Chương 2

Màu nền
Font chữ
Font size
Chiều cao dòng

Hơn một giờ rồi mà Quốc vẫn chưa đến. Có chuyện gì vậy nhỉ?

Hướng ánh mắt về phía cuối con đường quen thuộc, Hữu Khiêm giữ chặt bó hoa trong tay mình. Hôm nay là sinh thần lần thứ 24 của người anh yêu, hôm nay là ngày người anh yêu nhất trên đời cất tiếng khóc chào đời và cũng là ngày anh tìm được tình yêu thật sự của mình vào hai năm trước.

Hữu Khiêm vẫn còn nhớ hôm ấy,cái ngày mà ông trời run rủi cho anh và cậu gặp nhau, trên mảnh đất mẫu quốc xa lạ*, hai con người nước Nam tình cờ gặp nhau trên chuyến tàu điện** cuối cùng. Anh vẫn nhớ như in hình ảnh một thanh niên quê mình đứng lên nhường ghế cho cụ già, anh vẫn còn nhớ nụ cười hạnh phúc của cậu khi làm được một việc tốt. Anh nhớ dáng cậu ngủ quên khi xe bắt đầu lăn đều bánh, cậu đứng đó, cách anh chừng vài người thôi nhưng trông cậu thật xa xăm. Xa đến nổi anh có mơ cũng không dám mơ đến, không dám chạm tay đến. Nhưng định mệnh đã giúp anh chạm vào cậu khi có một băng cướp nhỏ lên xe và trấn lột tiền của mọi người. Anh vẫn nhớ lúc đó cậu đã không màn an nguy của mình mà cứu đứa bé con vô tình đụng phải tên cướp, anh vẫn còn nhớ dấu tay in lên mặt cậu, vẫn nhớ dòng máu đỏ tươi chảy dài từ miệng cậu và nhớ cậu đã làm thế nào để gọi cho cảnh sát. Làm thế nào để anh cứu cậu khỏi toán người đó nhưng không biết tự khi nào khi tay cậu nằm gọn trong tay anh khi cả hai lao ra khỏi chiếc xe ấy. Không biết tự bao giờ nụ cười của cậu lại tươi như thế khi bên cạnh anh và cũng không biết tự bao giờ anh cảm thấy bản thân cần phải che chở một ai đó suốt đời. Trời đã cho anh gặp cậu ở miền đất xa, nhưng khi về đến nước Nam, để được ở gần cậu lại là nỗ lực của anh. Hôm nay, là ngày người anh yêu sẽ thuộc về anh mãi mãi.

Nhìn lại bó hoa hồng đỏ rực trên tay mình. Bên trong có một chiếc hộp nhỏ xíu với chiếc nhẫn bạc đơn sơ. Hôm nay Khiêm sẽ cầu hôn Quốc của anh. Cậu sẽ không biết đâu những lần trường cho phép giáo viên nghỉ ngơi, anh đã đi làm thêm thay vì tận hưởng những ngày nghỉ hiếm hoi đó. Cậu cũng sẽ không biết đâu những lần tan trường, anh phải vội vã đi dạy thêm thay vì về nhà tận hưởng cảm giác thoải mái sau một ngày dạy học vất vả. Cậu cũng sẽ không bao giờ biết những việc anh làm đó là gì cái gì, là vì ai.

Tất cả là vì cậu đó, Quốc, vì người mà anh yêu nhất đời.

Anh không giàu sang như người ta đủ để chăm sóc cậu trong sung sướng.

Anh cũng không đủ quyền lực để bảo vệ cậu khỏi tất cả chông gai của cuộc đời.

Nhưng anh đủ tình yêu để yêu cậu cả đời.

Và đủ nghị lực để cùng cậu vượt qua những chông gai trước mặt.

Anh đủ sự chân thành để khiến cậu thuộc về anh.

Anh đủ tự tin để mang lại cuộc sống hạnh phúc cho cậu.

Quốc à! Dù có chờ em cả đời... anh cũng sẽ chờ em!

Mỉm cười và trông về phía cuối đường một lần nữa. Khiêm nhìn xuống bó hồng đỏ thắm trên tay. Hôm nay trời không trong xanh như mọi ngày. Gió vần vũ báo hiệu cơn mưa sắp đến nhưng anh sẽ đứng đây chờ cậu. Sẽ chờ đến khi cậu xuất hiện trước mặt anh.

