CHƯƠNG 113: BỞI VÌ QUAN TÂM

Màu nền
Font chữ
Font size
Chiều cao dòng

  Đàm Dịch Khiêm gọi vậy khiến Dư nhất thời nghi ngờ.

Cô Hạ sẽ là "Nữ Chủ Nhân" ở đây, nghĩa là sao?

Chị Dư vốn định mạo hiểm lên tiếng hỏi ông chủ của cô, thế nhưng anh đã rời khỏi phòng sách.

Chị Dư suy nghĩ trong phòng sách nửa ngày, đang mơ màng ý thức được gì đó thì Hạ Tử Du bước vào phòng sách.

Hạ Tử Du gõ cửa phòng sách, mỉm cười gọi, "Chị Dư!"

Hạ Tử Du đúng là có thể giải trừ nghi ngờ của chị Dư trong nháy mắt, chị Dư chạy vội tới bên Hạ Tử Du, lo lắng hỏi, "Cô Hạ, vừa rồi tổng giám đốc nói rằng cô là 'Nữ Chủ Nhân', có phải có nghĩa là cô và tổng giám đốc......" Mặc dù trong lòng chị Dư chờ đợi kết quả như vậy, nhưng không dám suy đoán bừa bãi.

Hạ Tử Du giấu diếm, mỉm cười, bình tĩnh trả lời, "Dạ, tôi và anh ấy đã đăng kí tại Las Vegas."

Chị Dư kinh ngạc trợn trừng hai mắt, không dám tin, "Có thật không?"

Hạ Tử Du khẽ cười, gật đầu, "Dạ."

Chị Dư ôm lấy Hạ Tử Du như thể một đứa nhỏ kích động, bắt đầu hưng phấn đến nói năng lộn xộn, "Cô Hạ, chúc mừng cô và tổng giám đốc cuối cùng đã tới với nhau...... Không, không, bây giờ tôi nên gọi cô là 'Bà chủ tổng giám đốc' rồi......"

Hạ Tử Du nhìn Chị Dư cười chân thành, nói lời cảm kích, "Chị Dư, cám ơn chị đã luôn giúp đỡ tôi."

Chị Dư vui mừng nói, "Tôi nào có giúp cô được gì đâu, cô và Tổng giám đốc có thể tới với nhau là bởi vì hai người vốn là có tình......Nhưng tôi thật sự không ngờ rằng Tổng giám đốc lại có thể trực tiếp như thế......"

Hai ngày này, cô luôn mừng thầm trong lòng vì việc Tổng giám đốc đã ở bên cô Hạ cả đêm, cũng mong mỏi quan hệ giữa họ có thể xoay chuyển bởi vì đêm đó. Không ngờ rằng đối với chuyện kết hôn tổng giám đốc lại tiến công chớp nhoáng như vậy, đúng là tác phong của Tổng giám đốc —— Không thể lường trước được!

Hưng phấn đi qua, chị Dư đột nhiên ý thức được thân phận hôm nay của Hạ Tử Du, chị Dư thu hồi thái độ hóng chuyện, cung kính hỏi Hạ Tử Du, "Đúng rồi, bà chủ tổng giám đốc, cô đến tìm Tổng giám đốc sao?"

Chị Dư xưng hô như vậy làm Hạ Tử Du hơi không quen, nhưng kết hôn đã là sự thật, Hạ Tử Du không muốn kiểu cách, cô chấp nhận cách xưng hô này vô cùng tự nhiên, cũng thuận miệng hỏi, "Dạ, anh ấy đâu?"

Chị Dư trả lời, "Chắc tổng giám đốc đến công ty rồi......"

Đôi mắt Hạ Tử Du trầm hẳn xuống, khẽ lên tiếng, "A"

Chị Dư chú ý tới gương mặt của thoáng ảm đạm của Hạ Tử Du, không nhịn được trêu đùa, "He he, vừa mới tách ra đã nhớ Tổng giám đốc rồi?"

Hạ Tử Du xấu hổ đỏ mặt, "Nào có!" Trên thực tế là cô muốn hỏi Đàm Dịch Khiêm vài chuyện về Đường Hân.

Chị Dư tiếp tục cười tán gẫu, "Đừng xấu hổ, bây giờ cô là vợ của Tổng giám đốc rồi, nhớ Tổng giám đốc là rất bình thường......"

