Phần 11

Màu nền
Font chữ
Font size
Chiều cao dòng

Step step,

Where do we go now?

It feels like lost in a wrong maze

...............................................................................................................................................

..

Cái - ôm – ví – dụ của hai người đêm đó không kéo dài lâu. Khi Taehyung không biết là vô tình hay cố ý (Jungkook thật sự mong anh vô tình) lướt tay trên lưng cậu để điều chỉnh lại vị trí ôm lần thứ hai hay ba gì đó, Jungkook đã vội vã rời ra. Cậu chống tay lên eo mình vừa thở hắt ra vừa cười vì điều gì không rõ, sau đó khẽ nói:

"Anh về phòng đi."

Bị đuổi đột ngột, Taehyung lắc đầu khó hiểu. Tiếng cãi vã vẫn còn loáng thoáng bên ngoài hành lang, đương nhiên lúc này anh chưa thể ra ngoài.

"Tôi còn tưởng cậu sẽ nói ở lại đi."

Jungkook ngồi xuống giường, cậu chống hai tay ra sau y như bộ dáng mời gọi mà lần hẹn hò đầu tiên hai người nhắc đến. Cậu không nhìn đến Taehyung.

"Với người khác hay với anh thì cũng đều không thể nói câu đó được. Cũng muốn nói hay là đêm nay anh ngủ lại ở đây đi một cách hoàn toàn trong sáng, nhưng em nói rồi, em không phải người tốt."

Jungkook đi vào phòng tắm thay đồ, sau đó trở ra dọn dẹp mấy thứ nguyên liệu còn để trên kệ bếp.

"Nhân tiện, nếu như hôm qua nói đến chuyện làm sao để buông tay khi đang nắm tay, hôm nay anh có muốn nghe tiếp chuyện làm sao để rời ra khi đang ôm ai đó không?"

"Cậu nói đi."

Taehyung lật một quyển tạp chí trên bàn trong ánh sáng mờ mờ của căn phòng, dĩ nhiên chẳng thể thấy được gì. Anh nhìn Jungkook đã mặc áo quần đầy đủ chăm chỉ dọn bếp rồi nhìn lại mình, đột nhiên có cảm giác mình lại trở thành kẻ hư hỏng hơn cậu.

"Ôm phức tạp hơn cầm tay ở chỗ buông ra như thế nào cũng phải tùy đối tượng. Thật ra thì chỉ cần khi buông ra anh không mất tự nhiên, không quay nhìn chỗ khác là được. Buông cô ấy ra rồi nắm tay cô ấy, hoặc buông cậu ta ra rồi nói không ổn rồi, anh có cảm giác không an toàn."

"Không an toàn?"

"Nếu ôm lâu hơn nữa thì ai đó sẽ gặp nguy hiểm."

Jungkook phớt tỉnh nói, cậu nhấm một ngụm rượu rồi cất chai trở vào tủ.

"Ví dụ như lúc nãy nếu anh còn ôm em nữa thì sẽ không an toàn cho anh. Nhưng câu đó cũng phải tùy đối tượng và mức độ thân thiết để nói. Những điều em nói với anh từ trước đến giờ người nào cũng có thể nói, quan trọng là làm sao nhìn thấu được sắc mặt và tính tình của người khác để nói ra được câu phù hợp."

Taehyung gật đầu ra vẻ đã hiểu rồi đi ra cửa. Trước khi mở cửa ra, anh để lại cho Jungkook một nụ cười.

"Jungkook, đừng tự tin quá."

Jungkook nhướn mày nhìn Taehyung:

"Hmm? Em như thế này sao lại không được tự tin?"

"Đừng tự tin rằng cậu sẽ an toàn. À... quên mất."

Taehyung chậm rãi cúi xuống nhặt chiếc hoodie rơi dưới đất vì màn ôm ấp vừa rồi lên. Anh quàng qua vai rồi mở cửa bước ra, để lại Jungkook đứng sững sau bàn bếp nhìn theo cánh cửa khép lại bằng một âm thanh sắc gọn.

Jungkook lao tới đấm vào tường ngay khi nghe tiếng mở cửa của Taehyung. Taehyung chỉ dùng chân đá vào tường thay cho câu trả lời, Jungkook đã lớn giọng nói:

"Kim Taehyung, nói cho anh biết, học trò của em có thể leo lên đầu thầy nhưng tuyệt đối không thể leo lên người thầy được đâu!"

Bên kia có tiếng cười lớn lần đầu tiên Jungkook nghe thấy, Jungkook lại càng cau có:

"Anh còn cười được, em nói rồi, em không thích làm em."

"Chuyện cậu làm em hay làm anh không liên quan đến tôi mà." Taehyung vừa cười vừa nói. "Câu vừa rồi là ví dụ thôi, giữa chúng ta chỉ toàn là ví dụ thì cậu lo gì chứ."

