🍑32🍑 Tôi nhớ em tám năm.

Màu nền
Font chữ
Font size
Chiều cao dòng

𝑪𝒂𝒏𝒏𝒐𝒕 𝑳𝒆𝒕 𝑮𝒐.


- Chương 32: Tôi nhớ em tám năm.



🍑🍑🍑🍑



Lần đầu tiên Chou Tzuyu gấp hơn cả Kim Jisoo, trước bốn giờ cô ấy đã giục Kim Jisoo đi thay quần áo, thậm chí còn chạy sang phòng Kim Jisoo chọn quần áo cho cô.

"Mấy khi đi hẹn hò, nhất định phải mặc đẹp, đừng mặc mấy cái quần áo đó ra ngoài nữa."

Chou Tzuyu vừa nói vừa nhìn một lượt tủ quần áo của Kim Jisoo.

Mấy năm nay Kim Jisoo kẹt tiền, quần áo của cô đều có tính thực tế mà đơn giản.

Tuy rằng dáng người cô có thể gọi là chuẩn nhưng vẫn thiếu gì đó quyến rũ.

Kim Jisoo ngăn Chou Tzuyu lại: "Tớ có thể tự chọn không?."

"Không thể. Chắc chắn cậu lại mặc quần jean và áo sơ mi nữa cho coi."

Chou Tzuyu đẩy tay Kim Jisoo ra, vùi đầu vào tìm kiếm, Kim Jisoo đảo mắt, ngồi lại trên giường nghịch điện thoại, không để ý đến Chou Tzuyu.

Khoảng chừng năm phút sau, Chou Tzuyu lấy ra một chiếc váy ngắn tay màu đen xẻ tà ném vào ngực Kim Jisoo.

Chou Tzuyu: "Cái này."

Kim Jisoo lật váy nhìn một cái, thở dài nói: "Đâu phải tham gia sự kiện trọng đại gì đâu."

"Bình thường cậu mặc bộ này sao?."

Chou Tzuyu đẩy vai Kim Jisoo.

Chou Tzuyu: "Đi thay đi."

Kim Jisoo: "........"

Kim Jisoo không biết mình mua chiếc váy này từ khi nào, dù sao cũng không thường xuyên mặc.

Cô cầm lấy, đi vào phòng tắm thay, cổ áo chữ V, màu vải làm nổi bật làn da trắng nõn, thiết kế vừa vặn, trước lồi sau lõm.

Một đường xẻ tà càng khiến cô thêm nữ tính, Kim Jisoo vén tóc lên, sửa sang lại, đi ra ngoài.

Chou Tzuyu ôm tay đợi bên ngoài, khi thấy cô đi ra, cô ấy kêu lên một tiếng.

Chou Tzuyu: "Đẹp nha."

Giọng điệu y hệt tên lưu manh.

Kim Jisoo không để ý đến cô, đi vào phòng bếp, lấy rau từ trong tủ lạnh ra, nói.

"Buổi tối cậu có thể ăn mì, lấy đồ ăn buổi trưa trộn vào, lúc nấu mì thêm nước sốt tớ làm lần trước."

"Đã biết."

Chou Tzuyu an ủi nói.

Kim Jisoo là một người bạn tốt.

Tính cách của cô ấy có vẻ cứng nhắc, nhưng thực tế tâm lại rất mềm yếu.

Nhưng người nhà không hiểu một chút gì về cô.



***



5 giờ rưỡi xế chiều, WeChat của Kim Jisoo lại vang lên, Kim Taehyung gửi, anh đang ở dưới lầu.

Kim Jisoo đi xuống lầu, mở cửa kính, xỏ giày cao gót bước ra ngoài, chiếc váy xõa tung trên bắp chân, Kim Jisoo dùng đầu ngón tay chạm vào tóc của mình, có vài sợi vướng vào hoa tai của cô.

Khẽ quay đầu, cô nhìn chiếc Mercedes màu đen.

Kim Taehyung ngồi ở ghế lái, chống khuỷu tay lên cửa sổ, khoé miệng ngậm điếu thuốc, ánh mắt dừng trên người cô không chút dịch chuyển.

