Chương 5

Màu nền
Font chữ
Font size
Chiều cao dòng

Tim của Soonyoung đập nhanh vô cùng, nhưng cậu không biết là vì Kang Seoyun đang hôn người khác, hay vì nhiệt độ nóng bỏng đang lưu lại trên mí mắt của mình.

"Cậu muốn làm gì?" Wonwoo kéo cậu đến bên tường, ngay dưới góc khuất của hai người kia.

Dưới ánh đèn có hơi mờ ảo, khuôn mặt của Soonyoung đỏ đến lợi hại, da của cậu rất trắng, xấu hổ hay căng thẳng đều sẽ hiện rõ trên khuôn mặt.

Soonyoung ngơ ngác hỏi: "Sao cơ?"

"Đến bắt kẻ thông dâm." Wonwoo nói, "Hay là rời đi?"

Từ trước đến giờ Soonyoung chưa bao giờ nghĩ tới, sẽ có một ngày mình dính đến bốn chữ "bắt kẻ thông dâm" này.
Một lúc sau, cậu cuối cùng cũng phục hồi lại tinh thần, cứng đờ há miệng, nửa ngày sau mới thốt lên: "Thôi... Chúng ta đi thôi."

Hôm nay là sinh nhật của Kang Seoyun, nơi này có rất nhiều bạn bè của hắn, Soonyoung không muốn làm mọi chuyện quá mức ầm ĩ.

Wonwoo khựng lại: "Được."

Lúc đứng trước cửa phòng KTV, Soonyoung cúi đầu định mở cửa đi vào, thì bỗng dưng Wonwoo quay đầu lại: "Cậu ở đây chờ tôi, tôi vào nói với Hyun Woo một tiếng."

Soonyoung mờ mịt nhìn anh.

Wonwoo vô cùng tự nhiên hỏi: "Không phải là muốn rời đi sao?"

Vì vậy, Soonyoung đứng ở ngoài cửa lẳng lặng chờ anh một hồi, cậu thậm chí còn suy diễn, nếu bây giờ mà đụng phải Kang Seoyun và Song Hajun, thì cậu nên nói cái gì đây.

Nhưng mãi đến khi Wonwoo đi ra, Kang Seoyun cũng chưa có trở lại.
Wonwoo bước đến, trên tay cầm theo áo khoác của anh: "Đi thôi."

Ra khỏi KTV, nhờ vào gió lạnh nửa đêm thổi vào, Soonyoung mới hoàn toàn hồi phục lại tinh thần.
Soonyoung cúi đầu vò vò tóc của mình, hít một hơi thật sâu.

Wonwoo đảo mắt nhìn qua vẻ mặt của cậu, đôi môi mấp máy nhiều lần mới hỏi: "Cậu muốn khóc sao?"

Soonyoung đáp: "Không."

"Trông cậu như muốn khóc vậy."

Soonyoung không muốn khóc, chẳng qua trong lòng cậu có hơi loạn mà thôi.

Cậu nói: "Tôi không sao, cảm ơn cậu đã ra ngoài cùng tôi, để tôi mời cậu ly trà sữa."

Vừa vặn bên cạnh bọn họ có một quán trà sữa, Soonyoung cứ nghĩ chỉ cần mua xong ly này, bọn họ có thể mỗi người mỗi ngả. Chuyện tối nay khiến cậu kích động không nhỏ, cậu cần một chút thời gian để tiêu hóa.

Wonwoo nói: "Ngọt lắm, không uống."

Soonyoung gật gật đầu: "Vậy tôi đi...".

"Đổi thành cà phê đi, " Wonwoo nói, "Ở ngay bên kia có một quán, là cà phê tự pha."

... Hình như Wonwoo và chủ tiệm là bạn bè với nhau, hai người đứng trước quầy nói chuyện đến rất lâu.
Soonyoung ngồi một mình một chỗ, ánh mắt tản mạn không mục đích nhìn về phía khung cửa sổ.

Tiếng cốc va chạm với mặt bàn kéo lại sự chú ý của cậu.
"Không ngọt lắm đâu." Wonwoo ngồi xuống.

"Cảm ơn." Soonyoung nói xong, phát hiện khoảng thời gian này, mình rất hay nói câu cảm ơn với Wonwoo, "Cậu và ông chủ quen nhau sao?"

