Chương 29

Màu nền
Font chữ
Font size
Chiều cao dòng


Sáng chủ nhật 20-11, tôi lồm cồm bò dậy khỏi giường, ghé mắt sang thì thấy ông anh đã tếch đi với lớp tự lúc nào, tôi thất thểu lê thân vào phòng tắm.

- Mày làm sao mà mặt buồn xo thế con ? – Mẹ tôi hỏi.
- Dạ đâu có ! – Tôi chối.
- Thế tí có đi với lớp không ?
- Dạ có, ăn xong con qua nhà thằng Khang, chắc trưa không về nhà !
- Ừm, tối nhớ về ăn cơm ! – Mẹ tôi dặn rồi lên trên nhà.

Tôi ngồi thẫn thờ, cầm chai nước nốc ừng ực, từ lúc về nhà tối qua đến giờ chẳng uống lấy 1 giọt, giờ khát khô cả cổ. Bật tivi lên xem, định ngồi chút rồi qua nhà Khang mập, chứ lớp tôi là chúa giờ dây thun, hẹn 8h thì dễ chừng phải 9h mới đông đủ, mà thật sự thì hôm nay tôi cũng chẳng buồn đi, em Vy giận rồi thì đi có gì vui nữa.

- " Reeng...reeng... " , điện thoại reo trên nhà, bực mình, đang ngồi cho tỉnh táo chút thì ai gọi không biết, có khi thằng mập hối thúc tôi lên đúng giờ.
- Alo ! – Tôi uể oải nhấc máy.
- Nam hở ? Vy nè, giờ qua chở Vy liền nha, xuống nhà Khang rồi còn đi với lớp ! – Giọng em Vy rõ là tươi tỉnh, chả có chút giận hờn gì sất.
- Ơ...ừ, giờ Nam qua ! – Tôi ngạc nhiên không biết để đâu cho hết, sao mà mới hôm qua còn giận thì sáng nay đã bình thường lại rồi, cứ tưởng xong vụ này cạch mặt nhau luôn chứ.

Quần jean áo pull, khoác thêm cái sơ mi ngoài, dầu ăn..à nhầm dầu thơm đầy đủ, tóc tai chỉnh tề, rồi vác con xe đạp ra, tôi phóng như bay đến nhà Vy, trong bụng 3 phần lo mà 7 phần mừng, chắc em ấy đã hiểu và tha lỗi cho mình rồi.

Thiên hạ bảo con gái là sinh vật khó hiểu nhất thế gian, tôi thấy chẳng sai tí ti ông cụ nào. Đến trước nhà em ấy, đợi gần 30 phút rã cả chân thì Vy mới bước ra, vẫn xinh như mọi ngày, hôm nay lại còn cả kẹp mái và son môi, xem như cũng không uổng công đợi.
Nhưng ác nỗi, khuôn mặt em Vy vẫn chằm dằm, tia nhìn đầy sát khí, vẻ như chả thèm biết tên thằng tài xế này là gì, bước tới rồi ngồi sau xe thôi.

- Hì, chào Vy... !- Tôi đâm chột dạ, chẳng biết nói gì.
- Ờ, qua nhà Khang đi ! – Em nó đáp mà giọng lạnh lùng vô kể.

Suốt đoạn đường từ nhà em đến nhà Khang mập, 2 đứa tôi chẳng ai nói tiếng nào, không khí y như đang họp chi bộ, tôi thì không dám nói đã đành, em ấy cũng chẳng thèm mở lời bắt chuyện, tôi tự biết để xảy ra tình thế vầy là lỗi của tôi, nên cũng không dám manh động. Thế khi nãy là ai nói trong điện thoại ? Rõ ràng là giọng em nó mà, sao giờ thành 1 con người khác mất rồi ? Tôi hoang mang với cả đống câu hỏi trong đầu, không hiểu em ấy rốt cuộc là đang có ý gì đây.

Đến nhà Khang mập thì mới lèo tèo vài mống, biết mà, học sinh lúc nào cũng tác phong nông nghiệp, toàn chơi giờ dây thun, may mà thằng này nó trừ hao ra 1 giờ, không thì chắc đợi tới trưa, nản các bạn thật.

- Ô kìa, 2 bạn ấy đã đến ! – Thằng Tuấn cà khịa, Tiểu Mai...đang ngồi sau xe nó, cái thằng, thích gây sự chú ý.
- Hì, vẫn chưa đủ hở ? – Vy xuống xe, hỏi K mập.
- Ừ, dây thun quá !– Nó nói mà nhìn sang tôi cười toác miệng, ý bảo tôi sao hay thế, mới đó mà đã làm lành rồi.
- Uầy.... !- Tôi nhăn mặt lắc đầu, ý bảo vẫn chưa ổn tẹo nào, làm nó tròn mắt chẳng hiểu.

