Chương 87: Ngoại truyện (HE)

Màu nền
Font chữ
Font size
Chiều cao dòng

Vào ngày kỷ niệm 5 năm thành lập studio, Tú Quỳnh đã nhờ Diệp Anh làm người mẫu và chụp một số bức ảnh quảng cáo. Diệp Anh và Thuỳ Trang cùng đứng chung trong một khung hình.

Sau khi Tú Quỳnh đăng ảnh quảng cáo lên mạng xã hội, bức ảnh của Diệp Anh và Thuỳ Trang đã thu hút rất nhiều lượt truy cập, những cư dân mạng không biết kêu gọi đẩy thuyền hai người trong phần bình luận.

Diệp Anh vẫn luôn cao giọng, trực tiếp trả lời ở phần bình luận: Cảm ơn, chúng tôi đã ở bên nhau ba năm rồi.

Sau đó nhận được rất nhiều lời chúc phúc và sự ghen tị.

Vào ngày kỷ niệm 5 năm của studio, Diệp Anh đã mở thêm chi nhánh. Trên thực tế, Tú Quỳnh đã thảo luận với cô về việc mở thêm chi nhánh từ lâu, nhưng cô luôn chiếu lệ và không mấy hứng thú. Năm ngoái, Tú Quỳnh nói đùa lại nhắc đến chuyện đó và cô sẵn sàng đồng ý.

Tú Quỳnh cũng thắc mắc tại sao cô có động lực thay đổi quyết định của mình, trước đây, chỉ có hoài nghi và lười biếng.

Cô chỉ cảm thấy mình nên lên kế hoạch và cân nhắc kỹ. Cô muốn có thể cho Thuỳ Trang nhiều hơn.

Sau hai tháng chuẩn bị, chi nhánh đã khai trương thành công. Tú Quỳnh tình cờ đang chuẩn bị cho đám cưới, trong khoảng thời gian này Diệp Anh rất bận, hơn nửa tháng đều tăng ca. Khi chi nhánh mới đi vào hoạt động, cô cảm thấy thoải mái hơn một chút.

Sau hơn nửa tháng mệt mỏi, tối hôm nay mọi người tổ chức một bữa tiệc nhỏ trong studio, tạm gác lại công việc bận rộn để thư giãn.

Khoảng chín giờ tối, Thuỳ Trang gọi điện cho Diệp Anh, vừa bắt máy đã nghe thấy tiếng cười nói ồn ào: "Khi nào em xong việc? Chị tới đón."

"Không cần đến đón em, hôm nay em sẽ tự về." Diệp Anh biết Thuỳ Trang thường xuyên làm việc mệt mỏi, dù hay tăng ca trong thời gian này, nhưng cô không để Thuỳ Trang đến đón.

"Chị Diệp, nhanh lên! Đến lượt chị rồi!"

Bên cạnh có người thúc giục Diệp Anh, Thuỳ Trang trầm mặc mấy giây, nhẹ giọng nói: "Đừng về trễ."

"Được." Diệp Anh ngoan ngoãn đồng ý, bổ sung thêm: "Chị đi ngủ sớm đi, đừng đợi em."

Thuỳ Trang lại im lặng: "Ừ."

Sau khi kết thúc cuộc gọi, Thuỳ Trang ở lại trong phòng làm việc một lúc rồi lái xe rời đi, cũng không quay lại con đường quen thuộc...

Studio ở đầu bên kia rất nhộn nhịp.

Một nhóm người đang ngồi cùng nhau ăn bánh và chơi game, Diệp Anh vốn định chơi thêm hai ván rồi về nhà, nhưng lại bị người khác kéo lại, không thể rời đi.

"Cô bôi hết lên mặt rồi kìa."

"Hả?" Diệp Anh lấy khăn giấy muốn lau.

"Ở đây."

Đối phương mỉm cười dùng ngón tay chỉ...