Jungkook không nói thêm gì nữa. Cậu quay lại dọn dẹp mớ vỏ lon vương vãi trên mặt đất, vừa làm Jungkook vừa nghĩ không biết mình có sai lầm không khi lại xung phong "dạy dỗ" người như Taehyung. Giống như tin rằng Taehyung không bao giờ đi ra siêu thị chỉ để mua một vỉ trứng và hai quả táo, Jungkook chắc chắn rằng động tác cúi xuống nhặt áo của Taehyung trước khi rời khỏi hoàn toàn là cố ý. Tấm lưng trần đó cong xuống vừa phải, cánh tay và cả bắp tay không lớn nhưng nhìn có vẻ khỏe mạnh hơn Jungkook đưa ra thong thả nắm lấy áo, cơ ngực lúc ẩn lúc hiện khi đầu anh cúi thấp dần. Nghĩ đến lại thấy đúng là không an toàn, Jungkook quyết định từ sau phải vạch rõ khoảng – cách – em – anh giữa cậu và Taehyung thêm một đoạn, dù rằng như Taehyung nói, tất cả chỉ là ví dụ mà thôi.

---

Taehyung cứ như vậy mà đồng ý với việc làm người mẫu mà Jungkook đề nghị. Phần vì anh muốn giúp Heesun, phần khác là vì Jungkook, vì Joomi hay vì chính mình thì Taehyung chưa biết rõ. Jungkook có gửi qua cho anh một bản kế hoạch làm việc, bản kế hoạch nhanh chóng và gọn gàng không giống như con người cậu lúc ở nhà. Taehyung đọc đi đọc lại rồi mỉm cười, Jungkook ngồi đối diện anh tại Smeraldo lại nhíu mày thắc mắc:

"Anh cười cái gì?"

"Không có gì."

Taehyung gấp gọn bản kế hoạch lại rồi ngồi yên lặng nghe cậu kể về công việc của mình. Jungkook kể chuyện rất có duyên, một đôi lần Taehyung không ngăn được mình cười lớn lên. Hôm đó mỗi lần nhìn đến bản kế hoạch làm việc của Jungkook, Taehyung lại cười. Jungkook nhìn Taehyung cười như vậy rồi đột ngột nói:

"Nếu em đoán không lầm thì anh đang vừa đọc vừa nghĩ kế hoạch của em rất buồn cười. Hoặc em viết sai lỗi chính tả. Hoặc anh đang nghĩ đến một người nào đó cụ thể có liên quan đến bản kế hoạch này. Em mạnh dạn đoán luôn rằng đáp án đúng là đáp án thứ ba. Anh đang nghĩ đến em phải không?"

Taehyung trề môi lắc đầu, Jungkook cũng không đùa anh nữa mà lái sang chuyện khác. Nói chỉ để làm vui một chút, còn bao nhiêu suy nghĩ của Jungkook đều chắc chắn rằng Taehyung nhìn đến kế hoạch cậu viết cho anh và Joomi nên mới vô thức mỉm cười.

--

Vài ngày sau đó, Taehyung lại đi làm cùng Jungkook. Lần này thật sự là đi làm, ekip thực hiện chiến dịch quảng bá cho công ty của Heesun lần đầu tiên gặp mặt. Tâm trạng Taehyung vui vẻ hơn những ngày trước rất nhiều, anh không còn vừa thờ ơ vừa lạ lẫm nhìn quanh thành phố nữa. Jungkook bị vui lây vì vẻ mặt của Taehyung, cậu giật mẩu bánh Taehyung đang cầm trên tay cho vào miệng.

"Làm gì mà anh vui thế?"

" Gặp lại Joomi nên vui."

Miếng bánh ngay lập tức nghẹn lại ở cổ Jungkook. Cướp thêm chai nước anh còn cầm trên tay uống một ngụm, Jungkook cố gắng nuốt xuống rồi quay sang nhìn anh.

"Anh đừng quên là đi làm việc đấy."

"Không phải cậu đã nói việc chính cần làm lần này là yêu đương sao?"

Taehyung vặn hỏi lại, Jungkook không biết nói gì hơn. Cậu đánh xe ra khỏi đường lớn, rồi đến khi đã tiến vào con đường yên tĩnh chỗ có studio của Jungkook, cậu mới nhẹ nhàng quay sang hỏi:

"Mà thật sao Taehyung? Chuyện gặp lại Joomi làm anh vui đến thế?" Taehyung gật đầu.

"Vậy thì lạ quá."

"Có gì lạ đâu, tôi cũng là con người bình thường."

"Lạ thật mà. Anh và cô ấy rõ ràng chỉ tiếp xúc với nhau bằng một tiếng chụp hình, chỉ suýt nữa hôn nhau thôi thì anh đã có cảm giác. Người ngồi cạnh anh đây ngày nào cũng nghe tiếng anh thở, đưa anh đi uống, nấu cho anh ăn, cầm tay anh, ôm anh, cũng suýt nữa đã hôn được anh nếu không phải có người phá đám, tại sao lại không thấy anh có cảm giác gì?"

Gò má của Taehyung thoắt cái đã nóng lên. Jungkook vẫn bình thản gõ một ngón tay vào vô lăng, cậu lái xe đến bãi đỗ rồi mở cửa mà Taehyung vẫn ngồi yên trong xe chưa chịu tháo dây an toàn. Jungkook đưa tay ấn vào chốt an toàn rồi vỗ nhẹ lên má anh:

"Đi ra nào, anh định chạy trốn sao? Đến nơi rồi."

