C58: Chân Tâm Thật Ý

Màu nền
Font chữ
Font size
Chiều cao dòng

Đối mặt với câu hỏi Thái Anh đặt ra, Lạp Lệ Sa chỉ hơi đỏ mặt liền xoay đầu nghiêng qua một bên, "Thái Anh, nàng muốn làm gì? Ta còn đang bị thương....".

"Bị thương?", Thái Anh hơi mở to hai mắt, không hiểu ý tứ trong lời Lạp Lệ Sa, "Chính là bởi vì ngươi đang bị thương, ta mới càng muốn làm như thế này không phải sao?".

"Nhưng mà....".

Lạp Lệ Sa khẽ cắn môi dưới, cuối cùng nuốt nuốt nước bọt, khép lại hai mắt, bày ra dáng vẻ thấy chết không sờn nói: "Không ngờ đến Thái Anh lại yêu thích như thế này, đã như vậy.... vậy.... vọng quân thương tiếc....".

"Khụ khụ....".

Lạp Lệ Sa đã nói đến mức này, Thái Anh nếu còn không hiểu thâm ý trong lời nói của nàng thì cũng quá ngu ngốc, lúc lĩnh hội được nàng tức giận kéo kéo áo ngủ bằng gấm của ai kia, dưới ánh mắt kinh ngạc của Lạp Lệ Sa, thay nàng đắp tốt chăn, rồi mới lên tiếng: "Ngươi a, cả ngày không biết trong đầu đang nghĩ thứ gì, ta làm sao có thể ở thời điểm này làm loại chuyện kia. Lần này tiếp đón Tuyết Ly công chúa cũng vậy, biết rõ có người tập kích, tại sao ngươi không mang theo nhiều người một chút, Cửu Sao Sát Trận có lợi hại thế nào thì chỉ bằng mấy tên hộ vệ triển khai vẫn có nhược điểm trí mạng. Nếu ngươi sớm đến hoàng cung thương lượng với ta một phen, ta liền có thể phái vài ám vệ võ công thượng thừa ở trong tối bảo vệ ngươi. Ngươi cũng không đến nỗi thảm hại như vậy, động một cái liền máu chảy ồ ạt, Tương Vương cùng ta cũng chịu không nổi bị ngươi dày vò như vậy.

"Ta sai rồi còn không được sao?".

Lạp Lệ Sa dùng chăn che cả người, chỉ lộ ra đôi mắt to trong veo như nước, chớp chớp nhìn Thái Anh.

"Thái Anh, chuyện Ngô thái y nàng không cần tự trách nữa. Nếu nói đến lỗi, ta cũng có, đã như vậy thì hậu quả giết người chúng ta liền cùng nhau gánh vác, cũng có thể bù đắp chút gì đó, không phải sao? Chỗ sư phụ.... nếu may mắn gặp lại lão nhân gia người, ta sẽ kể lại đầu đuôi toàn bộ câu chuyện cho rõ ràng, như vậy người sẽ không trách tội nàng. Còn nếu sư phụ không cách nào tha thứ thì ta liền cầu người, mãi đến khi người tha thứ mới thôi, được không? Thái Anh, đáp ứng ta, không được suy nghĩ lung tung, ta sẽ không bỏ mặc nàng, mặc kệ là Thạch Vân Phi hay là vương tử Hung Nô kia, ai cũng đừng hòng đoạt nàng khỏi tay ta".

"Ai lo lắng bị ngươi bỏ mặc, ai ở trong tay ngươi? Lạp Lệ Sa, bớt thiếp vàng lên mặt mình đi, trước khi khôi phục còn làm ra động tác kịch liệt như hôm nay, ngươi Phò mã này biến thành ngựa chết, đến lúc đó ta gả cho người nào cũng không liên quan đến ngươi, ngươi biết chưa?".

"Biết rồi, biết rồi, vì để thuận lợi trở thành Phò mã, ta nhất định sẽ ngoan ngoãn nằm trên giường, mỗi ngày ăn cháo do Thái Anh đút a".

"Ngươi nghĩ cũng thật hay".

Nói rồi, Thái Anh nhướng nhướng mày, ánh mắt băn khoăn trên người Lạp Lệ Sa một vòng, sau đó ý vị thâm trường nói: "Đâu chỉ là cho ngươi ăn cháo, mấy ngày Lệ Sa hôn mê chuyện lau người cho ngươi đều do tự tay ta làm hết. Vì vậy mấy ngày kế tiếp mong rằng được Lệ Sa tiếp tục chỉ giáo nhiều hơn".

Lạp Lệ Sa nghe vậy thì đôi mi thanh tú nhíu lại, ngữ khí khá là bất đắc dĩ than thở: "Thái Anh....", chuyện thẹn thùng như thế không cần nói thẳng ra như vậy được không?

