61-90

Màu nền
Font chữ
Font size
Chiều cao dòng


61. Nhưng hắn không phải bạn giường bình thường. Hắn là CEO bản triều. Tôi không những phải giữ hắn đến sang năm, mà còn phải tiến cung làm một shot với hắn ngay sáng mùng 1 đầu năm mới.

62. Kì thực từ hôm 29 tết tôi với hắn đã "tâm sự" qua một lượt, theo lí có thể nghỉ ngơi ít nhất đến mùng 7. Khốn nỗi hắn tự tìm đường chết, đêm giao thừa bày tiệc trong cung, mời bá quan văn võ cùng gia quyến có quan phong. Thế là bà chị dâu còn 2,3 tuần nữa là ở cữ nhà tôi liền vác cái bụng to theo ông anh tôi vào cung diện thánh. Ờm. Cho nên sáng mùng 1 hắn cho thái giám qua gọi, tôi không hề có chút ngạc nhiên nào.

63. Nhưng phản ứng của chị dâu tôi thì rất đáng ngạc nhiên. Lúc tôi định đi cùng thái giám, chị ấy đánh rơi cái bát xuống đất vỡ tan. Mặc dù mọi người đều cho rằng chị ấy sắp lâm bồn nên tâm lí bất an, nhưng tôi nhìn thấy được trong ánh mắt chị nhìn mình mang theo hơi sương mờ ẩm ướt.

64. Tôi cảm giác chị dâu tôi đã đoán được điều gì. Nhưng tôi không thể nói, chị cũng không thể nói. Tôi hi vọng chị chỉ đoán được quan hệ giữa tôi và Sở Tra Đế, chứ không biết trong quan hệ giữa tôi và Sở Tra Đế còn dây dưa đến chồng mình.

65. Sở Duệ Uyên không hổ là kẻ thông thấu đế vương chi thuật, hiện giờ đối đãi với anh tôi cơ bản như minh quân đối với lương thần. Nếu không phải người tham dự từ đầu đến cuối, chỉ nhìn thái độ bây giờ, đến tôi cũng không chắc đoán ra là hắn thích anh tôi. Nhưng bà chị dâu nhà tôi từ nhỏ đã đặc biệt thông minh, tôi nghĩ nếu chị ấy là dzai, cái chức thám hoa kia anh tôi đã chắc gì đến lượt. Cho nên dù tôi cảm thấy chị ấy không thể đoán được chân tướng phía sau, nhưng cũng không dám trăm phần trăm chắc chắn.

66. Chuyện của chị dâu khiến tôi hơi thấp thỏm bất an. Nên kế đó trong suốt quá trình làm với Sở Tra Đế, tôi có chút mất tập trung, dẫn đến mấy lần bị hắn đụng đau, tôi không lưu ý chịu đựng mà bật kêu thành tiếng. Kết quả là Sở Tra Đế chỉ bắn một lần, bèn rút cái trym rồng quý hơn vàng từ trong thân thể tôi ra.

67. "Ngươi... rất đau?" Sau khi rút phân thân cắm trong hậu huyệt tôi ra, Sở Duệ Uyên bèn hỏi. Không lẽ hắn trước giờ nghĩ là tôi rất sướng? Đều là đàn ông, sướng không sướng cứ nhìn xem có cứng không, có bắn không là biết, phải phụ nữ đâu mà lên đỉnh còn có thể giả vờ.

68. À, Sở Tra Đế lúc làm đều vào từ phía sau, tôi có cứng không, có bắn không, chưa biết chừng hắn thật sự không nắm được.

69. Tôi lại còn luôn rất có đạo đức nghề nghiệp mà không kêu đau, chưa biết chừng quý ngài thực sự nghĩ mình hàng to chạy tốt, chuỵch cho tôi dục tiên dục tử, rời xa trym rồng của hắn liền không sống nổi. Cho nên, vẫn là phải trách tôi thôi.

