Chương 80

Màu nền
Font chữ
Font size
Chiều cao dòng

Ji Hyo đứng ở phía sau góc tường, dùng sức cắn chặt vào mu bàn tay, chỉ sợ mình không nhịn được sẽ khóc ra thành tiếng. Hiện tại anh đang rất hạnh phúc có phải không? Hiện tại, anh đang thực yêu Kim Ha Eul có phải không?

Sinh mệnh của anh đã không còn người tên là Song Ji Hyo này thật rồi, thử hỏi, cô còn dũng khí nào để tiếp tục kiên trì thêm nữa? Cô có thể chịu được rất nhiều đau khổ, nhưng là, đau khổ Ji gây ra cho cô lớn quá, sâu đậm quá, cô không nghĩ mình có thể chịu đựng lâu hơn được nữa.

Cô thẫn thờ bước đi, nhìn bầu trời mùa đông ảm đạm ở phía trước, không hiểu sao lại chợt nghĩ đến ngày ấy, người nam nhân ngây ngốc kia mỉm cười với cô, dịu dàng nói, "Anh yêu em."

Hyo, anh yêu em... Là ai đã phụ ai? Là ai đã quên ai trước?

Cố gắng lâu như vậy, để rồi bây giờ mới bàng hoàng nhận ra, không phải khoảng cách nào cũng có thể thu hẹp được. Ji của cô, có lẽ đã biến mất trong ngày mưa tầm tã kia thật rồi, có lẽ, đã đến lúc cô phải buông tay.

Nhẹ nhàng đặt tay lên bụng, cô hơi hơi nghẹn ngào nói, 'Con à, mẹ đưa con rời đi nơi này được không?' Đến một nơi an toàn nào đó, chỉ cần hai chúng ta thôi, không có khổ đau, cũng không có ly biệt.
...

Lúc này, trong một căn nhà tồi tàn ở Hàn Quốc, một cô gái trang điểm lòe loẹt đang trợn mắt há mồm, không thể tin nổi ngã ngồi xuống đất nhìn người thiếu niên đột nhiên xuất hiện.

"Cậu... Cậu..." Cô lắp bắp không ngừng, lấy tay chỉa chỉa vào Yoo Jea Suk, cảm thấy mình tốt nhất là ngất xỉu quên đi. Tại sao lại là tên ác ma này được? Lần trước gặp mặt cậu ta đã 'hào phóng' tặng cho cô một vết sẹo rồi, lần này không biết sẽ là những thứ không hay ho gì nữa đây.

Mà thiếu niên trước mặt cô chính là nhàn nhã khoanh hai tay trước ngực, vẻ mặt lạnh lùng giống như bị phủ một tầng băng sương, làm cho người ta vừa gặp đã muốn tránh đi thật xa. Cậu khó chịu nhăn mày lại, rõ ràng không quá vừa lòng với cô gái phiền phức này.

"Cậu..." Lại thêm một chữ 'cậu' nữa. Cô gái vẫn chỉ vào Yoo Jea Suk, sợ hãi lui về phía sau từng bước, đổi lấy sắc mặt Yoo Jea Suk nhăn lại càng sâu.

"Không cần 'cậu, cậu' mãi như thế, tôi đến đây là vì có chuyện muốn hỏi cô." Yoo Jea Suk bị cô gái lắp bắp đến phiền, nhanh chóng nói ra mục đích của mình.

"Tôi, tôi không hiểu cậu đang nói gì cả! Cậu muốn hỏi tôi điều gì? Tôi không biết gì hết!" Không phải là định hỏi một ngày cô phải 'phục vụ' bao nhiêu nam nhân đấy chứ?

Ánh mắt của Yoo Jea Suk hơi ám lại một chút, bực mình nói, "Tôi chỉ muốn biết, có phải cô quen chủ nhân của tôi không thôi?" Giọng nói của cậu cực kì trầm thấp, vọng lại trong căn phòng trống trải này, có vẻ phá lệ nguy hiểm.

"Chủ nhân?" Cô gái suy nghĩ nửa ngày, dường như là có chút choáng váng. Chủ nhân của cậu ta là ai, chẳng lẽ cô nên quen biết hay sao?

"Chính là người đi cùng chị gái của cô, người có đôi mắt màu xanh lục, người mà cô dám gọi là kẻ ngốc. Lee Min Ki, cô đã nhớ ra chưa? Trả lời tôi, ngay lập tức!" Rõ ràng ngày đó khi vừa nhìn thấy chủ nhân, nét mặt của cô ta đã trở nên vô cùng kinh ngạc. Nếu cậu đoán không nhầm thì, hẳn là hai người bọn họ đã từng gặp nhau trước đó.

