Chương 16: Hôn

Màu nền
Font chữ
Font size
Chiều cao dòng




Park ChaeYoung đưa bánh kem qua cho Kim Jennie.

Hai người không cắt bánh, trực tiếp dùng muỗng xúc vào, Park ChaeYoung chưa từng thấy Kim Jennie hạnh phúc đến vậy, nàng múc một miếng kem đưa vào miệng, mân mê thưởng thước, khoé mắt cong lên, nhu thủy trong đáy mắt giẫm lên trái tim Park ChaeYoung, Kim Jennie lè lưỡi liếm môi, lồng ngực Park ChaeYoung hơi ngưng lại, bàn tay run lên, suýt chút nữa làm rơi muỗng.

Park ChaeYoung chỉ cảm thấy nội tâm nóng ran, yết hầu bốc khói, thiết nghĩ cùng là một cái bánh, tại sao dính ở khoé miệng Kim Jennie lại có cảm giác ngon hơn rất nhiều.

Bị người nhìn chằm chằm, Kim Jennie hoảng hốt cúi đầu, ngập ngừng nói: "Cậu chờ mình một lát, mình đi nấu thêm hai món xào "

Park ChaeYoung có lòng, đưa bánh kem đến chúc mừng sinh nhật nàng, nếu chỉ chăm chăm ăn bánh mà không chiêu đãi cô mấy món khác, quả thực thất lễ, nghĩ như thế, nàng liền đứng lên.

Park ChaeYoung cảm thấy hôm nay ánh mắt của Kim Jennie sóng nước dịu dàng, lấp lánh cảm động, so với ngày thường còn phóng khoáng đẹp đẽ hơn gấp trăm ngàn lần, nhất thời ngây dại, không muốn để Kim Jennie đi, cô vội vàng nắm chặt cổ tay người kia, xúc cảm như dòng diện chạy dọc từ lòng bàn tay xâm nhập nội tâm sâu xa, cánh tay tê rần, hai người cứng đờ bất động.

Park ChaeYoung giống như ăn phải độc mê hồn, lông mày thanh tú, hai mắt dán chặt vào khuôn mặt người đối diện, càng nhìn tâm càng nóng, trong lòng dâng lên một luồng ý nghĩ kích động, ở bên cạnh Kim Jennie cũng rất tốt.

Tuy rằng Kim Jennie không phải gu của Park ChaeYoung, nhưng nghĩ kỹ lại thì, tính cách rất tốt, ôn ôn nhu nhu, làm việc đều để ý đến sắc mặt của cô, ở bên cạnh Kim Jennie, Park ChaeYoung vô cùng thoải mái, mà nàng lại ngoan ngoãn không vô cớ gây sự, như mèo con bị cắt móng, không cào người.

Park ChaeYoung chìm đắm trong dòng suy nghĩ của chính mình, không chú ý vẻ mặt Kim Jennie, mãi đến khi Park ChaeYoung hơi nới lỏng, Kim Jennie chộp lấy cơ hội vung tay, Park ChaeYoung mới hoàn hồn, nhìn thấy dáng vẻ nữ sinh hoảng loạn luống cuống.

Park ChaeYoung tự biết mình thất thố, khụ khụ hai tiếng, xoa xoa chóp mũi, cười gượng: "Cái bánh này hai chúng ta ăn không hết, nấu thêm làm gì? Sau đó còn phải rửa chén, rất vất vả."

Tâm Kim Jennie dần trấn định, nàng không đa nghi, thật sự tin lời Park ChaeYoung nói.

Hộp bánh có ý nghĩa trọng đại, Kim Jennie nhặt sợi dây lụa lên, thắt thành Bình An kết, sau đó kẹp vào quyển sách để làm kỷ niệm.

Bởi vì ăn đồ ngọt, tâm tình tốt lên nhiều, đánh bay phiền muộn, từ đầu lưỡi đến lục phủ ngũ tạng đều ngọt ngào, nàng mơ giấc mộng đẹp, khoé miệng bất tri bất giác câu lên.

Giáng Sinh qua đi thì Tết Nguyên Đán cũng nhanh chóng đến.

Năm nay tết đến sớm, ngày 24 tháng 1 là giao thừa, khối 12 phải học bù, nên nghỉ Đông rút ngắn chỉ còn 10 ngày, kỳ nghỉ bắt đầu từ ngày 21 tháng 1. Ông bà ngoại Kim Jennie mất sớm, họ hàng thân thích mỗi người một nơi, không ở Sockcho, hơn mười năm qua đều chưa từng gặp mặt, vì vậy giao thừa hằng năm ba mẹ sẽ đưa Kim Yoo Jung về bên ngoại.

