Chương 6

Màu nền
Font chữ
Font size
Chiều cao dòng

.



Trân Ni cũng đưa tay lên quẹt vài dòng rồi đứng lên:



"Hồi nãy cô ba kéo em đi, em chưa kịp dọn dẹp trong phòng cho mợ cả. Thôi để em quay lại dọn dẹp"



Trí Tú liền kéo Trân Ni ngồi xuống giường.



"Em còn định quay lại chỗ đó, khi nãy...em có biết là tôi thấy em bị đối xử tệ bạc vậy, tôi đau lòng lắm không? Tại sao vậy..."- Trí Tú đôi mắt ứa lệ, còn cổ họng nghẹn ắng



Nhìn Trí Tú lo lắng cho mình như vậy Trân Ni thấy rất có lỗi.



"Cô ba em xin lỗi, em sẽ...không để cô lo lắng cho em nữa đâu"



Trí Tú gạt giọt lệ còn chưa rơi trên mắt mình nói:



"Đồ em ướt rồi, để tôi đi lấy bộ đồ khác cho em thay"



Trí Tú đi lấy một đồ khác cho cô, là bộ đồ mà cô đã mua. Nhưng Trân Ni giữ Trí Tú lại:



"Một lát cũng được...."



Trí Tú mới dừng lại. Trân Ni ôm lấy Trí Tú. Trí Tú vuốt mái tóc của cô nói:



"Để tôi giao việc sắt thuốc đó cho người khác. Em tay bị thương rồi nên sau này bớt làm mấy việc nặng nhọc lại. Có biết chưa?"



"Dạ"- Trân Ni gật gật đầu



"Hồi nãy chị cả còn nhéo em nữa. Có đau lắm không? Chị cả có làm vậy với em thường xuyên không?"



"Dạ...thỉnh thoảng"



"Sau này có tôi rồi, không ai dám ăn hiếp em nữa"- Trí Tú hôn lên mái tóc của Trân Ni nói



.



"Em ở yên đây nha. Tôi ra ngoài lấy đồ cho em thay, với tôi lấy chút đồ ăn cho em. Em ốm quá!!"- Trí Tú nhìn Trân Ni xót lòng xót dạ



Trân Ni gật gật đầu:



"Dạ"



Trí Tú xoa đầu cô trước khi đi. Trân Ni nhìn theo bóng dáng Trí Tú. Cô phải công nhận Trí Tú cao ráo thon gọn, mặc bà ba quả thật đẹp không gì bằng. Tuy không mở miệng ra khen nhưng cô lúc nào cũng thấy thế.



Trí Tú ra khỏi phòng, đi xuống chỗ người ở. Quản gia thấy cô hỏi:



"Ủa cô ba, sao cô không ở nhà trên mà xuống đây? Chỗ này cho phận tôi tớ, cô xuống đây làm gì?"



"Ờ tôi xuống lấy đồ cho Trân Ni. Em ấy...à không, nó khi nãy bưng thuốc vào phòng mợ cả bị hất thuốc lên người. Nên tôi lấy đồ cho nó thay"



"Hời ơi...cô cứ đùa tôi. Trân Ni nó là đầy tớ, sao lại để cô ba xuống lấy đồ cho nó được"- Ông quản gia cười



"..."- Trí Tú im lặng, gương mặt lạnh tanh nhìn quản gia



Ông ta liền cúi đầu không cười nữa. Ông biết mình đã thắc mắc quá nhiều.



"Dạ tôi xin lỗi cô ba, tôi nói nhiều quá. Cô cứ vào lấy đi ạ!!"



"Ừm"- Trí Tú đi vào trong



Nhưng đúng lúc nghe được tiếng xì xầm ngoài vườn. Ghé mắt nhìn thử. Là cậu hai với thằng Ân!! Hai người họ làm gì ngoài đó vậy chứ. Hình như đang bàn tính gì đó. Trí Tú núp ra sau nhà nghe thử:



"Chuyện tao nói mày, mày chuẩn bị xong chưa?"- Cậu hai hỏi



"Dạ...sao cậu không thử hỏi thằng Đen? Mà lại hỏi con, thằng Đen làm gì cũng được việc hơn mà"- Thằng Ân có vẻ e dè



"Hời ơi...tao nói thằng đó rồi. Nó nói không chịu"



"Nhưng mà làm xong cậu nhớ cho con tiền nha, mẹ con đang bị bệnh đó"- Thằng Ân có vẻ không muốn nhưng vẫn phải nhận lời



"Rồi rồi, cậu hứa với mày. Tại tao thua bài quá, cần tiền. Mà xin ông già không cho nên mới nghĩ ra cách giả bị bắt cóc đòi tiền chuộc này. Làm xong cậu cho mày tiền chữa bệnh cho mẹ, được chưa!!"



"Dạ"



Trí Tú nghe xong thì đi nhanh vào trong tránh bị phát hiện. Cô lấy bộ đồ mới cho Trân Ni. Rồi rời khỏi đi một mạch vào phòng.



