Chương 18: Bệnh

Màu nền
Font chữ
Font size
Chiều cao dòng

Đến lúc tỉnh dậy, cậu nhận ra rằng đây không phải là y tế của trường. Vì bị rơi vào hôn mê sâu nên Prem đã được đưa đến bệnh viện và cấp cứu ngay sau đó. Đến khi tỉnh dậy thì khắp người đều là dây chuyền chằng chịt và dấu vết của kim tiêm. Bên cạnh cậu bây giờ không chỉ có mỗi Fluke mà còn có cả ba mẹ cậu nữa.

Bình thường ba mẹ cậu rất bận trong công việc, nhưng khi nghe tin con trai phải nhập viện gấp, họ bỏ tất cả chạy về để ở bên cậu.

" Ba....mẹ..." - Cậu bật khóc như một đứa trẻ sà vào lòng mẹ.

Mẹ Rin xoa đầu cậu vỗ về như ngày còn nhỏ.

" Prem à... không sao rồi con. Có ba mẹ ở đây "

Ba Mark nhìn con trai đau đớn mà xót xa.

" Con đau lắm...! " Đau v c th xác ln tinh thn, có l con không tr được na ri.

Mẹ Rin chỉ biết nén nước mắt vào trong, vỗ vỗ lấy tấm lưng nhỏ bé gầy gò của cậu. Đứa bé này từ khi còn nhỏ đã rất hiếu thuận và hiểu chuyện. Vì tính chất công việc bận rộn, nên cả 2 ông bà đều không ở bên Prem được nhiều, ấy vậy Prem chẳng bao giờ mở miệng trách 2 người một câu nào cả. Vào năm Prem 14 tuổi, cậu phát hiện ra bản thân mình mắc bệnh máu trắng, ông bà Warut cũng đã khóc cạn nước mắt vì xót con. Cậu ngoan ngoãn, tốt bụng như thế cớ sao ông trời lại phải bắt cậu rời xa khỏi vòng tay yêu thương của gia đình cơ chứ.

Và thế là 2 ông bà vùi đầu vào công việc để kiếm tiền, kiếm thầy giỏi cố gắng chữa trị cho Prem, nhờ ông nội chăm cậu giúp mình. Nhìn con đau đớn trong mỗi lần xạ trị, lòng họ như thắt lại, thà rằng bắt họ chịu đau đớn về thể xác thay cậu chứ đừng bắt họ phải chia xa âm dương cách biệt. Đến năm Prem lên 16, cậu không thể chịu đựng được nữa, mỗi lần xạ trị là từng cơn đau đớn đến thấu tâm can khiến cậu như chết đi sống lại. Mái tóc dày cứ thế cứ rụng dần, cho đến khi chỉ còn một tầng mỏng. Vậy nên, cậu quyết định không tiếp tục trị liệu nữa mà trở về với nhịp sống thường ngày vẫn đến trường như bạn bè cùng chăng lứa, sống những ngày tháng cuối cùng của cuộc đời. Vì cậu luôn lạc quan và sống lành mạnh nên thượng đế chưa đem cậu đi ngay, mặc dù bây giờ nó đã là giai đoạn cuối nhưng cậu vẫn luôn vậy. Cố gắng sống hạnh phúc dù chỉ còn từng phút, từng giây.

Bây giờ cậu đã 18, có lẽ thượng đế cần một thiên thần ở bên giúp đỡ nên đã phái cậu đi.

" Prem à, còn đau không con? "

Ba Mark khẽ lau đi giọt nước mắt ở khoé mi, nhẹ nhàng xoa đầu cậu, mái tóc mỏng ngày nào giờ đã dày lên rất nhiều.

" Con muốn đi thăm Boun được chứ? Trước khi con không thể nữa."

" Nhưng mà nhóc đó...."

Mẹ Rin vừa dứt lời, Fluke đã ần cần vỗ nhẹ lấy vai bà rồi đỡ Prem dậy.

" Không sao đâu bác, để con dẫn Prem đi."

Đỡ cậu ngồi xuống xe lăn, Fluke đẩy cậu đến phòng V.I.P cuối cùng của dãy. Từ ngoài nhìn vào, bên cạnh anh là Lim, cô ấy giống hệt với cô gái trong giấc mơ của Prem. Nhìn thấy cô ở bên chăm sóc anh từng chút một, Prem có chút chạnh lòng nhưng con tim thôi thúc cậu vào đó. Ra hiệu cho Fluke dẫn mình vào, chiếc xe lăn bánh đến bên cạnh giường.

" Tôi là Fluke, chúng tôi là bạn của Boun . Cô có thể ra ngoài cho cậu ấy gặp Boun một lát không? " Fluke lịch sự muốn để không gian riêng tư lại cho hai người họ.

" Tôi là Lim " cô ấy cũng lịch sự chào lại. " Anh ấy vẫn còn đang hôn mê, cậu có thể đến khi anh ấy tỉnh. "

" Tôi e rằng chúng tôi không có thời gian, nên cứ cho họ có không gian riêng một chút. Sẽ nhanh thôi. "

Lim khẽ nhìn qua Prem, rồi cũng gật đầu đi ra. Fluke đẩy chiếc xe đến sát anh rồi cũng đi ra và đóng cửa lại.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Pro