"A......" Cô không ngờ rằng chị Dư nghiêm túc trong ngày thường lại cũng biết trêu chọc người khác như vậy.

Cuối cùng chị Dư cũng bình thường trở lại, "Được rồi, bà chủ tổng giám đốc, tôi không trêu cô nữa, có lẽ tổng giám đốc sẽ tìm tôi, tôi phải về công ty đây......"

"Được."

Lúc đi chị Dư không quên xoay người nhìn Hạ Tử Du, giảo hoạt bổ sung thêm một câu, "Bà chủ tổng giám đốc, cô yên tâm, buổi tối tôi sẽ nghĩ cách để tổng giám đốc trở về sớm chút để ở bên cô!"

Hạ Tử Du không biết nói gì, nhưng lời nói của chị Dư thật sự làm cô cười.

Hạ Tử Du xoay người đang muốn rời đi, nụ cười trên khuôn mặt xinh đẹp của cô chưa kịp thu hồi đã liếc thấy Đường Hân đứng ở ngoài cửa phòng sách.

Thấy khuôn mặt tái mét của Đường Hân, nụ cười trên khuôn mặt Hạ Tử Du lập tức cứng đờ. Cô chú ý thấy hốc mắt Đường Hân sưng đỏ, đôi mắt xinh đẹp lúc này đang rưng rưng.

Đường Hân nhìn nụ cười hạnh phúc trên khuôn mặt Hạ Tử Du, cô mím môi thật chặt, dường như đang đè nén tâm trạng mình.

Hạ Tử Du đứng im tại chỗ, đối mặt với sự bi thương của Đường Hânlúc này, Hạ Tử Du không hiểu sao lại hơi khó chịu.

"Cô tới Los Angeles khi nào?" Đường Hân rốt cuộc lên tiếng, giọng nói không châm chọc và lạnh lùng như trong tưởng tượng.

Hạ Tử Du trả lời thành thật, "Một tuần trước."

"Một tuần....." Đường Hânnhư thể bị đả kích, lẩm bẩm nhắc lại thời gian này. Bỗng dưng, cô cười thê lương, nói, "A, thì ra trong một tuần lễ ngắn ngủi, cô lại có thể cướp Dịch Khiêm từ tay tôi dễ dàng như vậy......"

Hạ Tử Du đã từng thiệt thòi rất nhiều vì hai chữ "Tin tưởng", cho nên thấy dáng vẻ hồn bay phách lạc của Đường Hân, Hạ Tử Du tuy có phần không đành lòng, nhưng không tỏ vẻ yếu đuối, cô bình tĩnh nói, "Xin lỗi, chuyện tình cảm tôi cũng không thể đoán trước được."

Kết quả hiện tại, đích thực là ngay cả Hạ Tử Du cũng không lường trước......

"Đúng vậy, chuyện tình cảm ai có thể đoán trước được?" Đường Hân cười lạnh lùng, tự giễu, "Thì ra là người thì không thể ngây thơ, tôi cho rằng chỉ cần tôi có thể cho Dịch Khiêm thời gian và không gian để cân nhắc lại chuyện giữa tôi và anh ấy, Dịch Khiêm sẽ tha thứ cho tôi, nhưng rõ ràng, tôi sai rồi......Đúng là tôi quá ngây thơ, dù tôi có thay đổi thế nào thì tôi và Dịch Khiêm cũng không có khả năng, bởi vì trong mắt Dịch Khiêm tôi không còn như xưa nữa......"

Hạ Tử Du không hiểu rõ ý tứ trong lời nói của Đường Hân, nhưng sự bi thương trong lời nói đó không thể nào là giả vờ.

Vào lúc này, lời duy nhất Hạ Tử Du có thể nói với Đường Hân chính là......

"Xin lỗi." Hạ Tử Du áy náy.

Đường Hân vẫn cười lạnh, Đường Hân chợt xoay người từ từ bước đi.

Hạ Tử Du đi theo Đường Hân ra khỏi phòng sách, nhìn thấy Đường Hân đóng cửa xe rời khỏi biệt thự.

Nhớ lại hình ảnh cô và Đường Hân thân thiết hồi bé, Hạ Tử Du không khỏi thương cảm mà đứng im tại chỗ.

--- ------

Đàm thị.

