Chương 5

Màu nền
Font chữ
Font size
Chiều cao dòng

Điền Chính Quốc cúi đầu, nhìn mũi chân, trong lòng không khỏi bất an, nếu cô giáo còn chưa tin thì làm sao bây giờ, đều là cậu không tốt hại Kim Thái Hanh bị cô giáo trách cứ, cậu thật vô dụng, nghĩ nghĩ ánh mắt có điểm đỏ, kì thật Điền Chính Quốc cũng không phải loại người thích khóc lóc.

Cậu chờ cô Giản nói gì đó, nhưng là cô giáo vẫn không lên tiếng, cậu có chút nghi hoặc ngẩng đầu, thấy cô Giản cũng đang ngẩn người.

Cơn xúc động đang muốn dâng lên lại dừng lại, Điền Chính Quốc nhỏ giọng kêu: "Cô à.."

Giản Phỉ không phải con nít ba tuổi, sẽ không bị Kim Thái Hanh nói câu đầu mà cứ thế cho qua, nhưng hiện tại Điền Chính Quốc nói mình cùng Kim Thái Hanh là bạn bè, đây quả thật là sự tình mà cô không nghĩ đến.

Điền Chính Quốc tính tình thế nào cô biết, nói chuyện có độ tin cậy rất lớn, là học trò mà cô rất yên tâm, chính là có chút buồn, bình thường đối với ai cũng ôn hòa, ở chung thực ra không khó, nhưng cũng không có bạn bè tốt nào, huống chi là Kim Thái Hanh khuôn mặt luôn lạnh lùng này, bọn họ cũng vừa mới biết nhau một ngày, thật sự khó làm cho người ta tin tưởng.

"Điền Chính Quốc, em cùng trò ấy thật sự là..." Giản Phỉ lấy lại tinh thần hỏi cậu.

"Em cùng Điền Chính Quốc rất có duyên, rất muốn kết giao làm bạn bè."

Kim Thái Hanh tiếp lời mà Giản Phỉ chưa kịp nói xong, nghiêng đầu nhìn Điền Chính Quốc, ánh mắt trở nên ôn nhu, nói: "Điền Chính Quốc thực sự rất tốt."

Vốn xấu hổ đến không dám nhìn ai, Điền Chính Quốc quay đầu nhìn về phía Kim Thái Hanh, nghe hắn đánh giá chính mình, có chút ngượng ngùng, lại bởi vì Kim Thái Hanh nói bọn họ là bạn, trên mặt không chỉ có vui mừng, còn có chút không tin, cậu không thể tin được!

Kim Thái Hanh nhìn hốc mắt Điền Chính Quốc có chút đỏ lên, lông mi còn dính nước, biết đối phương nhất định vì chuyện của hắn mà sốt ruột, nghe được chính mình trong lời nói, lại thấy chính mình ở trong con ngươi trong suốt kia, bộ dáng thụ sủng nhược kinh, vui sướng trong lòng biểu lộ hết trên mặt, làm cho hắn tâm tư cũng không tự giác tốt lên, vẻ mặt cũng trở lên ôn hòa.

Vẻ mặt luôn lãnh khốc giờ đây dần tan chảy, khóe mắt mang theo ý cười làm cho gương mặt càng thêm đẹp trai thậm chí có chút xấu xa, Điền Chính Quốc nhìn đến mức nhất thời ngây người.

Giản Phỉ nhìn đến khuôn mặt vẫn luôn lạnh băng cư nhiên cười lên, đối với Điền Chính Quốc cảm thấy không nói lên lời. Xem hai người hỗ trợ nhau như vậy, cảm thấy bọn thật đúng là bạn bè tốt, cô cảm thấy khả năng chính mình hiểu nhầm, bất quá cũng vui mừng, Điền Chính Quốc với bạn mới ở chung tốt như vậy, còn trở thành bạn bè tốt, thật là chuyện hay.

"Khụ, khụ, Kim Thái Hanh, xin lỗi, là cô hiểu lầm trò". Giản Phỉ không phải cái loại tiểu nhân, hiểu lầm học trò mình cũng hào phóng giải thích.

"Không có việc gì, cô, bọn em có thể đi chứ?" Kim Thái Hanh vốn không thèm để ý, nhớ tới Điền Chính Quốc đi học còn rất chăm, chủ động đưa ra ý kiến rời đi, không muốn chậm trễ việc học của Điền Chính Quốc.

"Được rồi, các em trở về lớp đi, tuy rằng cô hiểu lầm, bất quá, theo quy định, đùa giỡn trong giờ học là không đúng, vẫn là lần sau vào học đúng giờ, lần sau không được lí do gì nữa, Điền Chính Quốc, em chú ý làm gương cho bạn."

