2.

Màu nền
Font chữ
Font size
Chiều cao dòng

"Tránh ra...tránh ra...biến thái, biến thái"

Chính Quốc cho tay chặn ở ngực Thái Hanh, để người cả hai chẳng dán sát vào nhau. Anh sinh ra rất nhiều khí bực tức...đến má cũng phồng lên, gương mặt đầy bực bội nhìn cậu.

"Không tránh thì sao?"

"Không tránh cũng phải tránh"

Chính Quốc chu chu cái môi để ra lệnh cho Thái Hanh, cậu nhìn thấy đáng yêu nên cho tay kẹp cánh môi của anh lại

"Anh à...ngoan đi được không? Cho chúng ta một sự khởi đầu"

Chính Quốc gạt mạnh tay Thái Hanh đang kẹp môi mình ra và đẩy cậu sang một bên để ngồi dậy, song đưa tay chỉnh sửa mái tóc rối bời của mình và nói

"Khởi đầu gì lạ lùng vậy?"

Cách giao tiếp thông thường cậu còn bỏ qua mà giờ cậu đòi khởi đầu? Nghe thật là phi lí đó. Có ai đời thích người ta mà nửa đêm nửa hôm lẻn vào nhà họ xịt hơi mê rồi bắt về không?

Cách làm quen đó của Thái Hanh khiến Chính Quốc không thích rồi, mà đã không thích thì miễn bàn...anh không duyệt đâu.

Thái Hanh nắm tay Chính Quốc lại hỏi, dù sớm biết trước câu trả lời của anh

"Về nhà"

Thái Hanh đúng là đoán không sai, cậu nhẹ cười một cái rồi nói

"Đây chẳng phải là nhà anh rồi sao?"

Chính Quốc lắc lắc đầu, mắt thì tròn xoe khả ái hết chỗ nói

"Vậy chờ em một chút"

Thái Hanh nói xong thì lấy điện thoại gọi cho ai đó. Chính Quốc cũng đứng lại xem cậu tính làm gì

"Luật sư Liêu à, mang giấy tờ sang tên nhà đến cho tôi nhanh lên"

Chính Quốc nhíu mày, Thái Hanh là đang làm gì ấy nhỉ?

"Nhanh thôi luật sư sẽ đến, nhà này sẽ là nhà của anh trong trưa hôm nay"

Chính Quốc mở to mắt đầy kinh ngạc nhìn Thái Hanh, anh đâu phải có ý kêu cậu chuyển nhượng căn nhà này đâu chứ.

"Cậu tưởng tôi thích căn nhà này lắm à...cậu có tin tôi đập nát nó không hả?"

Chính Quốc không thèm cái căn biệt thự này chút nào, nếu thích anh có thể mua đến mấy cái, vậy thì cần chi phải lấy nhà của cậu chứ.

Chính Quốc đâu có muốn dính líu đến Thái Hanh...cho nên những cái liên quan hay là của cậu thì anh chẳng muốn đụng tới hay nhúng vào.

"Đập cũng được...san bằng cũng được. Anh thích làm gì thì cứ làm đi, em không ý kiến đâu"

Thái Hanh thản nhiên nói, còn chân thì bước lại bàn rót một ly nước đưa cho anh uống. Thuốc mê có tác dụng phụ chắc khiến anh khô cả cổ rồi.

Chính Quốc không nhận lấy ly nước, chỉ lườm cậu một cái rồi lại có ý rời đi khỏi nơi đây. Thái Hanh nhanh tay kéo anh lại, bị giữ chặt một lần nữa khiến anh lại sinh khí, không chút kiên nhẫn hạ thấp giọng bảo

"Buông"

"Anh Quốc của em ơi...anh không rời khỏi đây được đâu, cứ cho anh sẽ ra được khỏi phòng nhưng khỏi nhà thì không"

Thái Hanh đảm bảo anh chẳng thể bước ra khỏi cửa lớn chứ nói chi đến cổng chính. Cứ cho là anh kiên quyết về được đến nhà đi, cậu cũng sẽ có cách mang anh về lại cạnh mình thôi.

Thái Hanh cũng sợ Chính Quốc nghĩ đây là cưỡng chế, thành ra ôn nhu hết mực cho anh đừng thấy cậu đang dùng uy quyền áp bức anh.

"Tôi lật nóc nhà cậu lên bây giờ đó, đừng có mà ngăn cản tôi".

Chính Quốc bực rồi nha, anh muốn về mà sao cậu cứ cản? Sống cảnh không tình yêu hạnh phúc lắm à. Anh đã không thích rồi mà còn cứ ép với ép... Yêu thương kiểu gì mà coi anh như trái cam vậy?

