32. Anh rất yêu em

Màu nền
Font chữ
Font size
Chiều cao dòng

Tôi vậy mà thật sự gặp lại được Seung Hyun !
Anh ấy đứng ở phía trước cách đó không xa nhìn tôi chằm chằm, bình thường anh luôn cao ngạo, lạnh lùng, oai phong nhưng lúc này nhìn dáng vẻ anh nhìn vô cùng chật vật, trên gương mặt anh thậm chí còn có một vết thương nhạt nhạt màu hồng chưa phai của vết máu.
Anh ấy làm sao vậy?
Chẳng lẽ Seung Hyun cùng người khác đánh nhau sao ?
Nhưng mà Seung Hyun với gương mặt như thế kia thì ai có thể nhẫn tâm động thủ đây?
Tôi hận chính mình, tại sao khi nhìn thấy vết thương trên mặt anh thì lại đau lòng và thương tiếc!
Tôi cắn răng cúi đầu độc ác không cho mình nhìn Seung Hyun nữa, sau đó xoay người sải bước nhanh chóng trở về. Anh ở chỗ kia chặn đường đi tới nhà vệ sinh thì tôi cũng không cần đi vệ sinh!
Tôi không thể trêu chọc anh thì không thể trốn tránh anh sao!
Nhưng tôi chưa kịp bước được hai bước, Seung Hyun đã vọt tới bên cạnh tôi dùng sức kéo cánh tay tôi lôi tôi vào một căn phòng trống không người tối tăm gần đó.
Cho nên, một màn cũ lại diễn lại một lần nữa!
Vào phòng, Seung Hyun đem tôi chống đỡ ở trên tường, sau đó nhanh chóng đè miệng lên môi tôi với tất cả sức lực không cho cự tuyệt mà hôn. Tôi bị Seung Hyun đè vững vàng ở trên vách tường không cách nào nhúc nhích được, cảm thụ những nụ hôn như mưa của Seung Hyun trên môi tôi, trên mắt, trên mũi, trên gương mặt cùng với trên cổ tôi.
Tôi cảm thấy với sức lực của Seung Hyun đang hôn tôi, thì nhất định cổ của tôi bị lưu lại dấu vết.
Tôi thở dốc không dứt, mở miệng nói với Seung Hyun :

"Buông tôi ra!"

Seung Hyun hơi bực tức đem cái miệng đang gặm mút cổ của tôi ra, nhưng lại đem đôi môi đó đưa lên môi tôi và lại dùng sức mút lấy, không để cho tôi có cơ hội lên tiếng nữa.
Qua nụ hôn của Seung Hyun , tôi cảm nhận được một mùi rượu nồng nặc. Xem ra anh ấy thật sự uống rất nhiều rượu.
Tôi dùng sức nghiêng đầu né tránh cái hôn của Seung Hyun , đôi môi Seung Hyun vừa đúng dính vào lỗ tai tôi, Seung Hyun lẩm bẩm nói với tôi:

"Krystal , em nói đúng lắm , anh thật sự đã bị em phá hủy thật rồi! Anh không quên được em, đã sớm không quên được rồi! Hình như anh càng muốn để em xuống, thì lòng của anh lại càng đau giống như dùng dao từng nhát từng nhát dùng sức đâm vào, anh thống khổ hận không thể tự mình giết chết mình để được giải thoát! Anh xin lỗi, Krystal ! Buổi sáng hôm đó anh thấy em cười tươi tắn khi từ phòng của huynh trưởng em ra ngoài, nghe hai người trò chuyện thân thiết, và còn ánh mắt của huynh trưởng tràn đầy yêu thích nhìn em, anh liền ác tâm nghĩ rằng , từ nay về sau anh ta nhất định sẽ thay anh chăm sóc cho em thật tốt! Anh có thể yên tâm rời đi rồi! Nhưng là anh không nghĩ tới......"