Khi Thuỳ Trang bước vào studio, nàng nhìn thấy Diệp Anh đang vui vẻ giữa đám đông, nói chuyện và cười đùa với những người xung quanh——

"Để tôi tự làm." Diệp Anh từ chối sự nhiệt tình của đối phương, dùng khăn giấy lau mặt. Cô nhìn ra cửa, liền nhận ra Thuỳ Trang đang tới.

Thuỳ Trang thong thả bước vào studio.

Diệp Anh đứng dậy đi về phía nàng: "Sao chị lại tới đây? Không phải em bảo không cần đón sao?"

Thuỳ Trang nhìn cô nói: "Chị chỉ tiện đường thôi."

Diệp Anh gật đầu, hiểu ý, sao nàng có thể tiện đường với studio mới khai trương chứ? Cô cười hỏi: "Muốn ăn bánh không? Em cắt cho chị."

Thuỳ Trang nói: "Chị không ăn."

Diệp Anh vốn định về nhà, nhưng khi nhìn thấy Thuỳ Trang tới, cô quay người chào những người khác, nói cô sẽ về trước, lần sau chơi tiếp.

"Ở chơi thêm đi, chị Diệp."

"Chị Diệp muốn về cùng bạn gái."

Thuỳ Trang biết Diệp Anh dạo này rất bận rộn, đã lâu không thể cùng bạn bè thư giãn. "Không sao đâu, em có thể ở lại chơi thêm."

Diệp Anh thấp giọng nói: "Em muốn về nhà, nhưng bọn họ không cho em đi."

Thuỳ Trang không nói gì thêm.

Mãi đến khi về đến nhà, Diệp Anh mới cảm thấy hôm nay sếp Trang có vẻ bình tĩnh hơn bình thường, cô đứng trước mặt Thuỳ Trang, cố giải thích: "Đó là một người bạn em quen biết trước kia, tối nay cô ấy tới xăm hình, sẵn tiện muốn ở lại tham gia. Em không khiêu khích người khác..."

Diệp Anh đặc biệt nhạy cảm trong vấn đề này. Cô bây giờ cư xử rất quy củ, mỗi khi có người khác đến gần một chút, cô sẽ luôn lo lắng giải thích với Thuỳ Trang, vì sợ lại bị hiểu lầm.

Thuỳ Trang nhìn cô chăm chú và không nói gì.

Diệp Anh cau mày, lo lắng nói: "Đừng hiểu lầm."

Thuỳ Trang mỉm cười nói: "Không có hiểu lầm gì cả." Hai người đã ở bên nhau lâu như vậy, lòng tin cũng dần dần được xây dựng. Nhưng thỉnh thoảng nàng lại tự hỏi liệu Diệp Anh có cảm thấy chán sau khi họ ở bên nhau một thời gian dài hay không...

Diệp Anh thở phào nhẹ nhõm, sau đó nhận ra Thuỳ Trang đang trêu chọc cô bằng "ghen tuông giả tạo", cô mỉm cười ôm lấy Thuỳ Trang, "Chị có buồn không khi không có em ở bên cạnh trong thời gian này?"

Thuỳ Trang nhìn cô, đoán được điều gì đó.

Diệp Anh ý thức được mình quả thực đã "lạnh nhạt" với nàng hơn trước, "Em không để chị đến đón vì không muốn chị quá mệt, chị đừng suy nghĩ nhiều."

Thuỳ Trang nhướng mày hỏi: "Thật sao?"

Quả nhiên, nàng không vui vì điều này, Diệp Anh cười ôm nàng chặt hơn: "Đúng vậy." Khi cô cười, vẻ mặt nũng nịu.

Thuỳ Trang mềm lòng, trong ba năm, Diệp Anh đã trưởng thành rất nhiều, nhưng tính hay làm nũng vẫn không hề thay đổi.

"Tối nay em sẽ dành nhiều thời gian bên chị." Diệp Anh xoa eo nàng, "Đêm nay chị ở bên em lâu hơn, được không?"

Thuỳ Trang: "..."

Không có gì nghiêm trọng.