Hôm nay là ngày 01.09.1937 theo lịch Chúa.

Hôm nay là ngày Điền Chanh Quốc mãi mãi không quên, đến chết vẫn không quên.

Ngày cậu xuất hiện trên cõi đời này.

Và ngày cậu bị bán đi như một món hàng bởi người cha tham vọng của mình.

Ngày nước mắt không còn chảy trên đôi mắt vô hồn.

Ngày... mọi ước mơ của cậu về tương lai đổ xuống bùn lầy.

Hôm nay là ngày 01.09.1937 theo lịch Chúa.

Hôm nay là ngày cưới của Điền Chanh Quốc.

Út ơi ! Đừng như thế ! Họ sẽ đối tốt với em ! Chị thấy... người đó sẽ là chỗ dựa cho em !

Em không cần! Khiêm đang chờ em ...

Út ơi ! Chị xin em! em đừng như thế ! Nếu ba thấy... ba sẽ không tha cho em đâu, và... cả cậu ấy nữa!

Khiêm đang chờ em...

Đôi môi mọng đỏ mấp mái hai tiếng Khiêm. Cậu nhớ anh quá! Hôm nay hẳn anh sẽ ngồi nơi công viên ngày xưa với bó hoa hồng đỏ rực trên tay và háo hức chờ cậu đến. Hai năm yêu nhau, hai năm đủ để cậu hiểu con người chân thực và khù khờ của anh. Hai năm đủ để cậu yêu anh say đắm và xem anh là chỗ dựa tinh thần cho mình. Khiêm của Quốc thật thà lắm, Khiêm của Quốc khù khờ và ngốc nghếch lắm. Anh có nụ cười tươi và đôi vai rộng như cột nhà vuông. Anh có thể cười tươi khi cùng cậu chia nhau ổ bánh khoai mì khi cả hai nép vào nhau khi trời trút cơn mưa. Anh có thể ngơ ngác đứng chờ cậu hàng giờ liền khi cậu bảo rằng phải chờ cậu ở đây, không được đi đâu. Anh có thể liều mình cứu người anh yêu khi nhìn thấy chiếc xe đang lao nhanh về phía cậu. Anh ấy có thể hưởng ứng tất cả những hành động ngốc nghếch mà chỉ cậu nghĩ ra, thậm chí là hùa theo nó. Khiêm của cậu như thế đó, Khiêm của cậu vẫn đang háo hức một cách ngốc nghếch ở công viên ngày xưa. Khiêm của Quốc... tình yêu của cậu...

Út Quốc ơi...

Đặt tay lên bàn tay của em trai mình, Hữu Khánh không biết nói gì ngoài việc nhìn vào đôi mắt trống rỗng ấy. Hôm nay út của cô rất đẹp, thật sự rất đẹp. Những từ hoa mĩ nhất để ca ngợi cái đẹp cũng không thể ca ngợi hết vẻ đẹp của em trai cô lúc này. Út Quốc vốn dĩ rất đẹp với đôi mắt to dài trong sáng nhưng lúc nào cũng ẩn chứa u uất của một gia đình đầy mưu tính, với chiếc mũi cao nhưng hơi mập mạp, với đôi môi mọng đỏ nhưng chưa bao giờ cười tươi, kể từ ngày má mất với làn da trắng nhưng không ánh lên sự rạng rỡ của mùa xuân. Em cô đã đừng rất đẹp, nó tươi sáng như những ánh ban dương chiếu ngoài vườn. Đã bao lâu rồi cô chưa thấy cái mũi chun chun và đôi mắt cong thành lưỡi liềm khi cười của em trai cô. GiỜ đây út Quốc của cô lại mang nét đẹp của một sự u uất buồn bã mà chỉ khi bên cạnh cậu giáo trẻ... vẻ đẹp ấy mới rạng rỡ hơn bao giờ hết. Khi bên cậu giáo, nụ cười của em cô tươi sáng như hoa xuân, bên cạnh cậu giáo, đôi mắt em cô long lanh đến lạ thường, bên cạnh cậu giáo... làn da ấy trắng hồng rạng rỡ biết bao. Cô biết cậu giáo Khiêm yêu em cô, và em cô cũng yêu cậu ấy nhưng... cuộc đời không phải giấc mơ, không phải muốn là sẽ có...

