64

Màu nền
Font chữ
Font size
Chiều cao dòng

Chạng vạng hôm sau, về đến thành phố B, Diệp Anh thay đổi thái độ, không để Triệu Nghị lái xe mà ngược lại còn hối người ta về nhà. Thùy Trang biết ý đồ của cô nàng, không nỡ nói toạc, chỉ chu đáo bảo Triệu Nghị về nghỉ ngơi sớm một chút.

Triệu Nghị còn ước gì được đi sớm. Một đứa ế từ trong bụng mẹ như cô, thật sự lo lắng thấy người ta ve vãn nhau nhiều quá thì trong lòng sẽ mất cân bằng.

Bãi đỗ xe nháy mắt chỉ còn lại hai người. Diệp Anh lái xe, chậm rãi vòng ra khỏi sân bay, đi hướng ngược với đường về nhà.

"Vợ, chị có muốn chợp mắt chút không?" Diệp Anh lo lắng hỏi, chỉ sợ Thùy Trang nhìn ra manh mối, "Chừng nào đến em gọi chị."

Vừa rồi trên máy bay đã ngủ hai tiếng, Thùy Trang lúc này không hề buồn ngủ. Có điều thấy Diệp Anh đang hoảng đến mức tay lái cũng nắm không xong, Thùy Trang chỉ có thể phối hợp mà vờ nhắm mắt.

Im lặng suốt một đường, Thùy Trang lại lần nữa thiu thiu ngủ. Đến khi mơ màng tỉnh lại thì ngoài cửa sổ đã tối mịt. Ánh đèn chói mắt lấp lánh, chiếu sáng ngời cả bầu trời đêm.

Thùy Trang nghiêng đầu, nhìn qua sườn mặt Diệp Anh, nhỏ giọng hỏi: "Tới rồi sao?"

"Hơi tắc đường một chút." Đáy mắt Diệp Anh thoáng vẻ tiếc nuối, "Không được về ăn tối."

Dựa theo kế hoạch của cô thì sẽ về nhà mới trước khi trời tối, sau đó lại đến một bữa ăn lãng mạn dưới ánh nến. Không ngờ cuối tuần thành phố B tắc đường từ ngoại ô vào tận nội thành, thời khắc vốn nên là bất ngờ thì các cô còn đang kẹt giữa đường.

"Không sao, cũng không thể kẹt đến sáng mai." Thùy Trang cười khẽ trấn an, "Nếu em mệt thì có thể để chị lái một đoạn.."

"Vợ, chị đói bụng không?" Nghĩ đến Thùy Trang từ giữa trưa đến giờ vẫn chưa ăn cơm, Diệp Anh nháy mắt cảm thấy lo lắng, vừa nói vừa xoay người, "Ghế sau có bánh kem, em lấy cho chị ăn."

"Em ngồi yên." Thùy Trang ngăn lại, "Để chị lấy."

Bánh kem là lúc trước ở khách sạn các cô đóng gói mang đi, vốn định dùng ăn trưa, kết quả để lại đến tận bây giờ. Thùy Trang một ngụm cắn nửa cái, hương bơ thơm ngọt nháy mắt ngập tràn khoang miệng, nỗi sốt ruột khi kẹt xe cũng theo đó biến thành hư không.

"Ngon." Thùy Trang nói, thuận tay đưa nửa còn lại cho Diệp Anh, "Em nếm thử xem."

Diệp Anh quay đầu nhìn vào ánh mắt cười của chị vợ, nhất thời không biết là bơ trong miệng hay nụ cười vợ cô ngọt hơn, trong lòng cũng hớn hở vui sướng, đâu còn chút buồn bực nào ban nãy.

Hai người kẹt trên đường mấy tiếng đồng hồ. Xe chạy đến nhà mới thì đã là mười giờ rưỡi tối.

"Vợ, có phải chị biết hết rồi không?" Diệp Anh do dự mở cửa xe, nhỏ giọng lầu bầu, "Vốn em định cho chị một bất ngờ, nhưng là..."

"Diệp Anh, chị rất bất ngờ." Thùy Trang vội ngắt lời, lại ngẩng đầu nói, "Cảm ơn em đã chuẩn bị quà cho chị. Chị rất bất ngờ, nhất định cũng sẽ rất thích."

Diệp Anh đột nhiên luống cuống chân tay, mặt cũng ửng đỏ một cách khả nghi. Ánh mắt cô mơ hồ đảo một vòng, cuối cùng dừng trên gương mặt Thùy Trang.

"Không cần khách khí mà, vợ."

