Chap 26

Màu nền
Font chữ
Font size
Chiều cao dòng


Thái Từ Khôn rõ ràng có thể nói tiếng anh lưu loát, có thể nói câu "I love you" này bằng một chất giọng cực kỳ tình cảm và chân thành, thế mà không, cậu lại đi dùng âm tiếng Trung để nói câu này, còn giả vờ ngọng nghe rất buồn cười.

Học sinh trong lớp cười ầm cả lên, đến cả giáo viên tiếng anh đang nổi giận đùng đùng cũng phải bật cười.

Thái Từ Khôn lười biếng đứng nguyên tại chỗ, không hề tức giận vì bị cười, rất thản nhiên gõ ngón tay lên bàn, ánh mắt chỉ nhìn chăm chú vào Bạch Mộng Nghiên.

Bạch Mộng Nghiên không cười, cô bé biết người giáo viên tiếng anh Thái Từ Khôn vừa nhắc tới chính là mình. Cô bé nhớ mang máng là vào sáng sớm một hôm nào đó, trước khi Thái Từ Khôn đi Hồng Kông, cô bé đã dạy cậu một câu tiếng anh.

[I love you]

Khi đó cô bé đâu có hiểu được nghĩa của câu này, sau này học tiếng anh rồi, lúc biết được thì xấu hổ kinh khủng.

Bạch Mộng Nghiên giả bộ bình tĩnh, nhưng mặt đã đỏ bừng cả lên, tiếc là cô bé ngồi đằng trước nên Thái Từ Khôn không nhìn thấy mặt, không thì chắc chắn cậu sẽ vui vẻ huýt sáo trêu chọc: "Bạch cô nương đỏ mặt rồi kìa!"

Mạnh Bồng Bồng ngồi cùng bàn Bạch Mộng Nghiên nói: "Anh trai cậu bạo thật đấy." cô bé ôm bụng cười, "Cậu ấy thật sự không hiểu nghĩa của câu đó là gì sao?"

Em yêu anh.

Bạch Mộng Nghiên cứ nghĩ mãi về câu đó, mặt đỏ bừng đáp: "Chắc là...biết." cô bé nói rất nhỏ như thể không chắc chắn lắm.

Không hiểu sao Bạch Mộng Nghiên bỗng cảm thấy tim đập nhanh, mặt nóng như thiêu đốt sau khi nghe cậu nói xong. Mặt trời còn chưa lên cao, nhiệt độ cũng thấp, vậy mà lưng Bạch Mộng Nghiên đã rịn mồ hôi.

Cho dù vậy thì cô bé cũng không cởi cúc áo khoác ra, phần ngực bị ép chặt cũng mặc kệ, lại nghĩ đến lúc sáng ở bãi gửi xe, Thái Từ Khôn đã càn rỡ nói lung tung với mình.

Bạch Mộng Nghiên hít sâu một hơi, tay nắm chặt cây bút.

Thái Từ Khôn giơ tay lên, nói: "Thưa cô, em trả lời xong rồi, có thể ngồi xuống được chưa?"

Lời nói tuy mang ý xin phép, nhưng thái độ lại có phần xấc xược. Giáo viên tiếng anh vỗ bàn, đặt sách xuống, chỉ ra bên ngoài nói: "Thái Từ Khôn, Lưu Dương, nếu không muốn học thì đi ra ngoài cho tôi!", sự nghiêm nghị của một giáo viên có kinh nghiệm dạy lâu năm đã khiến cho cả lớp học lập tức yên lặng.

Thái Từ Khôn vui vẻ huýt sáo, đá văng ghế rồi bước đi, rất phối hợp với lời giáo viên nói. Cậu yên vị đứng cạnh cửa, không thay đổi vị trí, tựa như chỗ này là địa bàn quen thuộc của cậu vậy.

Lưu Dương cũng chống tay lên bàn rồi đứng lên, vì đột ngột nên cái ghế bị lắc lư vì trọng lượng của cậu ta, lúc ghế sắp đổ, Lưu Dương đã kịp thời ưỡn bụng khom lưng giữ lại.

