Chương 57:Lau người cho em

Màu nền
Font chữ
Font size
Chiều cao dòng

“Biến thái!” Jennie đỏ mặt, hai má đỏ ửng như trứng gà hấp, đối với một vài hành động của Taehyung, cô càng lúc càng bất lực.

“Kim Taehyung, anh đừng như thế.” Quả thật bị anh làm cho đỏ mặt tía tai, Jennie chỉ có thể bị động mà đi né tránh Taehyung, cơ thể có mùi hôi, bị người đàn ông mình yêu trêu đùa như thế, Jennie bất giác nước mắt ầng ậng trong khoang mắt, nhìn đến nỗi khiến Taehyung cảm thấy tim đập nhanh chỗ bộ phần nào đó lại bắt đầu không nghe lời.

Jennie nhìn vào mắt người đàn ông đó, đột nhiên bắt đầu thấy khô miệng, bản năng liếm môi, chiếc lưỡi màu hồng liếm lên đôi môi khô, phả ra hơi thở ấm nóng, ánh mắt Taehyung nheo lại, sau đó hơi thở gấp gáp hơn.

“Jennie......” Khi kích động, hơi thở của anh trầm khàn hơn, “Jennie.....Jennie......Kim Jennie......”

Từng tiếng từng tiếng gọi, dây dưa triền miên, anh cắn cắn răng, kiềm chế dục vọng, mắt chăm chăm nhìn cô. Jennie bị làm cho sợ hết hồn, anh kiềm chế cơ thể căng cứng, nói “Jennie, trên người em có mùi hôi, anh giúp em lau người nhé.”

“........” Mắt cô long lanh nước, nhìn thấy anh đứng dậy, đi vào nhà vệ sinh.

Chỉ là, không phải nói giúp cô lau người sao? Người đâu? Đi vào nhà tắm nửa tiếng rồi mà chưa thấy đi ra.

Jennie chớp chớp mắt, cánh cửa nhà tắm lại bị đẩy ra lần nữa, Taehyung dùng chậu đựng nước nóng đặt khăn mặt vào bưng đến trước mặt cô.

“Kim Taehyung, anh đi vào lâu thế.”

“Thiết bị trong nhà tắm hỏng rồi, anh vừa ở bên trong sửa mãi.” Kim đại boss nói dối mà không chớp mắt, nói xong, ra vẻ nghiêm túc cởi quần áo bệnh nhân trên người Jennie.

“Taehyung, anh đừng cởi quần áo em, em tự lau!”

“Thế sao được chứ, em là người bệnh.”

“Em còn có thể tự lau người cho mình được, anh đưa khăn mặt cho em, em tự lau được, những chỗ không tới, em nhờ anh lau cho em sau.”

“Phiền quá, chỉ lau người mà thôi, Jennie, em từ chối anh như thế, lẽ nào còn sợ anh giở trò em sao?”

Kim Taehyung, anh thật không biết xấu hổ mà!

Jennie trừng mắt nhìn anh, lời này vậy mà cũng nói ra được.

Cô nói không được nhưng Taehyung không vì thế mà xua tay, đưa cánh tay ra, giữ lấy cả người cô “Đừng động, để bị thương sẽ rất đau.”

Cô nhìn bộ dạng người đàn ông trước mặt hận đến nỗi nghiến răng, chỉ có thể che giấu xấu hổ, mà để người đàn ông đó lau người cho mình, may là.....Taehyung cũng chỉ giúp cô lau người mà thôi.

Cuối cùng thì lau xong rồi.

Jennie thở phào một hơi, vẻ mặt người đàn ông ấm ức, vẻ hối hận nói “Jennie, anh không nên lau người cho em.”

Nói xong, cũng không đợi Cô trả lời, người đàn ông đó đã bưng chậu đi vào nhà tắm.

Lại qua nửa tiếng sau, Taehyung mới đau khổ đi ra, có trời mới hiểu anh trong nhà tắm là để làm gì.

Lại đi ra lần nữa, ánh mắt lướt nhìn người phụ nữ nằm trên giường, Taehyung không kìm được cười đau khổ anh ở trong nhà tắm che giấu sự chịu đựng, người phụ nữ này cảm thấy dễ chịu nên ngủ rồi.

Nhìn khuôn mặt ngủ ngon của cô, Taehyung hít một hơi thật sâu, tự thầm nói “Jennie, anh thật là ngốc.”

Không phải sao, anh không ngốc thì ai ngốc, bao nhiêu năm như thế dù cho là Garam hay là người phụ nữ khác anh cũng không có hứng thú với cơ thể những người phụ nữ này, duy nhất chỉ có người phụ nữ ngủ ngon trên giường mới khiến anh không khống chế nổi mình.

Những năm nay, ngoài làm chuyện đó với cô ra, anh không có làm bất cứ với ai khác. Đạo lý rõ ràng đó, tại sao chỉ khi đối diện với hậu quả một cách đáng sợ, anh mới hiểu được?

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Pro