Chương 13

Màu nền
Font chữ
Font size
Chiều cao dòng

"Bác sĩ! Bác sĩ đâu?"

Jimin bế cô vội vã chạy vào bệnh viện, miệng không ngừng la to. Các bác sĩ trực ban nghe thấy liền vội vàng kéo một băng ca để cô nằm lên, nhanh chóng đẩy vào phòng cấp cứu.

Ngồi phịch xuống hàng ghế dài trong hành lang, hắn đưa tay lau đi lớp mồ hôi lạnh túa ra từ thái dương. Khi Yu Na thều thào nắm lấy góc áo hắn và khi cô ở gần như vậy mà hắn không thể nghe thấy hơi thở, hắn đã biết được cảm giác đó, cảm giác mà người ta gọi là sợ hãi. Chớp nhoáng thôi nhưng đủ đánh một đòn mạnh vào tâm trí hắn, làm chao đảo bức tường lãnh đạm kiên cố.

Kể ra thì ngày hôm nay hắn đúng là có rất nhiều "lần đầu tiên". Nhưng tại sao chung quy đều là từ con người tên Kang Yu Na kia?

Hắn không biết đã mải mê theo đuổi những thắc mắc của bản thân đã bao lâu. Khi ngẩng đầu lên thì đèn trong phòng cấp cứu đã tắt. Y tá nói cô đã qua giai đoạn nguy hiểm nhưng rất yếu nên cần đưa đến phòng hồi sức, yêu cầu hắn nhanh chóng làm thủ tục nhập viện.

Khi biết được cô không sao hắn có chút nhẹ nhõm, nhưng đồng thời lại bực bội vì rước vào mình thêm một mớ lằng nhằng rắc rối. Vừa định quay đi, thì một vị bác sĩ gọi hắn lại. Ông tháo khẩu trang, từ tốn nói.

"Anh là người nhà của bệnh nhân sao? Tôi có vài chuyện cần trao đổi"

Jimin gật đầu cho có lệ, miễn cưỡng nhận vì dù sao cũng chính hắn mang cô đến đây.

"Trên người cô ấy có rất nhiều vết thương, nặng nhất là cánh tay phải. Cô ấy mất nhiều máu cộng thêm viêm phổi do nhiễm lạnh nên tạm thời vẫn đang hôn mê. Tôi cũng phát hiện thêm là cơ thể cô ấy bị suy nhược do chế độ dinh dưỡng không phù hợp, đứa trẻ trong bụng cũng thiếu chất và vô cùng yếu ớt. Chỉ cần cấp cứu trễ hơn một tiếng đồng hồ, có lẽ sẽ không cứu được cả mẹ lẫn con. Thể chất suy kiệt nên trong những ngày sắp tới cô ấy rất dễ xảy ra triệu chứng trầm cảm, anh nên dành thời gian ở bên cạnh bệnh nhân nhiều một chút để tránh xảy ra hiện tượng tiêu cực"

Hắn lơ đễnh nghe rồi cũng vâng dạ vài tiếng cho có lệ, chào bác sĩ một câu rồi quay người toan bỏ đi. Nhiều chuyện xảy ra cùng một lúc khiến đầu óc hắn có phần tắc nghẽn. Những gì bác sĩ vừa nói bây giờ hắn mới thật sự là tiếp thu toàn bộ. Hắn sững người, chụp lấy vai bác sĩ lắc lấy lắc để.

"ÔNG NÓI CÁI GÌ? CÓ THAI LÀ SAO? CÔ TA CÓ THAI SAO?"

"Vâng, theo phán đoán chuyên môn dù kích thước thai nhi rất nhỏ do yếu nhưng thời gian đã gần hai tháng"

Đầu hắn đau như búa bổ, loạng choạng ngồi phịch xuống dãy ghế sau lưng. Đồng tử mở to chiếu cái nhìn hoang mang xuống sàn nhà lót gạch men trắng. Miệng hắn mấp máy nhưng ngôn ngữ tạm thời đã quên sạch. Hai bàn tay nắm thành đấm đè nặng trên đùi.

Hắn cau mày cố nhớ lại đã bao lâu kể từ cái đêm định mệnh ấy, mồ hôi lạnh lại lần nữa túa ra. Chính xác là hai tháng trước.

Jimin cố nén sự bàng hoàng, hắn lồng mười đầu ngón tay vào nhau vô thức siết chúng đến trắng bệt. Dùng chất giọng tạm coi là bình tĩnh nhất hiện tại, ngẩng đầu nhìn bác sĩ.