Cậu ta thở phào nhẹ nhõm, cười nói: "May vẫn chưa đổ."

Các học sinh lại được một trận cười thỏa thích.

Lưu Dương rất to béo, tuy gương mặt tròn vo toàn thịt nhưng lại không hề khó coi, ngược lại còn có phần đáng yêu, dáng vẻ ngây thơ thật thà.

Giáo viên tiếng anh lại ném một viên phấn tới, Lưu Dương béo nên rất dễ nhắm trúng.

Nhưng Thái Từ Khôn đã nhanh hơn một bước, sau lưng cậu như có mắt, chỉ xoay người duỗi tay ra là bắt được viên phấn, cứu được cậu béo đang biết rõ là có phấn bay tới đầu mình, thế mà không dám tránh đi, chỉ đứng yên giơ tay ôm đầu.

"Mày ngu à?" Thái Từ Khôn chỉ tiếc rèn sắt không thành thép, "Bị ném nhiều lần như thế mà cũng không biết tránh đi."

Lưu Dương vui vẻ cười, đứng ra sau lưng cậu muốn trốn, nhưng vì người to gấp ba lần Thái Từ Khôn nên không thể trốn được, lại ngó ra nhìn trộm cô giáo rồi rụt đầu về.

Thái Từ Khôn ném viên phấn vào thùng rác, tạo thành một đường vòng cung rất hoàn mỹ như đang ném bóng rổ: "Học tập đi nhé." Cậu dạy dỗ Lưu Dương, Lưu Dương cực kì nể phục, chỉ thiếu là chưa vỗ tay cho cậu thôi.

Cậu và Lưu Dương một trước một sau đi ra cửa.

Giáo viên tiếng anh ổn định lại tâm trạng rồi tiếp tục cầm sách dạy học, thầm than tại sao số mình lại đen thế, lại bốc thăm trúng vào lớp của Thái Từ Khôn.

Hành lang trống trải, xung quanh các phòng học truyền đến tiếng lật sách.

Ra khỏi lớp rồi, Thái Từ Khôn thích đứng ở đâu là việc của cậu, mà chỗ cậu chọn chính là ngay cạnh cửa sổ gần bàn của Bạch Mộng Nghiên.

"Đại ca, khi nào thì đi bar đây?" Lưu Dương bị phạt đứng cùng, nhưng cậu ta lại rất thích thú, dựa theo lệ cũ thì bọn họ có thể danh chính ngôn thuận bùng học rồi.

Vì bị Lưu Dương chặn mất ánh sáng nên Thái Từ Khôn lập tức đẩy ra, ghét bỏ nói: "Cút đi chỗ khác, chờ anh mày nhìn xong đã."

Cửa sổ thủy tinh sáng loáng, thị lực của Thái Từ Khôn cực kì tốt, cậu nhìn thấy góc mặt nghiêng trắng nõn căng bóng của Bạch Mộng Nghiên, còn hơi ửng hồng nữa.

Đột nhiên trong lòng cảm thấy rất phấn khích, không nhịn được mà huýt sáo.

Cô giáo tiếng anh liếc nhìn, sau đó trừng mắt với Thái Từ Khôn, lại lạnh lùng quét mắt một lượt nhìn cả lớp.

Mạnh Bồng Bồng lén chọc nhẹ vào tay Bạch Mộng Nghiên, nói: "Anh trai cậu đang huýt sáo với cậu kìa." cô bé liếc nhìn Thái Từ Khôn đang hớn hở, lại nhìn Bạch Mộng Nghiên vẫn giữ yên lặng, nói: "Hai anh em cậu chẳng giống nhau gì cả."

Bước vào trung học cũng là thời điểm hormone phát triển mạnh, thiếu nữ thiếu nam bắt đầu có những rung động tình cảm, chỉ cần trong lớp có một cặp nam nữ nào hơi thân mật một chút là cả lớp sẽ xôn xao ngay.