Tình cờ vào lúc mặt trời lặn, ánh tà dương rơi xuống người cô, bao phủ cô đẹp không sao tả xiết.

Đôi mắt Kim Taehyung tối sầm lại một chút.

Nghĩ thầm.

Cô cứ như vậy, sao anh bỏ được.

Kim Jisoo đi về phía chiếc Mercedes đen: "Kim tổng."

Kim Taehyung ừ một tiếng, xuống xe, mở cửa sau cho cô, Kim Jisoo ngửi thấy mùi thuốc lá trên cổ tay áo anh, đột nhiên trái tim lại gia tốc đập nhanh.

Cô cúi người ngồi vào.

Sau khi bước vào, cô sửng sốt.

Có một bó hoa hồng ở ghế sau.

Kim Taehyung chống tay lên nóc xe, cúi người.

Kim Taehyung: "Tặng em."

Kim Jisoo vươn tay nghịch cánh hoa.

Ai biết bên trong cánh hoa đều giấu chocolate, mỗi bông là một viên, vàng óng ánh.

Kim Taehyung thấp giọng cười: "Không phải trước đây em rất thích chocolate sao?. Lúc nào ăn hoa quả lạnh cũng nhờ lấy sốt chocolate cho em."

Kim Jisoo quay đầu nhìn anh.

Anh khom người, cổ áo hơi mở, môi nhếch lên, có chút xấu xa.

Cổ họng Kim Jisoo khô khốc nói: "Cảm ơn."

Kim Taehyung nhướng mày, đứng thẳng dậy, đóng cửa ghế sau lại.

Quay trở lại ghế lái, khởi động xe, một đường lái xe vào đường chính.

Bó hoa chocolate bên cạnh thật rực rỡ, thỉnh thoảng Kim Jisoo lại nhìn mấy bông hồng.

Cô không nói với Kim Taehyung rằng sau này cô không thể mua được loại chocolate này.

Khi cô còn học, Kim Kính Khang thường xuyên mua cho Kim Hân, Kim Hân không ăn hết thì Kim Jisoo có thể ăn một ít.

Bốn năm đại học sau này, cô quá nghèo, quên mất mùi vị của loại chocolate này, tốt nghiệp xong đi làm đương nhiên là có thể mua nổi, nhưng cô rất ít ăn.

Kim Taehyung đã đặt bữa tối tại nhà hàng.

Khi đến nơi, Kim Jisoo sững sờ.

Kim Taehyung dập điếu thuốc, nhìn cô, khoé môi cong lên, nhưng ánh mắt lại lạnh lùng.

"Đã từng đến?."

Kim Jisoo: "........"

Tên đàn ông chó này biết?.

Lần trước cô và Jeon Jungkook đã đến nhà hàng này, lúc đó còn có Chou Tzuyu.

Thấy cô không trả lời, Kim Taehyung đút hai tay vào túi quần cười nói.

"Đã cùng Jeon Jungkook đến?. Còn đi xem pháo hoa, rất lãng mạn."

Kim Jisoo: "........."

"Tối nay không có pháo hoa, nhưng vẫn phải ăn cơm."

Kim Taehyung nói xong liền nắm cổ tay cô, dắt cô đi lên lầu.

Kim Jisoo không nhịn được trợn mắt.

Kim Jisoo nói thầm: "Đồ nhỏ nhen."

Kim Taehyung: "........."

Nói nhỏ thôi.

Tưởng lão tử tai điếc à?.

Nhà hàng này nổi danh dành cho các đôi tình nhân, không gian nhỏ đến khi hai người ngồi đối diện nhau, đầu gối sẽ chạm đầu gối.

Lần trước đổi sang ba cái ghế lớn hơn nên không đυ.ng đầu gối, bây giờ vừa ngồi xuống, Kim Jisoo liền cảm thấy đầu gối bị Kim Taehyung đè lên, cô vô thức co người lại.

Kim Taehyung phát hiện, dùng sức ép đầu gối cô vào đầu gối của anh.

Kim Jisoo: "........."

Lúc ăn.

Kim Taehyung nói: "Hai ngày nữa tôi đi công tác."

Kim Jisoo ngậm ống hút uống trà trái cây, ừ một tiếng.