Tiểu Mai có nhìn tôi, nàng cười thật tươi, nhưng lần này tôi chỉ dám khẽ gật đầu chào lại, chứ không cười cầu tài như mọi lần nữa, cho vàng cũng chả dám, án tử em Vy còn treo trên đầu tôi mà, em ấy đang ngay kế bên, nếu mà giờ cười tình với Tiểu Mai thì chắc tôi cũng giống số phận của thằng nhãi hôm qua nhỏ Huyền kể quá. Nhưng lần này thì em Vy chẳng thèm để ý tôi làm gì, em nó vẫn cười nói bình thường với mấy đứa khác, mỗi khi tôi chen vào câu gì thì em ấy làm như không có tôi nói, chuyển chủ đề khác ngay.

9h15 cả lớp mới đông đủ, lạy hồn mấy đứa này, thời đại công nghiệp mà còn tác phong nông nghiệp, đến gọi là bực . Kế hoạch là sẽ đi thăm cô Nga chủ nhiệm trước, sau đó đến các thầy cô bộ môn, rồi đi chơi 1 bữa đông đủ cho đã.

Đời học sinh, ngoài mấy ngày Tết ra thì ngày 20-11 là được chào đón nồng nhiệt nhất, lí do chính vẫn là đi thăm thầy cô giáo, nhưng cái lí do tập trung ăn chơi thả giàn thì cũng quan trọng không kém. Đường phố hôm nay đâu đâu cũng thấy nhiều tốp học sinh đi với nhau, hoa và quà trong giỏ xe, cười nói vui vẻ. Không biết có phải do tôi tưởng tượng hay không mà hầu như ngày 20-11 nào trời cũng đều rất đẹp và mát, không nắng gắt cũng không có mưa, tha hồ mà long nhong ngoài đường.

Lớp tôi đến nhà cô chủ nhiệm thì đã 9h45, nên đã thấy có học sinh lớp khác trong nhà cô, đẹp mặt chưa, lớp người ta đi thăm cô giáo bộ môn còn sớm hơn lớp này đi thăm cô chủ nhiệm. Cô Nga ngồi giữa, con gái lớp tôi ngồi vây quanh, bọn tôi thì đứng, chứ chen hết vào thì chỗ đâu mà ngồi. Hỏi thăm vụ văn nghệ rồi chuyện học hành trên lớp một hồi thì cái gì đến nó cũng đến, các bạn lại bắt đầu điệp khúc muôn thuở :

- Cô ơi, mai đừng dò bài nha cô ! – Mấy nhỏ nữ bắt đầu mè nheo.
- Nha cô, tối về chắc ngủ luôn, học hông nổi, hic !
- Ừ, thế mai cô không dò bài vậy ! – Cô Nga bảo
- Ya...ăn chơi thả giàn rồi – Nhỏ Yên ù khoái chí.
- Mà Trúc Mai sẽ kiểm tra bài, ai không thuộc ghi vào sổ cho cô nhé ! – Cô Nga cười cười tiếp lời.
- Ứ...đừng mà cô...tiễn phật tiễn tới Tây Thiên cô ơi !
- Vậy lo năn nỉ bạn Mai đi kìa, năn nỉ cô làm gì !
- Hi, em không có mà cô ! – Tiểu Mai cười ngượng nói bâng quơ.

- Mà em có học anh ngữ ở đâu à Mai ? Cô nghe em nói giọng chuẩn, ko phải như các học sinh phổ thông bình thường ! – Cô thắc mắc.
- Dạ, gia đình em hay đi du lịch nước ngoài nên em có tập nói lõm bõm theo ! – Nàng khiêm tốn.
- Phải rồi, bạn Mai dễ thương học giỏi, lại múa đẹp ai chẳng thích ha, hì hì ! – Em Vy hấp háy mắt nhìn Tiểu Mai.
- Hì, nhưng mình còn kém khoản giao tiếp lắm, đâu được như bạn Vy, với ai cũng làm quen bắt chuyện dễ dàng ! – Nàng cũng nhìn Vy cười lạnh.
- Thôi đi hai chị, tui nổi da gà hết rồi ! – Nhỏ Phương vờ rùn vai cà khịa.

Cô Nga và bọn lớp tôi cứ tưởng rằng 2 nàng đang nói chuyện giỡn chơi, xã giao kiểu ông tung bà hứng cho vui nhà vui cửa, chỉ có tôi là không biết sao tự nhiên cảm thấy lạnh gáy quá chừng, y như nước với lửa vừa gặp nhau, sắp xảy ra chiến tranh lạnh rồi tiến tới chạy đua vũ trang đến nơi luôn vậy.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Pro