Cùng nhau đón tết, ăn bữa cơm đoàn viên.

Khi còn bé, Kim Jennie cũng đi cùng, nhưng họ hàng không thích nàng, ngay cả mấy đứa trẻ cũng ra sức bắt nạt. Lớn hơn một chút, Kim Jennie ý thức được phải bảo vệ chính mình, không để người khác tùy tiện trêu chọc, nàng chủ động nói muốn ở nhà trông nhà, mẹ Kim nghe xong rất cao hứng, bày ra vẻ mặt ôn hoà hiếm thấy, vuốt đầu khen nàng ngoan ngoãn, phá lệ mua cho nàng một bịch kẹo.

Không cần đến nơi nàng không thích, lại có kẹo ngon để ăn, Kim Jennie vô cùng phấn khởi, quyết định từ nay về sau tết sẽ không đến nhà ngoại nữa.

Cứ như vậy, nàng một mình ăn tết hơn mười năm.

Đêm giao thừa, hàng xóm giăng đèn kết hoa, treo câu đối xuân, những năm này thành phố cấm bắn pháo hoa, vì vậy hương vị tết nhạt đi không ít. Năm nay, vài gia đình nảy ra chiêu mới, không biết lấy ở đâu ra đoạn ghi âm tiếng pháo, đặt loa trước cửa nổ bùm bùm, lập tức khơi màu sắc xuân.

Kim Jennie ở nhà một mình, mùi thơm của bánh trôi, thịt kho theo cửa sổ tràn vào chóp mũi, nàng nuốt nước bọt, ngón tay dừng lại trên bài tập đang làm dở, liếc mắt nhìn lên, đã năm giờ chiều.

Bắt đầu đến giờ dùng cơm, chẳng trách thơm như vậy.

Kim Jennie đi tới nhà bếp, mở tủ lạnh, lấy ra một hộp sủi cảo nhân nấm hương, coi như là bữa cơm tất niên.

Kim Jennie đọc được trong sách, theo tập tục, tết đến phải ăn sủi cảo, ngụ ý năm sau không bệnh không tai, đoàn đoàn viên viên. Kim Jennie chỉ có một mình, không biết đoàn viên cùng ai, nhưng nàng ghi nhớ tập tục này, hằng năm vẫn thường ăn một bữa sủi cảo.

Còn chưa kịp mở hộp ra, cái điện thoại cũ mà ba nàng để lại bất ngờ đổ chuông, có lẽ Kim Yoo Jung gọi chúc tết.

Kim Jennie vội vàng thả hộp bánh xuống bàn, đi đến phòng khách, nhấc điện thoại lên, đặt bên tai, nàng chưa kịp lên tiếng, đầu dây bên kia đã truyền đến âm thanh suy yếu: "Jennie..."

"ChaeYoung?" Vẻ mặt Kim Jennie trở nên nghiêm túc: "Cậu làm sao vậy? Có phải đã xảy ra chuyện gì?"

"Mình bị sốt, đầu óc choáng váng, cậu có thể đến đây không?"

"Được! Cậu đọc địa chỉ, mình lập tức đến ngay!" Kim Jennie bận bịu ghi lại địa chỉ, tìm kiếm đường đi, thả hộp sủi cảo vào tủ lạnh một lần nữa, chạy xuống lầu, nhảy lên xe đạp.

Nhà Park ChaeYoung cách trường không xa, Kim Jennie lo cô xảy ra chuyện, đạp nhanh đến nỗi bánh xe muốn văng ra ngoài. Nàng dựng xe bên ngoài toà nhà, lòng như lửa đốt, đi vào thang máy, tìm đúng số căn hộ, gõ gõ cửa, không ai lên tiếng.

Kim Jennie cho rằng Park ChaeYoung ngất rồi, lo lắng cao giọng, đập cửa hô to: "ChaeYoung! Là mình! Nhanh mở cửa a!"

Mùa đông lạnh lẽo, trên trán lấm tấm mồ hôi.

Cũng may nàng vừa dứt lời, cửa liền mở ra, Park ChaeYoung cười yếu ớt, tóc tai xoã rối bời, trên người mặc quần áo ngủ, uể oải tựa cạnh cửa, môi khô trắng bệch: "Cậu tới rồi, vào đi."

Park ChaeYoung xoay người loạng choạng, Kim Jennie chạy tới đỡ người ngồi xuống sô pha, dùng tấm chăn nhung đắp lên người cô, sau đó dùng tay thăm dò trán, nóng đến đáng sợ!

