chap 8: có đẹp trai không

Màu nền
Font chữ
Font size
Chiều cao dòng

Lễ chào cờ đầu tuần sáng thứ hai.

Sau khi thầy hiệu trưởng hoàn tất xong bài ‘phát biểu chỉ đạo’ dưới cờ, như thường lệ đại diện ban giám hiệu bắt đầu nhận xét và xếp loại thi đua giữa các lớp trong tuần qua, tiếp theo là đọc danh sách những học sinh không chấp hành nội quy đồng thời đưa ra hình thức kỉ luật.

Tên của mấy lão đại 11B7 đều góp mặt đông đủ.

“Taehyung, Taeyong, Seongwu, Minhyun… lớp 11B7 đánh nhau với Jackson và một số học sinh lớp 12B5, phê bình cảnh cáo trước toàn trường, ghi học bạ xét hạnh kiểm…”

Bên dưới hoàn toàn không có gì bất ngờ, mấy cái tên này cứ cách vài tuần lại xuất hiện một lần.

“Tzuyu lớp 11B1 và Hyebin lớp 11B2, phát sinh gây gổ đánh nhau trong lớp học, phê bình khiển trách trước toàn trường. Hy vọng các bạn hãy phát huy tính tích cực, tự giác học tập, chấp hành tốt nội quy quy định của nhà trường…”

Lời còn chưa kịp dứt, đám học trò đã xầm xì bàn tán xôn xao.

“Tzuyu và Hyebin, trời ạ, hai người bọn họ đánh nhau sao?”

“Đúng đúng, chính là Hyebin, tuần trước còn đại diện thay mặt cho toàn thể học sinh của trường lên bục phát biểu đó.”

“Nghe đồn là vì Taehyung.”

“A tớ biết nè… lão đại đó siêu đẹp trai.”

Yoon Soojin đứng phía sau Kim Jisoo, kéo kéo áo đồng phục của cô: “Soo Soo, thú vị ghê ha?”

Kim Jisoo nhỏ giọng đáp lại: “Soojin, thầy hiệu trưởng đang nhìn về phía bên này kìa.”

Yoon Soojin lập tức đứng ngay ngắn như chiến sĩ tiêu binh, quả nhiên sau đó thầy hiệu trưởng cất cao giọng: “Yên lặng! Em nào còn líu ríu nữa sẽ trừ điểm thi đua của cả lớp.”

Như hòn đá ném vào mặt hồ khuấy gợn sóng lan tỏa, mọi âm thanh lập tức im bặt.

Kim Taehyung đứng ở hàng sau cùng, thiếu niên cao lớn không mặc đồng phục, hai tay đút vào túi quần, như thể người bị nêu tên phê bình không phải là mình.

Ong Seongwu cười hắc hắc: “Kim ca đúng là lam nhan họa thủy mà.”

(*‘Lam nhan họa thủy’ tương đương với câu ‘hồng nhan họa thủy’: người đẹp như nước mang đến tai họa. Gốc câu này là từ sách Tư trị Thông giám. Khi Hán Thành Đế cho Triệu Hợp Đức là em Triệu Phi Yến vào cung làm tiệp dư, thì một nữ quan nói: Đây là cái họa nước, nước ắt sẽ dập lửa. Đây là lời ví von, ví nhà Hán như lửa, còn người đẹp như nước – lam nhan: người đàn ông đẹp.)

Kim Taehyung liếc nhìn hắn, ánh mắt mang theo ý cười nhưng đôi đồng tử đen thẳm sâu như động nước không đáy, Ong Seongwu thức thời ngậm miệng.

Có khi hắn cảm thấy Kim Taehyung đúng là tàn nhẫn vô tình. Hầy, phải nói thế nào nhỉ, nói khó nghe một chút chính là ích kỷ, trời sinh hờ hững lạnh lùng. Bất luận cô gái theo đuổi anh có trả giá thế nào đi nữa, anh cũng là bộ dạng không mặn không nhạt kia.

Cho dù bị người ta ôm hôn, cũng không thấy anh biểu hiện mảy may cảm xúc.

Anh không mở lòng, đối đãi với mọi người hết sức tùy ý. Đừng bảo anh đứng dưới góc độ của bạn gái trước kia mà cảm nhận, cho dù là đám huynh đệ bọn họ đứng ngoài nhìn vào cũng thấy những cô gái đó trong mắt anh chẳng khác nào Tôn hầu diễn trò khỉ.

Đơn phương.

Chẹp, thật sự muốn xem thử bộ dạng sống dở chết dở của Kim Taehyung khi thích một người.

Nhất định sẽ cực kỳ đặc sắc. Ong Seongwu  càng nghĩ càng đắc ý, cười hắc hắc thành tiếng.

