Chương 34

Màu nền
Font chữ
Font size
Chiều cao dòng


Sau khi uống rượu vào, quả nhiên Kim Taehyung vô cùng nhạy bén, Yang Soobin chưa kịp định hình lại, bóng dáng Kim Taehyung đã biến mất sau ngõ hẻm, trên con đường đã không một bóng người.

Cậu ta lái xe đến đầu hẻm, đậu xe xong thì đi vào con hẻm. Yang Soobin từng đến nhà Kim Taehyung, cậu ta bước đến đẩy cổng rào ra. Cánh cổng vừa mở ra, mùi hoa lê lập tức xộc vào cánh mũi.

"Đội trưởng?" Yang Soobin bước vào, gọi một tiếng.

Cậu ta vừa gọi xong thì cảm nhận được một làn gió thổi vụt qua người, Yang Soobin đưa mắt nhìn sang thì thấy Kim Taehyung đã đứng cạnh cổng. Kim Taehyung đưa lưng về phía cậu ta, cánh tay giống như đang ôm chặt một người trong ngực, trên đất còn có một chiếc mũ tai bèo rơi xuống.

Nghe thấy giọng Yang Soobin, bàn tay đang bám trên ngực Kim Taehyung lập tức siết chặt, Kim Taehyung nhẹ nhàng ôm lấy cô, cánh tay đặt phía sau gáy cô, thấp giọng dỗ dành: "Đừng sợ."

Anh uống rượu, lúc nói chuyện hơi thở anh nóng rực. Trên vành tai Bae Joohyun còn lưu lại xúc cảm từ răng anh, ống tay áo của anh đã được xắn lên, làn da nóng bỏng nơi cánh tay dán vào lưng cô, Bae Joohyun bị anh nhấc bổng lên ôm vào lòng, cơ thể cứng đờ của cô dần trở nên mềm nhũn.

Bae Joohyun đã ngoan ngoãn nằm trong lồng ngực anh, trái tim trống rỗng cả ngày của Kim Taehyung như được lấp đầy, anh ôm Bae Joohyun vào nhà. Trước khi bước vào, giọng nói khàn khàn vì say rượu của anh vang lên, anh nói với Yang Soobin: "Cậu về trước đi."

Yang Soobin: "..."

Yang Soobin vừa nhìn thấy mũ tai bèo đã nhận ra người trong ngực Kim Taehyung là người đã chạy mất lúc ở đầu hẻm. Lúc ấy cách quá xa, cậu ta chỉ nhìn thấy cô mặc quần áo thể thao rộng thùng thình, cơ thể nhỏ nhắn như một đứa trẻ, hoàn toàn không thấy được khuôn mặt.

Thấy Kim Taehyung bảo vệ cô như vậy, Yang Soobin đã lờ mờ đoán được thân phận của cô. Cậu ta vô cùng kích động, cuối cùng cây vạn tuế đã nở hoa, không ngờ đội trưởng giấu người đẹp trong nhà thật.

Cậu ta còn chưa được xem mặt chị dâu! Cậu ta lái xe hai tiếng chở đội trưởng về, lát nữa còn phải ngồi xe buýt trở về, không có công lao thì cũng có khổ lao, cậu ta không thể nào trắng tay trở về như thế được.

Nghĩ đến đây, Yang Soobin lập tức đuổi theo Kim Taehyung gọi: "Ơ, đội trưởng..."

Vừa nhấc chân đuổi theo, cậu ta đã cảm nhận được một ánh mắt sắc lạnh bắn về phía mình. Yang Soobin vô thức nhìn về phía đôi mắt ấy.

Cô gái bị đội trưởng ôm trong lòng, gương mặt trắng nõn lấp ló sau bờ vai anh, chỉ để lộ một đôi mắt hoa đào màu nâu nhạt đang nhìn Yang Soobin chằm chằm. Đôi mắt ấy yêu kiều diễm lệ, đuôi mắt xếch phiếm hồng, nhưng ánh mắt lại sắc bén như dao.

Cô đang nhắc nhở cậu ta không được phép đuổi theo.

Ánh mắt của cô quá sắc bén, Yang Soobin vừa nhìn đã đứng sững lại, cậu ta dõi theo bóng lưng mạnh mẽ của đội trưởng biến mất sau cánh cửa, trong lòng run rẩy.