Em cô không thể phản kháng

Cũng không thể kết thúc cuộc đời mình

Cũng chỉ vì cậu ấy...

Em cô...

Út Quốc ơi ! Đừng như thế được không? Chị sẽ tìm cách cứu em về. Chỉ cần cho chị thời gian. Chị sẽ đưa em trở về!

Ôm lấy cơ thể lạnh lẽo của Quốc , Hữu Khánh nói trong nước mắt. Cô sợ lắm cái kết thúc của Quốc, cô sợ lắm cái viễn cảnh sẽ mất em mãi mãi. Út Quốc của cô, người em út ruột thịt mà cô quý, người em mà cô thương. Người em đã dành tình thương của người mẹ, của người anh, của người chị và thay cả tình thương yêu của người ba tàn nhẫn. Út của cô...

Về? Về bằng cách nào hả chị ba ? Có phải em sẽ về nhà giống như chị hai không?

Quá khứ lùi về. Lúc đó... cô cũng nói như thế, cô cũng hứa sẽ mang chị hai cô trở về và cô đã làm được. Nhưng... người nó mang về không phải một Điềm Hữu Lam rạng rỡ đầy sức sống mà chỉ là một Điền Hữu Lam đang bình thản ngủ trong chiếc quan tài đen . Đến khi chết, chị nó vẫn chưa tìm lại được nét bình yên trên gương mặt khắc khổ, đến khi chết, đôi mày của chị nó vẫn chưa được thanh thản, nụ cười vẫn chưa thể nở trên môi. Chết... vẫn chưa phải là sự kết thúc...

Sao cái phận em, cái số em nó khốn nạn thế hả chị ba? Chắc kiếp trước em phải làm điều chi ác lung lắm, thì giờ giời mới đày đọa em như này. Cái giống đàn ông dạ nhân như em làm gì được ai mà trời bắt vạ, em những tưởng em sẽ hơn những người khác, khi em có tình yêu với Khiêm, nhưng em ấu trĩ thật mà. Thoát sao cho khỏi lưới trời hả chị, cái phận em nào có khác gì cái giẻ chùi chân đâu, chùi qua chùi lại, lại mang ra chùi.

Quốc ơi ! Huhuhu, út ơi!

Tân minh hoan hỷ.

Họ tộc vui mừng.

Rộng lòng rộng cửa.

Nghênh tiếp tân lang tân nương.

Bên tai Quốc vang mãi tiếng của người chủ hôn, cậu bước cùng với người đàn ông được gọi là chồng mình. Kẻ mà không nhìn cậu với đôi mắt ấm áp như Khiêm, kẻ đó nhìn cậu với đôi mắt lạnh lẽo, cậu cầm trên tay là bó hoa sen hồng sắc và tinh khiết. Phải thôi... một cuộc hôn nhân toan tính, một cuộc hôn nhân để hai bên có lợi, không có chỗ cho tình yêu tồn tại thì tại sao chú rể lại nhìn người vợ của mình một cách âu yếm được? Nực cười làm sao, ở cái xã hội đốn mạt này, một người đàn ông lại có thể làm vợ cho một người đàn ông. Thế mà hai bên gian nhà khách, tiếng vỗ tay, tiếng chúc tụng, tiếng cười nói vẫn vang lên không ngớt. Quốc cảm thấy khinh thường tất cả, cậu khinh thường người tuyên hôn đang mỉm cười nhìn cậu, cậu khinh thường người trong bộ quần áo tân thời nhất đang nhìn cậu, một lũ mặt trắng mà tim đen, cậu khinh thường những kẻ nịnh bợ đang nhìn cậu, cậu khinh thường người đàn ông già cả, người đàn ông đang chắp tay chúc mừng cười nói đằng xa . Cậu khinh thường tất cả! 

