chửi mệt rồi, nhìn sang Jennie: “Còn nữa, cô gầy quá, tôi cũng có thể bế được cô lên xe, cô gầy như thế, Taehyung không phát hiện có gì đó bất thường sao?”

Jennie cụp mắt xuống......anh chưa bao giờ nhìn kỹ cô, làm sao có thể biết cô gầy chứ?

“Tôi phải đi rồi.”

“Tôi tiễn cô.”

“Không cần đâu.”

...........

Jennie lấy ra chìa khóa, loay hoay mở cửa, cửa vừa mở ra, cô đã bị một bàn tay nắm chặt vào cổ tay, kéo vào trong phòng khách.

“Kim Tổng, anh từ từ chút.” Cô bị kéo đi, không theo kịp bước chân anh, mấy lần suýt ngã nhào trên đất.

“Rầm.”_Taehyung đẩy cô lên ghế sofa, Jennie ý thức né bụng ra, người đàn ông trước mặt giữ lấy cằm cô, lạnh lùng nhìn lên mặt Jennie, “Nói, đi đâu?”

“Không, không đi đâu. Tôi ở cạnh cô Park, anh cũng nghe thấy rồi.”

“Tôi hỏi cô đi đâu, không phải hỏi cô ở cùng ai.”

“Không đi đâu cả. Chỉ là đói bụng, cùng đi ăn cơm thôi.”

“Ồ?” Người đàn ông cười khẩy nói “Từ bao giờ, cô và Chaeyoung lại tốt như thế? Tại sao tôi lại không biết?”

“Chúng tôi.....chỉ là mới gặp đã thân.”

“Phụt....” một tiếng cười phì, hiện rõ anh không tin. Con ngươi sâu hoáy, nhìn chằm chằm vào người phụ nữ trong lòng, sắc mặt Taehyung càng lúc càng trầm hơn. Người phụ nữ này, bắt đầu giấu giấu diếm diếm với anh, có bí mật.

Một khi ý thức được điều này, trong lòng Taehyung lại thêm bực bội.

Không nói câu gì, cúi đầu áp lên đôi môi nói dối đó chính là chiếc miệng đó, đã bắt đầu nói dối với anh.

Tay của anh, luồn vào trong áo cô, chầm chậm mơn trớn lên trên, dừng lại chỗ trái tim cô.....nơi này, bắt đầu giấu diếm anh rồi!

Trong lòng trào dâng cảm giác lạ lẫm, Taehyung bực tức, tàn nhẫn cho vào trong cơ thể cô.

Jennie bản năng kháng cự, bất giác, tư thế bảo vệ của người mẹ, bảo vệ phần bụng.

Nhưng sự chống đối của cô càng khiến người đàn ông ra sức trút nỗi cáu giận lên người cô.

“Nhẹ một chút, Kim Taehyung, tôi đau....” trước nay Jennie chưa bao giờ mở miệng kêu đau, một tay ôm chặt lấy bụng, lần đầu tiên mở miệng kêu đau.

Taehyung mặc kệ ánh mắt cầu cứu của cô, nỗi bực tức trong lòng vẫn thế, nhưng động tác, bất giác chậm lại.

Jennie không hiểu việc giữa nam nữ nghĩ không hiểu, ngoài đau đớn ra, không có cảm giác sung sướng vui vẻ. Tại sao, trên thế giới này còn có nhiều người như thế, lại thích việc này.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Pro