Taehyung giật mình tránh khỏi động chạm của Jungkook, anh nhanh chóng ra khỏi xe. Hai người sóng vai nhau trên vỉa hè còn hơi ẩm vì mấy ngày nay trời thỉnh thoảng lại có mưa, Jungkook không nhìn Taehyung nhưng lại đưa tay phải ra kéo cúc áo sơ mi trên cổ anh.

"Bớt một cúc áo đi, hôm nay anh không đi cùng em mà."

Tấm bảng tên studio đã hiện ra trước mặt hai người, Taehyung đưa tay kéo Jungkook lại:

"Jeon Jungkook, cậu không phải mẫu người tôi thích."

"Ừ."

Jungkook thoải mái gật đầu.

"Chúng ta khác nhau hoàn toàn."

"Ừ."

"Cậu là người quá đào hoa lại còn quá thông minh, lúc nào cũng muốn trêu đùa người khác."

"Ừ."

"Nếu như không phải cậu là hàng xóm mà là chúng ta gặp nhau ở đâu đó khác, khả năng cao là tôi sẽ ghét cậu."

"Ừ."

"Cậu có bạn trai rồi, bạn trai của cậu cũng có trong chiến dịch quảng cáo lần này."

"Không đúng lắm, nhưng mà ừ."

"Những thứ nắm tay ôm hôn của chúng ta là giả."

Jungkook ngừng một chút để nhìn xoáy vào mắt Taehyung, sau đó cậu lại thong thả nói:

"Ừ."

"Tôi rất thích Jung Joomi, lần này tôi sẽ thực hành những thứ cậu dạy cho tôi."

"Em biết rồi."

Jungkook nói đơn giản, cậu vẫn đưa tay lên tháo bớt cúc áo trên cổ Taehyung.

"Ý anh chính là hôm nay từ cánh cửa này bước ra, anh và Joomi mới đúng là một đôi, em với Han Minhyun sẽ cùng nhau đi tiếp, chúng ta không hề liên quan nữa ngoài việc em dạy anh mấy bài học vớ vẩn, có đúng không?"

Taehyung nắm lấy cổ tay Jungkook kéo ra khỏi áo mình, anh cúi xuống nhìn rồi vuốt thẳng lại tà áo.

"Đúng vậy."

Jungkook cúi nhìn đồng hồ, chắc hẳn lúc này Minhyun vẫn còn chưa đến. Cậu lại nhìn Taehyung thêm một lần nữa rồi mỉm cười.

"Em biết rồi, ngay từ khi bắt đầu em cũng muốn anh yêu một người nào đó không giống như em. Chúng ta không hợp, không cần làm công tác tư tưởng trước cho em, em sẽ tự biết vạch ra giới hạn với anh. Đi vào gặp người hợp với anh thôi nào."

Jungkook sửa lại tóc của mình rồi đẩy cánh cửa gỗ sơn đỏ rực để bước vào trong. Taehyung lại một lần nữa kéo tay Jungkook lại, anh nắm lấy ngón tay cái của cậu bóp chặt:

"Còn chuyện cậu hỏi sao không thấy có cảm giác gì với cậu..."

"Ừ?"

"Tôi có."

Cửa studio bật mở ngay sau câu nói của Taehyung, anh nhanh chóng buông tay Jungkook ra rồi ngước nhìn lên. Akira ló đầu ra trước, tiếp đến là một đôi mắt to tròn cùng nụ cười rất xinh nhìn Taehyung không chớp.

"Anh Taehyung đến rồi? Joomi đợi anh đấy."

Joomi ngại ngùng giật tay áo Akira, Jungkook mở rộng cửa rồi đưa tay ra đẩy vào lưng anh. Akira nhanh chóng kéo Taehyung vào trong. Jungkook gật đầu cười với Joomi, cậu vừa dợm bước một chân lên thì sau lưng đã có người ôm chặt cứng.

"Nhiếp ảnh gia Jeon, lâu ngày không gặp có nhớ em không?"

"Ừ, nhớ lắm."

Jungkook gõ nhẹ lên đầu Han Minhyun rồi gỡ bớt mấy ngón tay đang quấn chặt lấy eo mình. Taehyung đi được nửa đường thì bất chợt quay đầu nhìn lại, Jungkook chỉ hơi nâng cằm ra hiệu.

"Anh đi tiếp đi."

Taehyung thu lại ánh mắt của mình, anh tới bên cạnh Joomi rồi hai người rụt rè nói chuyện với nhau trong ánh mắt mẹ hiền của Akira đang đứng pha cà phê ở quầy bếp. Minhyun ở cạnh Jungkook lại ríu rít cười nói như chuyện đêm mưa hôm trước chưa từng xảy ra, Jungkook cười cười để yên cho Minhyun nửa đùa nửa thật nắm lấy tay mình. Trong một giây ngắn ngủi, Jungkook liếc về phía hai người đang xem chung một cuốn tạp chí ở bàn làm việc như hai cô cậu sinh viên đại học trong một bộ phim thanh xuân nào đó, trong lòng cậu lại cảm thấy hơi hối hận về việc mình nhất định muốn cởi bớt một cúc áo của Taehyung ra.

Đến lúc này anh lại nói như vậy, em phải làm sao bây giờ...