Tiếng trống chiêng khua gõ loạn xạ, tiếng pháo nổ ran vang lên bên tai Hanh. Hắn quay sang nhìn kẻ mà vài phút nữa thôi sẽ trở thành người vợ kế của hắn. Cậu rất đẹp, phải nói là rất đẹp nhưng vẻ đẹp của cậu u uất quá, buồn bã quá. Ánh mặt cậu nhìn hắn, ánh mắt cậu nhìn mọi người, ánh mắt cậu nhìn cha xứ và cả ba ruột của mình... ánh mắt khinh thường, miệt thị. Ánh mắt đó khiến con hổ đang ngủ trong lòng hắn bỗng thức dậy, bắt hắn phải khuất phục ánh mắt đó, bắt hắn phải khống chế nó. Bắt hắn chiến thắng nó. Hắn không phải những kẻ đang xu nịnh bên dưới, hắn cũng không phải người cha bán con của cậu. Hắn muốn nhận lấy cái nhìn ngưỡng mộ của cậu, cái nhìn khao khát của cậu chứ không phải cái nhìn khinh bỉ như thế này.

Môi Hanh khẽ nhếch lên một cách châm biếm. Hóa ra... vợ của hắn là đây ư ? Người sẽ được gọi là cậu Kim nhỏ là đây ư? Một kẻ nhìn người khác với ánh mắt kinh tởm và khinh bỉ.

Tiếng trống chiêng vẫn vang lên không dứt, nhưng cậu không thấy vui, hắn không thấy thích, mọi người không thấy hạnh phúc. Tiếng pháo vang lên thay tiếng khóc trong lòng cậu, thay cậu xót thương cho kẻ ngốc nghếch vẫn đang đợi chờ cậu trong công viên. Tiếng nhạc khóc thương cho cuộc tình tan vỡ, tiếng nhạc chua xót cho thứ gọi là tình ruột thịt, tiếng nhạc đau buồn cho thứ gọi là tình nghĩ vợ chồng.

Chúc hai con bạc đầu tâm ý, bánh niên giai lão, con cháu đầy nhà.

Hai người ở đỡ Quốc quỳ xuống tấm nệm mà dâng trà cho ba mẹ chồng. Người đàn bà nhìn cậu với ánh mắt sắc lạnh kia là mụ gia **** của cậu sao. Thật là đốn mạt mà, hai thằng đàn ông mà con cháu đầy nhà, rồi nay đây, cậu sẽ phải ở trong cái nhà này như một kẻ ăn nhờ ở đậu... Như một món hàng, một vật tin mà ba Quốc đổi lấy để cứu lấy cái sản nghiệp trăm năm.

Phong bao lì xì đỏ, mang may mắn vận vào người. Nào hai đứa, mỗi đứa một tấm.

Đưa hai tay kính cẩn nhận lất phong bao đỏ mà cha chồng đưa cho, Quốc thấy được vẻ hiền từ mà người đàn ông này nhìn cậu. Có lẽ, đây là người duy nhất trong nhà họ Kim mà cậu nghĩ có thiện trong lòng.

Dâng bánh chẻo cho cậu Kim nhỏ ăn đi.

Cắn một miếng nhỏ, Quốc thấy rõ ràng bánh chẻo này sống mà.

Sống ạ.

Sống, sống, haha, nghe chưa bay, cậu Kim nhỏ nói sống thì là sống, rồi con cháu chạy đầy nhà cho coi. Tiếng vỗ tay vang lên không ngớt, tiếng pháo nổ để chúc mừng, tiếng cười nói, tiếng chúc tụng khiến Quốc cảm thấy choáng váng. Cậu muốn nôn mửa quá, cậu kinh tởm quá những cậu nói thừa thải này. Có yêu nhau sao? Có bên nhau ngày nào sao? Sao lại chúc tụng? Sao lại khen ngợi? Xứng đôi? Môn đăng hộ đối? Còn gì nữa không? Hãy khen cho hết đi, hãy khen cho thỏa lòng đi, những kẻ nịnh bợ.

"Rào"

Mưa rồi...

Hình như ông trời cũng thương xót cho cậu.

Ông trời đổ mưa để thương khóc cho cậu và người ấy.

Nhưng... liệu người ấy có ngốc nghếch đợi chờ cậu dưới mưa hay không?

Chiếc xe cưới mui trần nhanh chóng được đổi thành chiếc Renault Monasix model RY2 sang trọng quý phái nhưng cậu không muốn, cậu muốn ngồi trên chiếc xe điện chạy quanh thành phố nhỏ cùng anh, được ngồi ngắm mưa cùng anh và nói đùa cùng anh. Cậu không muốn lên chiếc xe sang trọng này.