"Em kêu người mang thang lên cho anh, anh cứ lật thoải mái, mệt thì em sẽ đưa nước cho anh uống, đau tay thì em xoa cho anh. Nói chung anh chỉ cần chịu ở lại đây, đừng nói là lật nóc nhà...lật luôn cái nhà này lên luôn em cũng không cản"

Thái Hanh hạ giọng lẫn hạ mình, để chứng minh cho Chính Quốc thấy cậu sủng anh đến đâu, thương anh đến mức nào và mong anh đừng đòi đi khỏi cậu mà thôi.

Ngoại trừ trăng sao gì đó không hái được nên Thái Hanh chẳng dám hứa, chứ trong vi phạm và khả năng làm được thì cậu sẽ cho anh tất.

Chính Quốc bắt đầu sợ cậu rồi, cái con người gì mà như chẳng còn thuốc trị, anh chỉ biết lắc đầu bảo

"Cậu bệnh nặng rồi"

"Đúng, em bệnh rồi"

Thái Hanh liền cho tay ôm siết Chính Quốc, lực anh đến mức khiến anh thấy ê ẩm muốn nhúc nhích cũng chẳng nổi.

"Em nhớ anh đến bệnh rồi, anh trị cho em đi, trị cho em đi"

"Cậu đi tìm bác sĩ đi, từng tìm tôi a"

Chính Quốc ra sức đẩy và gỡ tay Thái Hanh ra, anh sắp ngạt thở luôn rồi. Cậu ôm gì mà chặt dữ.

"Nghiêm túc...chúng ta cùng nói chuyện nghiêm túc đi"

Thái Hanh đem Chính Quốc áp thẳng vào tường, nụ cười trên mặt cũng thu lại, giờ đây cậu muốn cùng anh nói rõ và đi sâu vào chuyện của cả hai, thành ra không thể dùng giọng điệu bỡn cợt được.

"Cậu...cậu định làm gì vậy?"

"Anh không có tình cảm với em, em biết...nhưng anh là lần đầu gặp em, có phản ứng như vậy là đương nhiên. Cho nên em mới đề nghị với nhau như thế này"

Thái Hanh ngưng một chút rồi nói tiếp, ở câu sau này giọng của cậu rất chắc...âm lượng cũng vừa đủ, y như bàn chính sự.

"Anh cứ ở lại đây, trong một tháng em không làm anh yêu được em thì anh có thể rời đi. Trong một tháng này em tuyệt không đụng chạm vào người anh, anh chịu không?"

"Có dịch vụ này luôn hả?"

Chính Quốc chớp chớp mắt hỏi, anh không ngờ có chuyện ở một tháng không thương là có thể đi. Mà nghe cũng hay hay đó, giờ thì ba anh cũng chấp nhận rồi...có về nhà cũng chưa chắc ông Điền sẽ chứa, cũng như bây giờ không yêu nhưng sau này thì chưa thể đảm bảo.

Nhìn tính cách của Thái Hanh, tuy có chút trẻ con nhưng nói chuyện trọng đại thì rất có khí chất.

Những lời cậu nói ra không chứa sự đe dọa nhưng đủ khiến Chính Quốc nhận ra cậu quyền lực đến mức nào, thôi thì tránh việc dùng đến vũ lực...anh an phận ở lại chắc sẽ tốt hơn.

"Thôi được...tôi sẽ hạ mình ở lại đây thử một tháng"

Chính Quốc vẫn tỏ ra cao lãnh dù đồng ý với điều kiện của Thái Hanh. Cậu phì cười hôn lên môi anh một cái

"Ngoan lắm, anh Quốc của em ngoan lắm"

Thái Hanh buông xuống nụ hôn chuồn chuồn lướt rồi cười tươi khen Chính Quốc. Anh xùy một tiếng đẩy mạnh cậu ra rồi lại ghế ngồi xuống nghỉ và tự rót cho mình ly nước để uống.

"Anh đói rồi đúng không? Em kêu người nấu gì đó cho anh ăn nha"

Thái Hanh đi lại hỏi Chính Quốc, anh thấy bụng lên tiếng ngụ ý đói thật rồi nên cũng gật đầu.

Nhanh thôi thức ăn đã chuẩn bị xong và mang lên cho Chính Quốc. Thái Hanh gắp một miếng thịt đưa đến trước miệng anh bảo

"A...."