Là một cô gái vừa xinh đẹp vừa hung dữ.

Kim Taehyung bế Bae Joohyun lên lầu, cơ thể anh đã nóng rực, Bae Joohyun trong ngực lại mát lạnh. Lòng bàn tay anh đặt sau lưng cô, cảm nhận làn da mịn màng và cơn run rẩy nhè nhẹ của cô. Yết hầu Kim Taehyung khẽ động, dưới thân hơi nóng, anh dời tay đi.

Bae Joohyun được Kim Taehyung đặt lên giường, cô ngồi bên mép giường, chân lơ lửng trong không trung. Kim Taehyung quỳ gối ngồi xuống trước mặt cô, anh đặt hai tay bên người cô, ngẩng đầu nhìn cô, đôi mắt đen dịu dàng như nước.

"Tôi phải ngủ một giấc." Sự xuất hiện của Yang Soobin đã ngăn lại cơn xao động, giọng Kim Taehyung khàn khàn, ánh mắt thâm trầm. Anh biết hiện tại mình đã không thể kiểm soát được bản thân, cứ tiếp tục như thế không biết anh sẽ làm ra chuyện gì với Bae Joohyun.

Bae Joohyun ngồi bên mép giường, cổ áo rộng bị xô lệch để lộ xương quai xanh tinh tế. Vừa rồi cô giãy giụa quá kịch liệt, làn da mịn màng đã đỏ ửng lên. Cô nhìn vào mắt anh, dưới hàng mi dài, ánh mắt cô đanh lại.

Kim Taehyung nhìn thẳng vào mắt cô, cố gắng đè nén cảm xúc đang dâng trào trong cơ thể. Anh cởi giày cho Bae Joohyun rồi đứng dậy nói: "Em cũng ngủ một giấc đi. Chờ tôi dậy rồi dỗ em tiếp."

Kim Taehyung nói rồi thì đưa tay chạm vào má cô, lòng bàn tay thô ráp của anh khẽ nựng cô một cái. Cuối cùng anh thu tay lại rồi rời khỏi phòng.

Lúc ra ngoài, anh còn đóng cửa lại. Những cơn gió giống như bị chặn ngoài căn phòng, chỉ còn cảm giác chuếnh choáng say đọng lại. Môi răng anh, bàn tay anh, hơi thở anh, giọng nói anh, ánh mắt anh, tất cả đều đang quanh quẩn trên người cô. Bae Joohyun đưa tay chạm vào vành tai nóng rực, cô vén chăn lên chui vào.

Kim Taehyung tỉnh rượu rất nhanh, lúc anh tỉnh dậy, mặt trời vẫn còn gay gắt, ánh nắng hơi chói mắt. Rượu trong cơ thể đã tan đi, dây thần kinh vẫn co rút đau nhức, Kim Taehyung rời khỏi giường.

Anh nâng cổ tay nhìn đồng hồ, đã là năm giờ chiều.

Tửu lượng của anh tầm trung, bình thường cũng ít khi uống rượu, sau khi uống rượu, máu trong người anh sẽ sôi trào, làn da nóng rực, đến lúc tỉnh rượu, cơ thể sẽ mệt mỏi rã rời.

Trên người dinh dính mồ hôi, Kim Taehyung cởi quần áo bước vào phòng tắm.

Bae Joohyun rất ít khi ngủ trưa, giấc ngủ ban ngày cũng không tốt bằng ban đêm, cho dù đây là khu ngoại thành yên tĩnh nhưng bên ngoài vẫn có tiếng ồn. Có tiếng chuông xe đạp, hoặc là tiếng trẻ con nô đùa, còn có tiếng mèo hoang kêu... Nhưng trong khung cảnh như thế, Bae Joohyun lại ngủ một giấc thật ngon.

Đã rất lâu rồi cô chưa từng có một giấc ngủ tuyệt vời như thế, nhắm mắt lại rồi mở mắt ra, thời gian trôi qua, tinh thần thoải mái, cô nằm giữa chăn nệm mềm mại, lười biếng duỗi lưng.

Giữa tiếng vải vóc cọ xát, cô nghe thấy tiếng nước chảy từ vòi hoa sen trong phòng tắm sát vách.