Em sẽ bị ướt hết đấy, vợ yêu à.

Bàn tay che chắn phía trên đầu Quốc như một sự bảo vệ khi hắn kéo tay cậu vào chiếc Renault Monasix model RY2***, hắn biết cậu không muốn lên xe, hắn biết cậu chán ghét nhưng hắn muốn cậu làm điều đó. Đối với hắn, cậu có cái gì đó rất đặc biệt, cậu không nhìn hắn bằng đôi mắt khao khát, cậu không nhìn gia tài đồ sộ của hắn bằng ánh mắt ham muốn, cậu chán ghét tất cả, cậu muốn bỏ tất cả và điều đó khiến con hổ mạnh mẽ trong lòng hắn bắt hắn phải biết níu lại, phải biết chinh phục và sau đó sẽ là ruồng bỏ. Đó là cái tôi của hắn, là tự tôn của hắn và là danh dự của hắn.

Tiếng mưa vẫn nức nở... Tiếng khóc trong lòng vẫn nức nở... lòng người nát tan...

Đừng trưng vẻ mặt buồn thảm như thế trước mặt tôi. Nên nhớ là chúng ta mới cưới.

Giọng nói lạnh lùng của người được gọi là chồng, là người mà cậu phải tôn sùng như bầu trời, như hằng sa số những người phận như cậu ở cái xứ An Nam này, vẫn vang lên bên tai Quốc nhưng cậu không quan tâm. Đôi mắt vẫn hướng ra cửa sổ như một lời kêu cứu, một lời cầu khẩn được tự do và đôi mắt ấy vô tình lướt ngang con người đang ngồi co ro trong công viên, con người ấy... con người với chiếc áo vest sờn cũ, con người với mái tóc bờm xờm, con người ngô nghê ấy, ngốc nghếch ấy...

Hữu Khiêm ? Dừng xe lại. Dừng xe lại đi. Khiêm à. Anh Khiêm à.

Đập mạnh vào cửa kính và cố hét lên tên anh, cậu muốn tiếng gọi của mình át cả tiếng mưa, át cả tiếng của tất cả, cậu muốn tiếng gọi của mình đến tai kẻ ngốc ấy, bảo anh về nhà đi, bảo anh đừng đứng ngoài mưa như thế nữa. Khiêm ngốc lắm. Thật đấy. Anh là kẻ đại ngốc mà cậu đã từng yêu. Anh thật rất ngốc!

Hữu Khiêm à. Về đi anh. Về đi.  Anh Khiêm.

Quốc ? Quốc ơi ! Quốc !

Bỏ tôi ra. Anh làm cái gì thế. Dừng xe lại. Dừng xe lại ngay. Dừng xe lại ngay cho tôi. Hữu Khiêm à Về nhà đi. Đừng chờ em nữa. Về nhà đi.

Quốc ! Quốc ơi! Em đi đâu vậy ? Chờ anh ! Chờ anh với Quốc ơi!

Vội vã chạy theo chiếc xe mang người mình yêu dấu dần rời xa. Nước mắt anh rơi tự lúc nào. Anh không khóc, chỉ là mưa làm mắt anh cay, chỉ làm mưa lăn dài trên má. Cậu đang ngồi trên chiếc xe với hoa cưới giăng đầy, cậu vỗ mạnh vào ô cửa kính cùng với tiếng gọi tên anh, cậu bảo anh trở về nhà nhưng làm sao anh về được? Bó hoa trên tay chưa kịp tặng chúc mừng sinh nhật, chiếc hộp nhỏ chưa được cậu mở ra, chiếc nhẫn bạc chưa được lồng vào tay cậu. Làm sao anh trở về? Làm sao anh trở về đây?

Cậu đừng náo động nữa, trời mưa và tôi không thể lái xe được.

Bỏ ra. Bỏ bàn tay dơ bẩn của anh ra. Dừng xe lại ngay cho tôi. Dừng xe lại ngay.

Ngồi yên cho tôi. Cậu bây giờ là vợ của tôi, không phải là vợ của thằng đó, cậu út nhà họ Điền đi học bằng tây về, mà ngay ngày đầu tiên đã dẫn tình nhân chạy trốn, cậu cũng hay nhỉ. Ngồi im và yên lặng cho tôi.