70. Huống chi bất luận có phải lỗi của tôi không, hắn là hoàng đế, nên đương nhiên là tôi có lỗi. Cho nên tôi nở nụ cười e thẹn mà rằng: "Thứ bệ hạ cho, dù có đau, Quân An vẫn thích."61. Nhưng hắn không phải bạn giường bình thường. Hắn là CEO bản triều. Tôi không những phải giữ hắn đến sang năm, mà còn phải tiến cung làm một shot với hắn ngay sáng mùng 1 đầu năm mới.

62. Kì thực từ hôm 29 tết tôi với hắn đã "tâm sự" qua một lượt, theo lí có thể nghỉ ngơi ít nhất đến mùng 7. Khốn nỗi hắn tự tìm đường chết, đêm giao thừa bày tiệc trong cung, mời bá quan văn võ cùng gia quyến có quan phong. Thế là bà chị dâu còn 2,3 tuần nữa là ở cữ nhà tôi liền vác cái bụng to theo ông anh tôi vào cung diện thánh. Ờm. Cho nên sáng mùng 1 hắn cho thái giám qua gọi, tôi không hề có chút ngạc nhiên nào.

63. Nhưng phản ứng của chị dâu tôi thì rất đáng ngạc nhiên. Lúc tôi định đi cùng thái giám, chị ấy đánh rơi cái bát xuống đất vỡ tan. Mặc dù mọi người đều cho rằng chị ấy sắp lâm bồn nên tâm lí bất an, nhưng tôi nhìn thấy được trong ánh mắt chị nhìn mình mang theo hơi sương mờ ẩm ướt.

64. Tôi cảm giác chị dâu tôi đã đoán được điều gì. Nhưng tôi không thể nói, chị cũng không thể nói. Tôi hi vọng chị chỉ đoán được quan hệ giữa tôi và Sở Tra Đế, chứ không biết trong quan hệ giữa tôi và Sở Tra Đế còn dây dưa đến chồng mình.

65. Sở Duệ Uyên không hổ là kẻ thông thấu đế vương chi thuật, hiện giờ đối đãi với anh tôi cơ bản như minh quân đối với lương thần. Nếu không phải người tham dự từ đầu đến cuối, chỉ nhìn thái độ bây giờ, đến tôi cũng không chắc đoán ra là hắn thích anh tôi. Nhưng bà chị dâu nhà tôi từ nhỏ đã đặc biệt thông minh, tôi nghĩ nếu chị ấy là dzai, cái chức thám hoa kia anh tôi đã chắc gì đến lượt. Cho nên dù tôi cảm thấy chị ấy không thể đoán được chân tướng phía sau, nhưng cũng không dám trăm phần trăm chắc chắn.

66. Chuyện của chị dâu khiến tôi hơi thấp thỏm bất an. Nên kế đó trong suốt quá trình làm với Sở Tra Đế, tôi có chút mất tập trung, dẫn đến mấy lần bị hắn đụng đau, tôi không lưu ý chịu đựng mà bật kêu thành tiếng. Kết quả là Sở Tra Đế chỉ bắn một lần, bèn rút cái trym rồng quý hơn vàng từ trong thân thể tôi ra.

67. "Ngươi... rất đau?" Sau khi rút phân thân cắm trong hậu huyệt tôi ra, Sở Duệ Uyên bèn hỏi. Không lẽ hắn trước giờ nghĩ là tôi rất sướng? Đều là đàn ông, sướng không sướng cứ nhìn xem có cứng không, có bắn không là biết, phải phụ nữ đâu mà lên đỉnh còn có thể giả vờ.

68. À, Sở Tra Đế lúc làm đều vào từ phía sau, tôi có cứng không, có bắn không, chưa biết chừng hắn thật sự không nắm được.

69. Tôi lại còn luôn rất có đạo đức nghề nghiệp mà không kêu đau, chưa biết chừng quý ngài thực sự nghĩ mình hàng to chạy tốt, chuỵch cho tôi dục tiên dục tử, rời xa trym rồng của hắn liền không sống nổi. Cho nên, vẫn là phải trách tôi thôi.

