Chương 7

Màu nền
Font chữ
Font size
Chiều cao dòng

Editor: Viên Đường

---

Ba người đợi một lúc lâu nhưng mẹ của đứa nhỏ vẫn chưa trở lại, trong lúc đó, Hải Lân phát hiện cô bé cứ nhìn chằm chằm vào quầy hồ lô ngào đường.

"Em muốn ăn sao?"

Cô bé do dự, nhưng cuối cùng vẫn không cưỡng lại được sức quyến rũ của hồ lô, bèn gật gật đầu.

Hải Lân đứng dậy bước nhanh đến bên sạp, nàng nhanh chóng mua hai xâu hồ lô về, sau đó đưa cho cô bé một xâu.

Xâu còn lại đưa cho Mao Trí Tuệ.

Vừa rồi Trí Tuệ để ý đến từng cử chỉ của Hải Lân, cô thấy Khương Hải Lân mua hai xâu thì nghĩ rằng Hải Lân cũng muốn ăn, nhưng cuối cùng nàng lại đưa cho mình.

Thấy cô do dự không nhận, Hải Lân bèn nói: "Tôi không thích hồ lô ngào đường, cái này là mua cho cô."

Trí Tuệ tiếp nhận, "Vậy tôi sẽ thích ăn sao?"

"Không chắc nữa." Hải Lân ngồi lại đúng vị trí, "Chỉ là tôi cảm thấy chắc hẳn cô sẽ thích."

Trí Tuệ xé lớp màng bọc trong suốt bên ngoài ra, để lộ quả sơn trà bụ bẫm được bọc trong một lớp đường màu đỏ đẹp mắt, khiến người ta chỉ muốn ăn ngay. Cô từ tốn cắn một miếng, vị ngọt ngào của lớp đường hòa quyện với vị chua nhẹ của sơn trà từ tốn lan tỏa trong khoang miệng của cô.

"Tại sao cô lại không thích ăn cái này vậy?" Cô cảm thấy hồ lô ngào đường ăn cũng khá ngon.

Hải Lân trả lời: "Lúc trước tôi ăn thử thì thấy quả sơn trà ở bên trong chua quá, tôi không thích."

"Chắc do lúc đó vận may không tốt nên mới chọn trúng quả chua thôi" Mao Trí Tuệ cười cười, cô đưa xâu hồ lô đến gần miệng của Hải Lân, "Nào cô ăn thử xem, rất ngọt."

Nàng nhìn viên hồ lô đã bị cắn, lộ ra lớp quả màu đỏ mọng, nhìn như màu đỏ trên môi của Trí Tuệ.

Nàng nhìn chằm chằm nhìn một vài giây, ma xui quỷ khiến lại hé miệng cắn một viên. Bên ngoài nước đường ngọt ngào, còn quả sơn trà bên trong có độ chua ngọt phù hợp, không quá chua nhưng cũng không quá ngọt ngấy.

Thấy Hải Lân không lộ ra nét mặt gì, Trí Tuệ lại hỏi: "Cô có muốn ăn thêm không?"

Nàng vẫn chưa ăn xong viên hồ lô ban nãy, một nửa của nó vẫn đang ở trong miệng làm căng cả quai hàm của nàng, Hải Lân lại nhai nhai, "Không cần đâu."

Mao Trí Tuệ nhìn nàng, sau đó lấy khăn giấy trong túi ra, Hải Lân duỗi tay định nhận lấy thì đối phương đã nhanh tay dùng khăn giấy lau đi vệt nước đường trên khóe miệng nàng.

"Ách..."

Động tác thân mật bất ngờ này khiến Hải Lân ngượng ngùng, nhưng nét mặt của Trí Tuệ vẫn bình tĩnh như thường, cô lại cầm tờ giấy khăn cho nàng nhả hạt quả sơn trà ra.

"Mẹ!" Bé gái đột nhiên đứng dậy, tiếng kêu của cô bé đánh gãy bầu không khí giữa hai người.

