Chương 216

Màu nền
Font chữ
Font size
Chiều cao dòng


Diệp Oản Oản mặc dù không biết rốt cuộc tại sao tâm tình của Tư Dạ Hàn lại không tốt, nhưng kỹ năng vuốt lông của cô đã đạt tới cảnh giới thượng thừa, vì vậy liền bạch bạch bạch chạy lại tiếp cận anh, mở miệng nói, “Nơ con bướm trên người Đại Bạch là anh làm sao? Thật là đẹp mắt!”

Hứa Dịch: !!!

Nơ con bướm trên cổ Đại Bạch mặc dù ông chủ nói muốn đều không sai, nhưng tôi chính tôi mới là người đeo mà!!! Là tôi làm việc mạo hiểm, nguy hiểm đến tính mạng mình đấy, sao cô không nói gì đi!

“Còn có những cải trắng này, rất tươi mới chúng ta hái xong thì đem xuống phòng bếp làm để bồi bổ thân thể cho anh nha! ”, Diệp Oản Oản lại mềm mềm mại mại nói.

Diệp Oản Oản mềm giọng như vậy mà vuốt lông, làm cho cục tức trên người Tư Dạ Hàn căn bản giảm hơn phân nửa.

Vì vậy Diệp Oản Oản thật vui vẻ mà đem đống cải trắng sắp làm thức ăn đi, đưa xuống cho phòng bếp.

Sau bữa cơm chiều, Diệp Oản Oản từ trong tủ lạnh lấy ra miếng thịt bò bít tết, sau đó liền đi vào trong sân, dáng vẻ rõ ràng là muốn đi tìm Đại Bạch.

Chỉ thấy Đại Bạch hổ đang lắc cái đuôi ở trong sân dò xét, thời điểm đi ngang qua đám gà con kia, không khách khí chút nào há miệng liền nuốt vào một con.

Diệp Oản Oản nhất thời nóng nảy, vội vàng chạy tới la lên, "Đại Bạch! Nhanh nhả ra nhả ra! Gà này là nuôi để đem ra đẻ trứng, mày không thể ăn được!"

Đại Bạch dùng ánh mắt nhìn người bình thường ngu ngốc như cô một cái, sau đó há miệng ra, một con gà con dính đầy nước miếng liền nhanh như chớp lăn ra thật nhanh chạy trốn đi.

Nó làm sao có thể ăn loại sinh vật này được, chẳng qua chỉ là ngậm lấy vui đùa một chút mà thôi!

Diệp Oản Oản thấy Bạch Hổ căn bản không hề ăn con gà con kia, lúc này mới thở phào nhẹ nhõm, nịnh hót từ phía sau lấy ra khối thịt bò bít tết mới vừa trộm từ trong tủ lạnh ra, "Đại Bạch Đại Bạch, mày ăn cái này đi!"

Đây là một khối thịt bò sống vô cùng tươi ngon mới mẻ, phía trên còn dính mùi máu tanh.

Luôn luôn đối với cô không nhúc nhích hay có bất kì phản ứng nào, Đại Bạch rốt cuộc cũng giật giật mũi.

Ánh mắt Diệp Oản Oản sáng lên kích động, bắt đầu cám dỗ, “Đây không phải là một bọc thịt bò khô mấy đồng đâu, đây là thịt bò đen Angus đẳng cấp đặc biệt cung cấp nha! Ăn siêu cấp ngon luôn nha!”

Hơn nữa còn rất đắt tiền, cô thật vất vả mới trộm ra được đó nha!

A, cô lấy thịt bò của Tư Dạ Hàn làm thức ăn của Đại Bạch, cũng không tính là ăn trộm đúng không? Đây đều là đồ của Tư Dạ Hàn mà.

Diệp Oản Oản biết Slutte chưa bao giờ ăn bất kì đồ mà người nào đưa cho, nhưng cô dù sao cũng ở Cẩm Viên được hai năm rồi, cũng không tính như người xa lạ nữa nha!

“A ~ tới ~ ăn một miếng mà ~ thực sự ăn ngon lắm, không lừa mày đâu mà!”, Diệp Oản Oản không ngừng cố gắng dụ dỗ Đại Bạch.

Chẳng qua là bộ dạng Đại Bạch hổ tâm sắt như đá, chỉ giật giật mũi liền tiếp tục thờ ơ không động lòng cũng không thèm đếm xỉa gì đến miếng thịt bò đó nữa.

Tỏ vẻ cấm ăn đồ mặn sao, Đại Bạch muốn ăn chay hả?

Diệp Oản Oản vẻ mặt đưa đám nói, “Mày so với chủ nhân của mày còn khó dỗ hơn nhiều nha.”

Không đúng, chủ nhân của nó thật ra thì còn rất dễ dụ tới.

Diệp Oản Oản không có cách nào khác liền suy nghĩ một chút, cô chỉ có thể đem khối thịt bò kia đặt ở bên cạnh một chỗ sạch sẽ trên bãi cỏ gần Bạch Hổ, sau đó chính mình đi ra chỗ khác.

Lặng lẽ nằm ở trong sân chừng vài chục phút, Đại Bạch nằm ở đó bên nghỉ ngơi lắc lư cái đuôi, vui đùa một chút với con gà con, cuối cùng, rốt cuộc cũng dùng móng vuốt lớn đem khối kia thịt bò kia khêu một cái, hạ mình đem miếng thịt bò cắn vào trong miệng, nuốt lấy toàn bộ.

Nuốt lấy! Oa! Ăn ăn ăn!

Diệp Oản Oản vui vẻ chỉ còn kém nước ở tại chỗ thả đốt pháo hoa ăn mừng, lần đầu tiên nhìn hổ ăn so với chính mình ăn còn vui vẻ hơn.

Đại Bạch bộ dáng khi ăn đáng yêu như thế a ~

Thời khắc này, Diệp Oản Oản cũng không biết rằng tất cả mọi hành động của cô làm ở trong sân cùng với biểu tình cô si mê nhìn Đại Bạch, toàn bộ đều rơi vào trong mắt của Đại Ma đầu cùng tổng quản nhà anh, đều đang đứng ở trên tầng một. Hứa Dịch cẩn thận từng li từng tí liếc mắt nhìn ông chủ nhà mình đang đem ánh mắt rơi ở trên người của Đại Bạch, chân không tự chủ run lên.

Vì sao hắn có dự cảm thực đơn ngày mai có thể sẽ là Bạch Hổ hầm cải trắng nhỉ?

Ai biểu ông chủ nhất định hạ lệnh phải để cho hắn đem Slutte tìm trở về, bây giờ tìm được ngược lại còn phải tranh sủng với nó nữa chứ, thật là không chịu nổi mà.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Pro