Hanh quát lớn nhưng sự giận dữ của anh không khiến Quốc hoảng sợ, cậu sợ à? Cậu sợ chứ. Nhưng cái cậu sợ là con người ngốc nghếch đang cố đuổi theo chiếc xe cưới này kìa, cái cậu sợ là bó hoa trên tay kẻ ngốc đó đang tan tác, cái cậu sợ là đôi mắt kẻ ngốc đó đã đỏ hoe. Cậu sợ nhiều lắm nhưng cậu không sợ kẻ đang cố giữ mình lại bằng cánh tay rắn chắc, cậu không sợ kẻ được gọi là chồng và cậu càng không sợ sự giận dữ của hắn. Hắn là gì? Hắn chẳng là gì của cậu cả. Hắn cũng giống như ba cậu, hắn là loài ma quỷ!

Bỏ tôi ra. Đừng chạm vào tôi. Không được chạm vào tôi. Hữu Khiêm à. Về đi anh. Đừng chạy theo em nữa. Đừng chạy theo em nữa được không? Khiêm. Đừng chạy theo em.

Quốc ! Quốc ơi ! Đừng bỏ anh ! Đừng bỏ anh mà! Quốc

Mưa vẫn rơi, Quốc đập mạnh vào cửa kính khi nhìn thấy kẻ ngốc ấy ngã sóng soài xuống mặt đường, hoa đã tan tát, hộp quà đã bật mở, nhẫn đã rơi và lăn lóc bên vệ đường. Quà của anh dành cho cậu là nước mắt, quà của cậu dành cho anh là nỗi đau.

Bên kia là pháo hoa...Rộn ràng người đến xem
Họ hàng mừng kết duyên...Còn phần mình là hết duyên

Khốn kiếp.Tất cả các người đều là một lũ khốn kiếp. Thấy không? Vì anh mà tôi ra nông nổi như thế này. Vì anh mà anh ấy phải đuổi theo tôi hàng giờ. Vì anh mà chúng tôi không thể ở bên nhau. Anh là loài ma quỷ. Anh cũng giống như ba tôi, cũng giống như những kẻ xua nịnh. Đám cưới? Đám cưới khốn kiếp. Anh cũng khốn kiếp.

Im ngay!

Tôi không im. Tôi nói sai sao? Anh yêu tôi không? Không. Tôi yêu anh không? Không. Người tôi yêu đang chạy phía sau kìa. Người tôi yêu đang khóc vì tôi kìa. Người tôi yêu là anh ấy, không phải là anh. Người tôi yêu cao thượng hơn anh, người tôi yêu vĩ đại hơn anh gấp trăm ngàn lần kìa! Người tôi yêu là anh ấy. Không phải anh.

Nực cười không. Ngay ngày đầu tiên về làm dâu nhà họ Kim mà cậu dám cao giọng dạy tôi về tình yêu à. Người cậu yêu à? Vậy thì tôi sẽ cho cậu biết, người cậu thuộc về, phải thuộc về và lẽ dĩ nhiên sẽ thuộc về là ai.

Chiếc xe thắng gấp khiến quốc ngã mạnh về phía trước. Trán cậu sưng đỏ và một vết máu nhỏ chảy dài xuống gương mặt đẫm nước mắt nhưng cậu không đau, cậu không đau chút nào. Cậu muốn xuống xe ngay lập tức và chạy về phía người cậu yêu. Đã cách một đoạn khá xa rồi nhưng cậu sẽ chạy, cậu sẽ tìm thấy anh, mặc kệ cái vinh hoa phú quý đang bày trước mắt, mặc kệ lời hăm dọa của ba mình, mặc kệ kẻ được gọi là chồng đó, cậu sẽ chạy theo người cậu yêu!

Nhưng...

Mở cửa cho tôi. Mở cửa ra.

Điền Chanh Quốc. Đáng lẽ tôi sẽ không làm như thế này với cậu, nhưng chính cậu đã khiến tôi phải sở hữu cậu. Tôi sẽ dạy cậu bài học "Cậu thuộc về ai".