70. Huống chi bất luận có phải lỗi của tôi không, hắn là hoàng đế, nên đương nhiên là tôi có lỗi. Cho nên tôi nở nụ cười e thẹn mà rằng: "Thứ bệ hạ cho, dù có đau, Quân An vẫn thích."

71. Kể từ dạo thay anh trai lên giường tra hoàng đế, tôi thấy diễn xuất của mình càng ngày càng tốt. Nếu sau này có may mắn xuyên về thời hiện đại, mà trình độ IT đã bị tụt hậu không thể theo nghề, tôi tuyệt đối có thể chạy đến phim trường làm diễn viên quần chúng kiếm ăn. Sở Duệ Uyên xem chừng cũng bị diễn xuất của tôi thuyết phục. Hắn trầm mặc lúc lâu, thở dài, buộc lại đai quần, lại nhặt ngoại y của tôi đang rơi trên nền đất lên phủ cho tôi, nói một câu "Ngươi đi về trước đi", rồi quay người rời khỏi tẩm cung.

72. Tôi nghĩ chắc hắn bị tổn thương nặng nề lòng tự tôn của nam nhân, đi kiếm chỗ tự kỉ cho đỡ sốc rồi. Nhưng chịu thôi, tôi mà giả vờ cao trào được thì tuyệt đối không làm cái chuyện bóc mẽ bộ quần áo mới của hoàng đế này. Hắn chọn cách ra ngoài tự kỉ, chứ vạn nhất chọn cách cuồng tính đại phát thì tôi biết khóc vào đâu.

73. Lúc tôi về đến nhà đã giữa trưa, cả nhà đang chuẩn bị ăn cơm. Chị dâu tôi liên tục nhìn tôi bằng ánh mắt xót thương, khiến tôi có tật giật mình, cơm chưa ăn được mấy miếng đã phải tìm cớ chuồn ra khỏi nhà.

74. Buôn bán thời cổ đại không được như hiện đại, ngay ở kinh thành dưới chân thiên tử thì mùng một tết cũng chả có hàng quán nào mở cửa. Tôi lượn một vòng, chả có việc gì làm, lạnh đến mức mặt cũng đỏ lên. Nhưng tạm thời chưa muốn về nhà, bèn đến nhà một người anh em.

75. Người anh em đây là anh em thật, không phải cái loại ngoài bạn tốt trong bạn tềnh như ai kỉa ai kia.

76. Tôi tuy là thằng công tử ăn chơi nổi tiếng kinh thành, là hình mẫu phản diện mà các vị đại thần mang ra xài khi giáo dục con cái, nhưng xét cho cùng cũng chỉ có lỗi ở chỗ cha anh quá ngầu mà bản thân lại không chịu học hành. Cho nên ngoài đám bạn nhậu công tử ăn chơi chân chính, thì bạn tốt có tài có chí cũng được vài người. Quan Đề hình Giang Châu Quan Minh Nguyệt là một trong số đó. Quan Minh Nguyệt vốn tên là Quan Duệ Nguyệt, sau khi Sở Tra Đế Sở Duệ Uyên lên kế vị, vì kiêng húy thiên tử, tất cả con cháu đời chữ Duệ của nhà họ Quan đều phải đổi thành chữ Minh. Có nhiều lúc không thể không thừa nhận, đế chế phong kiến trâu bò không chịu nổi.