Kim Taehyung nhìn đôi môi trái tim đỏ mọng của cô.

Kim Taehyung: "Ở thành phố Y."

Thành phố Y.

Nơi hai người gặp nhau lần đầu tiên, thành phố không có khả năng phát triển, nhưng giá cứ mỗi năm lại tăng mà dân cư vẫn khó khăn như cũ.

Bây giờ đã trở thành một thành phố có giá nhà cao, khiến mọi người chùn bước đến ở.

Kim Jisoo buông ống hút ra, hỏi: "Anh đến đó làm gì?."

Kim Taehyung vươn tay dịch cái ly của cô, Kim Jisoo tưởng anh muốn làm gì, buông lỏng tay, để anh cầm cái ly kia đi, ai ngờ anh cúi đầu ngậm xuống vị trí cô vừa uống.

Kim Jisoo lập tức đỏ mặt, anh nhấc mí mắt cười nhìn cô.

"Xử lý chút việc, có muốn đi cùng tôi không?."

Kim Jisoo nghiến răng: "Không."

Cô vẫn là nhân viên nhân sự.

Đi công tác cùng sếp không phải công việc của thư ký à?.

Với lại.

Cô không muốn quay lại thành phố đó chút nào.

Đặc biệt là ba mẹ cô còn ở thành phố kia.



***



Sau bữa tối, bên ngoài trời đã tối hẳn.

Từ cửa kính nhìn ra ngoài, ánh đèn lập loè, màn đêm ở Hải thị chậm rãi kéo xuống.

Kim Taehyung ra hiệu thanh toán.

Cả hai rời khỏi nhà hàng, lên xe.

Trên WeChat, Kim Taehyung đã nói cho cô kinh ngạc, nhưng từ lúc lên xe đi ăn tối đến giờ, bó hoa chocolate này là điều bất ngờ duy nhất.

Kim Jisoo lại không nghĩ nhiều, chỉ hỏi Kim Taehyung. 

"Anh định đi đâu?."

Về nhà?.

Kim Taehyung khởi động xe, nghiêng đầu liếc cô.

Lúc này không cho cô ngồi ở ghế sau, bắt cô lên ngồi ở ghế phụ lái.

Kim Jisoo cũng nhìn anh, Kim Taehyung câu môi: "Dẫn em đi uống rượu."

Kim Jisoo: "Tửu lượng của tôi không tốt."

"Không sao."

Dứt lời, chân đạp lên ga, chiếc xe lao vυ"t đi.

Một lúc sau, xe đến quán bar Cửu Thanh.

Xe đậu xong.

Kim Taehyung kéo Kim Jisoo ra khỏi xe, buông nhẹ tay rồi lại vòng tay qua eo cô.

Chất liệu vải mềm mại khiến bàn tay to của anh như dán vào da thịt cô, Kim Taehyung nhướng mày, nghiêng đầu nhìn cô.

"Váy của em rất đẹp."

Kim Jisoo hơi giãy giụa.

Kim Taehyung híp mắt, ôm cô chặt hơn: "Ngoan."

Kim Jisoo: "........"

Tên lưu manh có văn hóa.

Vẫn sớm nên không có nhiều người trong quán bar, Kim Jisoo nhớ năm ấy tốt nghiệp cô đã đến quán bar một lần, khi đó cô đã gặp lại Kim Taehyung, lúc đó đã là sinh viên đại học.

Bar Cửu Thanh khá nổi tiếng, là quán bar đắt đỏ ở Hải thị.

Kim Taehyung không mang Kim Jisoo đến quầy bar mà đưa cô một đường lên lầu hai, lầu hai cơ bản đều là phòng riêng, Kim Jisoo nhìn Kim Taehyung hỏi.

"Anh có hẹn với ai sao?."

Kim Taehyung đặt tay trên lưng Kim Jisoo, khẽ xoa, cảm nhận được da thịt dưới lòng bàn tay khiến anh có chút hưng phấn.

Anh ậm ừ một tiếng, coi như trả lời.

Kim Jisoo nghĩ thầm.

Cô và Kim Taehyung còn cùng quen ai nữa sao?.