Vẫn chưa hiểu nổi câu nói của Thái Hanh thì cơ thể cậu đã bị xô ngã về phía sau một cách mạnh bạo, cơ thể cậu phản kháng với sức nặng đang cố tình đè lên mình. Cậu vùng vẫy, cậu gào thét, cậu đánh mạnh vào mặt hắn như lời cảnh cáo, cậu đánh mạnh vào lưng hắn như sự trừng phạt nhưng chỉ chốc sau, tay cậu đã bị vô hiệu bởi chính cavat của mình.

Thả ra. Anh đang làm cái trò gì thế? Kim Thái Hanh. Nếu anh chạm vào tôi. Tôi sẽ không tha thứ cho anh. Tôi sẽ căm hận anh suốt đời. Thả ra.

Đạp mạnh vào cửa xe nhưng nó bị khóa tự bao giờ. Tay cậu bị trói chặt vào cửa xe còn lại, hắn vẫn đang ở phía trên cậu, vẫn là cái nhếch mép khinh bỉ ấy, hắn nhìn cậu bằng đôi mắt dò xét, đánh giá như đánh giá một món hàng. Hắn vuốt gương mặt trắng trẻo mịn màng của cậu, hắn vuốt đôi môi đang mím lại của cậu, hắn vuốt xuống chiếc cổ cao thanh mảnh và giật mạnh hàng cúc áo kéo dài từ cổ xuống đến eo khiến nó văng tung tóe trong nỗi sợ hãi của cậu.

Anh làm gì thế? Thả ra. Thả tôi ra. Đồ ác quỷ. Đồ khốn kiếp. Anh chẳng khác gì bọn người đó. Tại sao lại đối xử với tôi như thế? Tại sao lại đối xử với tôi như thế chứ?

Mặc cho lời mắng chửi của cậu, Hanh vội vã hôn lấy chiếc cổ thanh mảnh, hôn lấy xương quai xanh quyến rũ và dừng lại nơi nụ hoa hồng phấn xinh đẹp đang phập phồng theo từng hơi thở. Hắn không ngờ làn da của cậu có thể mịn màng đến như vậy, có thể thơm và ngọt ngào đến như vậy. Mỗi chuyển động của cậu khiến cơ thể hắn nóng dần, hơi thở của cậu, ánh mắt cương quyết chống trả của cậu khiến hắn không thể bình tĩnh. Có thể kích thích đến như thế này sao? Có thể nóng bỏng đến như thế này sao? Có thể khiến người ta mụ mị như thế này sao? Hắn không nghĩ nữa, hắn không nghĩ được nhiều nữa, hắn muốn có cậu và hắn muốn cậu biết một điều... cậu thuộc về hắn!

Dừng lại ngay. Khốn kiếp. Dừng lại. Tôi bảo anh dừng lại. Đừng mà. Đừng mà.

Chiếc xe nhỏ bé run lên mỗi khi Quốc đạp chân vào cánh cửa, cậu không muốn, cậu không muốn bản thân mình thuộc về hắn dù là tâm hồn hay thể xác. Cậu không muốn thứ quý giá của mình thuộc về con người như hắn, cơ thể cậu là dành cho Khiêm, tâm hồn và tình yêu của cậu đều dành cho anh, tại sao mọi người lại muốn cướp nó đi? Tại sao lại muốn cướp nó chứ?

Dừng lại. Đừng mà. Ác quỷ. Anh là ác quỷ!.

Đúng! Bây giờ em mới nhận ra sao?

Cắn mạnh vào cổ Chanh Quốc khiến cơ thể cậu co giật vì đau đớn, chiếc áo mỏng manh đã bị xé toạt và ném ra phía ghế trước, Thái Hanh say mê nhìn cơ thể bên dưới mình. Cơ thể cậu rất đẹp, rất hoàn mĩ, rất tuyệt vời. Cơ thể cậu đẹp hơn cả cơ thể của Quỳnh Nga, sự quyến rũ của cậu còn mạnh hơn cô ta gấp trăm lần mặc dù cho đến bây giờ, cô ta vẫn là người tình mà hắn yêu thích nhất.

Dừng lại. Khốn kiếp. Anh chết đi. Anh chết đi. Aaaaaaaaaaa

Cơ thể cậu đau đớn khi tiếp nhận vật thể to lớn đang cố đi vào bên trong mình. Cậu gào thét, cậu vùng vẫy nhưng vật thể đó vẫn ngoan cố tiến vào trong, nó khiến mọi mơ ước của cậu vụt tắt, nó khiến cơ thể cậu cảm thấy dơ bẩn, nó khiến tâm hồn cậu cảm thấy tội lỗi, nó mang lại nước mắt và sự nhục nhã, nó đang giết cậu... từng chút một... từng chút một...