Có chút chi tiết vô cùng rõ ràng, tất cả mọi người lại đều sơ ý bỏ qua, không những cậu, Fred, mà ngay cả chủ nhân cũng là như vậy.

Lee Min Ki đột nhiên mở to hai mắt, ngớ người nói, "Cậu nói tên ngốc kia là chủ nhân của cậu?" Nam nhân có đôi mắt màu xanh lục kia, Lee Min Hyo đã cảnh cáo rõ ràng, cô không được lộ ra bất kì chuyện gì về hắn. Nếu không, chị ta sẽ khiến cô chết không có chỗ chôn.

"Đúng vậy, người đó chính là chủ nhân của tôi, cô có biết điều gì sao?" Yoo Jea Suk gật đầu một cái, thấy ánh mắt của Lee Min Ki hơi hơi lóe ra, dường như muốn nói, nhưng lại đang sợ hãi điều gì đó.

"Nói đi, nói tất – cả – những – gì – mà – cô – biết." Yoo Jea Suk ngồi xổm xuống, ánh mắt thẳng tắp nhìn vào Lee Min Ki, "Tốt nhất đừng nên nói dối tôi làm gì, nếu không, tôi sẽ lập tức giết chết cô." Cậu nhẹ giọng cảnh cáo thêm, trên tay còn không quên vuốt ve con dao giải phẫu sáng bóng của mình, khiến Lee Min Ki không khỏi sợ hãi rụt người lại một chút.

Thằng nhóc này, thực sự quá nguy hiểm, rõ ràng còn đáng sợ hơn cả Lee Min Hyo. Nhưng là, cô cũng đâu có biết chuyện gì nhiều đâu.

"Tôi, tôi chỉ biết có một chút thôi!" Lee Min Ki cúi đầu, không dám cả gan nói dối Yoo Jea Suk. Cô rụt rè kể lại câu chuyện về đôi người kì quái kia, còn có, chuyện mình sai mặt sẹo đi đánh bọn họ nữa.

"Hắn ta có đôi mắt màu xanh lục rất đặc biệt, khuôn mặt cũng hoàn toàn giống với nam nhân đi cùng với Lee Min Hyo, thế nên tôi mới nghĩ đó là cùng một người. Nhưng sau này ngẫm lại mới thấy rất vô lý, nam nhân tôi gặp là một tên ngốc chính hiệu, làm sao có thể lạnh lùng cao ngạo được như thế kia phải không? Chuyện về sau tôi cũng không rõ ràng lắm, chỉ biết tên ngốc biến mất trước, cô gái biến mất sau mà thôi. Từ đó đến nay tôi vẫn chưa hề gặp lại bọn họ, tôi thề!" Lee Min Ki một hơi nói xong rất nhiều, nói đến cổ họng của cô cũng cảm thấy đau đớn.

"Những gì tôi biết cũng chỉ có thế thôi, tôi đã thành thật kể hết cho cậu rồi đấy!" Nếu như vậy mà vẫn còn không tin nữa, cô sẽ khóc ngay ở nơi này cho cậu ta xem.

Yoo Jea Suk chậm rãi đứng dậy, không nói lời nào đi ra phía cửa. Đột nhiên cậu nghĩ ra điều gì đó, quay người lại, giơ tay lên, đồng thời nghe được tiếng hét chói tai của Lee Min Ki.

Ngất xỉu rồi? Yoo Jea Suk nhàm chán bĩu môi một chút, cho tiền mà cũng ngất xỉu được, thật đúng là một cô gái vô dụng.

Cậu đặt một xấp tiền lên trên bàn, sau đó theo như lời của Lee Min Ki, nhanh chóng đi đến ngôi nhà của cô gái câm kia. Nhưng thật đáng thất vọng, nơi này đã không còn gì nữa, chỉ có một đống bê tông đổ nát, hoang tàn, lạnh lẽo.

Xoay người rời đi, cậu có chút suy nghĩ nhíu chặt mày. Tên ngốc trong miệng Lee Min Ki chắc chắn chính là chủ nhân khi mất trí nhớ, nhưng cô gái câm ở cùng với ngài thì không thể là Kim Ha Eul được, tuyệt đối không thể nào.