Cậu chàng nhàm chán, đảo mắt một vòng lia bốn phía. Xung quanh đều là những gương mặt quen thuộc, không có em gái nào xinh đẹp nổi bật.

Kim Jisoo đứng giữa đám đông, bộ đồng phục trên người rộng thùng thình nhưng sống lưng cô thẳng tắp. Cô gái nhỏ gầy, làn da trắng ngần, cánh tay lộ ra bên ngoài trắng như hoa lê hoa mận.

Ong Seongwu đập đập vai Lee Taeyong: “Taeyong, cậu nói xem bạn học mới đó mặt mũi trông thế nào nhỉ?”
Đã nhập học được mấy ngày, nhưng chưa có ai nhìn thấy mặt cô, hắn đột nhiên đặc biệt hiếu kỳ.

Lee Taeyong khoanh tay: “Liên quan gì tới cậu hả, dạng em gái này không cùng chung thế giới với chúng ta, đừng có chọc cho người ta khóc.”

Kim Taehyung đột nhiên xoay đầu lại, hỏi Lee Taeyong: “Vì sao?”

Anh cau mày, có vẻ cực kỳ thắc mắc.

Lee Taeyong lờ mờ: “Hả, cái gì vì sao? Kim ca cậu nói rõ hơn một chút được không?”

“Vì sao không cùng chung thế giới với chúng ta?”

“Người ta là học sinh giỏi đó, vừa nhìn là biết chính là dạng chơi không nổi.” Hắn nói xong cười hai tiếng, đám bọn họ, đánh lộn hút thuốc uống rượu, có gì chưa từng làm qua?

Sắc mặt Kim Taehyung vô cùng khó coi.

Lee Taeyong  và Ong Seongwu mắt đối mắt: Kim Taehyung thế này là sao nhỉ, câu nào chọc tới cậu ấy? Gần đây đúng là có phần quái lạ chẳng hiểu ra cớ làm sao mà.

...

Hôm nay, trong trường có một trận chung kết bóng rổ tranh giải nhất nhì giữa hai lớp 11B2 và 11B7.

Hong Suzu kéo Kim Jisoo đi xem, Kim Jisoo không muốn đi mấy, cô phải cố hết sức để lấy lại những kiến thức đã học, thứ năm này là đến kỳ thi tháng.

Tam trung quả nhiên không giống với Nhất trung, khoảng thời gian này, hầu hết học sinh Nhất trung đều đang phải vùi đầu miệt mài ôn bài, nhưng bầu không khí ở Tam trung nơi nơi đều đủng đỉnh thoải mái, cả lớp 11B7 chỉ có Park Jinyoung và lác đác mấy nữ sinh còn ở lại đọc sách sau giờ học.

“Soo Soo, đi với tớ đi, năn nỉ cậu đó, đi mà ~”

“Được rồi.” Kim Jisoo bị cô bạn nhỏ mè nheo không chịu nổi, nở nụ cười hiền lành đậy nắp bút lại, cùng lắm thì buổi tối cô thức khuya hơn một chút học bù.

Trước đó, Hong Suzu đã đặt sẵn một đống đồ ăn vặt lên ghế ngồi ở sân vận động để giành chỗ, cô nàng vừa mới kéo Kim Jisoo ngồi xuống, trong sân bỗng vang dậy tiếng hét chói tai. Có người ném bóng vào rổ.

Nữ sinh hàng trước hàng sau đồng loạt đứng dậy ra sức huơ bàn tay cổ vũ bằng nhựa: “A a a a Taehyung cố lên!”

Kim Jisoo bị các cô nàng gào thét đến lỗ tai cũng thấy đau, ngơ ngác nhìn sang.

Cô bị cận nhẹ, khoảng trên dưới một độ, nhìn xa hơi bị nhòe.

Kim Taehyung mặc áo cầu thủ màu đen, trước ngực in số ‘1’ to đùng, sau lưng là hai chữ ‘Taehyung’ nhỏ hơn, cô không thấy rõ lắm nhưng biết đó là anh.

Cho dù toàn sân vận động điên cuồng vì anh, anh vẫn không hề ngẩng đầu nhìn lên khán đài. Trái lại còn có vẻ lơ đãng chẳng mấy tập trung, băng dán cá nhân trên trán đã bị anh gỡ ra, lưu lại một vết thương nông, có một loại đẹp trai phớt đời bất kham đầy hấp dẫn tựa như nam chính bước ra từ các câu truyện tranh.

Mồ hôi xuôi theo xương chân mày chảy xuống gò má. Đôi đồng tử đen láy sâu thẳm hiện ra vẻ bằng lặng thản nhiên.

Đối phương ra dấu xin tạm dừng hội ý, thời gian hội ý cầu thủ hai đội đi vào trong trao đổi chiến thuật.

“Soo Soo, ăn khoai tây chiên không?”

Kim Jisoo lắc đầu.

