Chương 90: Vạch Trần

Màu nền
Font chữ
Font size
Chiều cao dòng

Tháng ba hoa nở khắp chốn, đâu đâu trong Tấn phủ cũng thấy màu sắc rực rỡ giữa rừng cây xanh tươi. Mùa xuân đến, thôi thúc Thủy Căn sớm rời đi, y không thể lưu lại Tấn gia lâu hơn nữa, định rằng ngày mai sẽ ly khai.

 Tịch Mộ Luyến chu đáo vẽ một bức đan họa Tiểu Minh Gia để Thủy Căn mang theo, hình thần vẹn toàn quả thật khiến Thủy Căn cảm thấy ngày tháng sau này sẽ dễ chịu hơn đôi chút. Ngân lượng mà Tấn gia thưởng đều được Tiến Bảo đem giữ trong tiền trang của Thủy Căn, mang theo trên đường rất vướng víu, lại dễ bị trộm cắp, sợ nhất vẫn là đả thương tính mạng... Nếu Thủy Căn chịu để người khác đưa y đi thì tốt rồi, đằng này y lại cố chấp một mình lên đường.

"Tiền tiểu chủ, những thứ này ngài không cần nữa sao?"

Tiến Bảo cầm một chiếc hộp nhỏ, bên trong là một số bảo vật bằng ngọc, rất có giá trị.

"Những thứ này ta mang theo trên đường không tiện, chúng lại được làm rất đẹp và tinh xảo, đem đi cầm cố quả thực đáng tiếc, vẫn là Tiến Bảo ngươi giữ lại thì tốt hơn." Thủy Căn cười cười, tiếp tục đút tổ yến nước đường cho Tiểu Minh Gia trong ngực, hiện tại y chỉ muốn ôm hài tử một khắc không rời.

Thủy Căn chỉ chọn vài món đồ vật nhỏ mang theo trên người, trở về sẽ tặng cho cha và Văn Nguyên ca, giữ làm trấn gia chi bảo cũng không tệ. Những cái khác đều cho Tiến Bảo, Tiến Bảo vẫn luôn thật tâm đối đãi y, mọi chuyện đều cẩn thận chu đáo, lúc y có thai còn chăm sóc suốt đêm, những vật ngoài thân này cho Tiến Bảo cũng không có gì đáng ngại. Hơn nữa Thủy Căn còn có chút tư tâm, nghĩ về sau chính mình không ở đây, Tiểu Minh Gia phải dựa vào Tiến Bảo nhiều điểm chiếu cố.

Giữa trưa, Tấn Du Ngao chậm rãi lại đây dùng cơm. Nhìn thoáng qua Tiểu Minh Gia trong lòng Thủy Căn mà không nói gì, chính là lúc ăn cơm Thủy Căn cũng ôm. Tấn Du Ngao cũng không giống như trước đây sai người bế Tiểu Minh Gia đi, Thủy Căn đối với việc này rất cảm kích.

Tấn Du Ngao sau khi thành hôn hơn phân nửa là dùng bữa tại hậu viện hoặc bên ngoài, tiền viện vẫn luôn lưu lại cho Tấn tam thiếu phu nhân, điều này làm cho Thủy Căn không khỏi có chút áy náy với người kia. Y còn nhớ rõ, lúc trước Tam gia từng nói có thể thoái thác mối hôn sự này, nhưng chính y rốt cuộc đã không suy nghĩ kỹ lưỡng, kết quả khiến nàng rơi vào tình cảnh bị vắng vẻ.

Đêm đó Thủy Căn chỉ đơn giản nghĩ Tấn Du Ngao không thích nàng nên mới không muốn cưới vào cửa, ai ngờ là Tấn Du Ngao đã có người mà hắn ái mộ, mà người trong lòng Tấn tam gia... Chính là...

Ngươi đối với ta đến tột cùng là như thế nào tâm tư?... Ta rất thích ngươi a... Đêm đó, thanh âm khàn khàn mang theo dục vọng của nam nhân vang bên tai, khiến Thủy Căn nhớ đến liền cảm thấy mặt đỏ tai hồng, tim đập như sấm... Người mà nam nhân yêu thích cư nhiên lại là y?!

"Ngươi nghĩ gì vậy? Cơm cũng không ăn."

Tấn Du Ngao ngồi ở đối diện gắp đồ ăn vào trong chén của Thủy Căn, giọng điệu không mang chút hàm ý trách cứ, khóe miệng câu lên nụ cười nhẹ khiến mặt Thủy Căn càng thêm hồng.