--

Ekip làm việc Taehyung cứ tưởng là ít, hóa ra đông không tưởng được. Người lần lượt đến đầy chật cả phòng tiếp khách, một lát sau đã phải di chuyển mọi người sang studio. Ngoài năm người mẫu và Jungkook còn có thêm một người trợ lý chụp ảnh và một người học việc, ba nhân viên trang điểm, ba nhân viên trang phục, hai người phụ trách ánh sáng, một người chạy việc vặt và Akira. Mười tám người tất cả, Taehyung đếm đi đếm lại trong khi Jungkook thoải mái trò chuyện cùng với nhóm nhân viên ánh sáng vừa tới. Mọi người dường như đã thân quen với nhau từ lâu, hai người mẫu còn lại ngoài đời là một cặp đôi chính thức nên cũng bám lấy nhau như hình với bóng. Joomi là người mẫu, cô bé vẫn còn ngại không dám nói chuyện với Taehyung nên chỉ một lát đã thấy đứng cạnh mấy người nhân viên trang điểm. Akira lo pha cà phê chuẩn bị họp, Taehyung vừa định tới giúp cô thì đã bị xua đi.

Jungkook không có nhiều chuyện để nói với ekip, vì mọi người đã quá hiểu nhau và tất cả nội dung cậu đã viết rõ ràng trong bản kế hoạch. Minhyun cũng không phải thể loại bám người, cậu rất chăm chỉ đi làm quen với những người mẫu khác, đùa giỡn với mấy cô gái phụ trách trang phục để tranh thủ được ưu tiên. Điều đó không có gì là xấu, quen biết với người phụ trách trang phục chỉ có lợi chứ không bao giờ có hại. Vui vẻ với nhau có thể có đồ đẹp, hoặc nếu không còn có thể góp ý được mà không bị nói xấu sau lưng. Jungkook nói với mỗi người một câu rồi liếc quanh tìm Taehyung. Anh đang đứng ở bên giá sách nhìn vài đầu sách trên đó, rõ ràng chẳng có gì để nhìn vì Taehyung đã đọc hết tất cả từ lần trước tới đây. Jungkook không đi về phía Taehyung, cậu biết rằng dù anh muốn nói chuyện với ai đó nhưng anh lại không muốn nói với cậu chút nào. Taehyung sợ mọi người sẽ biết giữa hai người quen biết hơn bình thường, Jungkook không trách.

Chín giờ sáng, Jungkook mời mọi người vào vị trí để họp. Cậu đi một vòng quanh sảnh để nói với từng người, ngang qua Taehyung, Jungkook không dừng lại. Cậu chỉ khẽ chạm một lần rồi dúi vào bàn tay đang đặt sau lưng của Taehyung một mảnh giấy. Taehyung nhét tờ giấy vào túi áo, làm như không biết gì.

Trên chiếc bàn dài trong studio, mọi người ngồi thành từng nhóm công việc một.

Taehyung và Joomi ngồi cạnh nhau, Minhyun cũng nhanh chóng chiếm một chỗ bên cạnh Jungkook. Minhyun làm như không biết đến Taehyung, rõ ràng cậu vẫn còn để bụng câu chuyện "em nhớ anh " mấy ngày trước. Jungkook chờ mọi người ổn định liền ra hiệu cho Akira phát bản kế hoạch ra. Trước khi nói chuyện công việc, Jungkook giới thiệu tên từng người một. Nhắc đến ai cậu cũng đều nhìn thẳng vào người đó mỉm cười. Tới chỗ Minhyun, Jungkook không ngại đặt một tay lên đầu cậu.

"Đây là Han Minhyun, chắc mọi người cũng biết. Cậu ấy là người mẫu chuyên nghiệp duy nhất trong chiến dịch này, chắc phải tuyển cậu ấy vào vị trí trợ lí đặc biệt của tôi."

Minhyun gật đầu chào mọi người, Jungkook lại tiếp tục với người ở vị trí kế bên. Na Haeun và Byun Baekha một người là họa sĩ, một người là giáo viên dạy toán của một trường đại học. Hai người là bạn thân của nhau rồi dần dần trở thành người yêu, Jungkook quen biết Byun Baekha qua bố mình, bố cậu là thầy giáo cũ của chàng trai cao to nam tính đó.

"Ngồi bên cạnh Haeun là Jung Joomi. Em ấy là người nhỏ tuổi nhất ở đây, là người mẫu không chuyên. Joomi đang là sinh viên, mong mọi người quan tâm nhiều một chút, hoặc đốc thúc người bên cạnh em ấy quan tâm nhiều một chút."

Mọi người cười mờ ám, Jungkook cũng cười rồi chỉ cây bút về phía Taehyung. Joomi đem đặt cạnh Taehyung đúng là hoàn toàn phù hợp, giống như một cô gái nhỏ cần che chở dù cô có tỉ lệ cơ thể của một người mẫu chứ không phải như những cô gái bình thường. Jungkook vẫn nhìn Joomi thêm vài giây nữa rồi mới nhìn đến Taehyung.