Nếu đã vậy, ai mới có thể là người ấy đây, ai đây? Lẽ nào... Lại là cô ấy?

Ji Ji cũng không thể nói chuyện, cậu vẫn luôn suy nghĩ mãi vì sao cô lại từ chối Cheon Hee Gun, một mình sang Anh quốc vất vả làm người hầu. Nếu như đó là vì chủ nhân, như vậy mọi chuyện sẽ đều trở nên dễ hiểu.

Nghĩ đến đây, bước chân của cậu không khỏi nhanh hơn một ít, dường như lại vừa nghĩ ra đã có lần nhìn thấy Ji Ji đeo vòng cổ của chủ nhân. Chết tiệt thật! Chuyện quan trọng như vậy mà ngày đó cậu lại không hỏi cho rõ ràng, bây giờ nghĩ lại thật muốn ình một cái bạt tai thật mạnh.
...

Trong phòng nói chuyện của ngục giam, một nam nhân ngồi đối diện với Yoo Jea Suk qua tấm kính dày, trên mặt hắn không phải là một nữa, mà đã là vô số nhữngvết sẹo chằng chịt, hiển nhiên mấy tháng qua không được sống yên ổn gì.

"Có thể cho tôi một điếu thuốc được không?" Hắnngồi trên ghế dựa, khuôn mặt dường như đã già đi rất nhiều, không còn nét hungtàn như ngày xưa, ngược lại đã có thêm mấy phần khắc khổ.

"Tôi không có thuốc, tôi đang là vị thànhniên." Mà kể cả có không phải là vị thành niên, cậu cũng sẽ không hút thuốc.

"Thôi quên đi." Nam nhân hơi hạ khóe môi xuống,tựa người ra đằng sau, dường như cũng không hy vọng gì nhiều.

"Cậu muốn hỏi cái gì?" Khí thế ngày xưa đã bịngục giam làm cho sụp đổ hoàn toàn. Mỗi ngày bây giờ của hắn tốt lắm, tốt đến mứckhiến hắn không ra hình người, còn nói gì đến khí thế.

Yoo Jea Suk trầm ngâm hồi lâu, sau đó lấy ra hai bức ảnh, đưa cho 'mặt sẹo' xem.

"Anh có biết hai người này không?" Cậu đặt bứcảnh lên trên bàn. Ảnh chụp là một người nam nhân cực kì tuấn mỹ, hắn có ngũquan lập thể của con lai, ánh mắt màu xanh lục hơi hơi híp lại, hiển lộ ra nétcao ngạo đến phá lệ lạnh lùng. Mà bức ảnh kia chụp một cô gái vô cùng xinh đẹp,chỉ có điều trông cô rất gầy yếu, nụ cười man mác buồn, ánh mắt dường như cấtgiấu nhiều lắm suy tư, khiến cho người ta không khỏi cảm thấy đau lòng.

Mặt sẹo cầm hai bức ảnh lên, đột nhiên khôngthể kiềm chế được, ngửa đầu cười lớn, "Cuộc đời tao hối hận nhất chính là gặpphải hai kẻ kì quái này. Tao cho đứa con gái một gậy, thằng con trai lại hủy hoạicả đời cố gắng của tao."

"Nó là thằng ngốc sao, nó mà là thằng ngốc đượcsao?" Hắn cười phá lên, cười đến chảy ra cả nước mắt. Đúng vậy, cuộc đời hắn đãbị hủy hoại thật rồi, hủy hoại trong tay một kẻ mà hắn đã từng bắt nạt.

Thật nực cười làm sao!

Yoo Jea Suk lấy lại bức ảnh, cậu đứng lên, không nói được lời nào lặng lẽ bước rangoài. Quả nhiên mọi chuyện là như vậy, cậu cần phải trở về Anh quốc càng sớmcàng tốt. Chủ nhân, ngài đã sai lầmrồi, hơn nữa sai thái quá...
...

Trong lâu đài Kangi, Mooni sống chết giữ chặt lấy tayáo của Ji Hyo, nói thế nào cũng chịubuông ra.

"Ji Ji, cô đừng đi được không? Côđi rồi tôi biết làm sao bây giờ, tôi muốn nhìn thấy em bé được sinh ra..." Côkhông ngừng lau nước mắt, không hiểu sao mọi chuyện lại đột nhiên thành ra nhưvậy. Rõ ràng đang êm êm đẹp đẹp, tự nhiên Ji Ji lại nhất quyết đòi bỏ đi.