"Tôi muốn xét nghiệm ADN"

...

Hắn cũng không biết mình đã về tới nhà khi nào, giật mình nhìn lại đã thấy đỗ xe trước cửa. Bác sĩ đã nhận lời giúp hắn kiểm tra ADN, một lát nữa quay lại bệnh viện sẽ có kết quả. Hắn theo chỉ dẫn, quay về nhà tìm một số giấy tờ của cô để làm thủ tục nhập viện.

Vừa mở cửa xe đã thấy dì Choi lao tới, nét mặt lo lắng hỏi hắn đủ thứ, có vẻ như đang rất sốt ruột và đã chờ rất lâu.

"Cậu Park, Yu Na có sao không? Cô ấy tỉnh lại chưa? Khi nảy, cô ấy chảy rất nhiều máu.."

"Cô ta không sao"

Jimin mệt mỏi trả lời ngắn gọn, hắn vừa đi được mấy bước thì dì Choi sực nhớ ra vài chuyện liền gọi.

"À, phải rồi cậu Park. Khi nảy hình như cô Bae có đến đây tìm cậu. Tôi thấy cô ấy bấm chuông cửa, đợi một lát cũng đi về rồi"

"Ừm"

"Có vẻ như cô ấy có việc gấp cần tìm cậu hay sao ấy, hôm qua cũng đến tìm"

"Dì nói sao? Hôm qua cô ấy đến tìm tôi à?". Hắn chau mày.

"Phải. Hôm qua tầm đầu giờ chiều tôi gặp Yu Na ở chỗ bảo vệ, thấy cô ấy một mình ôm cái thùng lớn, tôi muốn giúp nhưng cô ấy sợ tôi mệt, nhất định không chịu. Thấy cô ấy sắc mặt không tốt sẵn vừa mua được mấy trái cam ngon tôi liền cho cô ấy, bảo mang về pha nước uống. Một mình Yu Na bê cái thùng lớn đi, nhìn bước đi khập khiễng khó khăn nên tôi xách giúp cô ấy túi cam tới tận cửa nhà. Lúc cô ấy mở cửa, tôi thấy cô Bae ngồi xoay lưng ở trên sofa"

Hắn nghe dì Choi kể càng lúc càng thấy lạ. Joo Hyun biết thừa giờ đó hắn ở công ty mà, sao lại chạy đến nhà tìm? Cũng không thấy gọi điện thoại nói gì. Hắn cảm ơn dì Choi rồi đi vào nhà, càng nghĩ càng thấy thắc mắc.

Phòng khách vẫn là một đống đổ vỡ, vì giờ đã là ban ngày nên hắn nhìn thấy được hơn phân nửa đống thủy tinh là nhuốm đỏ máu. Hiện tại, chưa biết phải dọn dẹp làm sao, hắn ngẫm nghĩ một lúc thấy trước hết là nên giải quyết xong chuyện ở bệnh viện, còn cái đó sẽ kêu người đến dọn sau.

Hắn lên phòng, định bụng tấm rửa vệ sinh cho tỉnh táo, nhưng nhìn thấy cái giường êm ái lại không kiềm nổi liền ngã người lên một lúc. Đưa tay day day hai thái dương, hắn mệt mỏi thở dài vì một mớ lùng bùng trước mặt.

Hắn tự hỏi bản thân, nếu thật sự đứa trẻ trong bụng cô là con của hắn thì sao? Vênh mặt với đời vì bố đây giống tốt hay chạy đi nói với Joo Hyun là anh trúng số rồi, còn là loại độc đắc?

Nhắc tới cô thì suy nghĩ của hắn tạm rẽ sang chuyện khác. Tới giờ, hắn vẫn chưa biết tại sao Joo Hyun lại quay trở lại nhà hắn vào hôm qua? Jimin không phải loại người tò mò lắm chuyện nhưng cái gì cũng cần phải rõ ràng, nhất là với cái chuyện càng nghĩ càng thấy khó hiểu.

Hắn lấy di động để gọi cho Joo Hyun nhưng vô tình bấm nhầm biểu tượng máy ảnh trên màn hình làm camera hoạt động. Vừa định thoát ra thì vật lọt vào hướng chụp của camera làm hắn khựng lại, hắn nhìn vội lên trần nhà phía trên. Sao hắn có thể quên mất cái đó chứ? Không phải trong nhà đều có lắp camera chống trộm sao?