"Làm như tôi là con nít ấy"

Chính Quốc lấy đôi đũa còn lại gõ mạnh lên đôi đũa cậu đang cầm, làm miếng thịt rơi xuống. Thái Hanh chỉ biết ngậm câm ngồi nhìn mà chẳng dám hó hé

"Cậu tên gì vậy?"

Chính Quốc ăn xong một miếng do tự thân gắp thì ngước lên hỏi Thái Hanh

"Thái Hanh...sao? Anh thấy tên em đẹp không?"

Chính Quốc muốn làm hành động muốn buồn nôn trước sự tự tin của Thái Hanh, nhưng rồi lại thôi, anh gắp thêm một miếng thịt để ăn tiếp và nói

"Tên tôi chắc cậu biết lâu rồi nhỉ"

"Ừm...em biết lâu rồi"

Thái Hanh vừa ăn vừa gật đầu, mí mắt nhướn nhẹ lên trả lời Chính Quốc.

"Cậu biết tôi khi nào ấy? Làm sao quen được tôi? Tôi nhớ mình chưa từng gặp cậu"

Trí nhớ của anh rất tốt, dù không nhớ tên cũng chẳng có chuyện quên mặt một ai...

"Em gặp anh là được rồi không phải sao?"

Thái Hanh cười cười, bỏ vào chén anh một cái đùi gà chiên.

"Nói xem, thấy tôi ở đâu?"

Chính Quốc không nghĩ trên đời này lại có người như Thái Hanh, chỉ thấy mặt, không xã giao mà đã yêu thương còn bắt người ta đem luôn về nhà. Chẳng chú ý xem đối phương có chịu không, có vui hay thích không?

Nếu không nhờ Thái Hanh mềm mỏng, biết chừng mực và cho Chính Quốc thấy thoải mái tự tại, thì anh cũng chẳng có chút cảm tình nào với cậu. Vì anh cho cậu là người chỉ nghĩ cho mình, mà người ích kỉ thì không đáng giao thân.

"Quý Châu, lần đó em còn tưởng anh xuyên đến đây từ thời cổ trang đó a"

Chính Quốc nghe xong liền bị sặc, lấy nước uống nhanh rồi vuốt vuốt ngực. Mắt chớp chớp nhìn Thái Hanh

"Cậu nghĩ đi đâu vậy chứ?"

"Anh không biết được anh đẹp đến mức nào đâu...chưa kể toàn thân anh từ trên xuống dưới toát ra sức hút. Em nhìn không rời mắt được luôn"

Chính Quốc lắc lắc đầu, nhìn Thái Hanh kể về lần đầu gặp anh thôi mà không còn chút tiền đồ nào rồi.

"À mà khoan đã...cậu thích tôi chỉ vì tôi đẹp á?"

Chính Quốc thấy mình nghĩ đúng rồi, không sai đi đâu được. Thái Hanh chỉ là thích bề ngoài của anh thôi. Mà mê cái đẹp, yêu bề ngoài thì không ổn rồi...dễ thay lòng lắm.

"Thì nhất kiến chung tình"

Chính Quốc lấy khăn lau miệng, tay thì phớt phớt song cũng uống nước rồi nói.

"Thôi...thôi đi, mấy cái đó không có gì đáng tin hay bền lâu hết. Tôi về đây...coi như tôi chưa đồng ý với cậu đi..."

Chính Quốc thấy không được rồi, mấy cái đó quá mơ hồ. Ai đời nhìn thấy đối phương có một lần rồi yêu luôn trong khi tính nết người ta còn chưa rõ.

Chính Quốc không an tâm dựa vào một người như thế nên đứng lên, cho chân cất bước.

"A...cậu làm vì vậy chứ...bỏ xuống"

Thái Hanh làm sao cho anh rời khỏi đây được chứ, trực tiếp bước theo ôm lấy anh đi lại giường rồi mới đặt xuống.

"Anh ngoan đi...bằng không đừng trách em"

Cậu vỗ vỗ vào gò má của Chính Quốc nói, anh tự dưng lại thấy sợ. Người đang đối diện với anh dường như dám làm mọi chuyện, nếu anh cãi lời có khi nào cậu đè anh ra hiếp luôn không?

"Ngoan...nghe lời em, sau một tháng không thương được em thì rời đi cũng không muộn mà"

Chính Quốc thở ra một hơi bĩu bĩu môi ủy khuất...sao anh lại vướng vào chuyện này vậy chứ? Ông trời hết thương anh rồi sao? Mà cả ba anh còn không đứng về phe anh thì trách ai bây giờ?






Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Pro