Nhưng dù có vậy thì Thái Từ Khôn vẫn ngày ngày đưa đón Bạch Mộng Nghiên đi học, các học sinh cũng không quá để ý, vì Bạch Mộng Nghiên luôn gọi cậu là anh trai, địa chỉ hai bên gia đình cũng giống nhau, cho nên ai cũng cho rằng hai gia đình có quan hệ thân thiết.

"Phải công nhận là anh cậu đối xử tốt với cậu thật đấy." Mạnh Bồng Bồng cười nói, "Trong trường mình thấy cậu ta chỉ tốt với hai người thôi."

Mạnh Bồng Bồng khi cười nhìn vô cùng thanh tú, là cô bé xinh xắn và khéo léo, mà Bạch Mộng Nghiên còn cảm thấy cô bạn này cực kì giỏi, bởi vì Mạnh Bồng Bồng chưa từng để tuột hạng nhất khỏi tay mình.

Như thể trong thế giới của Mạnh Bồng Bồng, chỉ có mỗi hạng nhất mà thôi.

Mạnh Bồng Bồng rất thông tuệ, đồng thời cũng rất lý trí.

Bạch Mộng Nghiên hỏi: "Hai người?" Vừa nói dứt lời thì cô bé lại suy nghĩ một chút, một người không cần nói cũng biết là ai rồi, cho nên lại hỏi lại: "một người nữa là ai?"

"Lưu Dương đó." Mạnh Bồng Bồng ôm đầu miêu tả dáng vẻ nhút nhát của cậu ta, "Dê béo tội nghiệp."

Bạch Mộng Nghiên bỗng thở phào nhẹ nhõm, đồng thời phát hiện lòng bàn tay đã rịn mồ hôi, lúc đặt câu hỏi cũng gần như nín thở rồi.

Cô bé đang căng thẳng.

Cảm xúc này không hiểu vì đâu mà đến, chiếm cứ toàn bộ suy nghĩ của cô bé.

"Lưu Dương cũng thật đáng yêu." Mạnh Bồng Bồng nói, nhưng ngay sau đó giáo viên tiếng anh lại bắt đầu giảng bài, cho nên cô bạn này lại lập tức tiến vào trạng thái "không để ý thế sự bên ngoài, chỉ một lòng đọc sách thánh hiền".

Nhưng Bạch Mộng Nghiên thì vẫn chưa bình tâm lại được.

Cô bé có thể cảm giác được là Thái Từ Khôn đang nhìn mình chăm chú, ánh mắt nóng rực xuyên qua cửa sổ thủy tinh, chiếu thẳng vào mặt cô bé.

Cô bé chợt nhớ ra là thường ngày, Thái Từ Khôn cũng rất hay nhìn mình, lúc thì nhướn mày cười lưu manh, lúc lại gãi đầu cười để lộ hàm răng trắng, hoặc có khi thì đắc ý xen lẫn kiêu ngạo...

Thế còn bây giờ, cái nhìn của Thái Từ Khôn là có ý gì?

Bạch Mộng Nghiên bất ngờ ngẩng đầu lên nhìn.

Ánh nắng chiếu vào mặt cậu, khiến cô bé không nhìn rõ nét mặt, chỉ có thể thấy gương mặt góc cạnh của cậu thiếu niên cao gầy, sắc nét như một bức tranh thủy mặc.

Thái Từ Khôn hơi ngạc nhiên, sau đó lại dựa cả người vào cửa sổ, mỉm cười nhìn cô bé.

Bạch Mộng Nghiên giống như một con mèo nhỏ bị dọa sợ, lập tức thu hồi tầm mắt, yên lặng ngồi đọc sách tiếng anh.

"Đại ca, anh nhìn xong chưa?" Lưu Dương vất vả lắm mới đợi được đến khi tâm trạng của Thái Từ Khôn trở nên tốt hơn, cậu ta tươi cười, cố gắng mở to mắt hỏi.

Thái Từ Khôn chống khuỷu tay vào cửa sổ, nói: "Mày thấy tao nhìn xong chưa hả?" Cậu nhìn bao lâu cũng không thấy đủ.