"Không ngờ anh hai lại định làm ra chuyện tày đình như vậy!! Có nên nói cho cha biết không đây?"- Cô vừa đi vừa lẩm nhẩm



Vào tới bên trong phòng, Trân Ni vẫn ngồi yên vị đợi Trí Tú. Cô vờ như không có gì đưa bộ đồ cho Trân Ni nói:



"Nè em thay đi, tôi trở ra bếp đem đồ ăn vào cho"



"Nhưng mà...cô ba là chủ, tự nhiên đi lấy đồ ăn cho em. Vậy hơi không phải đạo"-Trân Ni cầm bộ đồ e ngại



"Thì như em nói đó. Tôi là cô ba nhà này, tôi làm gì ai dám ý kiến. Đừng lằn nhằn nữa, thay đồ đi"- Trí Tú nói rồi lại đi ra ngoài



Trí Tú đi ra cẩn thận đóng cửa lại giúp Trân Ni. Cô đi xuống bếp, lại gặp thằng Đen. Nhớ lời cậu hai khi nãy nói với thằng Ân. Cô hỏi:



"Ê Đen, còn đồ ăn không?"



"Dạ còn, cô muốn ăn hả? Để con hâm lại cho"



"Ừm. Ờ mà nè, thằng Ân đâu rồi?"



"Dạ chắc ngoài vườn tưới cây á cô"



"Ừm ừm"- Trí Tú gật đầu



"Ủa cô ba hỏi nó chi vậy?"



"Ờ...tao định nhờ nó chạy ra chợ mua chút đồ á mà"- Trí Tú kiếm đại cái cớ



"Để chút con kêu nó cho"



"Thôi khỏi đi sớm mơi đi cũng được"



"Dạ. Đồ ăn xong rồi nè, để con bưng giúp cô ba"



"Thôi để tao tự bưng được rồi"- Trí Tú cầm lấy rồi đi mất



"Cô ba coi chừng nóng đó đa"- Thằng Đen nói vọng theo



Trí Tú đi vào phòng mình, cô gõ cửa rồi mới vào. Trân Ni đã thay xong đồ. Trí Tú đặt đồ ăn trên bàn, đi lại nói:



"Đâu em đứng lên cho tôi nhìn cái coi"



Trân Ni đứng dậy nhưng vẫn rất khép nép. Trí Tú hài lòng:



"Vừa in. Đẹp đó"



"Dạ cám ơn cô ba đã khen"



"Ngoan, ngồi xuống đi. Con gái con đứa, phải gọn gàng một chút. Tóc rối hết rồi để tôi chải lại cho"- Trí Tú lấy cây lược làm bằng gỗ quý của mình lại



"Dạ thôi em tự làm được mà"- Trân Ni lắc đầu



Trí Tú tay cầm cây lược nhìn cô nhíu mày. Trân Ni rén người nói:



"Dạ...cô ba chải đi ạ!!"



Nói xong trên môi Trí Tú mới mỉm cười trở lại. Cô đi tới ngồi xuống sau lưng Trân Ni, xỏa tóc cô ra rồi từ từ chải. Bàn tay thanh mảnh lả lướt trên mái tóc dài suôn mượt của Trân Ni.



"Tóc em đẹp lắm. Vừa dài vừa mượt vừa thơm"



"Dạ"



Trí Tú khẽ cầm một nhúm tóc đưa lên mũi hít một hơi dài.



"Tôi muốn...ngoại trừ tôi ra thì không ai được chạm vào tóc em có được không?"- Trí Tú có chút chiếm hữu



"Nếu cô ba đã nói vậy thì mái tóc em là của cô, em không để ai sờ nên nó đâu"



"Ngoan, biểu sao tôi không cưng em"- Trí Tú mỉm cười m, cột tóc lên cho Trân Ni



Rồi cô lấy bát đồ ăn lại, nâng một muỗng lên đưa tới miệng Trân Ni:



"Nào A..."



Trân Ni lắc đầu:



"Cô để em tự ăn"



Trí Tú giựt tay lại:



"Không, tôi muốn đút em. Tay em phỏng mà tự ăn cái gì. Cái tô này nóng lắm"



Trân Ni đành ngoan ngoãn há miệng ra, Trí Tú vui vẻ đút cho cô.



"Ăn hết tô này đi rồi tôi thưởng cho em"



"Cô ba làm như em là con nít không bằng"



"Vậy chứ hồi nhỏ tôi không chịu ăn em cũng nói thế mà. Trong mắt tôi Trân Ni ngày đó với Trân Ni bây giờ cũng không khác mấy"



"Mới đó mà cô ba đã lớn như vậy rồi, còn học giỏi nữa. Em...sao xứng với cô ba đây"- Trân Ni nói vẻ tủi thân



"Trời đất, lại nghĩ bậy bạ nữa rồi đó. Còn nói mấy lời như vậy...tôi lấy cây đánh em đó"



"Dạ"



"Tôi cố gắng như vậy là vì ai? Là vì em, vì chúng ta. Nếu tôi không đủ giỏi thì sẽ không đủ để bảo vệ em. Nên em đừng nói xứng hay không xứng ở đây. Tôi không cần, tôi chỉ cần em là đủ rồi"



Trí Tú lúc nào cũng buông lời thâm tình với cô được. Trân Ni tuy bên ngoài nhút nhát ít nói nhưng bên trong cô thương cô ba của mình lắm. Với nhan sắc của Trân Ni, cô có thể kiếm một tấm chồng giàu có, trả hết nợ rồi sống hạnh phúc. Nhưng cô vẫn chấp nhận chờ Trí Tú đi Pháp về. Ròng rã mấy năm trời.



"Cô ba à, bên Pháp chắc có nhiều cô gái đẹp lắm. Sao...cô ba vẫn thích con nhỏ nhà quê như em?!"- Trân Ni thắc mắc



"Họ đẹp nhưng tôi không thích họ. Tôi chỉ thương mình em thôi. Dù năm mươi, sáu mươi, bảy mươi tôi vẫn thương em. Tôi muốn cùng em đi hết phần đời còn lại"


Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Pro