"Người mẫu cuối cùng là Kim Taehyung. Anh ấy là dịch giả, có thể không hiểu gì về quy trình chụp ảnh nhưng rất hiểu mùi hương. Và make up phụ trách đôi Taehyung – Joomi cũng sẽ giảm bớt được một nửa công việc, Taehyung không thích người lạ nên sẽ chỉ để người quen trang điểm nhẹ cho anh ấy. Lần trước tôi trang điểm cho Taehyung, nhưng lần này đương nhiên là Joomi làm rồi, có được không?"

Taehyung từ lúc Jungkook giới thiệu mọi người cũng chỉ nhìn vào mỗi cậu, đến lúc này anh mở to mắt ngạc nhiên. Joomi nhanh chóng gật đầu, rồi chống tay lên cằm nhìn Taehyung. Cô thì thầm với anh:

"Em sẽ không làm gì nhiều đâu, chỉ vẽ lông mày và đánh khối, để xem... thêm một chút son dưỡng môi."

Taehyung mỉm cười:

"Anh không biết gì đâu, mọi thứ đều nhờ em."

Joomi cúi đầu che đi một nụ cười vui vẻ, Taehyung lại không vui nổi một chút. Jungkook đã nói rằng chỉ có cậu, anh và Joomi nhưng rõ ràng vì tính chất chiến dịch và cả quan hệ giữa ba người giờ đây đã khác, Jungkook chắc chắn sẽ rút lui để cho Joomi và Taehyung ở cùng một chỗ với nhau. Sẽ quen thôi, Taehyung tự nhủ trong lòng. Joomi là người mẫu nữ, chắc chắn sẽ trang điểm đẹp hơn Jeon Jungkook cái ngày đó. Ngày đó Jungkook mãi mà không bôi được một chút son môi cho anh, cậu cứ miết ngón cái lên môi Taehyung thật lâu cũng không chịu rời đi. Taehyung vô tình liếc sang đúng lúc Jungkook đang cắn môi chụm đầu nói chuyện với Han Minhyun, bỗng nhiên nảy sinh một suy nghĩ rất buồn cười. Cậu cũng sẽ trang điểm cho Minhyun như vậy, và trước đó là rất nhiều người mẫu khác. Chờ đợi gì một điều đặc biệt chứ, Jeon Jungkook rõ ràng giỏi trang điểm vì đã thực hành đủ nhiều, không lẽ lại tự thực hành trên mặt mình...

Mọi người im lặng đọc bản kế hoạch mà Taehyung đã đọc đến thuộc, anh không có việc gì làm lại nhìn quanh. Ai nấy đều nghiêm túc trong ngày đầu tiên, vậy mà Taehyung đã từng nghĩ Jungkook phải làm việc bát nháo lắm. Jungkook hẳn nhiên cũng không đọc kế hoạch, cậu ngồi nhìn Minhyun. Bộ dạng Minhyun im lìm cũng rất lạ, Taehyung vừa định mở mảnh giấy được Jungkook dúi cho trước khi vào họp ra đọc thì Joomi đã níu tay áo anh.

"Đoạn này em không hiểu lắm, anh có hiểu không? Vì sao điều chế mùi hương của cá nhân, cuối cùng lại dựa vào người yêu thương mình?"

Joomi chỉ nói thầm nhưng Na Haeun ở bên cạnh cô cũng thắc mắc:

"Tôi cũng không hiểu lắm về đoạn đó. Chẳng lẽ bản thân một người không tự biết mình là ai sao?"

Jungkook ngẩng nhìn nhóm người đang bàn luận ở phía đối diện cậu, cậu vui vẻ nói:
"Mọi người chờ tôi một chút."

Nói rồi Jungkook nhanh chóng biến mất sau cánh cửa studio. Một lát sau cậu quay lại với chai Verital của Taehyung tặng mình, cậu lắc lắc nó trong tay rồi nói:

"Han Minhyun, nếu là một loại nước hoa chỉ riêng anh mới có, em nghĩ sẽ có mùi gì?"

Minhyun suy nghĩ một hồi, cậu cố lục xem Jungkook ở trong trí nhớ của mình là ra sao rồi trả lời anh:

"Hoa hồng, gỗ tùng, xạ hương."

Jungkook gật đầu, cậu mở nắp chai rồi xịt nhẹ vào không khí. Một làn bụi hơi nước mỏng bay ra, Jungkook bước vào trong đó nhưng mùi hương cũng đã kịp ngập đầy phòng.

"Đây là nước hoa dành riêng cho tôi, của một người không phải Minhyun. Mọi người có đoán được trong này có mùi gì không? Taehyung, anh thử đoán xem?"

Bắt chính chủ nhân quyết định thành phần của chai nước hoa đoán xem trong đó có gì, chắc chỉ có một mình Jeon Jungkook mới như vậy. Taehyung nhìn vào chiếc nhãn "Jeon Jungkook" do chính tay anh viết trên thân chai rồi lên tiếng:

"Tôi không biết."

"Anh còn không biết, tôi nghĩ chúng ta gặp rắc rối rồi." Jungkook vừa cười vừa nói, "tôi không chắc chắn về tất cả thành phần, nhưng tôi biết trong này có mùi giống như mùi nước xả áo quần của tôi khi đem phơi dưới nắng. Minhyun không để ý điều đó, nhưng người nào đó khác lại để ý. Điều đó có nghĩa là gì? Có nghĩa là tôi trong mắt Minhyun và trong mắt người đó hoàn toàn khác nhau."