Đàm Dịch Khiêm mới vừa trở lại phòng làm việc, thư kí Ngải Lệ Á liền vội vã đi vào phòng làm việc của Đàm Dịch Khiêm.

"Tổng giám đốc."

Đàm Dịch Khiêm ngồi sau bàn làm việc, lật xem văn kiện đặt trên mặt bàn theo thói quen, không ngẩng đầu, khẽ đáp," Ừ."

Thư ký nói, "Ông Robert tới, đã đợi ngài một ngày rồi......"

Lúc này Đàm Dịch Khiêm mới ngước mắt lên, khẽ gật đầu, "Cô để cho anh ta vào đi!"

"Vâng" Thư ký ngay lui ra.

Lát sau, một người đàn ông cao lớn có huyết thống Mĩ và Arab xuất hiện trước mặt của Đàm Dịch Khiêm.

Đàm Dịch Khiêm chưa mở miệng, người đàn ông được gọi là"Robert" đã cong môi cười nói, "Tổng giám đốc Đàm, cậu để tôi đợi lâu quá......"

Thân thể cao ngất của Đàm Dịch Khiêm dựa vào thành ghế, khóe miệng vẫn mang ý cười như thường lệ, "Xin lỗi, có lí do cá nhân làm trễ nải."

Robert chẳng hề hiểu ý thốt lên, "Lí do cá nhân gì mà có thể làm cho người cuồng công việc không để tâm tới kế hoạch đã bố trí tỉ mỉ?"

Đàm Dịch Khiêm điều chỉnh lại tư thế, khóe miệng cong lên, "Kết hôn có tính không?"

Robert thật sự như thể nghe thấy một tin tức khiến trời đất rung chuyển quỷ thần khóc thét, vội vàng gỡ kính trên sống mũi, khiếp sợ nói, "Kết hôn?"

Sau khi đeo lại kính lại,Robert mặc dù không tính là anh tuấn tiêu sái, nhưng khuôn mặt yêu nghiệt vô cùng quyến rũ cùng với với tư thái sánh ngang người mẫu đúng là sát thủ trí mạng của phụ nữ trẻ tuổi.

Đàm Dịch Khiêm chỉ cười không nói.

Quan sát tình hình, Robert không chớp mắt hồi lâu, hai chữ "kết hôn" mà Đàm Dịch Khiêm nói đúng là một tin chấn động đối với Robert."Dịch Khiêm, cậu không đùa tôi đấy chứ?" Robert thậm chí còn thốt lên tiếng Trung lo lớ với Đàm Dịch Khiêm – điều mà anh rất ít khi làm.

Ý cười nơi khóe miệng Đàm Dịch Khiêm vẫn tự nhiên, "Tối giống đang nói đùa sao?" Đàm Dịch Khiêm không hề giấu diếm cậu bạn thời đại học này.

"Vậy...... cô dâu của cậu là..... Cậu đừng nói, để tôi đoán đã." Robert làm bộ trầm tư, sau đó giảo hoạt thốt lên, "Hạ Tử Du?!"

Đàm Dịch Khiêm nhếch miệng cười, " Cậu sẽ được gặp cô ấy!"

Robert vỗ tay phát ra tiếng, đắc ý nói, "Tôi biết ngay, tôi biết ngay......Ba năm đại học có bao nhiêu cô gái mơ ước muốn leo lên giường cậu, vậy mà cậu chẳng đụng tới ai cả. Tôi tưởng rằng cậu đã có đối tượng, nhưng sau khi cậu tìm được ân nhân cứu mạng- Cô Đường, thì cậu vẫn giữ gìn nguyên vẹn cho Cô Đường Hân đó, thì ra là người mà cậu thật sự cảm thấy hứng thú là cô 'Tử Du' của chúng ta, chỉ có cô ấy có thể làm cho cậu trở thành mặt người dạ thú......"

Bốn chữ "Mặt người dạ thú" này khiến Đàm Dịch Khiêm không vui, nhíu mày, " Cậu nói tiếp tôi liền sẽ tính nợ chuyện cậu phụ lòng Đàm Tâm!"