"Còn thất thần làm gì?" Thùy Trang duỗi tay câu lấy cô nàng, "Mau dẫn chị đi xem nhà mới đi chứ."

"A... Vâng."

"Đúng rồi, em có dọn lò nướng của chị lại đây không?"

"Có dọn."

"Đổi giường mới chưa?"

"Có đổi."

"Ổ mèo của Tiểu Mai thì sao?"

"..."

Diệp Anh im lặng cả buổi không đáp, Thùy Trang đành phải lặp lại: "Tiểu Mai thì sao?"

"Không thích mèo." Diệp Anh oán hận cắn răng, "Vợ chỉ lo nhớ mèo, chỉ lo nhớ mèo."

Thùy Trang bỗng chốc dở khóc dở cười. Đã nói bao nhiêu lần rồi, sao cứ phải so đo với Tiểu Mai mãi làm gì.

"Lòng dạ hẹp hòi."

Diệp Anh bĩu môi, ấn mật mã, vừa đẩy cửa đã nghe được tiếng kêu của Tiểu Mai. Chú mèo đen trốn trong tấm thảm dày, chỉ dò ra cái đầu nhỏ, vô cùng cảnh giác.

"Tiểu Mai?" Thùy Trang kinh ngạc ngồi xổm xuống, tay ôm nhóc con vào lòng, "Nhớ con lắm đó."

Diệp Anh ghen tị liếc mấy lần, lại gọi: "Vợ."

Thùy Trang vẫn cúi đầu xoa Tiểu Mai, như không hề nghe thấy.

"Vợ à." Diệp Anh lại kêu thêm một tiếng, "Em đói bụng, muốn ăn cơm."

Thùy Trang rốt cuộc không nhịn được nữa mà khẽ bật cười, nói: "Nghĩ một đằng nói một nẻo."

Rõ ràng ngoài miệng nói không thích mèo nhưng quay lưng lại mua nhà cây xa hoa cho Tiểu Mai.

"Vợ, yêu chị mới yêu mèo." Diệp Anh đáp hết sức đúng lí hợp tình, "Em mới không thích cục than này!"

"Ờ." Thùy Trang ứng một tiếng lấy lệ, lại xoay người đổi giày. Vừa ngước mắt đã thấy tường phòng khách treo một khung ảnh lồng kính thật lớn. Khung ảnh dài ước chừng ba mét, che khuất hơn nửa bức tường, bên trong bày ảnh cưới lúc trước các cô chụp bên bờ biển, còn là tấm có động tác thân mật nhất.

"Diệp Anh!" Thùy Trang đỏ mặt trừng mắt, "Sao phải treo ảnh lớn như vậy?"

Nếu họ hàng, bạn bè gì đến nhà chơi, vừa vào cửa đã thấy tấm hình hôn nhau lớn như vậy, dù là ai cũng phải xấu hổ!

"Xấu hả?" Diệp Anh nghiêng đầu, "Nhà mới không phải nên trưng ảnh cưới sao?"

Trưng thì cũng được, nhưng không cần trưng tấm lớn như vậy!

"Em gỡ nó xuống trước, đổi sang bức nhỏ đi." Thùy Trang thở dài một hơi, "Mẹ chị giúp em trang trí mà mẹ không thấy có vấn đề gì sao?"

"Không có nha." Diệp Anh lắc đầu, lại giơ điện thoại nói, "Em mới đăng Weibo, mọi người cũng cảm thấy rất đẹp?"

"Em còn đăng Weibo nữa á?"

"A."

Cùng lúc đó, bình luận trên Weibo của Diệp Anh ngập tràn toàn dấu chấm than.

Lén lút trang hoàng mấy tháng, Diệp Anh cuối cùng cũng có cơ hội khoe khoang nhà mới của mình trên Weibo. Nhân lúc Thùy Trang còn chưa chuẩn bị, cô đã trực tiếp đăng một loạt chín bức ảnh, tấm trung tâm nhất vừa lúc chính là ảnh cưới trên tường phòng khách.

Các bạn nhỏ trên mạng chỉ cảm thấy bị chói mù mắt, sôi nổi bình luận:

[Dân mạng A: Mua nhà làm quà sinh nhật, bộ là truyện tổng tài bá đạo gì sao?]

[Dân mạng B: Má ơi, ảnh cưới dài ba mét, cũng quá khoe khoang rồi!]

[Dân mạng C: Khoe khoe khoe, có bản lĩnh thì khoe nhiều chút nữa đi!]

[Dân mạng D: Diệp Anh nghe nói cô tối nào cũng rơi lệ dưới trăng, có thật không vậy?]

...