Mẹ của cô bé khệ nệ mang theo một đống đồ đi đến, sau đó còn không ngừng cảm ơn hai người, thậm chí còn muốn tặng hai nàng một ít sữa bò mà mình vừa mua, nhưng Hải Lân đã uyển chuyển từ chối.

Nhìn hai bóng lưng một lớn một nhỏ dần đi xa, Hải Lân nhẹ nhàng nói, "Giờ chúng ta đi ăn nhé."

Mùa đông vốn là mùa đông đúc của quán lẩu, mà bây giờ còn là ngày nghỉ đông, nên hai người phải ngồi ở nơi chờ của cửa hàng, nhân lúc đấy hai người cũng tranh thủ chọn món.

"Tôi gọi vài món này, cô có muốn ăn thêm cái gì không?" Hải Lân đưa thực đơn cho nàng, Trí Tuệ nhìn qua, "Cứ gọi chừng đó đã, nếu không đủ thì gọi thêm."

"Được rồi." Hương vị lẩu trong quán làm dạ dày của Hải Lân như kêu gào, nàng quay sang Mao Trí Tuệ, "Cô ăn cay được không?"

"Tôi không ăn cay."

"Vậy để tôi gọi thêm một phần canh nữa."

Phía trước còn có năm bàn, nhiều thì không tính là nhiều, nhưng nói ít cũng không đúng lắm, Hải Lân nhìn những người đã ăn xong, thấy mỗi người cầm một cốc trà sữa bèn quay sang hỏi Trí Tuệ: "Cô uống trà sữa nữa nhé?"

Vì thế Hải Lân đi mua hai cốc trà sữa, Trí Tuệ áp tay vào cốc trà sữa nóng của mình, lại nhìn sang cốc trà sữa đầy đá của Hải Lân, hỏi: "Trời lạnh như thế này mà cô còn uống đá sao?"

Khương Hải Lân lời lẽ chính đáng nói: "Trà sữa nóng không có linh hồn!"

"..."

Cuối cùng cũng đến lượt hai người, bây giờ phải đi chọn gia vị pha nước chấm.

Là một người sành ăn, Hải Lân đã chuẩn bị công thức nước chấm sẵn cho mình, chờ đến khi nàng pha xong nước chấm thì Trí Tuệ đã sớm trở lại chỗ ngồi.

Nàng theo bản năng liếc nhìn dĩa nước chấm của đối phương, sau đó phát hiện chỉ có một dĩa nước tương.

"Cô không pha nước chấm mà lấy mỗi nước tương thôi sao?"

"Tôi không biết chọn cái nào nên chỉ lấy mỗi nước tương." Trí Tuệ trả lời, "Mấy cái gợi ý của quán tôi đã thử qua hết rồi, không hợp khẩu vị."

Hải Lân như hiến dâng lễ vật mà đưa dĩa nước chấm của mình cho Mao Trí Tuệ, "Cô nếm thử xem, nếu ngon thì tôi pha cho cô một phần giống vậy."

Trí Tuệ dùng chiếc đũa nhẹ nhàng chấm một chút, sau khi thử xong cũng không có biểu hiện gì không thích, thế là Hải Lân đứng dậy, đi pha nước chấm cho cô.

Khi nàng trở lại thì thức ăn đã được đưa lên, Hải Lân lại bận bịu đem từng món thả vào lẩu.

Sau khi thức ăn đã chuẩn bị xong xuôi, hai người bắt đầu bàn chuyện chính sự.

"Như lúc trước đã bàn thì ngày mai cô sẽ về nhà cùng tôi, vậy cô đã sắp xếp thời gian được chưa?"

Mao Trí Tuệ gật đầu, "Chuẩn bị hành lý nữa là có thể xuất phát rồi."

"Ừm..." Hải Lân nghĩ nghĩ, "Chúng ta sẽ lên đường vào 8 giờ sáng mai, 7 giờ rưỡi tôi sẽ đến đón cô có được không?"

"Được."

"Mai tôi sẽ đem một phần đồ ăn sáng cho cô, chúng ta vừa đi vừa ăn sẽ tiết kiệm thời gian hơn, tầm chiều chúng ta sẽ đến nhà tôi."

