Chap 11

Màu nền
Font chữ
Font size
Chiều cao dòng

🌸


"Sao chị lại ở đây?"

Charlotte ngơ ngác hỏi, Tina chỉ mỉm cười đi đến chiếc
xích đu bên cạnh ngồi xuống, cô quay sang nhẹ nhàng lau
đi nước mắt cho nàng.

"Em đã quên chị từng nói gì sao? Nếu em còn khóc, chị sẽ
lập tức xuất hiện trước mặt em"

"Chị....

"Haha em đừng nghĩ nhiều ngốc ạ, chị không thần thánh
tới mức vậy đâu... chẳng qua chị chuẩn bị chuyển về chi
nhánh tại thành phố Bangkok này để phát triển công ty ở đây
trở nên mạnh hơn, nên bây giờ về để quan sát trước tình
hình. Sau khi có thời gian rãnh, chị đã dò la được tin tức
của em và đến nơi này với một món quà nhỏ, tính làm em
bất ngờ nhưng thật trùng hợp lại để chị bắt gặp em trốn ở
nơi đây mà khóc. Có lẽ ông trời luôn muốn chị xuất hiện
để che chở cho em mỗi khi em cảm thấy buồn nhỉ, em có
nghĩ vậy không Char..?"

Tina cười vui vẻ nhìn Charlotte cũng đang mỉm cười,
nàng lau đi nước mắt đáp:

"Xin lỗi chị vì lúc nào cũng để chị nhìn thấy em trong tình
trạng tồi tệ như vậy!"

"Không đâu, vì chỉ khi thấy được em như vậy chị mới có cơ
hội để che chở cho em, không phải sao..?"

Charlotte hơi ngây ngốc nhìn Tina nhưng rồi nàng
cũng gật đầu mỉm cười...

"Sao..? Lại khóc vì cô ta? Xem ra em rất yêu cô ấy nhưng cô
ấy lại ngốc đến mức không hiểu được trái tim em!"

"Chị ấy không phải không hiểu mà là không muốn tiếp
nhận, càng là ghét bỏ đối với tình cảm mà em đã trao cho
chị ấy"

"Haha vậy xem ra cô ta đúng là nữ nhân ngốc thật rồi! Nếu
là chị... chị chắc chắn sẽ mừng muốn chết và chắc chắn sẽ
đeo bám em cả đời!"

"Chị...."

Charlotte lại lần nữa ngây ngẩn, nếu nói một lần là nàng
nghĩ nhiều thì hai, ba lần sau đã không còn là nghĩ nhiều nữa
rồi, nàng muốn hỏi nhưng phải hỏi thế nào, chẳng lẽ hỏi
thẳng... chị có phải là thích em không? Nếu như người ta
nói chỉ xem nàng như em gái không phải sẽ mất sạch mặt
mũi sao?

Tina như đọc thấu suy nghĩ của nàng, cô mỉm cười rồi
chợt nghiêm túc nhìn thẳng vào Charlotte, nói:

"Chị thích em, là thật..."

"Chị...."

"Em không cần nói gì, chị cũng mang 1 loại tình cảm sai
trái như em vậy, từ lần đầu gặp em chị đã say nắng em, vì
vậy chị không cần biết câu trả lời của em là gì hay em sẽ từ
chối chị ra sao, chị vẫn sẽ luôn ở phía sau chờ đợi em. Đợi
một ngày em có thể rời bỏ cô ta và bước đi cùng chị! Có thể
em đã không còn nhớ chuyện trước kia, nhưng chị vẫn là
mãi nhớ đến em!"

"Chuyện trước kia?"

Tina  mỉm cười

"À không có gì, chị chỉ là hồi tưởng 1 chút chuyện của bản thân trong quá khứ thôi!"

Trong mắt Tina ánh lên sự chân thành không hề có
nữa điểm giả dối làm cho nội tâm Charlotte cũng cảm
động giữ dội. Nhưng nghĩ đến việc sau này... mỗi ngày
không còn nhìn thấy được Engfa nữa khiến tâm trí nàng
không thể nào tiêu hóa nổi, nhưng nàng vẫn là nhã nhặn
trả lời Tina.

"Nếu đúng có ngày ấy, em cũng không biết thật sự có thể
đi cùng chị hay không, nhưng sâu trong tâm em... em thật
sự rất yêu quý chị, cảm ơn chị đã luôn bên cạnh em vào
những lúc em cô đơn nhất!"

Tina mỉm cười vì thừa biết... cho dù nàng có buông tay
Engfa đi nữa thì cô cũng chưa chắc có được cơ hội đó,
nhưng chỉ cần một câu 'yêu quý' của nàng thôi cũng đã đủ
khiến cô cảm thấy hạnh phúc vạn phần.

Xẹttt_RẦM____

Tiếng sét oanh tạc khiến cả hai cùng giật mình, bầu trời
ban nãy đã không thấy được sao nên chắc chắn đây sẽ là
cơn mưa đầu mùa của Bangkok, Tina nhanh chóng móc
trong túi áo khoác một chiếc hộp, lấy ra một chiếc vòng bạc
điêu khắc rất tinh xảo, hình như là được thợ thủ công đặc
biệt chế tạo theo yêu cầu. Bên trên là những hình tự mà
Charlotte nhìn mãi cũng không ra...

Tina đeo vào tay cho Charlotte, vừa đeo vừa giải thích.