Không đợi Seung Hyun nói xong, tôi cũng đã không cách nào khống chế được cơn phẫn nộ của mình, hung hăng giơ tay tát một cái nảy lửa lên mặt anh!
Tôi thụt lùi đến cạnh cửa, lạnh lùng nhìn Seung Hyun :

"Choi Seung Hyun , ngay cả cơ hội giải thích anh cũng không cho em, liền tự mình cho là đúng, cho là em và Tae Min đêm đó có cái gì sao , anh căn bản là đang cố tình tìm một cái cớ, một cái lý do dối trá để mà chia tay em! Seung Hyun , cho dù em đã từng lên giường với anh, nhưng em không phải loại người tùy tiện gặp ai cũng có thể “lên giường”! Choi Seung Hyun ! Anh nhớ cho kỹ, em hận anh! Em sẽ không tha thứ cho anh!"

Seung Hyun thống khổ dùng đôi tay che mặt cúi đầu giống như một con thú bị thương đang vật vã. Khi Seung Hyun nâng đầu lên, trên mặt đậm nét bi thương. Anh đưa ánh mắt thẫn thờ nhìn tôi, gằn từng tiếng từng tiếng:

”Nhưng mà Krystal Jung à , anh yêu em! Anh vẫn yêu em! Anh vĩnh viễn yêu em!”

Lời nói của Seung Hyun giống như ma chú, làm cho tôi rơi xuống địa ngục không thể hồi sinh!.
Tôi muốn kêu lên nhưng không có một âm thanh nào phát ra, chỉ có thể hoảng hốt đẩy cửa, điên cuồng chạy ra ngoài. Seung Hyun , anh yêu em mà lại như thế này sao? Anh yêu em mà lại có thể đem đến cho em những tổn thương kia? Vậy thì anh có thể biến em thành vị hôn thê của anh được không? Không Seung Hyun à ! Coi như những tổn thương kia có thể bù đắp, coi như có thể biến em thành vị hôn thê của anh, nhưng mà còn bé cưng, anh có thể đem bé cưng trả lại cho em sao! Tôi chạy đến phòng vệ sinh, tay run run lạnh như băng, tôi nỗ lực ổn định lại tâm tình của mình, sau đó soi gương sửa sang lại mình. Trên cổ của tôi có một hàng vết hôn nho nhỏ hồng hồng. Tôi dùng sức kéo cao cổ áo để che kín những dấu vết này. Đang lúc tôi vội vàng hấp tấp chỉnh trang lại, Sulli đẩy cửa ra đi vào!
Khoảnh khắc tôi thấy Sulli , cảm xúc đang căng thẳng trong nháy mắt được buông lỏng xuống, tôi cũng không nhịn được nữa cả người xụi lơ ngồi bệt xuống đất. Sulli hốt hoảng đi tới bên cạnh tôi, gắng sức đỡ tôi từ mặt đất đứng lên, sau đó lại lúng ta lúng túng lau nước mắt cho tôi, lại hoảng hốt hỏi tôi rốt cuộc xảy ra chuyện gì, chẳng lẽ ở “High2” này có người to gan lớn mật ở phía sau mọi người ăn hiếp tôi!
Tôi chỉ là không nói tiếng nào cứ thế chảy nước mắt, cái gì cũng không nói được. Sulli cực kỳ tức giận nói:

" Có phải cậu lại gặp phải Seung Hyun hay không!"