Hai người một trước một sau hiên ngang vào phòng học, có rất nhiều bạn học lén nhìn bọn họ, rất tò mò ở văn phòng xảy ra chuyện gì.

Bạn học ngồi trước Điền Chính Quốc còn quay đầu lại, lặng lẽ nhìn thoáng qua Kim Thái Hanh, sau đó hỏi Điền Chính Quốc "Cậu không sao chứ, cô Giản hẳn là nổi bão đi!"

Điền Chính Quốc lắc đầu, cười nói: "Không có, cô Giản tốt lắm, sẽ không tùy tiện tức giận, cũng không có mắng."

Vốn muốn nghe mấy tin tức bát quái, bạn học nghe Điền Chính Quốc nói vậy lập tức thấy nhàm chán không hứng thú, lại tiếp tục quay đầu đi.

Điền Chính Quốc tâm tình hiện tại vô cùng khoái trá, cả người thoải mái, có chút lâng lâng, trên mặt vẫn còn mang theo ý cười, đối với Kim Thái Hanh cười sáng lạn, sau đó cầm lấy sách đọc bài.

Kim Thái Hanh có chút nhàm chán, không cùng Điền Chính Quốc xem sách, có ý nhích người lại gần, nhìn bản bút kí của Điền Chính Quốc, trang giấy ghi nắn nót sạch sẽ, chữ Điền Chính Quốc nhìn phiêu dật, chữ tiếng anh viết cũng rất có phong cách, nhìn đặc biệt thư thái đẹp mắt.

Rất nhanh tiếng chuông chấm dứt tiết học vang lên, giờ ra chơi chỉ có năm phút ngắn ngủi, Điền Chính Quốc lấy ra sách vở tiết sau, lại đem bánh bao ra tiếp tục cắn.

Ăn một ngụm, liền thấy Kim Thái Hanh cũng lấy tay bẻ một miếng bỏ vào miệng nhai, Điền Chính Quốc cười hỏi: "Hương vị thế nào?"

Khẩu vị của Kim Thái Hanh ở Lâm Thành này rất kén chọn, thường không ăn bất cứ thứ gì ở đây, cùng với bánh bao của bọn họ ở bên kia là không giống nhau, bánh mềm mềm, rất giống Điền Chính Quốc, nhìn ánh mắt chờ mong của đối phương, nói: "Cũng không tệ lắm, rất mềm."

Nghe được hắn khen mình làm bánh ngon, ánh mắt Điền Chính Quốc loan loan thành hình trăng lưỡi liềm, vui vui lại có chút đắc ý, bánh bao này là tự tay cậu làm.

Từng biểu tình nhỏ của Điền Chính Quốc, Kim Thái Hanh đều để trong mắt, thật giống em bé, muốn sờ sờ đầu cậu khen một tiếng 'ngoan'.

Điền Chính Quốc cắn bánh bao vô cùng nghiêm túc, hắn nhớ tới trưa ngày hôm qua, hình như Điền Chính Quốc cũng xách theo túi to chứa bánh bao, nhiều như vậy, tính ăn thay cơm?

Thấy Điền Chính Quốc lại muốn uống nước lọc, Kim Thái Hanh chặn tay Điền Chính Quốc, rút ​​ống hút của hộp sữa ra, nhét nó vào, rồi đưa cho Điền Chính Quốc, nói: "Uống đi."

Điền Chính Quốc có chút dở khóc dở cười, không biết vì cái gì Kim Thái Hanh kiên trì bắt cậu uống sữa.

"Tớ từ nhỏ đã không thích uống sữa". Điền Chính Quốc rút kinh nghiệm, lắc đầu, cau mày, nhìn bộ dáng trông cẩn thận lại khờ khạo.

"Còn nói là bạn, thật ra chính là ghét bỏ". Kim Thái Hanh hạ đôi mắt, thoạt nhìn có chút mất mát, vẻ mặt luôn lãnh khốc gợn một tia u buồn.

Điền Chính Quốc tâm tư đơn thuần, nhìn Kim Thái Hanh trên mặt mất mát ưu sầu, lập tức kích động, vội nói: "Không phải như vậy, tớ không có ghét bỏ, sữa tốt lắm, tớ uống là được."

Kim Thái Hanh nâng con ngươi lên, trên mặt mang theo ý cười, nào có chút gì là u buồn, đem ống hút đưa tới miệng của cậu, nhướng mày nói: "Uống nhiều sữa mới cao lên được."

Điền Chính Quốc nhìn sắc mặt Kim Thái Hanh thay đổi còn nhanh hơn lật sách, có chút lúng túng, nhìn thấy ống hút trên miệng, gật đầu, vô thức hút lấy sữa, đôi môi khẽ khàng, sữa qua ống hút tràn vào khoang miệng, làm giảm bớt sự khô khốc của bánh bao.