Diệp Anh rúc vào người nàng, thân mật hỏi: "Chị có muốn không?"

Khi điều gì đó sắp xảy ra, Thuỳ Trang thấy gần đây cô mệt mỏi đến nỗi dưới mắt có quầng thâm, nên nàng chỉ nhẹ nhàng nói: "Tắm đi rồi đi ngủ sớm."

Diệp Anh bất đắc dĩ mím môi, trong lòng không khỏi hoài nghi, nàng không còn bị cô hấp dẫn sao?

Buổi tối đi tắm, Diệp Anh cẩn thận lựa chọn một bộ váy ngủ. Sau khi tắm rửa xong, bước ra khỏi phòng tắm, liền đụng phải Thuỳ Trang.

Ánh mắt Thuỳ Trang sững sờ trong hai giây, đó là một chiếc váy khác mà nàng chưa từng thấy trước đây, đồ lót và váy của Diệp Anh có thể chiếm một diện tích nhỏ trong tủ quần áo, cô có thể mặc không trùng lặp trong nửa tháng.

"Đừng để bị cảm nhé." Thuỳ Trang nói với cô. Bây giờ chưa phải là mùa hè, mới tắm xong lại ăn mặc như vậy.

Diệp Anh: "......" Mọi người thường nói khi ở bên nhau quá lâu, sẽ không còn cảm xúc mạnh mẽ nữa. Có phải họ đang đánh mất niềm đam mê của mình?

Thuỳ Trang đi vào phòng tắm tắm rửa, không lâu sau, nàng mặc váy ngủ đi ra ngoài. Nàng nhìn về phía giường, Diệp Anh có lẽ vì quá mệt mỏi mà ngủ thiếp đi, thậm chí còn không đắp chăn, cổ và xương quai xanh lộ ra ngoài.

Nàng nhẹ nhàng đến gần, lên giường nằm xuống, kéo chăn đắp cho Diệp Anh.

Diệp Anh lúc này xoay người, ôm lấy người bên cạnh, áp thân thể mình vào người nàng.

Thuỳ Trang cúi đầu nhìn cô: "Chưa ngủ à?"

Diệp Anh mở mắt, lười biếng hừ một tiếng: "Đợi chị." Cô áp cả người vào người Thuỳ Trang, ôm chặt lấy nàng, rồi lại nhắm mắt lại.

Thuỳ Trang bất lực nhìn cô đang nhắm mắt muốn ngủ, với tay tắt đèn.

Sau khi tắt đèn Diệp Anh liền cư xử không đứng đắn, cô chạm vào eo và đùi của nàng, vùi mặt vào ngực nàng.

Thuỳ Trang vốn tưởng rằng cô đang ngủ say, cho đến khi cái rúc má vào từ từ chuyển thành nụ hôn nhẹ nhàng, nụ hôn rơi xuống vùng nhạy cảm, toàn thân nàng mềm nhũn trong giây lát. Lúc này mới phát hiện Diệp Anh đang cố ý trêu chọc.

Nụ hôn của Diệp Anh càng ngày càng mãnh liệt, sự vuốt ve trên eo và bụng nàng cũng càng lúc càng cuồng nhiệt.

"Ừm." Thuỳ Trang hít sâu, cổ áo váy ngủ của nàng từ từ nới lỏng, hơi thở đột nhiên trở nên nặng nề hơn, nàng không thể kiềm chế cơn ngứa ngáy nữa, lặng lẽ ôm má Diệp Anh.

Trong bóng tối, đôi môi nóng bỏng của hai người hôn nhau một cách tự nhiên. Sau vài nụ hôn sâu, vừa quen thuộc vừa khẩn trương, họ ôm nhau thật sâu.

"Ừm..." Hơi thở nặng nề làm xáo trộn sự yên tĩnh của màn đêm.

Sau khi Diệp Anh nhận được nụ hôn sâu, cô không kìm được nụ cười trên môi, cô nài nỉ Thuỳ Trang hôn cô nhiều hơn, vừa hôn vừa mò mẫm bật đèn.