Nhìn thấy Lạp Lệ Sa cau mày, Thái Anh hơi cúi người liền ghé vào bên giường, ngón tay lành lạnh quét lên đôi lông mày thanh tú, tự cảm thán nói: "Quả nhiên lông mày không được vẽ vẫn thanh tú hơn, bộ ngực cũng vậy, mỗi ngày phải quấn bố ngực dày cộm như vậy hẳn là rất khó chịu đi. Hôm qua ta cũng thử một chút, có điều chưa được nửa canh giờ thì đã thở không nổi, Lệ Sa, nếu như có thể, ta cũng hi vọng ngươi có thể khôi phục thân nữ tử, chỉ là....".

Lạp Lệ Sa nghe vậy, giở cái chăn bằng gấm lên, phủ lên người Thái Anh, nở nụ cười ôn nhu nói: "Thái Anh, ta hiểu rõ, bây giờ còn chưa phải lúc, đúng không?".

Nói rồi, ngữ khí của nàng chuyển thành nồng đậm lo lắng: "Chỉ là, tên thích khách ngày ấy không biết đã đi đâu, nếu hắn đem tin tức hắn nhìn thấy nói ra ngoài, như vậy thân phận nữ tử của ta, nàng và ngoại công có muốn giấu cũng không thể giấu nổi".

"Ta làm việc ngươi còn lo lắng sao? Ngày ấy ta đã sớm phái ám vệ đuổi theo tung tích của thích khách kia, ám vệ đã gỡ đầu của hắn xuống, thân phận của ngươi cũng không bị tiết lộ ra ngoài, yên tâm đi".

"Thật sao?".

Lạp Lệ Sa lắc đầu một cái, nỗ lực nhớ lại cảm giác ngày đó tên thích khách kia mang lại cho nàng, luôn cảm thấy kì lạ, trong lúc nhất thời cũng không thể nghĩ ra thứ gì, suy nghĩ hồi lâu đành phải từ bỏ: "Chắc là ta nghĩ nhiều rồi".

"Nghĩ nhiều rồi?", Thái Anh không rõ, "Lệ Sa lẽ nào có nghi vấn gì sao?",

"Ngày đó lúc đang giao đấu với hắc y nhân, hắn có nói một câu "thật đúng là gia hỏa khó chơi", mặc dù đối phương hết sức đè giọng thế nhưng ngữ điệu đó vẫn khiến ta có chút quen thuộc. Ở kinh thành này, người ta biết Thái Anh nàng không thể không biết, thủ hạ ám vệ của nàng cũng càng không thể không biết. Thế nhưng lúc nãy Thái Anh cũng không nói thích khách kia là ai, vậy thì liền nói rõ thích khách đã bị giết đó cả ám vệ, ta và nàng đều không nhận ra. Vì vậy mới nói có lẽ ta nghĩ nhiều rồi".

"Không, Lệ Sa, có lẽ ngươi không hề nghĩ nhiều".

Lạp Lệ Sa vừa đến kinh thành hơn một tháng, người quen biết chỉ đếm trên đầu ngón tay, cẩn thận lọc qua những người Lạp Lệ Sa quen, cuối cùng Thái Anh cũng đem kết quả khóa chặt trên hai người.

Cho dù là ai trong hai người bọn họ thì thân phận của Lệ Sa tạm thời sẽ không gặp nguy hiểm, dù sao đây cũng là quân bài uy hiếp đến nàng và Tương Vương phủ, đối phương sẽ không ngốc đến nỗi đem nhược điểm có lợi như vậy phơi bày ra trước công chúng, uổng phí hết thảy.

Nhưng mà, đối phương tạm thời không có ác ý thì có liên quan gì đến nàng? Lại dám khiến Lệ Sa bị thương thành thế này, bất kể là ai, nàng cũng sẽ không dễ dàng buông tha.

Nhìn vẻ mặt từ từ trở nên âm trầm của Thái Anh, Lạp Lệ Sa không khỏi nắm chặt tay nàng ấy: "Thái Anh, có chuyện gì nhất định phải nói với ta, chúng ta cùng thương lượng, không được tự mình gánh vác. Một thân một mình gánh vác quá nặng nề, sẽ có một ngày khiến nàng nổ tung".

Giống như kiếp trước nàng một thân một mình tuân thủ hứa hẹn với Thạch Vân Phi vậy, kết cục cuối cùng chính là thê lương không nói nên lời, bi thảm trầm mình dưới đáy sông Thanh Hà.

Tình huống bây giờ của Thái Ann không hề giống nàng, Thái Anh còn có nàng, nàng có thể cùng sóng vai với nàng ấy, mặc dù con đường phía trước phủ đầy gai nhọn thì chỉ cần các nàng hợp lực cũng có thể mở ra một con đường thênh thang, mà không phải là Thái Anh một mình đi trên con đường nhỏ địa ngục âm u.

"Thái Anh, ta hi vọng nàng có thể hiểu rõ, mặc dù nàng lựa chọn con đường Tu La thì ta cũng sẽ bồi nàng đi tiếp, cái gọi là đường xuống hoàng tuyền có bạn đồng hành, bây giờ xem ra là để nói ta và nàng".