"Ừm, là bạn, chơi chung một nhóm."

Wonwoo nói, "Quen biết qua game."
Không biết Soonyoung có đang tập trung lắng nghe hay không, chỉ gật đầu.

Cậu nếm thử một ngụm cà phê, bên trong vị đắng còn mang theo vị ngọt, quả thực tốt hơn nhiều so với vị ngọt ngấy của trà sữa.

Một lát sau, cậu đặt ly xuống: "Cậu biết chuyện này lâu chưa?"

Wonwoo khuấy nhẹ ly cà phê: "Không, tôi không thân với bọn họ."

Không thân mà cũng tới tham gia tiệc sinh nhật?

Cậu cho rằng đây là anh em giúp nhau che giấu, nhếch nhẹ khóe môi: "Ừm."
Soonyoung đưa mắt nhìn thoáng qua tờ khăn giấy mà Wonwoo vừa mới đưa cho cậu, cùng với ly cà phê ban nãy.

Soonyoung không nhịn được mở miệng: "Tôi thật sự không muốn khóc."

"Ừm." Wonwoo hỏi, "Cà phê có đắng không?"

Đề tài bị bẻ lái quá nhanh, Soonyoung dừng một chút mới đáp: "Hơi hơi, mà đắng như vậy cũng tốt."

Wonwoo lấy từ trong túi ra một viên kẹo, đưa đến trước mặt Soonyoung.
Là kẹo sữa thỏ trắng, Soonyoung thích nhất là kẹo sữa, lúc nào bên cạnh máy tính của cậu cũng được đặt sẵn mấy viên.

"Sao cái gì túi của cậu cũng có thể biến ra được hết vậy?" Soonyoung xé viên kẹo bỏ vào miệng, không nói cảm ơn nữa, giây phút vị ngọt ngào của kẹo sữa chạm vào đầu lưỡi, tâm tình của cậu bỗng chốc được thả lỏng đi rất nhiều.

Đáng tiếc cậu còn chưa thoải mái được bao lâu, điện thoại di động liền vang lên, là Kang Seoyun gọi tới.

Soonyoung cúi đầu nhìn chằm chằm màn hình vài giây, sau đó tắt máy.
Nhưng Kang Seoyun cũng không hề từ bỏ, tiếp tục gọi thêm hai cuộc, Soonyoung vẫn không trả lời. Sau lần thứ năm bị từ chối, Kang Seoyun mới chịu thôi.

Soonyoung vừa định thả điện thoại xuống, thì nó lại sáng lên lần nữa, lần này là Hyun Woo.
Soonyoung do dự một chút, nhấn nút nhận cuộc gọi.

"Soonyoung, cậu đang ở đâu vậy?" Bên chỗ Hyun Woo khá ồn áo, hắn vẫn còn đang ở KTV, "Ê! Tắt nhạc giùm cái, tôi đang nói chuyện điện thoại với Soonyoung!"

Soonyoung không trả lời, hỏi ngược lại: "Có chuyện gì sao?"

Hyun Woo sửng sốt một chút: "À, là... Kang Seoyun uống say, cứ muốn đi tìm cậu."

Ở bên kia, Kang Seoyun đang buồn ngủ dựa vào ghế sa lông, đột nhiên giật mình một cái, sống lưng thẳng tắp, nhào tới bên người Hyun Woo: "Soonyoung? Bảo bối của tôi?

Soonyoung đang ở đâu? Soonyoung... Tại sao không trả lời điện thoại của tôi?"

Hyun Woo cười, mắng một câu thô tục: "Đây đây, điện thoại cho cậu, tự đi mà nói."

Soonyoung chưa kịp chuẩn bị thì đã được nối máy với Kang Seoyun.

"Bảo bối? Bảo bối?" Kang Seoyun kêu hai tiếng, sau đó giơ điện thoại lên, híp mắt nhìn kỹ, xác định là vẫn đang trò chuyện: "Soonyoung, em đừng mặc kệ anh mà."

Từ trước đến giờ tửu lượng của Kang Seoyun đều không tốt, nghe giọng điệu này của hắn có vẻ như đã say quắc cần câu rồi.

Cậu thật sự không có gì để nói với con ma men này, Soonyoung nhẹ nhàng thở dài: "Anh say rồi."