Jungkook đậy nắp chai Verital lại rồi đặt xuống trước mặt Minhyun. Cậu cầm lên nhìn vào thân chai rồi tò mò mở nắp ra ngửi thử, Taehyung hơi nhíu mày nhưng cũng biết mình không thể làm gì.

"Veriral 35, sản phẩm chủ đạo cần quảng bá lần này có mùi hương rất riêng tư, nó cũng nổi tiếng vì cách thức điều chế đặc biệt và trực tiếp. Lâu nay người ta vẫn thường biết Verital 35 như một mùi hương khẳng định cái tôi cá nhân, nhưng tôi nghĩ nếu thay đổi một chút thì cũng không mất đi bản chất của nó. Không biết ở trong đây mọi người đã từng đọc qua Harry Potter chưa, tên của Verital giống như tên một loại thuốc nói thật. Chỉ cần uống thứ thuốc đó vào thì mọi bí mật đều được khai ra toàn bộ, Verital 35 cũng là loại mùi hương tiết lộ chân tướng con người. Nhưng mà tôi thích Tình Dược hơn. Thứ đó được định nghĩa là sẽ mang mùi hương của thứ làm mình ám ảnh, ví dụ trong trường hợp này..." Jungkook cầm lấy chai nước hoa từ trong tay Minhyun, "người nào đó nghĩ tôi có mùi rượu Ruhm, hoa diên vĩ, mật ong và mùi vỏ cam. Tóm lại ngắn gọn thì hình như là mùi của một buổi chiều mùa hè. Đầu tiên là trời mưa dông, sau đó đến cuối chiều lại có nắng."

Vậy mà nói rằng không chắc chắn tất cả thành phần. Taehyung nhăn mũi, anh không nghĩ Jungkook có thể ngửi ra được chừng đó mùi hương. Jungkook đưa cổ tay lên mũi như cách cậu kiểm tra mùi hương của Taehyung đêm nọ, cậu hít một hơi sâu rồi nói:

"Và phải nói rằng tôi rất thích mùi này."

Byun Baekha từ nãy đến giờ ngồi im lặng nghe Jungkook nói, đến lúc này mới lên tiếng:

" Han Minhyun là bạn trai của cậu, nhưng cậu lại thích mùi hương do một người khác nghĩ ra? Điều đó không hợp lí lắm."

Jungkook nhún vai.

"Hợp lí chứ. Ví dụ như Kim Taehyung, có thể Joomi thích anh ấy chỉ vì một lần gặp trước ống kính, đó là một kiểu thích. Còn có người có thể thích nhìn Taehyung chơi với mèo, thích thấy anh ấy ngủ trên sân thượng hay phơi áo quần gì đó. Có người khác nữa, thích anh ấy vì nhìn anh ấy làm việc vô cùng nghiêm túc nhưng thỉnh thoảng lại cười chỉ vì mấy dòng văn mà người đó không hiểu được. Lại có người thích vì thấy anh ấy chạy dưới mưa, hay thích được chạm vào anh ấy chẳng hạn. Có bao nhiêu con người, bao nhiêu kiểu thích thì có bấy nhiêu mùi hương riêng biệt, có thể mùi hương của người thích nhìn anh ấy ngửi nắng hợp với anh ấy hơn mùi hương của Joomi nghĩ về, nhưng chung quy lại cũng chỉ là lựa chọn của Taehyung thôi. Taehyung chọn mùi hương của Joomi vì yêu cô bé, chẳng vì lí do gì khác cả. Và cái đó làm nên con người anh ấy. Đó là anh ví dụ thôi Joomi à."

Jungkook cười như một người anh trai lớn khi nhìn về phía Joomi. Cô bé vừa nghe đến chuyện Taehyung yêu mình trong một ví dụ cũng đã đỏ mặt. Ở bên cạnh Joomi, Taehyung có vẻ bình tĩnh như chuyện đó không hề liên quan đến mình. Ví dụ, đã nói chỉ là ví dụ thôi. Ví dụ thì không liên quan, Taehyung vừa nghĩ vừa đem mẩu giấy nhỏ Jungkook dúi vào tay anh ra vò nát rồi ném xuống sàn. Jungkook liếc thấy, cậu biết được Taehyung vừa làm gì thì cũng chỉ quay sang nói chuyện với Byun Baekha về quy trình điều chế nước hoa.

Từ đó đến cuối buổi, ngoài việc nói đến lịch trình làm việc ra thì mọi người không bàn luận thêm điều gì khác. Công việc chỉ kéo dài khoảng mười ngày và sau đó là hai mươi ngày hậu kì, tổng thời gian vừa tròn một tháng. Bắt đầu bằng việc đi tới phòng điều chế, sau đó sẽ có hai ngày Jungkook làm việc riêng với từng đôi người mẫu một ở trong môi trường quen thuộc với họ. Kết thúc sáu ngày làm việc riêng rẽ là ba ngày mọi người tập trung đi cùng nhau và ngày cuối cùng là ngày từng người một chọn lại mùi hương cho người cùng đôi với mình. Haeun và Baekha là cặp đôi đầu tiên, Minhyun chọn làm người cuối cùng. Taehyung không có ý kiến, mọi người chỉ lưu ý vài điểm nữa rồi tan cuộc. Lúc này mới chỉ mười giờ trưa, Minhyun và Joomi đều từ chối đi ăn khi Akira hẹn vì buổi chiều có lịch chụp. Joomi ôm bụng lắc đầu:

"Em không thể ăn được, có thể chút nữa sẽ mặc không vừa trang phục."