"Không phải trước kỳ nghỉ cậu còn rất tốt a? Đột nhiên sốt cao như vậy? Bao lâu rồi?"

"Không biết, có lẽ hôm qua trên đường về nhiễm lạnh." Park ChaeYoung khụ hai tiếng, nói tiếp: "Người nhà của mình không ở Sockcho, Lee Hyeri cũng về nhà ăn tết, nghĩ tới nghĩ lui, chỉ có thể làm phiền cậu, thật ngại quá, không làm hỏng bữa cơm đoàn viên của gia đình cậu chứ?"

"Nói ngốc cái gì, không gọi mình sớm một chút." Kim Jennie tìm được một cái khăn lông, giặt xong vắt khô đắp lên trán Park ChaeYoung, trước tiên phải giúp cô hạ nhiệt. Cũng may nhà Park ChaeYoung có máy lọc nước 24 giờ, muốn uống nước ấm không cần nấu, Kim Jenniedùng muỗng đút nước cho Park ChaeYoung, hỏi cô có cần đến bệnh viện không.

Park ChaeYoung nằm trên sô pha, mệt mỏi đáp: "Năm hết tết đến, mình không muốn tới bệnh viện."

"Trong nhà có thuốc hạ sốt không? Uống một viên, có lẽ không cần đi nữa."

"Ở trong ngăn kéo dưới tủ ti vi, cậu tìm đi."

Kim Jennie nghe lời tìm thấy hộp thuốc, đọc hướng dẫn sử dụng rồi cho Park ChaeYoung uống, dìu người nằm lên giường, dùng khăn lau mồ hôi cho cô, lại hỏi Park ChaeYoung có đói bụng không, muốn ăn món gì.

"Mình ăn không vào."

"Không được, ốm rồi càng phải ăn nhiều hơn, duy trì thân thể khoẻ mạnh, ngủ đi, mình đi nấu cho cậu một bát mì trứng."

Kim Jennie vốn cho rằng tủ lạnh nhà Park ChaeYoung ắt hẳn có đủ nguyên liệu, nào ngờ bên trong rỗng tuếch, ngoại trừ vài lon bia thì chẳng còn gì hết, cũng may trên kệ bếp có một chậu gừng làm vật trang trí, lá xanh dài khoảng 10cm.

Kim Jennie suy nghĩ một chút rồi nhổ củ gừng ra cắt lá rửa sạch, cắt sợi nấu cho Park ChaeYoung một chén trà gừng ấm bụng, bổ sung đường. Sau đó nàng đi siêu thị, xách không ít đồ lỉnh kỉnh mang về, cũng may trước khi đi, ba Trần kín đáo dúi cho nàng 100 tệ.

Park ChaeYoung uống thuốc và trà gừng, dạ dày không còn trống rỗng, thiếp đi.

Kim Jennie rón rén vào bếp, cuộn tay áo lên, bắt đầu nấu nướng, món sườn chua ngọt, cá kho, rau cải xào, còn ninh một nồi cháo thịt bằm trứng muối thơm phức. Nàng đem tất cả bày lên bàn, sau đó mới gọi Park ChaeYoung, đưa tay thăm dò lần nữa, trán không còn quá nóng.

Park ChaeYoung nhúc nhích thân thể không muốn rời giường, rầm rì mang theo giọng mũi, giống như trẻ con.

Lần đầu tiên Kim Jennie thấy Park ChaeYoung ấu trĩ như vậy, cảm thấy thú vị, nàng nằm nhoài bên giường, cười: "Mình biết cậu khó chịu, nhưng hôm nay là 30 Tết, tốt xấu gì cũng nên ăn một bữa cơm tất niên, phù hộ năm sau khoẻ mạnh, a?"

Park ChaeYoung bất đắc dĩ mở mắt, nhìn ý cười nhàn nhạt trên mặt Kim Jennie, cũng vô thức vươn khoé môi, cơn đau đầu giảm đi không ít, đưa tay về phía Kim Jennie, nói: "Mình không có sức, Jennie, cậu đỡ mình."

Kim Jennie nắm lấy cánh tay Park ChaeYoung kéo về sau, Park ChaeYoung lẳng lặng dùng sức, Kim Jennie không kịp phòng bị ngã nhào lên giường.

Park ChaeYoung chống tay nhổm dậy bao bọc thân thể Kim Jennie bên dưới, nhìn gò má người kia ửng hồng, cảm thấy răng môi ngứa ngứa, cô đưa tay nâng cằm Kim Jennie, dùng sức hôn má thật mạnh. Đại não bùm một tiếng, bốn mắt nhìn nhau, kinh ngạc đến ngây người.

- -------------------------

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Pro