"Anh biết..." Kang Seoyun mơ hồ không rõ mà trả lời, "Anh biết, anh say rồi, nên làm em không vui, lần sau anh sẽ không uống nữa... Bảo bối, em đến đưa anh về đi."

Âm thanh phía sau vô cùng ầm ĩ, Soonyoung nghe được tiếng ồn ào của những người đứng bên cạnh Kang Seoyun, Hyun Woo còn đang la hét muốn quay lại bộ dáng say rượu này của hắn.

Soonyoung kiên nhẫn: "Em không quay lại đâu, anh đưa Hyun Woo nghe điện thoại đi."

"Tại sao?" Kang Seoyun say đến nói luyên thuyên, "Không được, em không trở lại anh sẽ chết mất."

Âm thanh phía sau càng lúc càng ồn ào, khiến cậu cực kỳ đau đầu.
Cậu không muốn để người xung quanh cười cợt nữa, chỉ có thể mềm giọng nói: "Anh có nghe lời em không?"

Wonwoo nhét hai tay vào trong túi, dựa người về phía sau ghế nhìn cậu.
Kang Seoyun suy nghĩ một hồi: "Nghe."

"Vậy thì đưa điện thoại cho Hyun Woo." Soonyoung nói, "Ngoan."

Rốt cuộc Hyun Woo cũng cầm lại điện thoại, Soonyoung nói rõ với hắn là đêm nay mình sẽ không trở lại, hi vọng Hyun Woo có thể giúp cậu mang hắn về phòng ngủ.

Lúc cúp điện thoại, cậu vẫn nghe thấy Kang Seoyun liên tục gọi tên mình.

"Ngoan?" Wonwoo châm chọc, hạ khóe miệng, "Cậu dỗ con nít à?"

Soonyoung nói: "Ma men với con nít không khác gì nhau hết."

Khác nhau rất lớn, " Wonwoo lạnh nhạt nói, "Trẻ con sẽ không ngoại tình."

Soonyoung khẽ nhíu mày, không biết có phải là do ảo giác của cậu hay không, cậu cảm thấy sau khi nhận xong cuộc điện thoại này, cách nói chuyện của Wonwoo liền thay đổi.
Tuy Wonwoo nói không sai, nhưng lúc này lại nói như thế, không khác gì chạm vào vết thương của cậu.
Soonyoung giật giật khóe miệng:

"Cũng đúng.

Điện thoại di động đặt ở trên bàn bỗng nhiên rung nhẹ một cái, là Kang Seoyun gửi một cái ghi âm tới.
Soonyoung nhấn mở tin nhắn, bởi vì chưa kịp đưa lên tai, nên gần như đều bị người kế bên nghe được, toàn là mấy câu lảm nhảm linh tinh.
Mấu chốt là âm thanh phía sau của Kang Seoyun còn mơ hồ lẫn lộn với giọng của Song Hajun nữa, một tiếng "anh" vừa ngọt xót vừa thân mật, có thể nghe ra được hai người đang đứng rất gần nhau.

"Thế bây giờ là cái gì?" Wonwoo nói, "Con nít không tìm được đồ chơi à?"

Nhiều người bị phản bội rất thích tìm bạn bè để tâm sự, cũng hi vọng có thể nghe thấy bạn bè bất bình chửi rủa thay mình.

Nhưng Soonyoung thì không, cậu không thích mang vết thương của mình ra cho người khác xem, cậu đã quen chịu đựng một mình từ lâu rồi.
Hơn nữa ở trong cái ví dụ kia của Wonwoo, cậu chỉ là một món đồ chơi. Rất có thể là do Wonwoo lỡ miệng, cũng không có ý gì khác, nếu là lúc thường thì cũng chẳng phải việc gì lớn, nhưng lại nói vào ngay lúc này, Soonyoung vẫn cảm thấy có hơi khó chịu.

Bây giờ cậu mới chợt nhớ ra, mình và Wonwoo không hề thân thiết, ngay cả bạn bè bình thường cũng không bằng.

"Có lẽ vậy." Soonyoung cất điện thoại di động, đứng dậy, "Muộn lắm rồi, vậy tôi về trước, nói chuyện với cậu sau, cảm ơn đêm nay đã giúp tôi."

Soonyoung đi tới trước quầy thanh toán, chủ quán đưa hoá đơn cho cậu, Soonyoung thuận tay nhét vào trong túi.