Quản lý bar mở một phòng riêng cho Kim Taehyung và Kim Jisoo, Kim Taehyung ôm Kim Jisoo đi vào, đóng cửa lại, trong phòng chỉ có hai người.

Trong bóng tối yên tĩnh, Kim Jisoo do dự mở miệng, còn chưa xuất ý thành lời, Kim Taehyung đã đè cô lên vách tường, cúi đầu chặn môi cô.

Hung hăng hôn xuống.

Khoảnh khắc đó Kim Jisoo đã nghĩ.

Mợ nó.

Biết mà, ra ngoài cùng anh ta không phải chuyện tốt gì.

Hôn lại hôn, anh ta định làm gì?.

Kim Jisoo tránh khỏi vòng tay anh, sắc mặt đỏ bừng, Kim Taehyung cắn lên đôi môi trái tim đỏ mọng của cô, thấp giọng thở gấp.

"Tôi nhớ em tám năm."

Kim Jisoo đẩy anh ra, mười phần kháng cự.

Kim Taehyung nắm cằm cô, từ trên cao nhìn xuống, híp mắt ngắm cô.

Kim Jisoo nghiêng đầu.

Lúc này.

Bức tường màu tím bên cạnh từ từ dịch chuyển.

Phòng bao bên cạnh mở ra, Tôn thiếu đang ngồi trên sofa, vẻ mặt dè dặt, bên cạnh còn có Park Jimin đang hút thuốc.

Còn có hai người đàn ông khác.

Kim Jisoo quay đầu, lại cọ phải môi mỏng của Kim Taehyung.

Cô hít một hơi, có chút hoảng, nhưng Kim Taehyung lại hôn lên môi cô.

Kim Jisoo không thể không đấm lên vai anh.

Lại lần nữa né tránh làn môi nóng bóng của anh, cửa phòng bị đẩy ra, một người phụ nữ bị đẩy vào.

Mặc váy dài màu đen, tóc buộc cao, cô gái xinh đẹp này là Kim Hân.

Đôi mắt của Kim Jisoo trừng lớn.

Kim Taehyung dùng ngón tay xoa nắn môi Kim Jisoo, trong mắt vẫn còn lưu lại một tia mê luyến.

Kim Taehyung: "Thấy không em?."

Hai cánh môi Kim Jisoo bị xoa đến đỏ bừng: "Thấy. Anh."

"Đây là bất ngờ anh dành cho em."

Nói xong, Kim Taehyung ôm lấy Kim Jisoo di chuyển, đứng trước bức tường trong suốt, nhìn sang phòng bao bên cạnh.

Kim Hân ngẩng đầu lên thấy hai người đang đứng đối diện với bức tường thuỷ tinh, đôi mắt mở to không thể tin được.

Cặp mắt xinh đẹp đó tràn đầy khϊếp sợ.

Kim Taehyung lạnh lùng nhìn cô ta, ôm lấy Kim Jisoo.

Kim Jisoo nép vào lòng anh, bộ dáng lúc này của hai người kích động đến Kim Hân.

Cô ta há miệng thở mạnh.

Lúc này Park Jimin đứng dậy, cười cười kéo tay của Kim Hân.

Kim Hân vùng vẫy, nhưng giây tiếp theo bị Park Jimin đẩy vào lòng của Tôn thiếu.

Cả người Tôn thiếu gia cứng đờ.

Park Jimin đạp lên ghế, nói: "Ôm ôm."

Tôn thiếu khϊếp sợ: "......."

Mùi nước hoa nồng đậm trên người Tôn thiếu rất hăng, Kim Hân bị hắn ôm eo, cả người chôn trong l*иg ngực.

Tôn thiếu nghĩ thầm.

Mẹ nó.

Còn tưởng định làm gì.

Chuyện tốt vậy, anh ta còn muốn ôm chặt hơn nữa.

Kim Hân tuyệt vọng nhìn chằm chằm vào hai người đứng sau bức tường thuỷ tinh, đặc biệt là Kim Taehyung.

Mà Kim Taehyung lại nghiêng đầu, môi mỏng dán lên tai Kim Jisoo, nhẹ giọng hỏi.

"Em muốn tiếp tục không?. Tôi sẽ để đám người Park Jimin xử lý hiện trường."

"Theo ý anh."

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Pro