Thủy Căn cúi đầu lo ăn cơm, Tiểu Minh Gia trong lòng vui vẻ huyên náo, y đút chút nước canh thanh đạm dỗ dành một phen. Bữa cơm này kéo dài khá lâu, Tấn Du Ngao vẫn chậm rãi bồi cùng.

Thủy Căn không biết câu "Ta rất thích ngươi" của Tấn tam gia là hư hay thật, thời điểm hai người vui thích lời nói không thể đem làm chuẩn. Nhưng hai người ngày hôm sau tiếp xúc lại ngoài ý muốn mang theo tình cảm không thể khống chế ở trong đó, có lẽ cả hai vốn là để ý đối phương, liền cách một tầng lụa mỏng, mờ mịt không rõ ràng, một tầng cửa số giấy cứ như vậy bị đâm thủng, không chút phòng bị liền nhìn thấy tâm ý đối phương, khiến Thủy Căn cùng Tấn tam gia đều không khỏi ngượng ngùng khi ở cạnh nhau.

Tấn Du Ngao đối với sự trốn tránh của Thủy Căn chỉ xem như chuyện lý thú, cũng không để ý. Khi nam nữ bên nhau thường là nùng tình mật ý, nhưng giữa nam nhân với nhau lại không cần thiết. Thoải mái tự tại không giả tạo, Tấn Du Ngao không cần phải hao tâm tổn trí dỗ dành, không cần ứng phó với những loại tính tình cổ quái, Tấn Du Ngao càng nghĩ càng thấy thích Thủy Căn hơn.

Cơm trưa xong, Tiến Bảo dọn dẹp thức ăn,  đem lên bánh ngọt. Thủy Căn chọn bánh hạch đào xốp giòn y thích ăn, đặt một chút trên tay để Tiểu Minh Gia mút đi. Nhìn thấy khuôn mặt tươi cười của Tiểu Minh Gia, trên mặt Thủy Căn không khỏi mang theo tiếu ý. Tấn Du Ngao liền gọi Tiến Bảo vào, dặn dò:

"Ngươi bảo nhà bếp làm thêm chút bánh hạch đào, để tiểu chủ ngươi ngày mai mang theo trên đường."

"Vâng." Tiến Bảo vui vẻ đi ngay đến nhà bếp.

Thủy Căn đang lấy một khối bánh hạch đào khác, dừng tay lại, nhanh chóng nhìn về phía Tấn Du Ngao, nhẹ giọng nói:

"Tạ ơn Tam gia."

"Ngươi trên đường chú ý chút, mang theo bản đồ, đường đi cũng phải nhớ rõ, đừng tiết kiệm tiền bạc, phải cẩn thận với kẻ khác, đừng bày ra dáng vẻ ngu ngốc để người ta khi dễ."

Tấn Du Ngao dặn dò một số việc quan trọng, nhưng Thủy Căn không để ý lắm. Tấn Du Ngao hừ một tiếng, "Nghe rõ chưa?"

"Nghe rõ rồi..." Thủy Căn chỉ có thể lầm bầm đáp một câu, rồi lại lẩm bẩm: "Ta cao lớn như vậy, ai dám khi dễ ta chứ? ..."

Tấn Du Ngao cười thầm, có vẻ như quan tâm sẽ dẫn đến lo lắng quá mức. Với vẻ ngoài vạm vỡ của Thủy Căn, nếu không có nền tảng võ công, nhìn Thủy Căn cũng không dám trêu chọc, Tấn Du Ngao đã ngủ chung trên một chiếc giường với y nên tự nhiên hiểu rõ.

Dù Thủy Căn trông có vẻ ngây ngô, không thích nói chuyện với người khác, nhưng cũng không thiếu tâm nhãn, không quan tâm đến những thiệt thòi nhỏ nhặt, nhưng với chuyện chính sự lại một mực nghiêm túc, trong lòng có tính toán. Người như vậy cũng là tinh xảo đặc sắc, chỉ là dáng dấp không quá xuất chúng, lại xuất thân nông gia nên mới bị bỏ quên. Tấn Du Ngao thầm cười khổ, hắn đã nhìn thấu điểm tốt của Thủy Căn, nhưng liệu Thủy Căn có thể nhìn thấy bao nhiêu điểm tốt của hắn?

"Dù sao vẫn nên cẩn thận một chút." Tấn Du Ngao không kiềm chế được mà nâng cao âm điệu, Thủy Căn không ngờ lời nói thầm của mình bị hắn nghe được, chỉ có thể miễn cưỡng đáp ứng.