Họ hôn nhau say đắm trong bóng tối, khi đèn bật sáng, cả hai đều xúc động thở dốc, gò má ửng hồng lộ rõ sự mập mờ.

Nhìn nhau một lúc mà không nói gì, họ tiếp tục hôn nhau một cách quen thuộc.

Hôn một hồi, Diệp Anh trầm giọng hỏi: "Chị không nghỉ ngơi sao?"

Thủ thuật đặt câu hỏi có chủ ý... Thuỳ Trang bất lực cau mày với cô.

Diệp Anh xoa chóp mũi, mỉm cười có chút trẻ con, tinh nghịch.

Thuỳ Trang nhìn cô, không khỏi hôn lên khóe môi cong cong của cô.

Diệp Anh càng cười vui vẻ hơn, nhưng vẫn không chịu nổi cám dỗ từ sự trêu chọc của nàng, Diệp Anh cười, hôn nàng sâu hơn, nhiệt tình đến vô lý.

Thuỳ Trang cười nhạo sự lỗ mãng của cô, không thể cưỡng lại sức nóng thiêu đốt của nụ hôn, nàng dễ dàng xé váy ngủ của Diệp Anh, kéo và ôm chặt lấy cô. Nụ hôn vừa say đắm vừa dịu dàng, có chút "trừng phạt".

Diệp Anh thích đến phát điên, ngậm lấy dái tai Thuỳ Trang, liếm và hôn lên, nhẹ nhàng thở dốc: "Em không mệt, đêm nay lâu hơn một chút được không?"

......

Chẳng bao lâu, hơi thở rối loạn tràn ngập khắp căn phòng, mặt cả hai đều đỏ bừng, tai cũng đỏ, bối rối và mê mẩn.

Diệp Anh cũng rất giỏi trong việc dụ dỗ khi làm tình, sử dụng cơ thể và ánh mắt. Khi thích nàng sẽ thể hiện điều đó một cách thẳng thắn nhất mà không giấu diếm điều gì, cô phát hiện mình đã lo lắng quá nhiều, Thuỳ Trang luôn nhạy cảm như vậy trước mặt cô...

Thuỳ Trang cảm nhận được sự nhiệt tình quen thuộc, thỉnh thoảng hôn lên môi Diệp Anh, như thể không bao giờ là đủ... Diệp Anh có lúc khiến nàng cảm thấy suốt cả đời sự nhiệt tình của cô đối với nàng sẽ không hề suy giảm.

Diệp Anh lắc lắc eo, nhìn khuôn mặt đỏ bừng của Thuỳ Trang, càng đắm chìm trong sự hưởng thụ, cô càng có nguồn năng lượng vô tận.

Tiếng cười khúc khích và nụ hôn sâu đan xen vào nhau. Cơ thể họ đã cọ xát vào nhau quá nhiều lần, họ hiểu nhau quá rõ nên luôn có thể dễ dàng khơi dậy sự thoải mái.

Sau khi vui vẻ, cả hai lặng lẽ rúc vào nhau. Thuỳ Trang giúp cô vuốt tóc: "Sắp tới sinh nhật em rồi, em muốn tổ chức như thế nào?"

Diệp Anh tính toán, biết được đây là sinh nhật lần thứ ba trải qua với Thuỳ Trang. Họ cùng nhau đi du lịch vào năm ngoái, năm trước nữa thì tổ chức cùng bạn bè, năm nay... Cô suy nghĩ một lúc rồi nói: "Ở nhà, chỉ chúng ta thôi, có được không?

"Được." Thuỳ Trang thuận tiện nhắc nhở, "Em đã nghĩ đến sẽ ước gì cho ngày sinh nhật của mình chưa?"

Ngoài việc tặng quà mỗi khi tổ chức sinh nhật, họ còn trao cho nhau một điều ước, điều này đã trở thành thói quen. Diệp Anh ngọt ngào cười nói: "Phải suy nghĩ kỹ, ngày đó em sẽ nói cho chị biết."