Thật ra, các camera trong nhà đều lắp đặt ẩn, được giấu sau những bức phù điêu nhỏ đính trên trần nhà, có nhìn kĩ thế nào cũng không phát hiện ra. Chính vì thế, nên đôi khi hắn cũng quên mất việc trong nhà có những thứ này.

Hắn bật laptop, xem lại đoạn ghi hình của hôm qua. Những ô cửa sổ video nhỏ hiện ra theo hướng quay mọi ngóc ngách trong nhà. Hắn bấm phóng to một ô rồi ngồi bắt chéo chân theo dõi.

Màn hình hiện lên Yu Na đang ngồi lau tỉ mỉ từng trụ gỗ trên cầu thang, vì là máy quay chất lượng tốt nên hình ảnh rất rõ nét.

Một lúc sau thì chuông cửa vang lên, Yu Na rời đi mở cửa. Hắn bắt đầu chuyển sang theo dõi video quay từ camera ở phòng khách.

Đúng như dì Choi kể, là Joo Hyun tới. Hắn chỉnh âm lượng lớn lên để nghe được cuộc nói chuyện của hai người, nhưng từ đầu đến cuối hình như chỉ có giọng Joo Hyun la mắng không ngừng.

Kế tiếp, Yu Na nghe điện thoại bàn rồi đi ra ngoài. Tới đây vẫn chưa thấy có hiện tượng gì lạ, nhưng vừa nghĩ xong đã có chuyện để xem. Joo Hyun bất ngờ rời khỏi sofa, di chuyển theo hướng mà hắn đoán là cầu thang.

Đoạn clip tiếp theo, Joo Hyun xuất hiện trong phòng của hắn.

Tới đây, một cảm giác bất an trỗi dậy trong lòng hắn. Hắn một nửa không dám xem tiếp vì sợ những điều sắp xảy ra sẽ khiến lòng tự tôn của hắn bị nghiền nát, một nửa lại thôi thúc phải xem đến cùng để biết chuyện gì xảy ra.

Joo Hyun loay hoay mở tủ nước hoa của hắn sau đó lại chuyển sang tủ quần áo. Cô chọn ra vài món để trên giường, bộ dạng rất khẩn trương. Nhưng khi định rời đi, lại tiến đến bàn làm việc của hắn lục lọi thêm, cuối cùng phát hiện cái ví tiền hắn để quên trong ngăn kéo. Yết hầu hắn khẽ chuyển động khi thấy Joo Hyun mỉm cười đắc ý. Trả hết mấy món đồ kia vào tủ rồi cầm ví tiền đi ra ngoài.

Tới tận giờ phút này, đầu óc hắn cũng không phải đần độn mà không đoán được những việc tiếp theo, nhưng khi được tận mắt chứng kiến vẫn thấy đất trời nhầm chỗ. Xong xuôi, Joo Hyun từ nhà bếp trở lại phòng khách, tiếp tục ngồi trên sofa thản nhiên như không có gì.

Yu Na trở về nhà, cô ta vẫn tiếp tục cao giọng mắng mỏ. Bae Joo Hyun cao ngạo, quý phái của hắn đi đâu rồi, người đàn bà điên cuồng vừa đánh đập người khác, vừa thốt ra những từ ngữ thô tục kia là ai?

Tại sao một người có danh có phận như Joo Hyun lại vì một kẻ thấp hèn như cô mà thành ra đáng khinh bỉ như thế? Và nực cười thay, chẳng phải hắn cũng không ít lần dã man, nhưng tại sao bây giờ lại thấy vô cùng căm giận khi thấy cô co quắp người dưới sàn nhà ôm người chịu đựng trận đòn của ả mà không hề phản kháng?

Cảm giác bây giờ, hắn phải diễn tả như thế nào nhỉ? Nói gọn là rất báng bổ. Hắn tin tưởng vào đôi mắt của mình, chỉ tin vào những gì mình nhìn thấy nên bây giờ cũng nhức nhối vì những thứ đó.

Chuông điện thoại reo, nhìn tên Joo Hyun hiển thị trên màn hình. Hắn tắt chuông, rồi gạt sang một bên. Tạm thời không đả động đến việc này, trong lúc nóng giận nhất thời có thể làm ảnh hưởng đến công ty. Đó chẳng phải là mục đích lớn nhất hắn để ả bên cạnh mình sao?