Tôi giật mình ngẩng đầu nhìn Sulli , sau đó từ từ gật đầu một cái. Sulli tức giận nói:

"Tên Choi Seung Hyun đó , toàn bộ chúng ta coi như nhìn lầm anh ta rồi ! Anh ta loại bị thần kinh, tớ cùng với Tae Min đi rửa tay gặp anh ta, nào có trêu chọc gì anh ta đâu, nhưng anh ta vừa thấy chúng tôi, không nói hai lời liền xông lên vung quả đấm, còn nói với Tae Min mấy câu lộn xộn lung tung ví dụ như “cậu dám phụ lòng cô ấy sao”, “vậy mà tôi cảm thấy giao cô ấy cho cậu là tốt nhất”, “cậu lại đối xử với cô ấy như... như... như vậy”, vân vân và vân..., lúc ấy tớ cùng Tae Min bị đơ toàn tập, Tae Min cậu còn đang ngẩn người nên chưa ra tay!
Chờ Tae Min hồi hồn cho anh ta một đấm, anh ta giống như bị ma chướng vậy, ngơ ngác bất động, sau đó đột nhiên bỏ chạy không thèm quay đầu lại, hoàn toàn giống một kẻ điên! Chẳng qua bây giờ tớ nghĩ lại anh ta vừa rồi điên khùng chạy về hướng phòng của chúng ta đó! Nhất định là Suzy miệng rộng nói cho chồng của cô ta biết phòng của chúng ta ở đâu, nếu không Seung Hyun làm sao biết đi đâu!"

Tôi nghe Sulli nói mà trong đầu loạn thành một đống. Tôi hốt hoảng giải thích với Sulli :

"Sulli , tớ cùng Tae Min không có xảy ra bất cứ chuyện gì, cậu đừng nghe Seung Hyun nói bậy! Anh ta cái gì cũng không biết mà còn tự cho là cái gì mình cũng biết!"

Nét mặt Sulli cứng lại nhìn tôi một lát sau đó liên tiếp gật đầu mà nói:

"Cậu không cần phải vội vã giải thích, trong đầu tôi đây còn chưa có phản ứng kịp đấy. Lần này toàn bộ câu chuyện cũng thông rồi , thì ra Seung Hyun nói “cô ấy” chính là cậu Krystal Jung !"

Xong rồi ! Cảm giác giống như không đánh đã khai rồi!
Tôi sợ Sulli hiểu lầm tôi cùng Tae Min có chuyện gì nên vội vàng nóng nảy giải thích tiếp:

"Sulli cậu hãy nghe tớ nói, chuyện thật không có phức tạp như thế, tớ theo Tae Min ......"

Sulli không nhịn được cắt lời tôi:

"Krystal nè, đây là lúc nào rồi mà còn quan tâm cho người khác hả, cậu không thể để ý đến chính mình hả! Tớ đã sớm biết cô gái mà Tae Min thầm mến là cậu rồi, cậu cho là đôi mắt không đem đi luyện ở lò luyện đan thì không nhìn được sao !"

Tôi nghe Sulli nói xong có chút sững sờ, tôi nói:

"Sulli , cậu không phải là người, cậu là quỷ ! Cái gì cậu cũng biết nhưng lại cũng không nói cho tớ là cậu biết, còn hại tớ lo lắng đề phòng sợ làm cậu tổn thương!"

Sulli nói:

"Chuyện trước kia bỏ qua đi ! Krystal , tớ hỏi cậu, Seung Hyun nói đem cậu để lại cho Tae Min là có ý gì? Tớ thật sự không hiểu, ở trong mắt anh ta cậu là người có thể đưa cho người khác sao!"

Ánh mắt của tôi bắt đầu mất tiêu cự. Tôi mờ mịt nói với Sulli :

"Sulli à , ngày mai tớ sẽ đi, tớ không sẽ bao giờ... nhớ tới anh ấy nữa, tớ sẽ quên anh ấy, thật đấy ! Tớ không muốn xát muối vào vết thương của mình một lần nữa, hiểu rõ thì sẽ như thế nào, có thể thay đổi được chuyện giữa tớ và anh ấy sao? Có thể làm cho vị hôn thê của anh ấy biến mất sao? Tớ không muốn nhớ những chuyện đau buồn này nữa, chờ tớ đi, tất cả mọi chuyện sẽ tan biến hết!"

Sulli nhìn tôi, không nói gì, chỉ thở dài một tiếng. 

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Pro