Cậu bước ra khỏi quán cà phê, mới vừa đi được hai bước, liền nghe thấy chuông gió treo ở trước cửa tiệm vang lên một tiếng, sau đó cánh tay của cậu bị một người kéo lại.
Lòng bàn tay của Wonwoo rất nóng, Soonyoung bị anh kéo đến sững sờ.

"Xin lỗi." Wonwoo vẫn giữ vẻ mặt lạnh lùng kia, nhưng lời thốt ra lại là nhận lỗi, "Là tôi sai."

Soonyoung mở to mắt ra nhìn anh, có chút mờ mịt: "Không có gì, không cần phải xin lỗi..."

Wonwoo lấy tất cả kẹo sữa thỏ trắng còn trong túi, nhét hết vào lòng bàn tay của Soonyoung.
"Tất cả đều cho cậu." Anh nói, "Đừng giận."

Soonyoung trở lại ký túc xá, bỏ tất cả kẹo sữa lên trên bàn máy tính.
Bạn cùng phòng nghe thấy tiếng động, quay đầu lại nhìn, nở nụ cười: "Kẹo thỏ trắng sắp phá sản, bắt đầu bán lẻ rồi hả?"

"Không phải, là người khác cho."

Bạn cùng phòng "Ồ" lên một tiếng thật dài: "Kang Seoyun cũng keo dữ vậy, mua cho cậu có mấy viên."

Soonyoung không thích thể hiện tình cảm trước mặt người khác, lúc thường bạn cùng phòng nhắc tới Kang Seoyun, cậu sợ câu chuyện này sẽ kéo dài đến vô tận, nên đều ậm ừ cho qua chuyện.

Cậu cầm lấy áo ngủ đi vào buồng tắm, giải thích: "Không phải anh ta, là của một người bạn khác."

"Ồ, à đúng rồi, tối nay tôi muốn ra ngoài đi chơi đêm." Khóe miệng của bạn cùng phòng đều sắp ngoác đến mang tai, "Hôm nay là sinh nhật của Kang Seoyun, tôi còn tưởng cậu sẽ không trở về chứ."

Soonyoung cười cười, không lên tiếng.
Lúc tắm xong đi ra, bạn cùng phòng đã rời đi, Soonyoung nằm dài trên giường, mới phát hiện điện thoại di động đã ngập tin nhắn.

Kang Seoyun gửi cho cậu vô số ghi âm, có dài có ngắn, có cả mấy cái biểu tượng cảm xúc nữa.

Sau khi Kang Seoyun uống say rất khác với người thường, người khác say là ngã đầu liền ngủ, còn hắn thì sung như được bơm máu gà vô vậy.
Soonyoung tùy tiện vuốt màn hình, không muốn mở một cái ghi âm nào lên cả.

Cậu không muốn nghe thấy giọng của Kang Seoyun, càng không muốn nghe thấy giọng của Song Hajun, cậu còn muốn đêm nay có thể ngủ yên một giấc.

Soonyoung thoát khỏi khung trò chuyện, vừa định đóng Kakaotalk, bỗng dưng nhìn thấy một số "1" to đùng trên icon bạn bè.

[Wonwoo yêu cầu thêm bạn bè, tin nhắn đi kèm: Jeon Wonwoo]

Xung quanh đều là bạn bè quen biết nhau, Soonyoung cũng không tò mò Wonwoo lấy được Wechat của cậu từ đâu, trực tiếp chấp nhận lời mời, thuận tay sửa lại tên anh.

[Wonwoo: (giọng nói)]

Dưới ánh sáng điện thoại, Soonyoung mím môi, nhấn mở một đoạn ghi âm vỏn vẹn hai giây ra.
"Đừng giận nữa, đi ngủ sớm một chút."

Giọng của Wonwoo rất trầm, còn lẫn với một chút tiếng nước, hẳn là đang tắm.

Đột nhiên Soonyoung cảm thấy hơi buồn cười, rõ ràng là Kang Seoyun ngoại tình, tại sao Wonwoo lại luôn nhận sai chứ.

Lại nói... Wonwoo cũng không có làm gì sai cả.

[Soonyoung : Tôi không giận, cậu cũng đi ngủ sớm đi.]

Ở phía bên kia, Wonwoo đứng dưới vòi hoa sen, xem đi xem lại tin nhắn này rất nhiều lần.





Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Pro