Căn nhà đã được xây từ lâu, vách tường rất mỏng, tiếng động từ phòng tắm vang lên rõ ràng, giác quan của Bae Joohyun dần dần thức tỉnh. Cô ngửi thấy hương thơm ngọt ngào của hoa lê, nghe thấy tiếng nước nóng chảy qua làn da.

Năm giờ chiều, mặt trời đã nghiêng về phía chân trời, ánh nắng xuyên qua ô cửa sổ nhỏ trong phòng tắm, chiếu sáng một mảng trên mặt đất. Kim Taehyung tắm xong thì vặn vòi hoa sen, anh lau sạch người rồi vừa lau tóc vừa bước ra khỏi phòng tắm.

Kim Taehyung vừa bước ra ngoài đã nhìn thấy Bae Joohyun đang đứng trước cửa phòng ngủ. Cô ngủ một giấc rất ngon, mái tóc cũng hơi rối xù, khuôn mặt nhỏ trắng nõn nổi bật giữa làn tóc đen, đôi mắt nâu long lanh nước.

Mắt chạm mắt, cả hai người đều ngây ngẩn.

Buổi chiều giữa xuân vẫn còn se lạnh, nhưng Kim Taehyung không sợ lạnh, thế nên tắm xong anh chỉ mặc quần short thể thao. Dưới ống quần là đùi và bắp chân rắn chắc, đường cong mạnh mẽ. Nửa người trên để trần, nắng chiều phủ lên làn da anh, dưới cần cổ thon dài là xương quai xanh gợi cảm, cơ ngực và cơ bụng rõ ràng, vai rộng eo hẹp, cả người toát lên hương vị nam tính đầy quyến rũ.

Cánh tay anh thon dài mạnh mẽ, bàn tay đặt trên khăn lông trắng, mái tóc đen đẫm nước. Chiếc khăn che khuất vầng trán anh, khuôn mặt anh tuấn tú, đôi mắt trong vắt có thần.

Nhìn thấy Bae Joohyun, bàn tay đang lau tóc của Kim Taehyung dừng lại. Chiếc khăn trên tay trượt xuống cổ, yết hầu anh khẽ động. Kim Taehyung vừa muốn gọi Bae Joohyun, cô đã quay người bước vào phòng ngủ, đóng sập cửa lại.

Ánh mắt anh bắt gặp vành tai đỏ ửng của cô, trong không khí còn đọng lại mùi lê nhàn nhạt, cơ thể anh lại nóng lên.

Anh không ngờ Bae Joohyun sẽ dậy sớm thế, nên anh quên mất chưa mặc áo.

Bae Joohyun đứng trước cửa phòng ngủ, cửa sổ trong phòng mở rộng, gió mát lùa vào phòng chui qua cổ áo thổi vào người cô. Một lúc sau, bên ngoài vang lên tiếng bước chân của anh. Anh bước đến trước cửa phòng ngủ, giọng nói trầm thấp gợi cảm vang lên.

"Tôi đã mặc quần áo." Anh dừng lại một chút rồi hỏi: "Đến giờ nấu cơm rồi, em muốn đi chợ với tôi không?"

Lúc Bae Joohyun ra khỏi phòng, Kim Taehyung đã đợi cô ở cổng. Anh đã mặc quần áo chỉnh tề, áo tay dài màu trắng, quần thể thao màu xám, trông vừa sạch sẽ vừa thoải mái. Thấy cô chỉ đeo khẩu trang, Kim Taehyung hỏi: "Mũ của em đâu?"

Trong vòng hai tiếng ngắn ngủi, anh đã quên mất mình làm gì lúc uống say.

Bae Joohyun trầm mặc một lúc, Kim Taehyung thấy vành tai cô hơi phiếm hồng, cô ngước mắt nhìn anh nói: "Mũ rơi mất lúc anh cắn tai tôi rồi."

Trong mắt anh hiện rõ vẻ ngạc nhiên.

Kim Taehyung biết khi say mình sẽ làm những chuyện mất lý trí, nhưng không ngờ rằng mình sẽ cắn tai Bae Joohyun, anh nhìn vành tai ửng đỏ của Bae Joohyun, tim bỗng ngứa ngáy, anh cúi đầu bật cười.

"Tôi xin lỗi." Anh cúi đầu nhìn thẳng vào mắt cô hỏi: "Vậy em có muốn cắn trả không?"