77. Quan Minh Nguyệt trước khi đi Giang Châu nhậm chức Tổng Đề điểm Hình ngục quan vốn là trưởng ngỗ tác ở kinh thành. Nếu không phải y vốn là người hờ hững với văn chương​, không thích cầm bút, thì đảm bảo có thể viết thêm một cuốn "Tẩy oan lục"(*) thứ hai. Nhưng chỉ như bây giờ, thì cái danh hiệu Tống Từ đương thời cũng đã chẳng thể về tay ai khác. Tôi với hắn tuổi tác chênh nhau một giáp có dư, kết giao được cũng là chuyện tình cờ. Hôm đó, tôi ngồi trong nhã gian của trà lâu uống trà xem truyện người nhớn thời cổ đại, bỗng nghe thấy từ gian bên cạnh vốn chỉ cách nhau một tấm bình phong, có người bắt đầu khoe khoang mấy vụ án mình phá được gần đây. Người này giấu đi tên hung thủ và nạn nhân, cho nên thiếu đi cái thú gossip chuyện riêng tư của các gia đình quyền quý trong kinh, nhưng bản thân mấy vụ án của hắn đều rất hấp dẫn khúc chiết. Cho nên người uống trà cùng hắn còn chưa động tĩnh gì, tôi bên này đã hóng đến chết mê chết mệt. Người kể chuyện vụ án đó nói một mạch 3 vụ án, vụ nào cũng li kì phức tạp, nhiều cú twist bất ngờ. Tôi chỉ muốn kiếm ngay giấy bút mà ghi lại, người trực tiếp nghe hắn kể chuyện lại không mặn không nhạt mà đáp mấy tiếng "ồ", "ừm", "ngươi uống không". Cho nên vụ án thứ tư hắn kể đến một nửa thì cụt hứng, hừ một tiếng: "Sư huynh sao lại thế chứ, bực mình, không kể nữa!", rồi bắt đầu im lặng uống trà. Tôi nghe thế bèn cuống cả lên. Sư huynh hắn không tiếp chuyện, tôi tiếp! Tiểu thuyết huyền nghi xem đến một nửa, tác giả đại nhân bảo không viết nữa, làm người ai làm thế?! Huống chi vị tác giả đó lại còn dùng nick ẩn danh, sau này muốn giục đăng tiếp cũng chả biết phải tìm ai để giục. Tôi cuống lên, bèn bất chấp nghe trộm người khác nói chuyện có quân tử hay không, chạy bình bịch sang gian bên cạnh gõ cửa. "Xin anh đấy, kể nốt đi, không là đêm nay tôi mất ngủ!" Hắn vừa mở cửa, tôi đã vào thẳng vấn đề. Từ đó, tôi và Quan Minh Nguyệt quen nhau, hơn nữa sở thích đôi bên còn khá hợp nhau, sau này dần dần trở thành bạn bè chí cốt. Dù là 3 năm trước hắn được điều đi tỉnh ngoài rèn luyện, thì chúng tôi vẫn thư từ qua lại không ngừng.

(*) Tức Tẩy oan tập lục, tập bút kí của quan Đề hình thời Nam Tống Tống Từ, ghi lại các kinh nghiệm, đúc rút của mình về pháp y và điều tra vụ án. TVB phóng tác thành drama Tẩy oan lục (Âu Dương Chấn Hoa đóng vai chính).

78. Quan Đề hình địa phương theo chế độ 3 năm điều động một lần, gia đình Quan Minh Nguyệt cũng có chút quan hệ, sau khi mãn nhiệm hồi kinh xem ra sẽ được lên nhậm chức ở Đại lí tự. Cho nên tôi dù biết hắn về từ trước tết, nhưng lắm việc phải làm, nên cũng không vội đi thăm. Hôm nay rảnh, vừa khéo có thể đi chúc tết.

79. Lúc tôi đến, vị sư huynh họ Giang của Quan Minh Nguyệt vừa hay cũng ở đó. Sau khi thân quen với hai người họ, tôi mới biết Quan Minh Nguyệt cũng là pháp y nổi tiếng, mà sư huynh hắn là danh y lừng lẫy một thời, những chuyện bí mật trong các gia đình phú quý, y biết chỉ có nhiều hơn, không có ít hơn. Chẳng trách hôm đó ở trà lâu Quan Minh Nguyệt chém tới mức tôi hận không thể quỳ xuống gọi hắn là đại đại, mà Giang sư huynh thì ngồi một bên nhàn nhã uống trà, mặt kiểu "trông ngươi làm màu kìa". Nhưng Giang sư huynh bản tính vốn cũng đã là người lạnh lùng ít nói. Thông qua Quan Minh Nguyệt, tôi với y cũng coi là quen biết vài năm, ngoài đối đáp với sư đệ lắm lời, y với người khác đều tiếc chữ như vàng, mà từng câu nói ra đều rõ ràng rành rọt.