Tiểu Minh Gia trong lòng chưa đầy ba tháng tuổi, khi nằm trên giường có thể nhấc chân lên một chút, nhưng khi ngồi dậy vẫn bị nghiêng người mà ngã xuống. Tuy vậy Tiểu Minh Gia rất thích được bế dậy rồi ngã đi ngã lại nhiều lần. Bây giờ đứa nhỏ đã no bụng, nằm trong lòng Thủy Căn, mắt lim dim buồn ngủ. Có vẻ như Thủy Căn sẽ không có cơ hội nhìn thấy Tiểu Minh Gia biết ngồi, biết bò và biết đi. Hóa ra mọi thứ đều diễn ra chậm rãi như vậy, nhưng lại cảm thấy đáng để chờ đợi.

"Ngươi trở về..." Tấn Du Ngao thấy Thủy Căn ngẩng đầu lên mới nói tiếp, "Ngươi trở về rồi thì phải an phận một chút cho ta."

Thủy Căn lộ vẻ nghi hoặc, có phải là bảo y đừng nói về mối quan hệ với nhà họ Tấn, để khỏi lộ tin tức không? Thủy Căn cúi đâu đu đưa Tiểu Minh Gia trong lòng, khoé miệng hài tử đã xuất hiện chút nước bọt trong suốt, Thủy Căn lấy khăn tay thường mang theo trong người ra lau cho Tiểu Minh Gia.

Tấn Du Ngao thấy Thủy Căn không muốn đáp lại, vẻ mặt còn phức tạp, nên tự nói tiếp, nếu không nói ra thì trong lòng thực sự khó yên: "Ngươi là người của ta, không cho phép thông đồng với kẻ khác."

Thủy Căn ngạc nhiên ngẩng đầu lên, Tấn Du Ngao phải đợi Thủy Căn gật đầu mới yên tâm. Thủy Căn tuy nhìn không lọt mắt người từng trải, nhưng ở nông thôn, y là hán tử khiến vô số nữ nhân nông gia động tâm, trên người lại có tiền bạc, tuổi tác hơi lớn cũng không sao, liền tiếp tục nói: "Gặp nữ nhân thì tránh xa một chút, ngoan ngoãn chờ ta, đừng có tà niệm muốn cưới thê tử."

Thú thê là tà niệm sao? Bất quá Thủy Căn đã hơn hai mươi tuổi, so với những nhà khác kết hôn lúc mười lăm mười sáu tuổi, y sớm đã không còn nghĩ đến chuyện này. Cộng thêm thân thể đặc thù của mình, từ lâu y đã dứt khoát không nghĩ đến chuyện hôn phối với nữ nhân nữa, liền thuận theo gật đầu đáp ứng Tấn Du Ngao.

"Ngươi phải nhớ kỹ lời hứa hôm nay." Tấn Du Ngao đưa tay bắt lấy tay Thủy Căn, Thủy Căn muốn rút ra, lại sợ làm kinh động đến đứa trẻ vừa mới ngủ trong lòng, liền để mặc Tấn Du Ngao nắm lấy nửa bàn tay.

Thủy Căn nghĩ mình đã đáp ứng yêu cầu của Tấn Du Ngao, liệu có thể đòi hỏi một lời hứa từ hắn không, liền hỏi: "Ngài cũng cho ta một lời hứa được không?"

"Đó là đương nhiên, ta sẽ không động vào nữ nhân ở tiền viện, cũng không tìm người khác." Tấn Du Ngao cảm thấy vạch rõ quan hệ giữa hai người cũng không tồi, nam nhân khờ khạo này dường như đã hiểu nhiều hơn, biết quan tâm đến hắn, trong lòng không khỏi có chút ngọt ngào mà trước đây chưa từng trải qua.

"Cái này... cái này ta không ép buộc, chỉ cần ngài đối xử tốt với đứa trẻ là được. Thuyết thư đều nói trong nhà quyền quý đầy rẫy âm mưu tranh đấu, đứa trẻ còn nhỏ, ta sợ hắn bị người khác khi dễ mà không có ai..."

Tấn Du Ngao nghe xong lời nói của Thủy Căn, tia rung động vừa mới nổi lên chưa kịp nắm chắc đã bị cơn giận xua tan, tức giận: "Sao lại không có ai? Trong phủ ai dám khi dễ con ta, ta cử người chăm sóc hắn là được!"

"Tuy nói vậy, nhưng... những người kia ta không yên tâm..."