Ji Hyo hơi hơi cúi đầu, cô không thể ở lại được, ở trongnày, cô sẽ chết mất. Không cần Kim Ha Eul giết cô, chính cô cũng sẽngã gục vì đau lòng. Vậy nên, đã đến lúc cô phải rời đi, mang theo đứa nhỏ, cốgắng bắt đầu một cuộc sống mới.

Cô kéo tay Mooni, hơi hơi run run viết xuống, "Thực xin lỗi, thật sự tôi không thể ở lạiđược."

Cầm lấy hành lý của mình, cô đi ra phía ngoàicửa, thấy được Lee Min Hyo đang khoanh hai tay trướcngực, lạnh lùng đứng ở nơi đó.

"Là tôi mang cô đến đây, hôm nay cô muốn đi, tựtôi sẽ đưa cô trở về." Nói xong, cô lập tức xoay người rời đi, cùng với Ji Hyo, để lại mình Mooni nghẹn ngào ôm mặt khóc.

Dọc theo đường đi, hai người đều không nóichuyện gì. Một người không thểnói, một người lại không muốn nói. Điđược một đoạn, đột nhiên Lee Min Hyo lại dừng lại, khóe môi hơihơi cong lên. Quả nhiên đúng như cô nghĩ, hai người bọn họ đã đến đây thật rồi.

"Ji Ji, anh tới đón em về nhà." Cheon Hee Gun mặc một bộ tây trang màu đen, khí phách vẫn cường đại như ngày nào. Anhhơi hơi mỉm cười, đưa tay về phía Ji Hyo, dường như rất tự tin cô sẽ trở về cùng mình. Nhưng là, anh đã sai rồi,Ji Hyo chỉ thất thần nhìn tay anhmột lúc, sau đó vẫn quyết tuyệt lắc đầu từ chối.

Ở nơi nào cũng được, nhưng sẽ không phải là Hàn Quốc. Cô sẽ không trở về cùng anh. Khôngyêu anh, cũng không muốn để anh phải thất vọng nhiều hơn nữa.

"Ji Ji, theo anh đi." Cheon Hee Gun vẫn vươn tay ra, dịu dàng nhắc lại một lần nữa. Kim Ha Eul đứng ở bên cạnh nhìn bọn họ, đắc ý cười khẩy. Đi đi thôi, còn chần chờgì nữa, đi rồi thì đừng quay trở lại, đừng có rãnh rỗi đến gây tai họa cho côlà được rồi.

Lee Min Hyo hơi hơi nheo mắt lại, khóe môi hàm ý mỉm cười gắt gao nhìn theo bàn tayvẫn nắm chặt va li của Ji Hyo. Kể ra cũng thật đáng tiếc, nhưng là, đã bỏ qua một lần rồi, làm sao lạicó thể còn yêu?

Điều này, chính cô có thể hiểu rõ hơn ai hết...

"Ji Ji ..." Cheon Hee Gun buông tay xuống, không thể tin nổi nhìn Ji Hyo vô tình bước qua bên ngườimình. Cô đang giận anh sao, trách anh lâu như vậy mới tới đón cô có phải không?Nhìn cô gầy yếu như vậy, rõ ràng là đã phải chịu rất nhiều khổ sở, anh biếtmình sai rồi, nhưng nếu không làm vậy, làm sao cô có thể hiểu rằng sau tất cảqua đi, anh mới chính là người cô cần nhất?

"Ji Hyo, cô hãy trởvề cùng anh Hee Gun đi. Dù sao, anh tôi cũngyêu cô thật lòng." Kim Ha Eul nhàm chán nghịch ngợm máitóc dài của mình, lại không biết chiếc vòng cổ đã thoát ra ngoài cổ áo từ lúcnào.

Ji Hyo xoay người nhìn anh, lại nhìn sang phía Kim Ha Eul, lúc này đây, cô không khỏi bàng hoàng mở to hai mắt. Chiếc vòng cổ kia, rõ ràng là món quà Ji tặng cho cô, làm sao Kim Ha Eul lại có nó được?

Kim Ha Eul phát hiện Ji Hyo gắt gao nhìn vào ngực của mình, cô cúi xuống, giật mình hốt hoảng chekín ngực. Chết tiệt, tại sao lại có thể sơ suất như vậy được chứ!

Hơi hơi chột dạ nhìn sang Cheon Hee Gun, đã thấy ánh mắt như băng sương của anh bắn thẳng vào người mình.

Xong rồi, lần này cô gây ra chuyện lớn!    

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Pro