80. Kế đó, sau khi tôi và Quan Minh Nguyệt 3 năm không gặp cùng nhau chém tung trời hơn 2 canh giờ, được hắn giữ lại ăn tối, Giang thần y tiếc chữ như vàng lại bỗng nhiên mở miệng: "Quân An gần đây chuyện phòng the có chút bất ổn đi? Ta xem ngươi tuy không có triệu chứng thận hư, nhưng tròng mắt phát xanh, bước chân không vững, có cần ta bắt mạch cho không?"

81. Sau đó? Sau đó tôi bèn xấu hổ mà chuồn khỏi nhà họ Quan trong ánh mắt sáng như đèn pha của Quan Minh Nguyệt.

82. Lúc tôi từ nhà họ Quan trở về, người trong cung phái tới đã chờ sẵn trong viện. Tuy rằng đoán được với tính cách của Sở Tra Đế, bị đả kích ngay đúng chỗ sĩ diện nhất của đàn ông, sớm muộn hắn cũng phải gỡ lại một bàn, nhưng tôi không ngờ hắn đến một ngày cũng không nhịn nổi. Xem ra 3 ngày đầu năm mới nghỉ lên triều, hậu cung lại đang trống không, hoàng đế quả nhiên hơi rảnh rỗi.

83. Tôi cảm thấy Sở Duệ Uyên hẳn là đã nghiên cứu Long dương thập bát thức chi đó suốt buổi chiều, nên tuy vẫn dùng tư thế vào từ phía sau, nhưng nông nông sâu sâu, như gọt như mài, dần đưa tôi từ chỗ đau đớn đến khoái cảm liên miên, cuối cùng bị hắn làm cho bắn đến 3 lần. Hắn cũng ở trong cơ thể tôi rót mấy đợt long tinh. Có điều, làm đến gần 2 canh giờ, hắn vẫn chưa ngừng. Tính cả lượt hắn làm lúc sáng, hôm nay là dài nhất từ trước đến nay. Tôi tuy được làm đến cao trào, nhưng thời gian quá dài cũng sưng đau, bất giác thầm mong hắn kết thúc sớm một chút. Nhưng hắn vùi sâu trong hậu huyệt của tôi bắn tiếp một lần, chờ cái trym rồng lần nữa cứng lên lại bắt đầu đưa đẩy. Tôi rùng mình, trong đầu lại linh quang chợt lóe, không màng xấu hổ mà kêu to: "Bệ hạ thật lợi hại... Ưm a... Sắp chơi chết Quân An rồi... Hô... Sướng chết mất..." Thế là Sở Duệ Uyên lại từng nhát từng nhát đỉnh vào càng mạnh, càng dữ dội, sau khoảng trăm cái thì bắn rồi quả nhiên rút phân thân từ trong thân thể tôi ra. Hắn lần này làm quá lâu, sau khi rút ra hậu huyệt của tôi không thể lập tức khép miệng. Tinh dịch rót đầy trong người tôi không bị chặn lại, cứ thế từng dòng chảy ra ngoài, dù tôi có cố kẹp chặt lại cũng vẫn phí công vô ích. Chờ trọc dịch màu trắng đó chảy ra gần hết, dưới thân tôi đã bẩn thỉu dính dấp không chịu nổi. Lần này làm có chút nhếch nhác, không chỉ tôi đỏ mặt, mà Sở Duệ Uyên cũng lộ ra vẻ mất tự nhiên hiếm thấy. Hắn nghĩ ngợi, cuối cùng không gọi thái giám đang đứng đợi ngoài cửa tiến vào, mà mặc áo trong, lại dùng cái chăn tương đối sạch sẽ không bị dính quá nhiều con cháu của cả hai để bọc lấy tôi, bế ngang người mang sang dục trì ở tây điện.