Taehyung thật sự cảm thấy nhẹ nhõm hơn là tiếc rẻ khi không thể đi ăn cùng với nhóm người này. Anh nhìn Joomi một vòng rồi buột miệng nói:

"Em đã rất gầy rồi."

"Em là người mẫu mà, đương nhiên là phải chú ý vóc dáng. Khi lên hình sẽ bị tăng cân hơn so với bên ngoài."

"Nhìn em bây giờ giống như anh có thể bế bằng một tay."

"Hay là bế thử luôn."

Một giọng nói mát mẻ vang lên sau lưng hai người, Taehyung quay lại thì thấy Minhyun vừa bước ra từ phòng nghỉ của Jungkook vừa nói. Jungkook theo sau Minhyun, Taehyung nhìn cậu rồi lặng lẽ quay đi khi phát hiện ra mình đang cố gắng tìm kiếm một dấu hiện nào đó như là một tà áo xộc xệch, một đám tóc rối bù. Hai người hình như không giống Taehyung vừa tưởng tượng, Minhyun bước tới sofa ngồi xuống mà Jungkook cũng tới ngồi bên tay ghế. Cậu vừa lật catalogue người mẫu nhìn mấy tấm hình của Taehyung rồi nói vu vơ:

"Kim Taehyung, anh phải thấy may mắn khi làm hàng xóm của Jungkook đi. Người thường lại được đứng trước ống kính của Jeon Jungkook hết lần này đến lần khác..."

"Xin lỗi, cả hai lần đều là Jeon Jungkook mời tôi."

Taehyung nói nhẹ tênh, Jungkook ở bên cạnh Minhyun cũng nói:

"Đúng vậy, lần nào cũng là anh hết sức năn nỉ, dùng cả lời nói lẫn hành động mới mời được anh ấy về."

Han Minhyun ngay lập tức ngẩng đầu cảnh giác:

"Hành động gì?"

"Hành động trong sáng."

Jungkook nhéo má Minhyun, rồi kéo cậu đứng dậy.

"Đi nào, đi ăn với anh. Chiều anh cũng có buổi chụp, anh mà đói thì sẽ quát tháo mọi người mất."

"Em không ăn."

"Không ăn thì em nhìn anh ăn."

Jungkook vừa nói vừa quay nhìn mấy người còn đứng trong phòng khách:

"Taehyung, chút nữa anh tự về nhé."

Taehyung gật đầu, Joomi ở bên nghi hoặc hỏi:

"Hai người cùng nhau đến đây?"

"Ừm, anh đi nhờ xe cậu ấy."

"Hai người là hàng xóm nhưng trông không thân thiết lắm nhỉ. Em làm việc với anh ấy vài lần, chưa từng thấy anh ấy xưng hô hay nói chuyện như vậy với người mẫu."

Joomi tự nhiên nhận xét, Taehyung không biết trả lời ra sao. Hai người trao đổi với nhau số điện thoại, Taehyung sau đó tiễn Joomi một đoạn trước khi ra về. Những câu chuyện hết sức bình thường nói lâu thì thành ra nhạt nhẽo, Taehyung mới chợt nhận ra rằng anh luôn cần rất rất nhiều thời gian cho một mối quan hệ. Giống như đối với Soo Ah của bảy năm trước, anh mất đến vài năm là bạn thân trước khi nhận ra mình thích cô. Lần này gặp Jung Joomi đầu tiên đã phải đóng vai cô dâu chú rể, sau đó là cùng tham gia một chiến dịch biểu thị cho mối quan hệ yêu đương, Taehyung chưa biết phải làm như thế nào dù bên cạnh anh đã có một Jeon Jungkook chỉ mất mười giây là đã khiến Taehyung không dám nhìn thẳng vào mắt cậu vì sợ sẽ có cảm giác gì đó đặc biệt.

Nhà Joomi nằm ở cách studio của Jungkook chỉ hai dãy phố. Taehyung tạm biệt cô rồi quay về nhà xuất bản nhận sách mới, Hani vừa rủ đi ăn thì Taehyung đã từ chối không đi. Anh bắt chuyến bus quen thuộc về nhà, nấu vài món ăn rồi lại ngồi dịch sách. Dạo này căn phòng không còn có nắng chui vào lúc ba giờ chiều nữa vì trời đã chuyển sang đông, Taehyung cảm giác thời gian trôi qua lâu hơn dù cũng chỉ có vài tiếng buổi chiều. Taehyung dịch được khá nhiều mà không suy nghĩ, đến khi lên sân thượng rút đồ từ dây phơi rồi gặp chiếc áo sơ mi của Jungkook bay nhẹ trong gió anh mới chợt nhận ra là hôm nay sẽ chẳng có bài học hẹn hò nào nữa. Taehyung cho cô mèo béo một bát thức ăn đầy rồi đi xuống, anh vừa đi vừa bấm điện thoại gọi Joomi. Chỉ hơn mười giây sau khi tiếng chuông đầu tiên vang lên, bên kia đã có người cầm máy.