Diệp Anh nhìn Thuỳ Trang nói: "Em đã gần ba mươi tuổi rồi."

"Không thể nào." Thuỳ Trang cười nhạo cô, phải vài năm nữa.

"Chỉ cần làm tròn lên thôi." Diệp Anh lo lắng nói.

Thuỳ Trang sờ lên gò má mịn màng thanh tú của cô, đột nhiên nghĩ tới điều gì đó: "Em có từng nghĩ tới không? Khi em ba mươi, chị cũng gần bốn mươi..."

Diệp Anh hiểu được ẩn ý, quay người ôm lấy nàng, đùa giỡn nói: "Vậy khi em bốn mươi tuổi, chị có nghĩ rằng em không còn trẻ nữa không? Chị sẽ không tìm một cô gái khác chứ?"

Thuỳ Trang buồn cười: "Em đang nói nhảm cái gì vậy."

Diệp Anh: "Em đã nghĩ rồi, em muốn cùng chị già đi."

Lời yêu thương luôn làm ấm lòng người. Thuỳ Trang nhẹ nhàng nói: "Miệng ngọt quá."

"Thật sao?" Diệp Anh hôn lên môi nàng, "Có ngọt ngào hơn không?"

Thuỳ Trang mỉm cười không nói gì, nhưng ánh mắt không giấu được sự yêu thương.

-

Sau khi studio không còn bận rộn nữa, Diệp Anh cùng Tú Quỳnh đi thử váy cưới, trong mắt hiện lên sự hâm mộ.

Tú Quỳnh cười nhạo cô: "Nếu thấy ghen tị, sao chị không cầu hôn đi?"

Diệp Anh không nói một lời, mặc dù luôn chủ động, nhưng hiện tại vẫn luôn theo nhịp điệu của Thuỳ Trang, không biết có nên hay không.

Thuỳ Trang đang bận làm việc, sau cuộc họp, nàng nhìn thấy Diệp Anh gửi ảnh cho mình. Nàng bấm vào nhìn một lúc. Trong ảnh, Diệp Anh đang đeo mạng che mặt cô dâu, một bức ảnh selfie với nụ cười rực rỡ và rung động.

[Cún cưng vui vẻ] Đẹp không?

Thuỳ Trang trầm ngâm và trả lời cô: Đẹp.

Diệp Anh nhận được hồi âm, muốn nói thêm gì đó, nhưng lại không nói.

......

Còn vài ngày nữa là sinh nhật Diệp Anh, khi Thuỳ Trang đến đón Diệp Anh luôn mang theo một bó hoa. Nàng từng là một người không lãng mạn, tinh tế mà nói, Diệp Anh đã thay đổi nàng rất nhiều.

Mỗi lần Thuỳ Trang tặng hoa cho mình, Diệp Anh đều rất vui vẻ. Việc tặng hoa không phù hợp với tính cách của sếp Trang, nhưng nàng sẵn sàng chuẩn bị những điều bất ngờ cho cô.

Đêm nay, họ sẽ ăn cơm tối ở nhà, ngay khi cánh cửa được hé mở, Diệp Anh như phát hiện một thế giới mới. Đứng ở cửa hồi lâu, không ngờ Thuỳ Trang đã cẩn thận trang trí căn phòng bằng ánh nến và hoa, khiến không khí vừa mộng mơ vừa lãng mạn.

Thuỳ Trang hỏi: "Sao em còn đứng ngốc ở đó vậy?"

Diệp Anh mừng rỡ: "Hôm nay hoành tráng như vậy sao? Chị chuẩn bị cả ngày sao?"

Thuỳ Trang đơn giản trả lời: "Tổ chức sinh nhật cho em."

Diệp Anh hôn lên má nàng: "Vợ thật chu đáo."

Thuỳ Trang mỉm cười, Diệp Anh rất dễ hài lòng, điều này đôi khi khiến nàng tự hỏi liệu mình có làm tốt thật hay không. Diệp Anh chỉ nói rằng vì cô thích nàng nhiều như vậy nên dù nàng có làm gì cô cũng sẽ vui vẻ.