"A, tôi đầu hàng......" Robert lập tức giơ hai tay lên, gương mặt không đứng đắn nhanh chóng bình thường trở lại, anh nghiêm mặt nói, "Tổng giám đốc Đàm, thật ra thì lần này tôi tới Los Angeles tìm cậu bởi vì chuyện Kim Nhật Nguyên......Cậu cũng đã biết chuyện kế hoạch thất bại. Không sai, chúng ta để cho lão hồ li Kim Nhật Nguyên kia trốn thoát rồi!"

Đúng vậy, kể từ khi Kim Nhật Nguyên bắt cóc Hạ Liễu Nhiên, Đàm Dịch Khiên đã âm thầm triển khai kế hoạch đối phó với ông ta.

Có lẽ Kim Nhật Nguyên không biết không có ai có thể uy hiếp Đàm Dịch Khiêm, trừ phi người kia tự đào hố chôn mình.

Kim Nhật Nguyên muốn uy hiếp Đàm Dịch Khiêm nhằm lấy được cục diện song toàn, trên thực tế, Kim Nhật Nguyên đã thất bại thảm hại từ lâu......

Đàm Dịch Khiêm không chỉ cứu được Hạ Liễu Nhiên, lại còn hoàn toàn không mất hạng mục dầu mỏ ở Saudi.

Robert chính là công tử của một chính phủ dầu mỏ - Saudi, muốn hợp tác với Đàm Dịch Khiêm hạng mục dầu mỏ kia. Hợp tác giữa Đàm Dịch Khiêm và Saudi sẽ không xảy ra vấn đề gì dù có chuyện bất ngờ nào. Đó là lí do mà Đàm Dịch Khiêm cho dù biết Liễu Nhiên bị bắt cóc nhưng vẫn vội vàng trở lại Los Angeles, sự hợp tác giữa Đàm thịvà chính phủ Saudi sẽ không bị ảnh hưởng chút nào.

Sở dĩ Đàm Dịch Khiêm tuyên bố toàn thế giới rằng hợp tác giữa Đàm thịvà chánh phủ Saudi đã thất bại thật ra là để dụ Kim Nhật Nguyên mắc câu.

Có lẽ người ta có thể sẽ nghi ngờ sao Kim Nhật Nguyên lại không điều tra được quan hệ giữa Đàm Dịch Khiêm và Robert? Thật ra đáp án là vì Robert vẫn luôn căm ghét thân phận quý tộc ở Saudi của anh, cho nên Robert luôn giữ bí mật thân phận của mình, Kim Nhật Nguyên cũng không thể nào biết được quan hệ của Robert và Đàm Dịch Khiêm.

Sau khi nhìn thấy tin hạng mục hợp tác giữa Đàm thị và Saudi thất bại trên báo, Kim Nhật Nguyên rất đắc ý, sau đó ông lập tức phái Kim Trạch Húc đi Saudi.

Mục đích của Kim Nhật Nguyên là muốn Kim Trạch Húc đi Saudi đoạt lấy hạng mục này, như vậy Trung Viễn liền có thể vươn lên dẫn trước Đàm thị. Nhưng mà Kim Nhật Nguyên không hề biết, ông đã bắt đầu nhảy vào bẫy của Đàm Dịch Khiêm......

Chỉ cần Kim Trạch Húc đến Saudi ký hợp đồng với Saudi, như vậy sau khi Trung Viễn dồn hết tiền vào hạng mục này, chính phủ Saudi sẽ lấy danh nghĩa chính phủ thu hồi vốn hợp tác mỏ dầu, như vậy Trung Viễn không thu hội được số tiền bỏ vào mỏ dầu, mà chính phủ Saudi cùng lắm chỉ cần bồi thường "Trung Viễn " một món tiền vi phạm hợp đồng......

Kế hoạch này vốn đang tiến triển thuận lợi, mấy ngày trước Kim Trạch Húc thậm chí đã đến Saudi bàn chuyện hợp tác với chính phủ Saudi, ai ngờ......

Ngay ngày hôm qua, Kim Trạch Húc lại từ bỏ hạng mục này.

Robert vẫn luôn tin tưởng vào năng lực của Đàm Dịch Khiêm, lần này kế hoạch của Đàm Dịch Khiêm thất bại bất ngờ, Robert chỉ sợ có chuyện, nên liên bay tới Los Angeles.