"Taehyung?"

"Chào em. Hôm nay em đã chụp xong chưa?"

"Em vừa mới xong, còn đang ngồi với mấy người bạn. Có chuyện gì không ạ?"

"À... Không có gì. Chỉ định nhắc em ăn nhiều một chút."

Bên kia có tiếng cười nói ríu rít, Taehyung xốc lại áo quần trên tay mình rồi nói:

"Thôi, không làm phiền em nữa. Tạm biệt..."

"Anh ăn tối với em đi."

Joomi ngay lập tức chặn ngang lời tạm biệt của Taehyung. Giọng cô hơi run nhưng vẫn vô cùng vui vẻ:

"Có một quán bán đồ ăn Nhật em rất thích, anh đi ăn với em được không?"

Cô gái này không thuộc nhóm gì – cũng – được. Taehyung nghĩ thầm, anh trả lời sau vài giây bước xuống bậc thềm cuối:

"Được rồi, anh mời. Đưa địa chỉ cho anh, khi nào xong việc thì gọi anh sang đón."

Joomi nói thêm vài câu thì cúp máy. Taehyung hơi mỉm cười bước về căn hộ của mình thì giật mình vì người đang khoanh tay đứng yên ở cửa căn hộ cạnh bên. Anh gật đầu thay cho lời chào Jungkook rồi vặn mở ổ khóa, cậu vẫn nhìn theo mấy động tác của Taehyung không rời.

"Hẹn hò?"

"Chúng tôi hẹn nhau đi ăn."

Jungkook cười cười:

"Có muốn lấy xe của tôi đi không?"

Taehyung tự nhiên lại không muốn trả lời câu hỏi đó. Anh treo ổ khóa lại bên cửa, Jungkook cũng cho tay vào túi lấy chìa khóa căn hộ của mình ra.

"Anh thật sự thích hợp với những đoạn nói chuyện như thế."

Cảm giác được một đời sống bình thường vừa đủ xinh đẹp trong giọng nói của Taehyung với Joomi, Jungkook đá nhẹ vào cánh cửa rồi nói trước khi bước vào phòng:

"Chúc anh hẹn hò vui vẻ, nhưng dù vui vẻ đến mấy anh cũng hãy đừng cười nhiều."

Taehyung đi vào phòng, lật đống áo quần ra, mở tủ, đóng tủ, gấp áo quần lại. Bao nhiêu công việc vô nghĩa như vậy anh cứ làm đi làm lại, đến lúc không chịu được nữa liền đi tới gõ vào tường.

Jungkook không vội trả lời. Cậu mở tủ lấy một quả táo nhỏ ra cắt làm bốn phần rồi lại cắt tiếp làm tám, sau đó cầm theo một miếng duy nhất đi tới khoảng trống mà hai người thường nói chuyện với nhau.

"Gì vậy?"

"Vì sao lại không được cười nhiều?"

"Không phải không được, chỉ là mong anh đừng cười nhiều thôi."

Jungkook chậm rãi ăn hết miếng táo, rồi lại đi lấy cả dĩa bước tới. Cậu xếp mấy miếng táo thành vài hình kì cục trên dĩa, vừa xếp Jungkook vừa nói với Taehyung: "Hôm nay anh cũng nên mặc áo sơ mi, áo màu xanh da trời kẻ sọc trắng anh mặc rất hợp. Quần jeans đậm hơn màu áo một chút thôi là ổn, nhớ sơ vin vì chân anh dài. Rồi áo khoác, tôi thích cái áo màu kem có lông hơi xù, anh mặc vào nhìn hợp hình tượng lắm, có vẻ đứng đắn đàng hoàng. À, đừng quên mang ví."

Nói xong câu cuối, Jungkook tự cười một mình. Taehyung im lặng nhìn về phía tủ đồ mở toang của mình, thấy ba thứ đồ đó xếp cạnh nhau như trêu ngươi. Anh lại gõ vào tường lần nữa.

"Nhưng vì sao lại mong tôi đừng cười nhiều?"

"Ví dụ là người khác thì tôi sẽ trả lời là để đề phòng trường hợp răng anh dính rau. Còn vì là anh nên tôi sẽ nói rằng đừng cười, cô ấy sẽ yêu anh mất."

Jungkook bưng dĩa táo đi khỏi, một lát sau Taehyung đã nghe được tiếng nhạc vang lên. Âm thanh trôi trong buổi nhập nhoạng lại bắt đầu thành ra giống một bộ phim Hongkong cũ kĩ, Taehyung chợt bật cười. Cùng là một con người, cùng là một câu nói, nửa tháng trước đến nửa tháng sau đã đảo ngược lại hoàn toàn. Mà nửa tháng đã là nhiều, cùng là một con người, buổi sáng vừa em em anh anh dịu dàng vô cùng, đến tối lại quay về dửng dưng tôi tôi anh anh, cái chính là thậm chí người nghe cũng thấy khó chịu như vướng phải gai trong lòng.  

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Pro