Hắn chống tay lên bàn, xoa xoa phần rảnh sâu giữa hai chân mày. Vô tình làm khuỷu tay ấn vào một phím trên laptop, những đoạn clip trong mấy cứ lướt qua mắt hắn. Khi hắn nhất tay mình lên thì màn hình cũng dừng lại ở một clip khá lâu về trước mà sau này hắn vẫn hay gọi đó là ý trời.

"Cậu chủ..hức tôi xin cậu, tha cho tôi...làm ơn"

"Đừng mà...tôi cả đời làm trâu..làm ngựa cũng được...đừng mà..cậu chủ đừng"

...

Hắn ước mình nghe nhằm, hắn ướt mình hoa mắt. Hắn ướt mình có thể một đấm đánh chết thằng khốn đang điên cuồng vì dục vọng trong clip. Hắn ước đừng nhìn thấy cô quằn quại đau đớn và nức nở cầu xin. Và hắn cũng ước bản thân lúc này có thể làm gì đó khác đi ngoài việc thú nhận chính mình đã cưỡng bức cô. Điều mà lương tâm hắn trốn chạy bao lâu nay, cố xây đắp nên hàng vạn lí do để trút hết tội lỗi lên đầu cô, để toàn tâm toàn ý nâng niu cái tôi của mình.

Cùng một lúc có đến vài con quái vật chết tiệt liên tiếp cấu xé lòng tự trọng, tôn nghiêm của hắn đến nát vụn.

Những từ ngữ hắn từng gán cho cô giờ quay lại chế nhạo hắn ngay trong chính căn nhà này. Thậm chí hắn cũng cảm thấy bản thân mình không còn tư cách để căm giận với Joo Hyun vì hắn đã vượt xa cái ngưỡng tồi tệ mà hắn nghĩ.

Gạt đổ một loạt hồ sơ trên bàn, đúng lúc hắn muốn một cú đập nát cái laptop thì chuông điện thoại lại vang lên. Là từ bệnh viện gọi tới.

...

"Đây là toàn bộ hành lí của cô ta, cô xem bên trong có giấy tờ gì thì cứ lấy đem điền vào bảng thông tin của hồ sơ nhập viện"

Hắn đặt cái túi xách của cô lên bàn đăng ký thủ tục. Khi nảy hơi vội vàng nên hắn mang luôn cái túi đến đây. Cô y tá nhìn hắn e dè, định bụng bảo hắn nên tự tay tìm nhưng thấy nét mặt hắn hiện tại nên thôi, cứ làm theo có lẽ sẽ tốt hơn.

Nét mặt hiện tại của hắn rất khó có thể dùng từ ngữ để miêu tả. Vị bác sĩ chịu trách nhiệm xét nghiệm ADN khi thấy hắn bước vào phòng đã liên tưởng đến việc hắn vừa bị cả thế giới phản bội.

Ông khẽ đẩy gọng kính, mỉm cười với hắn nhầm cứu vãn bầu không khí đen ngòm mà hắn mang vào phòng mình, nhưng có vẻ vô hiệu. Hắn ngồi xuống ghế, ông hít thở sâu rồi đẩy phong bì kết quả kiểm tra về phía trước.

"Tôi đã giúp anh kiểm tra ADN. Kết quả, anh có thể tự xem"

Hắn tỏ vẻ không khẩn trương, nhưng đầu ngón tay lại thoáng run rẩy khi chạm vào tờ giấy bên trong phong bì. Trên tờ giấy khổ a4 chi chít thứ ngôn ngữ y học phức tạp nhưng đập vào mắt hắn là một từ tiếng Anh năm chữ cái, được in hoa bằng mực đỏ hết sức phô trương như đang giễu cợt võng mạc của hắn.

Kết quả: MATCH.

Giây phút đó hắn đã muốn xoá sổ thứ ngôn ngữ ngoại nhập đáng nguyền rủa.

Và mang cái từ "trùng khớp" trong tiếng Hàn ném thẳng ra ngoài vũ trụ.

Xé nát tờ giấy trong tay bằng tất cả phẫn nộ của mình. Hắn đập mạnh tay lên bàn, trừng mắt nhìn bác sĩ.

"Tôi yêu cầu ông phẫu thuật phá bỏ đứa trẻ đó ngay lập tức"

------

Tồi quá rồi đó anh ơi😫👊

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Pro