Sau khi quyết định xong thời gian xuất phát, hai người chuyển qua bàn về việc sẽ nói với bố mẹ về bối cảnh gặp mặt của hai người các thứ như thế nào.

Mấy ngày nay Hải Lân đã suy nghĩ ra vài phương án rồi.

"Hay nói chúng ta là bạn học cấp 3, sau khi tốt nghiệp đại học rồi đi làm thì gặp lại nhau, thế là từ bạn bè chuyển thành bạn gái được không?"

Trí Tuệ hỏi: "Vậy lỡ như dì muốn xem ảnh hai chúng ta thời cấp 3 thì sao bây giờ?"

"Ừ nhỉ." Cách này không được rồi, "Vậy nói chúng ta là đồng nghiệp, sau đó phát triển thành người yêu thì sao?"

"Cũng có thể." Trí Tuệ gật đầu, nhàn nhạt nói: "Nhưng tôi không biết nhiều về công ty của cô, cũng không rõ lắm về mấy cái công việc của lập trình viên."

"..."

Liên tiếp vài phương án đều không được, Hải Lân bất lực nhìn trời, thở hắt ra.

"Vậy đi." Hải Lân thỏa hiệp, "Khi nào mẹ tôi hỏi thì cô cứ nói sao cho đừng lộ tẩy là được, nếu bà muốn hỏi nhiều hơn thì tôi sẽ yểm trợ cho cô."

Cô do dự đáp, "Vậy được không?"

Lần này Mao Trí Tuệ không phản bác nữa, thế là giải quyết xong chuyện quan trọng, giờ chỉ còn việc xử lý nồi lẩu này nữa thôi.

Giữa chừng Hải Lân nhận được một cuộc điện thoại.

"Alo, Hải Lân ơi, tôi với bạn trai làm hòa rồi, chắc đêm nay không đi xem phim với cô được rồi..."

"Vậy hả, thế cô đi xem với bạn trai đi." Không cần phải canh thời gian tới giờ hẹn để đi xem phim nữa làm Hải Lân rất vui vẻ.

Đồng nghiệp lại nói tiếp: "Đêm nay chúng tôi có việc nên không xem được, tôi sẽ gửi mã QR sang cho cô, cô và bạn cô ăn cơm xong thì cùng nhau đi xem đi, coi như là tôi tạ lỗi nha~"

"A. Hả?" Hải Lân còn muốn nói thêm thì người đồng nghiệp đã nhanh chóng cắt lời: "Quyết định vậy nhé! Yêu cô nhiều moah moah moah!"

Sau đó liền cúp máy.

"..." Hải Lân nghẹn lời nhìn đồng nghiệp gửi mã QR sang.

Trí Tuệ hiếu kỳ hỏi: "Làm sao vậy?"

Hải Lân nhìn Trí Tuệ, "Ừm... Lát nữa cô có rảnh không? Lúc đầu tôi với đồng nghiệp tính đi xem phim nhưng cô ấy bận nên gửi vé sang cho tôi."

"Tôi có."

Hải Lân vui mừng, nàng còn lo lắng Mao Trí Tuệ không đi được thì phải tìm người khác đi xem cùng, "Nhưng 9 giờ mới chiếu." Nàng xem thời gian, "Mà bây giờ mới 7 giờ hơn, phải đợi hơn một tiếng nữa cơ."

"Không sao, lát ăn xong chúng ta tản bộ một chút đi."

Sau khi ăn xong hai người đi tản bộ dưới lầu của quảng trường, xung quanh có rất nhiều cặp đôi đang sóng vai nhau, còn có cả chỗ cho thuê xe dành cho mấy đứa nhỏ.

Hai người im lặng đi cạnh nhau, không có ai mở miệng nói chuyện khiến không khí có chút trầm mặc cùng xấu hổ.

Bỗng nhiên một đứa nhỏ chạy chiếc xe ô tô mini chạy thẳng đến chỗ hai người, Hải Lân hốt hoảng cầm lấy tay Trí Tuệ kéo sang.