Nhìn vẻ mặt lạnh nhạt, dáng vẻ ung dung của của Đàm Dịch Khiêm, Robert không kiềm chế được thốt lên: "Này, tổng giám đốc Đàm, lần đầu tiên cậu tính sai, tại sao có thể biểu hiện thản nhiên như vậy? Tôi luôn cảm thấy rằng Kim Nhật Nguyên lâm trận lùi bước có thể là nhận được tin tức gì đó. Nhưng mà lần nay tôi làm việc rất cẩn thận, làm sao có thể để lộ tin tức được?"

Đôi mắt thâm trầm của Đàm Dịch Khiêm che đậy khôn khéo khác hẳn người thường, anh hờ hững lên tiếng, "Chuyện này tôi sẽ tự xử lý, cậu không phải lo lắng."

Robert bĩu môi, "Ai lo lắng cho cậu chứ, ai chẳng biết cái đầu của cậu khôn khéo nổi tiếng. Tôi thấy cá sắp mắc câu đã trốn thoát nên cảm thấy không dễ chơi.....Nhưng tới đây lại tìm được niềm vui thú mới, đó chính là đi gặp vợ yêu sắp cưới của cậu. Đúng rồi, người phụ nữ của cậu có dáng dấp thế nào, có phải vóc người có lồi có lõm không?....."  

Tin tức Đàm Dịch Khiêm và Hạ Tử Du kết hôn làn truyền nhanh chóng khắp trong biệt thự......

Hạ Tử Du hoàn toàn không kịp phản ứng, mọi người trong biệt thự đều lấy tốc độ sét đánh không kịp bưng tai đem tất cả vật phẩm riêng tư của cô đến bên phòng Đàm Dịch Khiêm, mà người giúp việc ban đầu xưng hô "Cô Hạ" với cô bây giờ cũng đổi thành "Cô chủ".

Cách gọi "Cô chủ" này rất kỳ quái, một người giúp việc giải thích cho Hạ Tử Du. Bởi vì ba mẹ của Đàm Dịch Khiêm có lúc sẽ đến biệt thự này ở, mà bình thường họ đều gọi mẹ của Đàm Dịch Khiêm là "bà chủ", cho nên liền gọi cô là "Cô chủ" rất tự nhiên.

Bữa tối.

Hạ Tử Du dắt Liễu Nhiên tới phòng ăn, sau khi người giúp việc thấy Hạ Tử Du lập tức cung kính hỏi, "Cô chủ, người muốn đợi Ông Đàm trở về cùng dùng cơm không ạ?"

Hạ Tử Du nhất thời không kịp phản ứng, vài giây sau mới xua tay, "Không, anh ấy cũng không về dùng bữa tối."

Người giúp việc quan tâm nói, "Vậy có cần gọi điện thoại hỏi chị Dư khi nào thì Ông Đàm trở về không ạ?"

Hạ Tử Du hơi lúng túng, "A, không cần, có thể anh ấy đang bận!"

Người giúp việc lùi ra.

Sau khi người giúp việc rời đi, Hạ Tử Du mới thở phào nhẹ nhõm. Cô ở biệt thự nhiều ngày như vậy, mọi người ít khi nhắc tới Đàm Dịch Khiêm trước mặt cô. Nhưng sau khi thân phận của cô thay đổi, hôm nay đề tài nói chuyện đều xoay quanh Đàm Dịch Khiêm.

Thì ra là kết hôn và không kết hôn lại có chênh lệch lớn như vậy, mà cô hoàn toàn chưa chuẩn bị tâm lý để đối mặt với quan hệ vợ chồng trong tương của cô và Đàm Dịch Khiêm.

......

Dùng xong bữa tối, Hạ Tử Du chơi với Liễu Nhiên ở trong sảnh một lát mới ôm Liễu Nhiên về phòng.

Tối nay Liễu Nhiên nằm trên giường rất ngoan ngoãn, Hạ Tử Du ngồi ở mép giường kéo chăn đắp cho Liễu Nhiên.

Đôi mắt đen nhánh tinh ranh của Liễu Nhiên xoay chuyển, bỗng mở miệng, "Mẹ......"

Hạ Tử Du đáp nhẹ, "Hử?"

Liễu Nhiên nói lời ngây thơ, "Tối nay Liễu Nhiên muốn ngủ một mình!"

Hạ Tử Du nghi ngờ, "Tại sao vậy?"