Sữa rất thơm, lại không quá ngọt, hương vị tốt làm cho Điền Chính Quốc rất hưởng thụ, thoái mái nheo nheo cặp mắt, thật sự đây là sữa ngon nhất cậu từng được uống.

Kỳ thật Điền Chính Quốc cũng không có được uống nhiều sữa từ trước đến giờ. Hơn nữa lần cuối cùng cậu uống sữa cũng cách đây rất nhiều năm rồi, khi đó còn rất nhỏ. La Tú Hoa cùng Điền Đức Toàn lúc đó kết hôn mười năm rồi chưa có con nên đối với Điền Chính Quốc còn có vẻ yêu thương, cắn răng mua sữa bột, là loại rẻ tiền, pha khó tan, đường hóa học cũng nhiều, ngọt đến phát ngấy.

Điền Chính Quốc trước đây cũng rất nhu thuận, không khóc không nháo, mẹ bón sữa cũng ngoan ngoãn uống hết, uống đến mức bụng sau đó đều không thoải mái, cũng may La Tú Hoa tiếc tiền, sữa kia rốt cuộc cũng không mua nữa. Sau đó, Điền Tuấn Tân lại ra đời, La Tú Hoa lại bỏ tiền ra mua sữa, chính là không cho Điền Chính Quốc uống, Điền Chính Quốc cũng không khóc đòi nên cũng không có uống qua.

Khó có được lần đầu tiên Điền Chính Quốc uống một loại sữa ngon như vậy, vô cùng hưởng thụ, chứng tỏ sữa rất tốt.

Kim Thái Hanh nhìn vẻ mặt híp mắt hạnh phúc của Điền Chính Quốc, thật đúng là nhóc con dễ thỏa mãn mà, xem ra cậu ấy rất thích uống sữa, lại đánh giá thân thể Điền Chính Quốc, sắc mặt có chút trắng bệch, dáng người gầy gò suy dinh dưỡng, xem ra về sau mỗi ngày đều đem sữa đến, cho cậu ta bồi bổ.

Bởi vì thời gian giải lao ít, Điền Chính Quốc cũng nhanh chóng ăn xong, rồi đem sữa uống hết, cười nói: "Thật sự uống ngon lắm, hơn nữa không quá ngọt, cậu nên uống thử một lần đi."

Điền Chính Quốc nói chuyện, không chú ý tới trên môi còn dính một ít sữa, nổi bật trên làn da trắng bệch là đôi môi hồng hồng, nhìn vô cùng rõ ràng.

Kim Thái Hanh nhìn cánh môi Điền Chính Quốc cứ đóng đóng mở mở, trên môi lại dính một tầng sữa màu trắng trông thật hấp dẫn, thật muốn chạm vào nếm thử, không tự giác liền vươn tay muốn đụng vào cánh môi đó.

Điền Chính Quốc lơ đãng liếm liếm môi, đôi môi lại trở nên mọng nước hơn, chính là sữa cũng không còn.

Kim Thái Hanh cảm thấy vô cùng tiếc hận, còn kém một chút nữa, nhìn đôi môi căng mọng kia sờ vào cảm xúc nhất định mềm mại, lại cảm thấy quyết định mỗi ngày mang sữa đến cho người này là đúng đắn.

Điền Chính Quốc nhìn bàn tay còn để giữa không trung của Kim Thái Hanh, hỏi:

"Kim Thái Hanh, đang nghĩ gì vậy?"

Kim Thái Hanh thấy tay mình như vậy có chút đột ngột liền xấu hổ, sau đó thuận thế cầm hộp sữa trên tay Điền Chính Quốc:

"Uống xong rồi, thì vứt hộp đi thôi."

Nói xong liền quay ra sau ném, hộp sữa chuẩn xác mà rơi vào thùng rác.

Các bạn học gần đấy nhìn theo hộp sữa rơi đúng vào thùng rác, lại nhìn qua Kim Thái Hanh lúc đó mắt cũng không thèm liếc thuận tay ném đi mà trúng mục tiêu thấy bội phục vô cùng.

Điền Chính Quốc tâm tình rất tốt, lại tập trung vào học, liền quên đi dự định tối hôm qua, đợi đến trưa lúc Kim Thái Hanh gọi cậu đi ăn cơm, mới nhớ đến.

Điền Chính Quốc liền không nghĩ ngợi lấy ra mười đồng, đưa cho Kim Thái Hanh, có chút ngượng ngùng nói:

"Đây là tiền cơm trưa ngày hôm qua của tớ, không biết có đủ không, nếu không thì lần sau tớ trả thêm."

.

Kim Thái Hanh: Anh đây là chăm vợ từ nhỏ.

ok em cũng thấy vậy.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Pro