Nghe vậy, cơn giận trong lòng Tấn Du Ngạo lại giảm bớt, có vẻ như nam nhân này đối với hắn vẫn là có vài phần tín nhiệm, liền nhẹ nhàng thở ra, dù giọng điệu vẫn còn nhiều bất mãn: "Ta sẽ để nó bên cạnh mình để trông coi, như vậy được chưa? Thật không hiểu tiểu gia hoả này có gì tốt, khiến ngươi ngày đêm thương yêu, chiều chuộng." Dành thêm chút tâm tư cho ta có phải tốt hơn không?

"Tạ Tam gia." Thủy Căn thư thái nở nụ cười, như uống được viên thuốc an thần.

Giờ đây mối lo lắng cuối cùng của Thủy Căn chính là Tiểu Minh Gia chưa đầy một tuổi, có sự bảo đảm của Tam gia chắc chắn sẽ không sợ người khác bắt nạt Tiểu Minh Gia nữa. Y áp mặt nhẹ nhàng cọ vào má Tiểu Minh Gia, lòng đã yên, nhưng vẫn còn chút bận tâm. Ban đầu chỉ nghĩ đến Tiểu Minh Gia, bây giờ...

Nam nhân ngồi bên cạnh rốt cuộc đang nghĩ gì, sao lại bày tỏ tâm ý mà y không dám vọng tưởng ngay trước khi y sắp rời đi? Lại còn vào lúc tân hôn của nam nhân, bỏ lại tiểu thư ngàn vàng để đến chỗ y... Bản thân y không quyền không sắc, chút của cải phong phú kia cũng là do Tấn gia cho, trên người y chẳng còn gì khác, lẽ nào tình cảm của Tấn Du Ngao dành cho y là thật lòng thật dạ sao?

Thủy Căn càng nghĩ càng thấy tình cảm này y hoàn toàn không dám nhận, đặt trong tay nóng đến mức bỏng tay, rốt cuộc y đã làm gì khiến Tấn tam gia phải động lòng? Nhưng dù tình cảm có nóng đến đâu, y cũng không nguyện ý buông tay, y bỏ qua không được a…

Thủy Căn đến trong đêm, đi trong sương sớm. Khi trời chưa sáng, Thủy Căn đã tỉnh dậy, Tiến Bảo chuẩn bị cho Thủy Căn một gói đồ, bên trong ngoài y phục và đồ ăn mang theo, còn có một bức hoạ của Tiểu Minh Gia, vài lượng bạc vụn, không mang theo gì khác, Thủy Căn coi như nhẹ nhàng lên đường.

"Hay là mang đứa nhỏ theo đi?" Tấn Du Ngao nhìn Thủy Căn một lần lại một lần vuốt ve đầu Tiểu Minh Gia, khuôn mặt đầy thương tiếc thâm tình.

"Sáng sớm trời lạnh, vẫn là để hắn ngủ đi." Thủy Căn không nỡ để Tiểu Minh Gia nhà mình bị quấy rầy giấc ngủ ngon khi trời còn tối.

Tấn Du Ngao sáng sớm cùng Thủy Căn ra khỏi Tấn phủ từ cửa hông, còn có Tiến Bảo đi cùng, lên xe ngựa dừng ngoài cửa hông, Tiến Bảo đánh xe, Tấn Du Ngao và Thủy Căn ngồi trong xe, Tấn Du Ngao cũng chỉ có thể tiễn Thủy Căn đến ngoài Hoàng thành mà thôi.

"Ngài muốn ăn trứng gà không? Là Tiến Bảo đặc biệt mang cho ta."

Tấn Du Ngao "ân" một tiếng, nhưng không nhận trứng Thủy Căn đưa, Thủy Căn thu tay lại, bóc cho Tấn Du Ngao một quả rồi đưa đến tay, Tấn Du Ngao mới nhận lấy. Tấn Du Ngao cảm thấy tên Tiến Bảo này đối với mình không chu đáo bằng đối với tiểu chủ kia, sáng sớm Tiến Bảo không chuẩn bị gì cho hắn, ngược lại nhét một bọc trứng luộc cho Thủy Căn.

"Còn muốn thứ gì khác không?" Tấn Du Ngao thấy Thủy Căn thò đầu ra ngoài xe nhìn phong cảnh dọc đường.

"Không cần, chỉ là ở kinh thành lâu như vậy, vẫn chưa từng ra ngoài..."

"Lần sau đến, ta sẽ đưa ngươi đi dạo."

Tấn Du Ngao dựa vào thành xe nhìn Thủy Căn, muốn giữ nam nhân này trong lòng, nhưng Thủy Căn vẫn chưa từng nói gì, y không biết mình còn có thể trở lại không, nhưng Tiểu Minh Gia vẫn còn ở đây... Tam gia vẫn còn ở đây.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Pro