84. Bể tắm nhà đế vương cực kì to, đừng nói 2 người, đến 4 người tắm đồng thời cũng chả vấn đề gì. Sở Duệ Uyên cũng không gọi thái giám vào hầu hạ, hai chúng tôi ở trong bể im lặng đối mặt nhau, ai tự tắm phần người nấy. Trong quá trình tắm rửa, tôi liếc thấy tiểu hoàng đế ở phía dưới của hắn lại ngóc đầu hứng khởi rồi, nhưng hắn làm bộ không để ý, tôi cũng làm bộ không để ý. Cho đến tận lúc tôi bên ngoài khoác áo của mình, bên trong mặc quần áo của Sở Tra Đế về nhà, hai chúng tôi vẫn còn hơi ngượng ngập, chỉ đỡ hơn cái buổi sáng sau lần đầu tiên một chút.

85. Nhưng xét về tổng thể, bạn giường kĩ thuật tiến bộ vượt bậc, tôi chịu đựng nửa năm trời cuối cùng cũng được sướng hết nấc một lần, vẫn thấy rất vui.

86. Thôi được rồi, là cực kì vui. Thực sắc tính dã, hai nhu cầu lớn nhất của đời người hiện tại đều đủ cả, bạn nói xem có đáng vui không.

87. Cho nên sau đó 2 lần Sở Duệ Uyên gọi tôi vào cung, tôi đều vui vẻ mà vào, vui vẻ mà lên đỉnh, vui vẻ mà quay về. Tuy rằng hắn vẫn luôn giữ cái tư thế vào từ phía sau, khiến tôi không nhìn được cái mặt đẹp trai của hắn, nhưng chỉ một tư thế này cũng đủ làm cho tôi sướng lăn lộn, chả quan tâm hắn có đổi tư thế hay không, cũng chả quan tâm có thêm dịch vụ đi kèm là nhìn mặt hay không. Huống chi hai lần gần đây hắn không còn gọi tên anh tôi nữa, nên cả tâm lí lẫn sinh lí tôi đều không bị xìu, sướng không chịu nổi.

88. Chỉ có điều, lạc cực sinh bi. Ở lần thứ hai xong việc trở về, vừa từ cửa bên góc tường phía tây lẻn vào phủ thừa tướng, tôi đã nhìn thấy tiểu tư thiếp thân trung thành tận tụy của mình mặt mày xanh lét đứng canh ở cửa, mà ngồi trên cái ghế mây bên cạnh hắn, chính là bà chị dâu bụng to vượt mặt, sẵn sàng vỡ chum bất cứ lúc nào.