“Vậy cho cậu cái này nè.” Hong Suzu mở túi nilon, lấy từ bên trong ra một lon sữa Vượng Tử.

Kim Jisoo giơ tay đón lấy, cô biết Hong Suzu không thích uống sữa chỉ thích những loại nước giải khát có ga.

Kim Jisoo vừa mới cắn ống hút uống một ngụm đã thấy Yoon Soojin ôm bụng chạy lên khán đài, nhìn thấy Kim Jisoo, hai mắt cô bạn nhỏ sáng bừng: “Soo Soo!”

Yoon Soojin chen lên: “Cậu xuống dưới giúp tớ lật tỉ số được không? Sáng nay tớ ăn trúng cái gì, bây giờ đau bụng muốn chết, vất vả lắm mới nhịn được tới lúc bọn họ tạm dừng, năn nỉ cậu đó, chỉ cần nhìn động tác ra hiệu của trọng tài rồi lật bảng điểm là được, đơn giản lắm.”

Cô bạn nhỏ chắp tay trước ngực, sắc mặt tái nhợt, trán rịn đầy mồ hôi.

Kim Jisoo hơi căng thẳng, cô chưa từng làm qua chuyện này bao giờ, nhưng tình hình của Yoon Soojin có vẻ không ổn chút nào, Kim Jisoo vội đồng ý.

Cô đi xuống đứng bên cạnh bảng điểm, có một cô bạn lớp B2 gương mặt bầu bĩnh đang đứng ở đó, cười tít mắt bắt chuyện với cô: “Chào cậu, cậu đến lật tỉ số thay Soojin phải không?”

Kim Jisoo nhoẻn miệng cười nhưng sực nhớ mình đang đeo khẩu trang người khác không thể nhìn thấy bèn gật đầu.

Cô bạn kia hướng dẫn: “Đơn giản lắm, lát nữa khi nào thấy trọng tài giơ tay ra hiệu thì cậu lật bảng lên là được, cậu lật phần điểm của lớp tớ.”

Hai lớp ghi điểm chéo cho nhau, cách làm này rất công bằng. Kim Jisoo đưa mắt nhìn con số trên bảng, bên cô là 23, phía cô bạn kia là 38. Khoảng cách khá xa, xem ra Kim Taehyung bọn họ thật sự rất lợi hại.

Tiếng vỗ tay lại vang dội khắp khán đài.

Kim Jisoo giương mắt nhìn. Vị trí này nằm ngay sân thi đấu, tầm nhìn cuối cùng cũng đã rõ ràng. Cầu thủ của B7 mặc đồ thể thao màu đen, B2 là màu xanh da trời.

Ngoại trừ Kim Taehyung, Lee Taeyong và đám Ong Seongwu cũng có mặt đông đủ trên sân.

Đến phiên 11B2 phát bóng.

Kim Taehyung đứng ở góc sân bên trái, ánh mắt lướt qua nơi đặt bảng tỷ số, dừng lại một giây, sau đó nhanh chóng dời mắt đi.

Quả bóng đầu tiên sau thời gian nghỉ giải lao bay vào rổ, cổ động viên 11B2 hò reo điên cuồng. Kim Jisoo theo dấu ra hiệu của trọng tài, lật tấm bảng số ‘4’ lên thay cho số ‘3’.

Bóng bị hai đội vờn trong sân, chưa có bàn thắng thứ hai được ghi.

Bỗng nhiên vang dậy tiếng hò hét của cổ động viên 11B7.

Hai đội tranh bóng quyết liệt.

Bóng chuyền tới tay Kim Taehyung, năm lớp mười một hiện tại, anh cao một mét tám mươi lăm.

Nhồi bóng dẫn bóng vô cùng lưu loát liền mạch, cho dù xem không hiểu gì về môn này, cũng không kìm được phấn khích muốn hét thật to.

Anh thực hiện những cú xoay người làm động tác giả đánh lừa đội bạn, không chuyền bóng cho đồng đội mà tung cú ném dứt gọn từ bên ngoài vạch ba điểm đưa thẳng bóng vào rổ của đối phương.

Cả khán đài im bặt một giây, ngay sau đó tiếng reo hò bùng nổ. Cả nữ sinh của 11B2 cũng đứng bật dậy, lúc này các cô nàng đã quên khuấy mình đến cổ vũ cho ai.

Kim Jisoo nghe thấy cô bạn bên cạnh ‘chậc’ một tiếng, lật bảng điểm lên thành 41.

Song, đây mới chỉ là khởi đầu.

(*Cách tính điểm bóng rổ: khi chơi bóng rổ, đội bóng cố gắng ném banh vào rổ đối phương, ghi 2 điểm và quả banh được trả về đội còn lại. Nếu quả ném bóng được thực hiện ngoài vạch 3 điểm, quả ném đó có giá trị 3 điểm. Một quả ném phạt có giá trị 1 điểm. Kim Taehyung ghi được quả 3 điểm.)

