Chương 211: Bạn trai của tôi không phải là người (42)

Màu nền
Font chữ
Font size
Chiều cao dòng

Edit: Mèo Sociuuu

"Quên nói với ngươi, hắn là vị hôn phu của ta." Bạch Tửu một hơi trút ra lời nói dối mà không thở gấp chút nào.

 Cá chép nhỏ hiện tại đích xác cũng có thể nói là vị hôn phu của nàng. Làm một con cá chép tinh đã từng đọc sách, Trường Y dĩ nhiên hiểu rõ ba chữ vị hôn phu này có ý nghĩa gì, mà lại từ trong miệng Bạch Tửu nói ra không khác gì xác nhận danh phận của hắn.

 Hai mắt hắn hơi cong, ý cười trong mắt cũng tràn ra. Biểu cảm trên mặt Khương Đường lại không vui lắm, nhìn Bạch Tửu ở bên một nam nhân đột nhiên xuất hiện, còn không bằng nhìn Bạch Tửu và Cố Trường Tình ở bên nhau. Tính cách Cố Trường Tình đúng là có chút lạnh, nhưng tốt xấu gì Cố Trường Tình cũng sẽ không trêu hoa ghẹo nguyệt. 

 Khác với Khương Đường, Thượng Quan Mặc nghe được ba chữ vị hôn phu thần sắc liền khó coi hơn nhiều. Tuy không muốn phá phá hỏng hình tượng công tử của mình, nhưng hắn vẫn muốn lau lau hai mắt, ngoáy ngoáy lỗ tai, hoài nghi không biêt có phải mình xuất hiện ảo giác hay không nữa."

"Ánh mắt Bạch Tửu dừng lại trên người Thượng Quan Mặc một thân hắc y kia, cười hỏi: "Công tử thật lạ mặt, là bằng hữu của cha ta sao?"

 "Không không không, hắn là bằng hữu của ta."

 Khương Đường vội trả lời, "Hắn không có chỗ để đi, ta liền thỉnh cầu Bạch đại nhân tạm thời thu nhận Thượng Quan công tử."

 "Không có chỗ để đi?" Bạch Tửu nhìn trang phục trên người Thượng Quan Mặc, quý khí mười phần, thật sự không giống dáng vẻ không có chỗ để đi.

 Thượng Quan Mặc nho nhã lễ độ nói: "Ta từ nơi khác mà đến, không ngờ tài vật trên người đều bị trộm, may mắn gặp được Khương cô nương dẫn ta đi báo quan, lại thỉnh Bạch đại nhân thu nhận ta. Ta thật sự vô cùng cảm kích." 

 "Nói như vậy..." Bạch Tửu nhìn về phía Khương Đường: "Tức là hôm nay ngươi mới quen biết Thượng Quan công tử?" 

 Khương Đường gật đầu: "Phải nha, khi đó ta đang hỏi thăm từ một bà lão, vừa lúc gặp được Thượng Quan công tử bị tửu lầu đuổi ra, Thượng Quan công tử bị trộm hết vật, không xu dính túi, ta liền dẫn hắn tìm đến Bạch đại nhân." 

 Đúng là người có hào quang nữ chủ, dù Khương Đường có thích xen vào việc của người khác đến đâu, cũng không có gì nguy hiểm. Bạch Tửu lại cẩn thận nhìn về phía Thượng Quan Mặc, nam nhân một thân trường bào đen, diện mạo lạnh lùng tuấn mỹ, giơ tay nhấc chân đều mang khí chất phi phàm, dáng vẻ văn nhã có lễ càng dễ khiến người ta có hảo cảm, lại nhìn ngũ quan tinh xảo kia của hắn...

 Trước mắt nàng tối sầm, cái gì cũng không nhìn thấy. Tay Trường Y che hai mắt Bạch Tửu, hắn không vui nói: "Hắn không đẹp như ta, ngươi đừng nhìn hắn."

 "Được được , ta không nhìn hắn." Bạch Tửu kéo tay hắn xuống, ánh mắt đầy ý cười uyển chuyển dừng lại trên người hắn, không hề tiếp tục nhìn Thượng Quan Mặc kia. Trường Y lúc này mới vừa lòng cười. Khóe môi mỉm cười của Thượng Quan Mặc nhìn thế nào cũng đều thấy hơi miễn cưỡng. Một đại nam nhân, lại giống nữ nhân mà luôn dùng sắc đẹp để khiến người ta chú ý, điều này có gì đáng để kiêu ngạo sao? 

 Tuy nói không đáng để kiêu ngạo, nhưng đáy lòng Thượng Quan Mặc vẫn cảm thấy nghẹn khuất. Trường Y đến đây khiến Bạch Tửu ngay từ đầu liền trở tay không kịp, vất vả lắm mới trấn an được cả cha nàng và Trường Y. 

Nhưng chính sự vẫn phải làm, Bạch Tửu và Khương Đường sắp xếp lại những thông tin thu thập được, hai nàng đều cho rằng cần phải đến ngọn Dương Sơn, nếu ở Dương Sơn không tìm hiểu được vậy lại đi một chuyến đến đầm lầy phía Tây. 

 Thượng Quan Mặc ngồi một bên lắng nghe, mỉm cười nói: "Ta nghe nói đầm lầy kia tràn ngập chướng khí, người vừa đi vào đó sẽ trúng độc. Một nơi nguy hiểm như vậy vẫn đừng nên đi thì hơn." 

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Pro