Chương 4: Đám cưới

Màu nền
Font chữ
Font size
Chiều cao dòng

_" Rầm". và cái bình hoa rơi thẳng vào đầu hắn. nó ném một lượt nhiều quá hắn né không kịp.

Chết cha hắn nằm bất động lun ùi. Nó không quan tâm hắn giờ trên người nó có cái gì đâu. Đi tìm đồ mặc trước đã tính gì tính, nó nghĩ chắc hắn làm bộ.

_" Ai biểu, ai biểu, dâm tặc". nó lè lưỡi lêu lêu hắn đi lại tủ đồ.

Hắn không bị gì cả, không làm vậy dễ gì nó tha, con gái gì đâu mà dữ như chằng lửa. mà bé này ác thiệt thấy mình bị vậy mà không hỏi lấy một câu đã vậy còn kêu mình dâm tặc nữa chứ. Nhưng không sau thời gian mình sống chung còn dài mà, hắn nhếch mép cười mà vẫn nằm đó không chịu dậy.

Hôm nay lỡ bị làm người xấu rồi thì tôi cho bé biết người xấu như thế nào.

Nó đã thay đồ xong thản nhiên đi ra, ban đầu nó tưởng hắn cút đi chỗ khác rồi chứ. Nhưng.

_" Oh, no". chuyện gì đây.

Trong phòng bây giờ chỉ còn vài cây nến sáng ở đầu giường. còn trên giường thì khỏi nói đầy hoa hồng. đối với những cặp vợ chồng khác điều này thật lãng mạn nhưng đối với nó........... cái này được gọi là" Quỷ ám".

Nó đã biết người bắt nó về là hắn, tên này thông minh gớm, còn bài đặt đưa ra cái trò đêm tân hôn lãng mạn. nó cười khinh _" Được, tốt thử coi ai sợ ai".

Nó cười hạnh phúc nhìn hắn,tiến thẳng lại giường. hắn đang nằm trên đó đợi nó.

_" Anh iu đợi em lâu không nà, lúc nảy anh có sau không?. Thấy anh vậy em đau long không tả nổi". giọng nó nũng nịu giống một cô dâu nhỏ Đang hạnh phúc thật sự.

Làm bộ gớm nhỉ. Hắn choàng tay lên kéo nó về phía hắn, do mất thăng bằng nó ngã nhào ra người hắn.

Dám lợi dụng sàm sở ta, được lắm.

_" Chồng à chân em đau". Nó nói làm mặt tội nghiệp đưa chân lên cho hắn xem, nhưng thật ra là lấy cái đầu gối nệnh một cái rõ đau vào hạ bộ của hắn.

Mẹ ơi chơi xấu, hắn bị một cú đau điến. mặt mày tái xanh, nhìn nó bằng ánh mắt hình viên đạn.

_" Cô". Mồ hôi ước đẫm trên mặt hắn chỉ có thể ôm cái chỗ đau của mình mà nhúng nhảy cho đỡ đau.

Nhưng nó đá quá mạnh hắn đau muốn khóc mà không được.

Nó nhìn mặt hắn muốn cười lắm chứ nhưng không nó chơi chưa đã.

_" Chồng, chồng bị sau mà mặt mài mồ hôi dữ vầy nè" nó lấy tay lau mồ hôi trên mặt hắn mặt làm bộ đau lòng.

_" Nhiều mồ hôi quá để vợ lấy khăn lau cho chồng". nó nói rồi đi thẳng vào nhà tắm. trong tay đang giấu một thứ vũ khí bí mật.

Hắn nhìn nó không nói được lời nào, được được lắm. ngon ngon rồi. thù này không trả tui không mang họ Hoàng. Không biết nó định giở trò gì đây. Nhưng hắn không còn nghĩ được gì nữa càng lúc càng đau, không phải dùng hết sức đó chứ.

Nó đi vào nhà tắm cười té lên té xuống cho bỏ cái tật ghẹo bổn tiểu thư. Nó ra sức đổ téc.

Đi ra thấy hắn còn đang bò lên bò xuống trên giường. bình tĩnh nhịn nhịn k được cười.

Nó chạy lại lấy cái khăn lập tức lau lên khuôn mặt đẹp trai của hắn.

_" Khụ khụ" hắn ho liên tục đến xanh mặt. hớt ha hớt hải chạy vào nhà tắm.

_" hahahahahahahahahahaha". Nó cười nghiêng ngã như một con điên.

Cái mà nó giấu trong tay hồi nảy là chai dầu nước xanh, nó phát hiện ra hắn rất ghét mùi dầu.

Lúc đi về nó hơi chống mặt nên lấy dầu ra sức, nó thấy hắn nhăn mặt, bịt mũi lại. lúc nó đã biết hắn ghét dầu. nhưng không ngờ khi biết người khác ghét cái gì cũng có lợi thật.

Thứ gì ngươi ghét thì bổn tiểu thư đây thích. Nó lấy nguyên chai dầu mới mở nắp đổ vào trong nước rồi nhúng cái khăn vào. Ra sức vò cho khăn thấm thật nhiều. đem ra Lao hết lên mặt hắn.

Nó đang tưởng tượng chắc bây giờ hắn tức lắm, mắc cười lắm.

Sau hắn vẫn chưa ra ta, không phải chết trong đó rồi chứ.

Nó vào nhà tắm xem tình hình ông chồng đáng ghét của mình như thế nào. Nhưng khi nó vào hắn đã bất tĩnh nằm dưới gạch mặt mài tái xanh không còn chút máu.
_" Á mẹ ơi giỡn xíu xỉu thiệt hả cha". Nó hoảng hốt chạy lại đỡ hắn lên.

Nó biết mình đã giỡn hơi quá thành ra hại hắn. nên nó điện thẳng xe cấp cứu tống hắn vô nhà thương luôn.( k pải nhà thuog djen nke).

Hắn vào trong cũng hơn nữa tiếng rùi nó cũng hơi lo. Nó không ngờ lại đến nỗi nhập viện.

Bác sĩ cuối cùng cũng ra. _" Anh hai, Canh Tân sau rùi?". Ông bác sĩ này là anh hai nó. Cũng là bạn thời cấp 3 của hắn mà nó không biết.

Triệu Lệ Dĩnh ho vài tiếng _" Dĩnh Dĩnh em làm gì mà để chồng mình ngay đêm tân hôn mà phải nhập viện thế". Anh cố tình trêu nó.

_" Em.... Em". Nó không biết phải trả lời sau đời nào lại đi nói là em làm hắn như vậy.

Lệ Dĩnh nghi nghi là do nó làm anh quá rành tính cách em mình mà. Lâm Canh Tân à coi như cậu xui xẻo gặp phải con nhóc này.

_"Thôi em khỏi nói anh cũng biết". anh lắc đầu bó tay với nó.

_" Anh ,em không biết lại ra nông nổi này, à mà anh í có seo hok?.". nó lo lắng hỏi.

Biết lo nữa à lạ nha _" Không sao chỉ tại bị dị ứng với dầu dẫn đến hô hấp không đều nên ngất xỉu thôi".

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Pro