Lão đại của trường vốn nhởn nhơ dập bóng không nhanh không chậm lúc này đột nhiên khí thế phừng phực như khuấy máu gà, rổ của đối phương liên tiếp run bần bật lọt lưới, soái khí bắn ngời ngời ra tứ phía.

Có người la hét tới khàn cả giọng.

Kim Jisoo nhìn sang, lưng áo anh thấm ướt một mảng lớn.

Mấy cầu thủ lớp 11B2 đội bạn bị anh quần cho một trận tức anh ách thiếu điều muốn ném luôn quả bóng vào mặt anh, nhưng không dám.

Ôm cục nghẹn chơi cho xong trận này.

Theo lý mà nói, hai đội đã loại hết các đối thủ khác để giành quyền tiến vào trận chung kết thường thực lực không hơn kém nhau là bao, nhưng hiện tại lại bị người ta hành cho tơi tả mà chẳng hiểu vì cớ làm sao. Nội tâm của các cầu thủ 11B2 không ngừng gào thét hôm nay đúng là một ngày chó gặm mà…

Mặt Ong Seongwu cũng thộn ra giống hệt củ cải muối mắc mưa.

Kim Taehyung bị điên rồi nha, sao có cảm giác hôm nay anh dẫn bóng đặc biệt lả lơi đỏm dáng? Chơi bóng thôi mà có cần phải bạt mạng thế không chứ.

11B7 giành chiến thắng chung cuộc với tỉ số áp đảo.

Cầu thủ B7 cũng cực kỳ cao hứng, hướng về phía khán đài đưa tay lên miệng huýt sáo, lại dẫn tới một trận gào thét chói tai của nữ sinh.

Mấy nữ sinh ngồi ở hàng ghế đầu tiên huơ huơ tay: “Học trưởng, mua nước cho mọi người nè ~”

Ong Seongwu đi tới, đón lấy mấy chai nước khoáng từ trên tay các cô bạn, nhướn mày: “Cảm ơn em gái nha.”

“Taeyong bắt lấy nè.” Ong Seongwu ném một chai qua: “Hơ, Kim ca đâu rồi?”

Lee Taeyong giật giật khóe miệng, ánh mắt có phần phức tạp.

Kim Taehyung đi về phía đặt bảng tỉ số.

Kim Jisoo đang giúp mọi người thu dọn đồ đạc lặt vặt trên bàn đột nhiên có một bóng râm phủ xuống.

Cô ngẩng đầu lên, Kim Taehyung cong khóe môi nhìn cô mỉm cười. Mái tóc đen dày ướt đẫm mồ hôi rơi lòa xòa trên trán anh, toàn thân toát ra sức sống căng tràn như ánh nắng mùa hè.

Anh cứ kỳ quái như vậy mà nhìn cô, trên sân bóng rổ còn rất đông người, Kim Jisoo không kìm được khẽ hỏi: “Có chuyện gì không vậy?”

“Bạn học nhỏ, không cho uống nước bọt à?” Hỏi xong anh mới cảm thấy mấy lời này có thâm ý sâu xa. (*Ý của Kim Taehyung nếu nói đầy đủ là ‘không đưa nước cho anh, anh uống nước bọt sao?’)

Nhưng cũng may Kim Jisoo không hiểu, cô nhíu mày, vô cùng nghiêm túc đưa mắt dòm xung quanh.

Bên cạnh có thùng nước khoáng. Cô lấy từ bên trong ra một chai đưa cho Kim Taehyung, Kim Taehyung không cầm: “Tay đau.”

Đây chính là ngang ngược tác oai tác quái mà. Ban nãy ở trên sân sao không thấy anh đau? Kim Jisoo đặt chai nước khoáng xuống bàn, dùng ánh mắt nói với anh —— anh thích uống thì uống, không thì thôi.

Kim Taehyung cong mắt cười: “Hơ, tính tình nóng nảy như thế?”

Kim Jisoo hoàn toàn bị oan uổng. Cô lớn ngần này, chỉ có một mình anh nói tính tình cô nóng nảy.

Anh chồm người tới trước cầm chai nước.

Lúc cúi đầu, giọng nói trầm khàn mang theo ý cười trêu chọc, hỏi cô.

“Jisoo, tôi có đẹp trai không?”

Anh cố ý đè thấp giọng nói, những lời này chỉ có hai người bọn họ nghe thấy.

“Anh có thể đừng hỏi mấy câu như vầy không?” Người này không còn cần mặt mũi nữa rồi sao?

“Trả lời nhanh nào.” Anh cất giọng uy hiếp: “Nếu không, em có tin bây giờ tôi sẽ lập tức hôn em ngay tại đây không?”

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Pro