Liễu Nhiên trả lời Hạ Tử Du rất nghiêm túc, "Các dì nói mẹ đã kết hôn rồi, về sau buổi tối mẹ đều phải ngủ với ba." "Các dì" mà Liễu Nhiên nói chính là những người giúp việc trong biệt thự.

"A......" Hạ Tử Du kinh ngạc. Nói thật, nếu không phải lúc này Liễu Nhiên nhắc tới, cô thậm chí không nghĩ tới chuyện này.

Đôi mắt Liễu Nhiên phát sáng, nói giọng trẻ con cam đoan,"Mẹ, con ngủ một mình không sợ đâu......"

Hạ Tử Du đang do dự, lúc này một người giúp việc gõ nhẹ cửa phòng."cô chủ......"

"Vào đi."

Người giúp việc đi tới trước mặt Hạ Tử Du, cung kính cúi đầu nói, "Cô chủ, mấy ngày nay cô Liễu Nhiên cũng quấn tôi, nếu cô Liễu Nhiên không có thói quen vậy mấy đêm nay để cho tôi ngủ chung vậy!"

Liễu Nhiên vội vàng gật đầu, "Dạ, mẹ ơi, dì kể chuyện rất êm tai......"

"Vậy cũng được......" Không muốn mọi người suy nghĩ nhiều về quan hệ giữa cô và Đàm Dịch Khiêm, Hạ Tử Du không thể từ chối.

Liễu Nhiên thúc giục, "Mẹ, mẹ mau đi ngủ đi!"

Hạ Tử Du hôn lên trán Liễu Nhiên, không quên dặn dò, "Ừ, Liễu Nhiên, mẹ ở phòng bên cạnh, con có chuyện gì thì gọi mẹ ngay nhé, biết không?"

Liễu Nhiên vui vẻ gật đầu, "Dạ."

--- ------

Đứng trong phòng của Đàm Dịch Khiêm, Hạ Tử Du vẫn không thấy quen.

Nhìn phong cách trang trí thuộc về Đàm Dịch Khiêm, Hạ Tử Du thầm thở dài một hơi.

Tương lai, cô thực sự có thể ở bên anh sớm chiều sao? Nhưng sao mọi chuyện lại biến thành như vậy......

Cô nghĩ tới đủ cách thức cần dùng để có thể ở lại bên Đàm Dịch Khiêm, nhưng khônghề nghĩ đến cuối cùng lại dùng cuộc hôn nhân này......

Chuyện này dĩ nhiên không phải kết quả mà cô muốn, khi ở Las Vegas cô hoàn toàn không có sự lựa chọn nào. Muốn ở lại bên anh, cô chỉ có thể lựa chọn con đường này......

Suy nghĩ một hồi lâu, Hạ Tử Du vẫncảm thấy hỗn loạn không thôi.

Cuối cùng, Hạ Tử Du dứt khoát đứng dậy đi vào phòng tắm.

Để nước lạnh như băng đổ xuống người, như vậy cô mới cảm thấy tỉnh táo trở lại......

......

Mấy phút sau, Hạ Tử Du lau tóc ướt đi ra khỏi phòng tắm.

Vừa mới ra khỏi phòng tắm cô liền chú ý tới trong phòng có thêm một chiếc áo khoác của đàn ông và chìa khóa xe. Khi cô đang nghi ngờ không thấy bóng dáng Đàm Dịch Khiêm đâu thì thân thể của cô đột nhiên bị người ôm lấy từ phía sau.

"Đừng....." Mùi hương dễ chịu của anh sực trong mũi khiếnthân thể Hạ Tử Du run lên.

Đàm Dịch Khiêm vùi đầu vào cổ Hạ Tử Du, hơi thở nóng rực lướt nhẹ qua tai Hạ Tử Du, "Em thơm quá......"

Cảm giác được thân thểcủa Đàm Dịch Khiêm nóng bừng lên, Hạ Tử Du bắt đầu giãy giụa theo bản năng.

Đàm Dịch Khiêm bá đạo ôm lấy Hạ Tử Du, cũng không cho phép cô giãy giụa, môi mỏng nói lời dịu dàng hiếm có, "Vẫn chưa quen sao?"

Thân thể của Hạ Tử Du bị siết chặt, cô gấp gáp giải thích, "Không phải, em......" Trên thực tế, cô thực sự vẫn chưa thích ứng được sự thân mật như vợ chồng bình thường giữa hai người.