89. "Tòng Văn, đi xem xem bên kia có ai không." – Chị dâu tôi mặt trầm như nước ra lệnh cho tiểu tư. Tòng Văn len lén liếc tôi một cái, thấy tôi không dị nghị gì mới đi canh cửa cho chị em tôi. Chị dâu trầm mặc nhìn tôi một lúc lâu, nhìn đến mức tim tôi nổi trống, mới ra lời: "Là hắn hả?" Chị không nói "hắn" là ai, cũng không nói mình hỏi về cái gì, nhưng hai chúng tôi đều hiểu rõ trong lòng. Tôi biết chắc chắn không giấu được, chỉ có thể gật đầu, nhưng để chị yên tâm lập tức bổ sung: "Đệ là cam tâm tình nguyện, không giấu gì đại tẩu, đệ thích hắn, dù khoảng cách giữa hai người có một trời một vực cũng khó kìm giữ được lòng mình." Chị dâu tôi "à" một tiếng, như khóc lại như cười, sau đó cắn răng nói: "Đệ có biết hắn thích... thích..." Chị ấy định thốt ra lại nuốt vào mấy bận, không có cách nào nói ra tên của anh tôi; nhưng trong lòng tôi hiểu, chị đã nhìn thấu mối quan hệ rối nùi giữa chúng tôi. Tôi thở một hơi dài, miệng lại mở lời khuyên: "Hắn chẳng qua là nhất thời ý loạn tình mê, cuối cùng cũng sẽ tan thành mây khói. Đệ với hắn tuy tình sinh ý động, nhưng cũng chẳng đến nỗi rời xa hắn thì không sống nổi. Nhân duyên tụ tán như cánh bèo trôi, đợi đến lúc tan cuộc rồi chỉ coi như chuyện niên thiếu hoang đường, một giấc mộng xuân qua đi không dấu vết. Đại tẩu yên tâm, tập trung an dưỡng, kẻ hoàn khố văn dốt võ dát đệ đây thực không nuôi nổi con, còn chờ ca ca tẩu tẩu sinh cho đệ một sân đầy cháu trai cháu gái ngoan ngoãn, đến lúc về già có một đàn cháu chắt vây quanh." Chị dâu tôi cuối cùng cũng bật cười thật lòng, làm bộ tức giận mắng: "Đệ cũng thật biết bớt việc nhỉ, động việc gì cũng không muốn tự làm, chỉ chăm chăm đi hái quả nhà người khác." Tôi cười chắp tay nói: "Đệ là bé nhất trong nhà, đương nhiên lúc nhỏ dựa cha mẹ, lớn lên dựa anh chị, cần gì phí sức." Chị dâu tôi né người sang một bên không nhận lễ, trên mặt vẫn cười, nhưng lại mang theo chút ngưng trọng, miệng nói: "Quân An, đệ nghe tỉ tỉ một câu." Tôi và chị ấy cũng coi như thanh mai trúc mã cùng lớn lên, nếu không phải thành chị dâu em chồng, thì cũng đã gần như chị em ruột. Thấy chị ấy tự xưng "tỉ tỉ", tôi cũng thu lại nụ cười, nghiêm túc lắng nghe. Chị dâu trầm mặc một lúc, mới bắt đầu mở miệng: "Hắn là nhân vật như thế, việc đến nước này không phải muốn đệ cắt đứt thì liền cắt đứt được, tỉ cũng không phải người gàn dở, bắt đệ nhất định phải thế này thế kia. Nếu đệ thực sự thích hắn, thì cố gắng bảo vệ chính mình, ở trong giấc mộng này tham hoan một lúc cũng không phải là không thể. Nhưng nếu đệ là vì bọn tỉ... Tỉ thà chính mình gan óc lầy đất, cũng không thể đem một đời của em trai mình ra đánh đổi!" Câu cuối cùng chị nói vô cùng kiên quyết, tôi hoảng hốt trong lòng, vội vàng giải thích: "Tỉ, tỉ nghĩ gì thế. Đệ với hắn... hắn làm cho đệ rất dễ chịu, đệ thực sự thích."

90. Lời tôi nói cũng là lời nói thật lòng. Tuy rằng lúc đầu tôi đúng là vì anh trai mới xung phong làm thế thân, nửa năm sau đó trong chuyện giường chiếu cũng phải chịu đựng rất nhiều, nhưng mấy lần gần đây tôi thực sự khá hài lòng, và còn xu hướng càng ngày càng hài lòng hơn nữa. Xét cho cùng cái tốt của hàng to là ở chỗ, chỉ cần kĩ thuật không quá tồi, người bị chuỵch khá dễ dàng lên đỉnh. Cho nên với tôi mà nói, hiện tại làm với Sở Duệ Uyên, đúng nghĩa là kiếm bạn giường. Chỉ có điều bạn giường này mong nhớ cái mông của anh tôi, với lại thời gian hẹn chuỵch không do tôi quyết định. Nhưng thực sự, cũng không phải thiệt thòi gì quá lớn.

Lời tác giả: Lúc đầu định viết thanh thủy văn, cũng không biết vì sao cuối cùng lại thành thế này. Nhưng chắc sau này nhiều nhất cũng chỉ đến thế thôi, ngôi thứ nhất viết chuyện hài hòa thực sự là có phần xấu hổ :">

Lời dịch giả: Không không, đừng bị tác giả lừa (giống translator), sau này bả chỉ có ngày càng quen tay quen mắt mà thôi =]]]]]

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Pro