Nhưng sau đó, đứa nhỏ đánh tay lái sang hướng khác.

"Phù." Hải Lân nhẹ nhàng hô một hơi, "Làm tôi sợ muốn chết."

"Tôi cũng sợ."

Hai người liếc nhau, ăn ý mà bật cười.

Không khí xấu hổ dường như đã giảm đi một chút, Trí Tuệ chủ động hỏi nàng xem trước kia nàng thường làm gì vào dịp tết.

"Ừm... Sẽ cùng anh chị em họ ra ngoài chơi, nhưng mà mấy người đó có hơi nhây, nếu làm cô khó chịu thì nói với tôi nhé, tôi sẽ đòi lại công đạo cho cô."

"Được."

"Vậy cô thì sao?"

"Tôi sao? Chủ yếu là ở nhà thôi."

"Vậy thì chán lắm." Hải Lân cười nói, "Năm nay cô về nhà tôi, tôi sẽ đem cô đi chơi cùng. À đúng rồi, ba mẹ cô đồng ý để cô không ở nhà ăn tết hả?"

Mao Trí Tuệ bỗng nhiên trầm mặc, cô nhìn sự nghi hoặc trong mắt Hải Lân, nhấp môi cười: "Bọn họ không có ý kiến."

"Vậy là tốt rồi." Hải Lân gật gật đầu, "Đến lúc đó cô đem đặc sản của nhà tôi lên cho họ nữa nha. Thể nào mẹ tôi cũng nhét đầy cốp xe cho xem."

Các nàng bàn về chuyện ăn tết rất tự nhiên, như thể hai người thật sự là người yêu của nhau, hoàn toàn quên Trí Tuệ là người được nàng thuê làm bạn gái trong chín ngày.

Đến khi gần tới giờ xem phim, Hải Lân mới đến lấy vé xem phim, thuận tiện xem poster của bộ phim.

Phong cách của poster có chút u ám, còn có cả mấy động tác mạo hiểm cùng hiệu ứng mạnh các thứ.

Khương Hải Lân cười gượng: "Nhìn hơi khủng bố ha."

Mao Trí Tuệ: "..."

Hai nàng ôm Coca cùng bắp rang vào chỗ ngồi của mình, trên màn ảnh đang chiếu đoạn đầu của bộ phim, đây còn là một bộ phim 3D, chắc hẳn sẽ rất sống động.

Nhưng khi chiếu đến mấy cảnh tượng rùng rợn thì nàng mới cảm thấy cái hiệu ứng 3D này thật không phát huy đúng chỗ.

"A!" Hải Lân thầm mắng một tiếng, khung cảnh phim đột nhiên thay đổi làm nàng giật mình, hận không thể chửi một tiếng má nó, nàng duỗi tay muốn nắm lấy tay vịnh, lại vô tình đụng phải một bàn tay.

Bàn tay kia gắt gao nắm chặt tay vịnh, có thể thấy được sự sợ hãi từ đó, Hải Lân quay đầu nhìn Trí Tuệ, ánh sáng từ màn ảnh chiếu xuống, lộ ra gương mặt căng thẳng của cô.

Hải Lân hơi do dự, nhưng cuối cùng vẫn nhẹ nhàng đặt tay lên bàn tay của người kia như muốn trấn an cô ấy.

Màn hình lại tiếp tục chuyển cảnh, Mao Trí Tuệ lại run lên, nàng nắm chặt lấy tay Hải Lân.

Hải Lân cảm nhận được sự sợ hãi của Trí Tuệ, bèn thì thầm vào tai nàng: "Hay là chúng ta ra ngoài đi, không cần phải xem nữa."

Trí Tuệ cắn chặt môi, sau đó lắc đầu cự tuyệt, Hải Lân thấy thế cũng từ bỏ ý định ra ngoài.

Tay đối phương thả lỏng một ít, từ nắm chặt chuyển sang mười ngón đan nhau với tay của Hải Lân, nàng cũng không nghĩ nhiều mà vô thức tiếp nhận động tác này của cô.

Dường như khi làm vậy, mọi sự sợ hãi đều biến mất.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Pro