Đàm Dịch Khiêm chợt buông cô ra......

Hạ Tử Du tưởng rằng Đàm Dịch Khiêm tức giận, khi cô đang định giải thích với anh thì anh đột nhiên đưa tay ôm cô ngồi lên đùi mình.

Động tác sủng nịnh như thế của Đàm Dịch Khiêm làm Hạ Tử Du bất ngờ, toàn thân cô lại căng thẳng, thậm chí không dám thở mạnh.

Đàm Dịch Khiêm kéo lớp vải trên vai Hạ Tử Du xuống, nhẹ nhàng hôn lên làn da trắng như tuyết lộ ra theo váy ngủ tơ tằm.

Nụ hôn lướt nhẹ như lông vũ của anh làm Hạ Tử Du hơi nhột, cô nhăn nhó, cố gắng rời sự chú ý của Đàm Dịch Khiêm, cuống quít kiếm một cái cớ, "A, sao anh về muộn thế?"

Hạ Tử Du vốn tưởng rằng Đàm Dịch Khiêm không trả lời cô, không ngờ rằng Đàm Dịch Khiêm lại trả lời rất nghiêm túc, "Vốn định về nhà sớm với em, nhưng có một người bạn cứ lằng nhằng làm anh về muộn."

Bạn?

Hạ Tử Du ít khi nghe Đàm Dịch Khiêm nói tới hai chữ này, dù sao Đàm Dịch Khiêm luôn cho người đời cảm giác cao ngạo tự phụ, cô độc một mình.

Nụ hôn khẽ khàng của Đàm Dịch Khiêm bắt đầu chuyển thành thành gặm cắn tinh tế, mặc dù sức lực không mạnh nhưng lại khiến cho không khí lúc này tràn ngập mùi vị tình dục.

Hơi thở của Hạ Tử Du dồn dập hơn, dần dần cảm thấy bàn tay đang ôm eo cô của Đàm Dịch Khiêm bắt đầu không an phận.

Đàm Dịch Khiêm bỗng phủ lên bộ ngực tròn trịa của Hạ Tử Du qua lớp váy ngủ.

Hạ Tử Du nhất thời căng thẳng.

Miệng Đàm Dịch Khiêm trêu chọc, đồng thời nói không rõ ràng, "Ngày mai dẫn em đi gặp người này!"

Hạ Tử Du đã không thể trả lời Đàm Dịch Khiêm bằng giọng bình thường, "......Được."

Sau khi tắm xong, toàn thân Hạ Tử Du có mùi hương làm Đàm Dịch Khiêm mê muội, Đàm Dịch Khiêm đè Hạ Tử Du xuống chiếc giường sau lưng.

Đôi mắt trong suốt của Hạ Tử Du tràn đầy bất an nhìn Đàm Dịch Khiêm, mà đáy mắt Đàm Dịch Khiêm đã nhiễm mùi tình dục nồng đậm.

Nhưng khi Đàm Dịch Khiêm vùi đầu vào bộ ngực của Hạ Tử Du, cô đột nhiên đưa tay đẩy Đàm Dịch Khiêm ra, "Đừng như vậy......"

Động tác của Đàm Dịch Khiêm bỗng dừng lại, đôi mắt đen của anh mơ màng nhìn cô, rõ ràng đang đè nén xao động của cơ thể.

Hạ Tử Du kéo váy ngủ tơ tằm trượt khỏi bả vai lên, cô chậm rãi ngồi dậy.

Đàm Dịch Khiêm không có cậy mạnh bá đạo tiến bước kế tiếp nữa, chỉ nhẫn nại nguôi dần từng chút một.

Hạ Tử Du nghiêm túc nhìn Đàm Dịch Khiêm, "Đàm Dịch Khiêm, em biết rõ anh nhất định đã đoán được mục đích em muốn ở lại bên anh. Em muốn hỏi anh, tại sao anh vẫn kết hôn với em?"

Đàm Dịch Khiêm lại đè Hạ Tử Du xuống dưới, anh từ tốn thong thả cởi chiếc cúc áo ngủ của Hạ Tử Du, môi mỏng hờ hững thốt lên, "Bởi vì anh đã đánh giá thấp sự quan tâm của anh dành cho phụ nữ."  

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Pro