Chap 22 : Một bạt tay

Màu nền
Font chữ
Font size
Chiều cao dòng


Nhìn Bae Joohyun rời đi, thân thể Jimin trong nháy mắt lạnh như băng, bọn họ công khai ở trước mặt cậu như vậy. Bae Joohyun nói tùy thời chờ điện thoại của anh, thế mà anh lại không có bất kỳ trả lời nào, không cần trả lời, cậu cũng biết đáp án của anh là gì!

Mới vừa rồi bọn họ đã vậy! Anh cần gì phải để ý có thêm một người phụ nữ ấm giường!

"Lần này anh hài lòng chứ?" Jimin tránh ra khỏi tay của anh, cậu biết anh muốn nhục nhã cậu, mục đích của anh đã đạt tới, từ khi đi vào lễ đường, số mệnh cậu đã định phải bị anh làm thương tích đầy mình!

"Biểu hiện của cậu. . . Không tệ!" khóe miệng Kim Taehyung nhếch lên vẻ tàn nhẫn, đưa tay nâng cằm của cậu lên, ép cậu nhìn vào đôi mắt sắc bén của mình. Từ trong mắt của cậu, anh thành công thấy được bi thương, nhưng, việc này vẫn chưa đủ, so với thù hận của anh, những thứ cậu nhận được đều là tảng băng ngầm, trong ánh mắt ngưng tụ lại sự âm trầm .

"Cậu nói xem tôi nên thưởng cho cậu như thế nào?"

Giọng nói lạnh lùng khiến cả người Jimin run rẩy, trong lòng theo bản năng co rụt lại, thưởng? Ác ma này có thể cho cậu phần thưởng gì chứ? Chỉ tiến thêm một bước nhục nhã mà thôi! Quật cường mở to mắt, cậu không muốn nhìn thấy gương mặt mình yêu trước kia dùng vẻ mặt tàn khốc đối mặt với cậu.

Hành động như vậy khiến Kim Taehyung có chút không vui, không chút nào thương tiếc kéo mặt cậu qua, anh không nghĩ đến sự quật cường của cậu lại hết sức hấp dẫn người!

Vội vàng không kịp chuẩn bị bắt lấy môi của cậu, cuồng bạo giày xéo môi anh đào kiều diễm kia, hơi thở bá đạo khiến Jimin cảm thấy sợ hãi, giữa mơ hồ, cậu lại ngửi thấy mùi hương của một người phụ nữ khác trên người anh. Đầu oanh một tiếng, cậu theo bản năng muốn tránh thoát, nhưng là, lồng ngực anh giống như bằng tường đồng vách sắt, cậu cố gắng thế nào cũng rung chuyển không được!

Dưới tình thế cấp bách, tay nhỏ bé của Jimin vung lên, chát một tiếng, thanh âm thanh thúy nhưng không vui tai vang lên, trên mặt truyền tới đau đớn khiến Kim Taehyung bỗng chốc buông môi cậu ra.

"Con người ghê tởm!" Kim Taehyung hung hăng cầm cổ tay của cậu, cắn răng nghiến lợi nói, người này dám đánh anh, Jimin cậu chính là người đầu tiên!

Được lắm! Nếu dám đánh anh, đương nhiên phải có năng lực chịu đựng cái giá cao của việc đánh anh!

Jimin cũng không dám tin tưởng mình thật đã đánh anh, nhưng cậu cũng không có hối hận. Cái tát này, quả thật làm cho trong lòng của cậu thoải mái rất nhiều! Chỉ là, nhìn sắc mặt trầm xuống của anh, cậu biết, nghênh đón mình, sẽ là quẫn cảnh càng tàn khốc hơn.

Khi cậu cho là mình sẽ bị ác ma này hủy đi không còn một miếng da, một hồi chuông điện thoại di động vang lên nhất thời hóa giải không khí đè nén giờ phút này. Trong mắt Kim Taehyung thoáng qua vẻ tối tăm, hung hăng trợn mắt nhìn Jimin một cái, nổi giận tiếp điện thoại, "Tốt nhất là có chuyện quan trọng!"

Lời vừa dứt, Jimin lại nhìn đến sắc mặt của anh càng thêm trầm xuống, cả người tản mát ra sự lạnh lẽo làm lòng người sợ hãi, trong mơ hồ mang theo vài phần ân cần, nói với đầu kia điện thoại, "Tôi biết rồi, tôi sẽ lập tức tới ngay!"

Nói xong vội vàng cúp điện thoại. Kim Taehyung đang vội vã muốn rời đi, lại nghĩ đến Jimin , thân hình cao lớn lập tức dừng lại, quay đầu lại nhìn người đang nhìn anh, ý hận trong mắt tựa hồ càng thêm nồng đậm.

" Park Jimin , nhớ một tát hôm nay của cậu. Tôi sẽ đòi lại từng chút từng chút trong cuộc sống sau này của cậu!"

Thanh âm như ác ma của Kim Taehyung vang vọng bên tai Jimin , khi Jimin phản ứng, anh đã sớm biến mất ở hành lang giống như một cơn gió lốc.

Nhìn hành lang trống rỗng, thân thể Jimin lập tức xụi lơ xuống, thật giống như thở phào nhẹ nhõm, nếu không phải Kim Taehyung có việc gấp, bây giờ có phải mình đang chịu đựng sự trả thù của anh hay không?

Khóe miệng nhếch lên một nụ cười khổ, cậu biết mình trốn không thoát, nhưng, cũng không hi vọng ở trong nhà cha mẹ, khiến cho bọn họ phát hiện tình cảnh của cậu!

Đồng thời, cậu cũng biết, cuối cùng mình vẫn phải về biệt thự sang trọng kia, chịu đựng sự trả thù của anh! Bởi vì cậu không có lựa chọn nào khác!

Đọc tiếp

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Pro