Cậu vỗ vai Lưu Dương nói: "Giống như lúc mày ăn một cái gì đó ý." Vì tâm trạng tốt nên cậu rất kiên nhẫn giải thích với Lưu Dương.

Lưu Dương suy nghĩ một chút, nhăn mặt nói: "Sao mà giống được chứ, nếu em không ăn thì sẽ chết, còn anh không nhìn chị dâu thì cũng có chết được đâu."

Một câu nói làm hỏng hết cả tâm trạng, Thái Từ Khôn chỉ hận không thể một cước đạp bay cậu ta.

Tiếng chuông tan học đúng lúc này thì vang lên, giáo viên tiếng anh thu lại sách rồi đi ra ngoài, Lưu Dương vẫn sợ hãi trốn sau lưng Thái Từ Khôn, Thái Từ Khôn bĩu môi nói: "Cô giáo đi cẩn thận nhé." Sau đó kéo Lưu Dương đi vào lớp.

Giáo viên tiếng anh tức giận bước đi.

"Chào lớp trưởng." Lưu Dương bắt chuyện với Mạnh Bồng Bồng, thậm chí còn cúi chào, nhưng vì quá mập nên còn làm rung cả bên bàn của Bạch Mộng Nghiên.

Bạch Mộng Nghiên không tức giận, còn rất tự nhiên trò chuyện với Lưu Dương, cười tươi đứng dậy kê lại bàn học.

Nhưng cô bé còn chưa kịp làm gì thì Thái Từ Khôn đã dùng một tay kê cái bàn lại vị trí cũ rồi.

Bạch Mộng Nghiên vô tình đụng phải đầu ngón tay cậu.

[Để anh xoa cho em nhé?]

Câu nói kia giống như một bóng ma cứ lởn vởn trong đầu cô bé, làm cho cô bé bối rối cắn chặt môi.

Thái Từ Khôn không biết cô bé đang nghĩ gì, chỉ cảm thấy mặt cô bé trắng trắng mềm mềm, rất muốn véo một cái.

"Anh đi chơi đây, tan học đứng chờ anh nhé." Việc bùng học chẳng làm Thái Từ Khôn xấu hổ, cậu cứ thoải mái nói thế ngay trong lớp, cả lớp cũng đã quá quen với điều này rồi.

Bạch Mộng Nghiên ngoan ngoãn gật đầu, lại theo thói quen dặn dò: "Anh chú ý an toàn nhé."

Chỉ có Lưu Dương là thương lượng với Mạnh Bồng Bồng: "Lớp trưởng, chuyện hai bọn mình bùng học có thể đừng nói với giáo viên được không?"

Mạnh Bồng Bồng rất nghiêm túc đáp: "Không thể."

Chuyện này không biết đã nói đến bao nhiêu lần, Lưu Dương rõ ràng rất nhát gan, sợ cô giáo cực kỳ, thế mà luôn thích trốn học đi chơi.

Thái Từ Khôn không ưa dáng vẻ này của Lưu Dương, cậu vừa đi vừa nói: "Không đi thì tao mặc kệ mày!"

Lưu Dương vội vàng bám theo sau, trông chẳng khác gì một quả bóng lăn theo chân cả, "Đại ca, chờ em, chờ em với!"

Hai người rất nhanh đã biến mất ở cuối hành lang.

"Cậu vẫn còn nhìn Lưu Dương đấy à?" Mạnh Bồng Bồng trêu chọc nói, "Yên tâm đi, cậu ta sẽ không bị ngã cầu thang đâu."

Bạch Mộng Nghiên giật mình, không biết phải trả lời như thế nào, hai tai nóng rực cả lên.

Không phải cô bé nhìn Lưu Dương, mà là nhìn cái người đi trước Lưu Dương, lộ ra nửa cái đầu và một lọn tóc đen vểnh cao kia kìa.

Chủ nhân của chúng nó, tên là Thái Từ Khôn.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Pro