Auw...

Rên lớn khi cơ thể của Quốc đang cố chống trả lại vật thể to lớn của mình, cửa mình nhỏ hẹp của cậu càng thêm khó khăn để hắn tiến vào trong. Tại sao có thể chật đến thế? Tại sao có thể thoải mái đến thế? Mỗi khi hắn tiến vào, cơ thể hắn lại nóng lên nhưng cái nóng này khiến hắn thoải mái vô cùng, mỗi khi hắn chạm vào làn da cậu, hắn cảm thấy rất tuyệt và mỗi khi hắn chuyển động bên trong cậu, hắn cảm thấy tâm hồn mình đang được tận hưởng những hương vị ngọt ngào vô hình nào đó mà hắn không muốn bỏ lỡ. Hắn muốn cậu nhiều hơn, hắn muốn vào bên trong cậu nhiều hơn nữa, được khám phá toàn bộ ngóc ngách sâu kín nhất bên trong cậu, được cảm nhận tất cả hương vị của cậu. Hắn muốn nhìn thấy cơ thể cậu quằn quại bên dưới hắn, hắn muốn nhìn thấy nước mắt khoái cảm của cậu, hắn muốn nghe thấy tiếng rên rỉ thay vì tiếng khóc uất hận của cậu. Và... đôi môi đỏ mọng của cậu nữa... sẽ ngọt ngào lắm nếu hắn chạm vào, sẽ tuyệt vời lắm nếu hắn được khám phá nhưng hắn sẽ không hôn cậu... vì hắn biết... cậu sẽ cắn chết hắn bằng vũ khí cuối cùng của mình.

Hu hu hu. Bỏ ra. Bỏ tôi ra... đau quá hu hu. Đau quá.

Quốc khóc lớn khi bên dưới của mình liên tục co thắt, cậu cảm thấy nơi đó ẩm ướt và cái mùi tanh nồng của máu không thể lẫn vào đâu được xộc vào mũi cậu. Hắn đang tra tấn cậu, đang trừng phạt cậu bằng một thứ ghê tởm nhất. Hắn muốn nước mắt của cậu ứa ra nhiều hơn, hắn muốn máu của cậu tuôn ra nhiều hơn và rồi hắn sẽ cười một cách thoải mái sau khi tìm được khoái cảm cho riêng mình. Hắn thật độc ác, hắn là quỷ dữ trong những câu chuyện mà cậu vẫn được nghe kể thời còn thơ bé, thời mà mẹ cậu vẫn còn sống, chị hai cậu vẫn còn sống, hắn đang giết cậu theo cách của hắn và vì như thế, đôi mắt cậu không bao giờ nhìn hắn mà không uất ức, không căm phẫn, không nhục nhã.

Nhưng cậu không biết đâu, đã có lúc... hắn không muốn nhìn thấy nước mắt của cậu, đã có lúc... hắn cũng không muốn nhìn thấy những giọt máu của cậu...

Thả ra. Thả tôi ra. Hu hu hu aaaaaaaaaa!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!

Cong người khi giải phóng chất trắng đục tội lỗi lên bụng mình trong khi Thái Hanh đang tăng tốc cho những lần di chuyển sau cùng. Hắn đi vào nơi sâu thẳm nhất bên trong cậu, cơ thể hắn run lên vì khoái cảm và hắn thề rằng chưa bao giờ hắn đạt khoái cảm nhiều như thế. Hắn ôm lấy cơ thể lấm tấm mồ hôi đang cố điều hòa lại nhịp thở cho mình. Chanh Quốc đã thôi khóc, em ngước mắt nhìn ra bầu trời vẫn còn đang âm u, nước mắt vẫn cứ rơi, mất rồi... mất tất cả rồi...

Hết rồi... mọi thứ chấm dứt rồi...

* Trong những năm Pháp thuộc, nước Pháp tự xưng là mẫu quốc của Việt Nam

** Xe điện

*** Xe Renault Monasix model RY2

**** Mụ gia có nghĩa là mẹ chồng

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Pro

#taekook