Mặt anh kề sát mặt cô, Bae Joohyun có thể cảm nhận được hơi thở của anh, anh đã dịu dàng hơn rất nhiều so với lúc say rượu, nhưng vẫn đủ khiến cô nóng người.

Bae Joohyun cúi đầu né tránh ánh mắt của anh, khẽ nói: "Hòa nhau, lúc trước tôi cũng cắn yết hầu anh."

Nhớ đến lần ở con phố đêm, Kim Taehyung nuốt nước bọt, anh đứng thẳng người rồi khẽ bật cười, nói: "Được thôi."

Hai người rời khỏi nhà đi về phía chợ, đã đến giờ cơm tối, trong chợ tấp nập người qua lại, nhóm người vừa tan tầm và những người già đã đánh cờ xong đến chợ mua thức ăn, con chợ vừa đông đúc vừa ồn ào. Kim Taehyung bảo Bae Joohyun chờ bên ngoài, anh đi vào mua thức ăn.

Đứng trước quầy hàng, Kim Taehyung thi thoảng nhìn về phía Bae Joohyun. Bà lão và những chú mèo con hôm qua đã không còn ở đây, Bae Joohyun đứng trước sạp bán thỏ rừng ở đầu chợ, cô đang ngắm đám thỏ rừng. Bae Joohyun thích những động vật nhỏ, nhưng cô không có thời gian chăm sóc chúng nên cũng không muốn nuôi, chỉ đành đứng xem cho đỡ thèm.

Mua đồ ăn xong, Kim Taehyung rời khỏi chợ. Anh vừa đi ra, Bae Joohyun lập tức đưa mắt nhìn sang. Kim Taehyung bước đến cạnh cô, cô xoay người đi về phía nhà. Anh đi theo sau cô, vệt nắng chiều ngăn cách giữa hai người.

Mặt trời dần khuất bóng, bầu trời trong xanh không gợn mây, vài rạng mây nhạt phía chân trời bị ráng chiều nhiễm vàng óng ánh. Kim Taehyung đi theo sau lưng Bae Joohyun, trước khi bước vào ngõ hẻm, anh nhìn thấy một cửa tiệm cách đó không xa.

Bae Joohyun cúi đầu đi phía trước, gió nổi lên trong con hẻm nhỏ thổi bay mái tóc cô. Bae Joohyun gỡ mũ xuống túm lấy tóc, lúc quay đầu mới phát hiện Kim Taehyung không đi theo mình.

Bae Joohyun giật thót, cô đi hai bước nhỏ trong con hẻm, đợi một lúc nhưng vẫn không thấy Kim Taehyung. Bae Joohyun đội mũ lên chạy về phía đầu hẻm, bóng hình cao lớn của anh xuất hiện trước mắt.

Kim Taehyung đi đến tiệm hoa, anh không ngờ rằng Bae Joohyun sẽ quay lại tìm anh, cô chạy hơi nhanh, ánh mắt tràn đầy lo lắng vì anh biến mất. Nhìn thấy anh, cô dừng lại rồi đưa mắt về phía thứ trong tay anh.

Trên tay anh là một cành hoa hồng màu hồng nhạt, cánh hoa đã bung nở rạng rỡ, tươi thắm mà xinh đẹp. Dù chỉ là một đóa hoa, nhưng vì đứng gần nên Bae Joohyun vẫn ngửi thấy hương hoa thơm ngát.

Cô nhìn đóa hoa hồng, rồi ngước mắt nhìn Kim Taehyung.

Kim Taehyung cúi đầu nhìn bông hoa, sau đó đưa nó cho cô: "Chủ tiệm hoa chỉ nhận tiền mặt, tiền thừa lúc mua thức ăn chỉ đủ mua một nhánh."

Anh tham gia hôn lễ để cô ở nhà một mình, uống say rồi cắn tai cô, cho dù hiện tại cô không còn tức giận, anh vẫn phải xin lỗi.

Tay trái anh cầm thức ăn mà cô thích nhất, tay phải cầm một nhánh hoa hồng, ánh nắng dịu dàng bao trùm lên người anh, trái tim Bae Joohyun đập thình thịch, cô ngước mắt nhìn Kim Taehyung, đôi mắt nâu nhạt sáng lấp lánh.

"Phần còn thiếu, lần sau anh phải đền bù cho tôi."

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Pro