"Âm mưu lòng người Lệ Sa vẫn chưa hiểu nhiều lắm, bây giờ để ta đi trước mở một lối nhỏ, được không? Đợi đến ngày ngươi trở thành người có lòng phòng bị người khác, sẽ cùng ta sóng vai cũng không muộn".

Nói rồi, Thái Anh liền che miệng cười khẽ: "Đến ngày đó, cho dù Lệ Sa không muốn thì ta cũng sẽ ương ngạnh kéo ngươi đi cùng ta nha".

"A.... Nếu Thái Anh đã nói như vậy thì ta cũng miễn cưỡng đáp ứng đi".

Lạp Lệ Sa lắc lắc đầu, "Thái Anh, ta còn muốn hỏi một vấn đề cuối cùng, hỏi xong ta sẽ ngoan ngoãn đi ngủ được không?".

Thái Anh nghe vậy hơi hơi nheo mắt, rất giỏi che đậy ý cười nơi đáy mắt của mình: "Tốt, ngươi hỏi đi".

"Có phải Lễ bộ có vấn đề không? Vừa nãy ta nghe nàng cùng ám vệ nói chuyện, pháo tín hiệu của chúng ta hoàn toàn không thể dùng sao? Chẳng lẽ Lễ bộ có mật thám nước khác lẻn vào?".

Lạp Lệ Sa mở to hai mắt hiếu kì, chờ mong Thái Anh trả lời, ai ngờ đối phương cũng là một mặt hiếu kì nhìn mình, tình trạng như vậy kéo dài cả một lúc, rốt cuộc nàng nhịn không được mà hỏi: "Thái Anh, làm sao vậy? Không muốn trả lời hay là nghe không rõ? Không rõ thì ta có thể nói lại lần nữa".

Ngay lúc Lạp Lệ Sa định nói lại thì Thái Anb vô cùng quyết đoán đứng dậy: "Lệ Sa, ngươi hỏi xong rồi?".

Ô? Thái Anh đứng dậy làm gì? Chẳng qua nghe nàng hỏi vậy thì chứng tỏ đã nghe rõ ràng, nghĩ đến đây, Lạp Lệ Sa liền gật đầu nói: "Hỏi xong rồi".

"Vậy thì ta đi đây", Thái Anh nói xong liền một mặt oan ức xoay người chuẩn bị rời đi.

"Ai ai ai, Thái Anh nàng đừng đi a, nàng còn chưa trả lời vấn đề của ta mà".

Lạp Lệ Sa thấy thế mau chóng gọi Thái Anh đang chuẩn bị rời đi lại, đầu óc còn chưa thanh tỉnh hẳn khiến nàng không hiểu nổi, tại sao nàng hỏi xong thì Thái Anh liền muốn rời đi, hơn nữa còn có vẻ mặt oan ức như vậy, vấn đề nàng hỏi có vẻ cũng không phải không tốt gì cơ mà.

"Không phải chính Lệ Sa tự mình nói sao? Hỏi xong một vấn đề cuối cùng thì ngươi liền ngoan ngoãn đi ngủ, bây giờ ngươi hỏi xong rồi, ta tất nhiên là không cần ở lại, bằng không quấy rầy ngươi tĩnh dưỡng cũng không hay. Cứ như vậy đi, Lệ Sa ngươi thật vất vả mới tỉnh lại, ta vẫn nên rời đi sớm một chút, không quấy rầy ngươi mới đúng".

Thái Anh vừa nói vừa đi về phía cửa phòng, chỉ chốc lát sau, lời nói xong thì cửa phòng cũng đã bị Thái Anh mở ra, sau đó bước ra ngoài, mà Lạp Lệ Sa còn đang nằm trên giường bị lời của Thái Anh làm trợn to hai mắt nhìn xà nhà.

Thái Anh lại lợi dụng lời nói của nàng, nhớ lại bóng lưng khẽ run lúc rời đi của Thái Anh, không cần nghĩ cũng biết nhất định là đang cười trộm, lại nắm lấy lỗ hổng trong lời của nàng a.

Aiz, sau này vạn lần không thể ở trước mặt Thái Anh phạm sai lầm cấp thấp như thế này nữa, bằng không lấy thông tuệ của Thái Anh, nếu không muốn trả lời thì nhất định sẽ làm theo cách làm hôm nay, bỏ của chạy lấy người.

Aiz nha, bây giờ người cũng đi rồi, nàng muốn làm gì nữa? Quên đi, nói nửa ngày nàng cũng mệt rồi, vậy thì nghe lời đi ngủ là được rồi.

Lệ Sa, xin lỗi, có một số việc vẫn chưa thể cho ngươi biết được....

Nháy mắt sau khi cửa phòng đóng lại, nụ cười trên mặt Thái Anh liền biến mất không còn tăm tích.

Có một số việc, biết càng nhiều càng nguy hiểm, trước khi nàng chuẩn bị tốt mọi thứ thì nàng tuyệt đối sẽ không lại để Lệ Sa rơi vào phạm vi nguy hiểm mà nàng không có cách nào khống chế được.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Pro