Ảnh cưới ba mét cuối cùng cũng bị cuộn lại đem cất tủ. Diệp Anh dù rất thích nhưng Thùy Trang nói không, cô vẫn ngoan ngoãn đi đổi hình khác.

Nghỉ ngơi chưa được một tuần, nhà mới còn chưa ở đủ thì Diệp Anh đã nhận được thông báo khởi quay. Phim điện ảnh hợp tác với đạo diễn Lý Bình lúc trước đã lên lịch, địa điểm quay chụp ở Đông Bắc, phim cần lấy rất nhiều cảnh tuyết.

"Đất tuyết nhất định rất lạnh." Thùy Trang chuẩn bị quần áo cho Diệp Anh, lo lắng xem dự báo thời tiết, "Có cần mang vài chiếc quần bông không?"

"Không muốn quần bông." Diệp Anh dính bên người Thùy Trang làm nũng, "Muốn vợ. Sao vợ không thể đi cùng em?"

"Chị cũng phải làm việc mà." Thùy Trang duỗi tay xoa đầu cô nàng, "Ngoan ngoãn đóng phim, tới lúc về hẳn là cũng sắp ăn Tết."

Diệp Anh vừa nghĩ phải tách ra lâu như vậy, mặt lập tức sa sầm, vội ôm Thùy Trang lên giường.

"Diệp Anh, em làm gì vậy, chị còn chưa chuẩn bị hành lí xong!" Thùy Trang muốn đẩy người, nào ngờ bụng đột nhiên cảm thấy lạnh lẽo, áo ngủ bị xốc lên một khúc.

"Thơm thơm bụng." Diệp Anh nâng niu hôn một cái, lại ngẩng đầu, "Phải đi ba tháng, vợ không nhớ em sao?"

Trông lông mày cô nàng chau lại như muốn dính vào nhau, trong lòng Thùy Trang mềm nhũn, dứt khoát để mặc cho người ta dây dưa. Nào ngờ dây dưa này là dây dưa suốt một đêm. Diệp Anh không muốn chịu thiệt, nằng nặc đòi ứng trước lượng của ba tháng tới.

Đã quen với việc chia cách hai nơi, những tin nhắn của Diệp Anh cũng không nhiều bằng trước kia.

Đạo diễn Lý Bình yêu cầu rất nghiêm khắc, thường giữ Diệp Anh lại diễn giải các cảnh quay. Thùy Trang đau lòng cô nàng không được ngủ đủ giấc, mỗi lần gọi video chưa được hai phút đã thúc giục người ta đi nghỉ ngơi.

Hai người ai nấy bận bịu, đảo mắt đã đến cuối năm.

Đồng hồ điểm không giờ, Thùy Trang xách hộp trang điểm, vội vã bước ra từ cửa sau đài truyền hình. Đêm nay là đêm Bình An, đài truyền hình có phát sóng trực tiếp tiệc tối, cô phụ trách nghệ sĩ lên sân khấu cuối cùng, xong việc thì cũng đã trễ thế này.

Tuy là ngày lễ nhưng đêm đông rét lạnh, trên đường cũng không có bao nhiêu người. Phóng mắt nhìn quanh chỉ thấy một ông già Noel mệt mỏi ngồi bên kia đường.

Hẳn là cảm nhận được tầm mắt của cô nên ông già Noel đột nhiên đứng dậy, lảo đảo bước về phía này.

Chuông cảnh báo trong lòng Thùy Trang lập tức réo vang. Đây không phải là thủ đoạn gì mới đó chứ?

Nhưng cô còn chưa kịp nghĩ kĩ thì ông già Noel đã bước đến trước mặt.

"Vợ à." Giọng nói quen thuộc truyền ra từ bộ râu bạc xõa tung, "Chị ra trễ quá."

"Diệp Anh?" Thùy Trang chớp mắt, sợ mình trúng phải thuốc mê mà sinh ra ảo giác.

"Em không phải Diệp Anh." Diệp Anh lắc đầu, lấy từ sau lưng ra một chiếc túi đỏ, "Em là ông già Noel tặng quà cho chị."

Vừa nói, bộ râu giả đột nhiên bị hơi nóng Diệp Anh thở ra thổi bay, xệ hẳn sang một bên, lộ ra gương mặt thật.

"Diệp Anh." Thùy Trang nhỏ giọng gọi, nhớ đến dáng đi khập khiễng vừa rồi của cô nàng, lại lo lắng hỏi, "Chân em bị sao vậy?"

"Em đợi chị bốn tiếng." Diệp Anh mếu máo siết chặt túi quà trong tay, "Chân cũng ngồi đến tê rần."
_____________

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Pro