Chương 18

Màu nền
Font chữ
Font size
Chiều cao dòng

Thoại Mỹ lại một lần nữa bị Kim Tử Long đưa về biệt thự của nhà họ Kim – Thanh Vận Viên.

Thanh Vận Viên dưới màn đêm lại càng có bầu không khí ái muội, những loại cây cối vùng nhiệt đới lóe ra tia sáng màu tím nhạt, sóng nước dập dờn trong bể bơi dưới ánh trăng sáng lại càng làm bật lên vẻ dịu dàng, hương hoa bỉ ngạn nhè nhẹ cũng tràn ngập khắp nơi.

Thoại Mỹ đứng trên ban công trong phòng ngủ chính, ngơ ngẩn dõi mắt về phía xa.

Kim Tử Long là một người rất biết hưởng thụ cho nên cô không thể phủ nhận rằng Thanh Vận Viên quả là một kiệt tác nghệ thuật.

Nhưng ngôi biệt thự tuyệt đẹp ấy trong mắt Thoại Mỹ chỉ như một nhà ngục hoa lệ mà thôi.

Cô đã trở về đây, nhưng giờ cảnh còn người mất!

Hai năm trước nơi đây rất xa hoa và lộng lẫy, có quản gia Phùng và những người giúp việc, còn có những khóm hoa bỉ ngạn do chính tay cô gieo trồng giờ đã mọc lên thành cả một biển hoa.

Nhưng điều khác biệt chính là hiện giờ cô xuất hiện trong Thanh Vận Viên với danh nghĩa là tình nhân của Kim Tử Long.

Tình nhân thì phải như thế nào? Là không có tư tưởng gì hết, không có quyền yêu cầu, cũng chẳng có quyền lợi gì cả! Tử Long đã nói như thế

Thoại Mỹ đưa mắt nhìn về nơi xa xăm, trong lòng càng thêm bi thương.

Cô biết đây là cách thức mà Kim Tử Long sử dụng để khiến cô nhục nhã vì anh không cho phép người khác phản bội anh. Dù có là người anh không yêu quý gì nhưng anh cũng tuyệt đối không cho phép. Anh muốn chinh phục, muốn được người khác sùng bái mình.

Cảm giác buồn bực dâng lên trong lòng Thoại Mỹ, khi nghĩ đến hình ảnh Kim Tử Long kiên quyết bỏ đứa con trong bụng, cô lại đau đớn khôn nguôi.

Anh là người đàn ông nhẫn tâm, một chút ấm áp cũng chẳng hề có.

Nhưng cũng chính vì thế nên bản thân cô mới không có cách nào ngoài việc phải ở lại bên cạnh người đàn ông lạnh lẽo đó, cô chỉ có thể chờ đợi và chịu đựng sự nhục nhã mà anh bắt cô phải chịu.

Ánh trăng dường như đẹp hơn mọi ngày, nó tỏa ra thứ ánh sáng mông lung không chân thực.

Thoại Mỹ mặc một bộ váy trắng chậm rãi đi dạo trong vườn hoa. Khi đến khu trồng hoa bỉ ngạn, cô thấy cả một khoảng không gian toàn một màu đỏ rực đầy thê lương, từ xa nhìn vào trông chẳng khác nào một tấm thảm đầy máu.

Có lẽ với người khác, hoa bỉ ngạn rất kì lạ, nhưng trong lòng Thoại Mỹ, hoa bỉ ngạn tựa như tình yêu của cô và Kim Tử Long. Anh là hoa, còn cô là lá, hai người vĩnh viễn cách xa nhau.

Hoa và lá không bao giờ gặp nhau, chỉ tiếp nối nhau mà thôi, vậy nên mới nói khi bỉ ngạn bung nở, chỉ thấy hoa chứ không thấy lá. Tất cả vĩnh viễn chỉ là nỗi nhớ nhung, hoa và lá luân hồi chẳng bao giờ gặp nhau, một tình yêu mãi mãi không bao giờ kết trái.

Thoại Mỹ không muốn suy nghĩ nhiều thêm, hai người hận nhau đến tột cùng thì làm sao có tương lai được chứ?

Ánh trăng sáng kéo dài bóng Thoại Mỹ, dần dần chiếc bóng ấy như hòa tan trong từng cánh hoa đỏ tươi.

- Thiếu phu nhân… – Bác Phùng nhẹ nhàng khoác một chiếc áo khoác mỏng lên vai Thoại Mỹ.

Cô quay đầu lại, bắt gặp ánh mắt quan tâm của bác Phùng, cô bỗng nghẹn ngào.

- Buổi tối trời có gió, cô nhớ chú ý không lại bị cảm lạnh! – Bác Phùng thân thiết lên tiếng. Khi thấy thiếu phu nhân, bà vừa mừng vừa sợ. Mừng vì cô vẫn còn sống, cô chưa chết còn sợ là sợ liệu cậu cả có đối xử với thiếu phu nhân như hai năm trước hay không!

Thoại Mỹ cười buồn, cố nén khóc, nhẹ nhàng nói với bác Phùng: “Bác Phùng, cháu không còn là thiếu phu nhân của Nhà họ Kim nữa, bác cứ gọi cháu là Tiểu Mỹ đi!”

Ánh mắt bác Phùng đầy đau lòng. Tuy bà không biết tại sao thiếu phu nhân chết rồi mà lại có thể sống lại nhưng bà biết lúc này cô chẳng hề vui vẻ gì. Khi gặp lại Thoại Mỹ, bà phát hiện ra cô không còn sự tự tin và lạc quan như hai năm trước nữa.

- Bác Phùng, sức khỏe của bác Kim thế nào rồi? – Thoại Mỹ muốn tìm hiểu bệnh tình của Kim Diêu Hồng qua bác Phùng.

- Ôi, sức khỏe của ông chủ ngày càng yếu, người già đều như vậy cả mà, nhưng tôi nghĩ nếu ông chủ gặp lại cô thì nhất định sẽ rất vui! – Bác Phùng nói.

- Có cơ hội cháu nhất định sẽ đến thăm bác Kim! – Thoại Mỹ an ủi bác Phùng.

Cô có cơ hội đó sao? Kim Tử Long hận cha mình như vậy, nếu để anh biết cô đến gặp bác Kim thì không biết anh sẽ làm ra những chuyện gì nữa.

- Bác Phùng, cháu muốn ở đây thêm một lát nữa, bác cứ về nghỉ trước đi! – Thoại Mỹ không muốn để người khác thấy vẻ bi thương của mình.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Pro