Chap 96: Liễu Song Song trở về

Màu nền
Font chữ
Font size
Chiều cao dòng


Khi sắc trời đã tối dần, Khởi My cùng Văn Khánh trở về phủ vương gia. Hai người vừa đi vừa nắm tay vô cùng tình cảm, hoàn toàn không nhận ra ánh mắt kì quái của những người trong vương phủ.

Sau khi bước chân vào sảnh đường, lúc này, cả hai người đều rơi vào trạng thái sững sờ. Hai bàn tay đan vào nhau lập tức bị tách rời. Khởi My thẫn thờ nhìn xuống bàn tay đang chơi vơi giữa không trung của mình, cảm giác như bị ai đó lấy mất trái tim rồi quăng mạnh xuống đất. Lời hứa sẽ mãi mãi không buông tay, giờ đây lại bị phá vỡ một cách dễ dàng và nhanh chóng đến như vậy.

Quỳnh Anh đứng ở bên cạnh lo lắng nhìn của Văn Khánh. Cách đây một canh giờ, chính nàng cũng có chung một cảm giác giống hắn.
Văn Khánh dường như vẫn chưa thể tin vào mắt mình, người mà hắn nhớ mong suốt năm năm, người tưởng chừng như đã chết từ năm năm trước giờ lại xuất hiện trước mặt hắn. Vừa nhìn thấy nàng, bàn tay hắn đã vô thức buông bàn tay Khởi My ra, trong mắt hắn, giờ chỉ còn mình Liễu Song Song. Liễu Song Song mặc lam y, tóc vấn cao, bộ dạng thanh nhã, yểu điệu, đang ngồi trên ghế giữa sảnh đường nhìn hắn mỉm cười. Cái nắm tay đầy thân tình vừa rồi, nàng có nhìn thấy, nhưng vẫn tỏ vẻ bình thản như không có gì. Nàng nhẹ nhàng đứng dậy, đến trước mặt Văn Khánh.
" Văn Khánh, ta trở về rồi. "
.....
Khởi My ngồi lặng trong phòng, ánh nến lập lòe, chập chờn nhảy múa, làm bóng nàng đổ dài trên vách tường, lay động. Nàng chống cằm, nhớ về nữ nhân đã nhìn thấy chiều nay. Chỉ dựa vào thái độ của Văn Khánh và Văn Khánh đã đủ để nàng hiểu, người đó chính là Liễu Song Song. Da trắng, môi hồng đào chúm chím, rèm mi cong phủ trên một đôi mắt to, sáng long lanh, dáng người yểu điệu, thướt tha. Toàn thân toát lên một loại khí chất thanh nhã. Liễu Song Song là một người đẹp, nhưng không phải là một người đẹp đơn thuần. Vì gương mặt ấy, dáng người ấy, nàng đã nhìn thấy suốt hai mươi năm năm. Đúng vậy, Liễu Song Song giống hệt nàng lúc chưa xuyên không.

Trên đời sao lại tồn tại một sự trùng hợp đến như vậy? Nàng xuyên không về đây, nhập vào thân xác của một nữ nhân có cái tên giống hệt nàng. Và giờ đây, một nữ nhân khác mang gương mặt giống hệt nàng xuất hiện. Như vậy, liệu có thể coi Văn Khánh đã yêu nàng ngay từ cái nhìn đầu tiên? Sao ông trời lại trớ trêu như vậy, giờ nàng không biết phải làm sao, càng không biết đối mặt với bọn họ như thế nào, nếu như Văn Khánh từ bỏ nàng, tiếp tục ở bên cạnh Liễu Song Song...Không, không thể đâu, hắn đã hứa với nàng, đã hứa với nàng rồi mà.

Sau khi gặp lại Liễu Song Song, Văn Khánh cùng nàng ta nói chuyện trong thư phòng thật lâu, còn nàng mang tâm trạng thấp thỏm trở về phòng. Tim nàng đập nhanh như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực, toàn thân run lên, lạnh toát, nàng sợ, sợ Văn Khánh sẽ không còn cần nàng nữa. Lúc nàng còn đang chìm trong suy nghĩ mông lung thì Văn Khánh và Liễu Song Song đã cùng nhau bước vào phòng, đôi bàn tay nắm chặt, giống hệt như lúc chiều hắn đã nắm lấy tay nàng. Hạnh phúc mong manh tựa như sương khói, thề non hẹn biển chỉ như gió thoảng mây trôi. Lần đầu tiên đón một ngày lễ sinh thần, cũng là lễ sinh thần tồi tệ nhất trong cuộc đời nàng.

" Khởi My. " Văn Khánh ngập ngừng mở lời " Ta...ta đã quyết định sẽ quay lại với Song nhi, xin lỗi nàng. "
Ở bên cạnh, Liễu Song Song khoác tay Văn Khánh hết sức tự nhiên, nhếch mép cười; lần đầu tiên trong đời, Khởi My cảm thấy căm ghét gương mặt mình đến thế. Sau đó hai người không thèm để tâm đến sắc mặt của Khởi My, quay lưng rời khỏi phòng. Khởi My cảm thấy thế giới xung quanh mình như đổ vỡ, nước mắt nàng tuôn ra giàn giụa, nàng run rẩy, hấp tấp đuổi theo hai người họ.