Thuỳ Trang tự tay nấu bữa tối. Mấy năm gần đây, kỹ năng nấu nướng của nàng đã tiến bộ hơn rất nhiều. Khi ở một mình, nàng không quan tâm nhiều lắm, nhưng sau khi trở thành cuộc sống của hai người, nàng vô thức bắt đầu nghiêm túc hơn.

Sau bữa tối. Diệp Anh không hề dè dặt chút nào, nóng lòng hỏi Thuỳ Trang: "Năm nay chị tặng quà sinh nhật gì cho em?"

Thuỳ Trang không trả lời, đã lấy hộp quà ra trước.

Diệp Anh mỉm cười mở hộp quà ra, bên trong là một bức tượng gỗ có hình hai người nhỏ bé đang nắm tay nhau, bên cạnh là một chú chó con.

Chú chó con này rõ ràng là Đậu Đỏ, Diệp Anh nhìn thoáng qua cũng có thể biết đó là hình ảnh chibi của bọn họ, cô không khỏi mỉm cười: "Sếp Trang, sao chị có thể tặng món quà trẻ con như vậy?"

Thuỳ Trang hỏi: "Thích không?"

"Em thích, thật đáng yêu." Diệp Anh gật đầu liên tục, nhìn thấy trong hộp quà còn có một hộp nhỏ khác, cô mở ra xem, tim đột nhiên ngừng đập.

Một chiếc nhẫn kim cương.

Diệp Anh ngẩng đầu lại nhìn Thuỳ Trang.

Thuỳ Trang lại hỏi cô: "Cái này thì sao, em có thích không?"

Diệp Anh cười ngốc nghếch, không nói nên lời. Quá đột ngột.

Thuỳ Trang không quen nói lời yêu thương lãng mạn và cảm động, nàng chỉ nhẹ nhàng và nghiêm túc hỏi: "Em có sẵn sàng ở bên chị mãi mãi không? Hạnh phúc cũng như bất hạnh, cùng nhau trải qua..."

Ánh mắt Diệp Anh lập tức nóng lên, vội vàng đáp: "Em sẵn lòng! Em rất sẵn lòng!"

Thuỳ Trang mỉm cười trước câu trả lời thiếu kiên nhẫn này. Ở bên Diệp Anh đã lâu, trong lòng nàng vẫn có chút lo lắng, sợ Diệp Anh chưa suy nghĩ kỹ càng, trong tương lai cô sẽ có những lựa chọn khác...

Nhưng thời gian trôi qua, cả hai ngày càng quyết tâm và không thể tách rời.

Ngay khi chiếc nhẫn cầu hôn được đeo vào, nó tượng trưng cho sự bắt đầu của một mối quan hệ khác.

Thuỳ Trang: "Điều ước sinh nhật năm nay của em là gì?"

"Đã vượt quá rồi." Diệp Anh hưng phấn cười nói, "Năm nay em vốn nguyện ước, hy vọng chị sẽ để em cầu hôn chị..."

Cô đã hết sức cẩn thận khi luôn hỏi ý nàng ngay cả khi cầu hôn, cô quả thật quan tâm đến cảm xúc của nàng. Thuỳ Trang cười cô ngốc nghếch, nhưng trong mắt lại nóng lên, xúc động ôm lấy Diệp Anh nói: "Ừ, tôi đồng ý."

Diệp Anh vui vẻ ôm lấy nàng, "Em còn chưa hỏi mà? Chị thật thiếu dè dặt, muốn cưới em quá rồi..."

Cái đuôi gần như chỉa thẳng trên trời. Thuỳ Trang cũng cười và xoa đầu cô.

Diệp Anh cảm giác được một nụ hôn ấm áp rơi lên mặt mình.

"Chúc mừng sinh nhật, Cún yêu."

__________________________

Hết hồn liền 🤗❤️

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Pro