" Văn Khánh,Văn Khánh, chàng đã hứa sẽ mãi mãi nắm tay ta, chàng đã hứa cơ mà. Ta có thể chịu đựng tất cả, chỉ xin chàng đừng rời xa ta. "
" Khởi My, xin lỗi, ta sẽ sai người sắp xếp một phủ đệ riêng cho nàng ở. Nàng...đừng quá đau lòng vì ta. "
Văn Khánh đau đớn nhìn nàng, hắn làm sao quên được nữ nhân đã khiến cho hắn rung động. Nhưng...người hắn yêu nhất là Liễu Song Song, hắn sao có thể làm khác, giờ người hắn yêu đã trở về rồi. Trên đời này, hắn đã phụ lòng nàng và Huệ Phi. Hai nữ nhân đã yêu và hy sinh rất nhiều vì hắn.

" Ha ha ha ha..." Khởi My cười lớn như điên dại " Thì ra, đến cuối cùng ta vẫn chỉ là người bị bỏ rơi, ha...ha ha ha ha...Trên thế gian này chẳng ai cần ta, chẳng ai cần. Những lời ngươi nói với ta cũng chỉ là dối trá..ha ha ha..."
Khởi My nước mắt tuôn rơi, một tiếng sấm nổ vang, chớp rạch ngang trời, từng hạt mưa lớn rơi xuống như trút nước. Nàng lảo đảo, chạy ra khỏi vương phủ giữa màn mưa mịt mù, để lại sau lưng tiếng gọi hốt hoảng của Văn Khánh.

Văn Khánh, hắn không cần nàng, hắn đã không cần nàng nữa rồi.
Giữa đêm đen, Khởi My chạy không định hướng, nàng khóc, khóc mãi, không nhận ra một chiếc xe ngựa đang lao về phía mình.
" Rầm. "
Khởi My ngã văng xuống mặt đất, một dòng máu đỏ chảy xuống từ trên trán nàng, hòa vào nước mưa, loang lổ.
...
Khi Khởi My tỉnh dậy, nàng thấy mình đang nằm trong bệnh viện, ở bên cạnh giường bệnh là Sở Hạo với khuôn mặt tràn đầy lo lắng. Sở Hạo nắm chặt lấy tay Khởi My, nước mắt rơi xuống trên mu bàn tay nàng.
" Ơn trời, Khở My rốt cuộc thì em cũng tỉnh dậy rồi, em làm anh sợ quá. Anh xin lỗi, xin lỗi em. "

Khởi My mở to đôi mắt vô hồn, lắp bắp hỏi.
" Nguyễn Văn Khánh đâu? Sao ta lại ở đây? "
" Khởi My, em đang nói cái gì vậy? Em cảm thấy chỗ nào không khỏe sao? "
Khởi My nhìn Sở Hạo, lại nhìn quanh cảnh xung quanh, hơn một tháng, nàng đã ở Di quốc hơn một năm, giờ lại trở thành hơn một tháng hôn mê ư? Không thể, không thể nào? Cảm giác đó, cảm giác đau nhói ở tim đó, những gì nàng trải qua không thể là một giấc mơ.

" Giây phút nhìn thấy em nằm bất động trên mặt đất, anh mới nhận ra anh yêu em và cần em đến nhường nào. Khởi My hãy tha lỗi cho anh, anh sẽ không bao giờ làm em phải đau lòng nữa. Em đã hôn mê hơn một tháng rồi, em không biết anh lo lắng cho em đến dường nào đâu."

Cái siết tay thật chặt, giọng nói run rẩy chứa đựng thâm tình, một đôi mắt chan chứa lo âu, nhưng Khởi My chẳng hề để tâm đến những điều đó. Nàng chỉ cảm thấy đau, chẳng lẽ tất cả chỉ là một giấc mộng? Hay nàng đã trở về nơi vốn thuộc về nàng?

Bác sĩ nói nàng bị chấn thương mạnh ở đầu nên đã hôn mê trong một thời gian dài, những gì nàng đã trải qua chỉ là một giấc mơ dài, nàng đang nhầm lẫn giữa mơ và thực. Nhưng nàng không tin, nàng biết rõ hơn ai hết, những gì đã xảy ra là sự thực, nàng thực sự đã từng sinh sống ở Di quốc. Nàng bàng hoàng, gào lên trong vô vọng.

" Không, không phải như thế, đó không phải là sự thật. Ta muốn trở về, ta muốn trở về...Ta muốn về Di quốc, về lại bên Văn Khánh..."
Thế nhưng...cả đời này...nàng cũng không bao giờ có thể trở về Di quốc được nữa...

Tại Di quốc, sau khi Khởi My biến mất, lịch sử lập tức thay đổi. Liễu Song Song từ một kĩ nữ trở thành con gái nuôi của Trần thừa tướng, là người được chỉ định ban hôn cho Văn Khánh. Tuấn Hii trở thành bạn thanh mai trúc mã của Quỳnh Anh, được Vương Ngọc thái hậu vô cùng yêu mến. Hỷ nhi là a hoàn của Liễu Song Song, đã có tiếng sét ái tình với Tề Dương ngay từ lần gặp đầu tiên. Ngô Trọng Thành vẫn là kẻ phong lưu đa tình, và Huy Nam mãi mãi cũng không lí giải được tại sao mình lại trân trọng nâng niu một bông hoa đào ép khô.
Tất cả mọi người đều có một cuộc sống mới hạnh phúc, chỉ còn lại mình nàng cô độc. Chẳng còn ai nhớ đến sự tồn tại của một nữ nhân đã từng xuất hiện trong cuộc đời của họ...

#1622 từ
Buồn không các readers ?
End truyện được chưa??? Được không...cho ý kiến nào :v

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Pro