"Đây là chiếc vòng được điêu khắc theo những câu chú
cầu bình an và sức khỏe của VietNam. Trong một lần đi du
lịch tại đó, chị đã thỉnh nó về hôm nay tặng lại cho em,
hy vọng thật nhiều phúc khí sẽ đến với em, bảo hộ em khi
không có chị bên cạnh. Em đừng chê và hãy nhận lấy nó
như một món quà mừng chúng ta gặp lại nhau" Charlotte không nỡ từ chối nên nói câu cảm ơn. Tina thúc giục nàng mau mau về nhà vì có lẽ ít phút nữa thôi trời sẽ mưa xối xả. Mà cơn mưa đầu mùa thường rất dễ khiến chúng ta đỗ bệnh!

Charlotte chạy đi rồi chỉ còn lại Tina, cô móc từ trong túi áo ra một viên kẹo nhỏ rồi mỉm cười cho vào trong miệng...

"Bước qua cay đắng sẽ thấy ngọt ngào, Charlotte chị hy
vọng em cũng sẽ như vậy!"

----------

Engfa ở trong nhà cũng đi đi lại lại, mắt thấy sấm chớp cùng
bầu trời đầy mây bên ngoài, cô liền biết sẽ mưa to, mà...
Charlotte còn chưa trở về. Ban nãy cô có gọi điện sang
Austin gia thì bà Austin nói Charlotte không thấy về đây còn
hỏi chuyện gì đã xảy ra, cô đành nói.. cô và nàng có chút
cải vã nhưng bà đừng lo, cô sẽ lập tức đi tìm nàng, nhưng
chạy xe đi tìm vài vòng vẫn là không thấy.

Cô lại cầm lên áo khoác lên chuẩn bị đi ra ngoài, nhưng
lần này là đi bộ để tìm lần nữa. Chưa kịp ra khỏi cửa thì
Charlotte đã đi vào. Cả hai đều hơi giật mình dừng bước,
ánh mắt chạm nhau, không khí lại có một chút lúng túng
cùng bối rối đến khó thở. Charlotte tính mở miệng nói gì
đó nhưng nàng lại chọn cách im lặng.

Nàng cúi mặt bước qua người Engfa để về phòng, một bàn tay
đã nhanh chóng nắm giữ nàng lại, cô vội vàng lên tiếng:

"Chuyện đó... tôi không cố ý sắp đặt cho em gặp mặt
Chompu, tất cả đều do mẹ tôi làm chủ, còn có...

Charlotte bỗng đưa tay lên miệng cô để ngăn lại cô đang
muốn nói tiếp, nàng thật không muốn nhớ đến chuyện lúcnãy nữa nên nở nụ cười đáp:

"Chị không cần phải giải thích đâu, sau khi em suy nghĩ
lại em cảm thấy bản thân cũng có lỗi sai. Có lẽ em hơi bốc
đồng khiến mẹ chị lên cơn tức giận, đã vậy còn chọc đến
người chị thật tâm yêu. Em..."

"Tôi và anh ta thật sự đã chấm dứt, giữa chúng tôi đã
không còn quan hệ gì.."

Charlotte hơi ngẩn người nhưng rất nhanh lại rút tay ra
xoay người rời đi, nàng cười buồn

"Nhưng dù sao đó mới chân chính là người chị yêu, không
phải sao..?"

"Tôi không..."

Engfa định nói thêm gì đó nhưng rồi lại thôi, cô chỉ biết đứng
ngây ngốc nhìn theo bóng lưng nàng đi về phòng!

Engfa trong phòng lại đi tới đi lui, cô không hiểu sao tối nay
trong lòng cô lại có nhiều cung bậc cảm xúc đến vậy. Và
nhất là... trong đầu cô toàn là gương mặt của Charlotte,
những biểu cảm u buồn của nàng ngày hôm nay. Chắc
có lẽ là do cô vẫn còn cảm thấy hối hận về cái bạt tai kia.
Cô muốn làm gì đó để bù đắp lại cho nàng thì cô mới yên
lòng. Tính cách cô là vậy... có vay có trả, có lỗi phải sửa.
Chợt nghĩ đến nàng cả buổi tối hôm nay trên bàn tiệc vẫn
chưa ăn được gì nhiều, sợ nàng sẽ quên mất ăn uống mà
dẫn tới hại bao tử giống như cô, đầu cô bất chợt lóe sáng.Hay là... làm thứ gì đó để nàng ăn bù lại. Mặc dù so với nó
cũng không đủ để bù đắp nhưng có còn hơn không, bởi vì
cô hầu như không hề biết Charlotte thật sự thích những
gì nên không biết phải bù đắp ra sao!

Nhưng mà cô lại quên mất chính cô nấu một nồi cơm còn
chưa xong nói chi nấu thứ gì khác. Cô chỉ biết nấu mì mà
thôi. Mì?? Nhưng nấu món đơn giản như vậy có quá không
thành tâm? Hay là đi mua chút gì về vậy, nhưng nàng ta
thích ăn nhất là gì nhỉ..??

Engfa tự trách chính mình vì cưới nàng ấy rồi mà vẫn
không biết gì về nàng ta. Cho dù có chán ghét cái đám
cưới này nhưng cũng nên tìm hiểu đôi chút về đối phương,
không phải sao? Dù sao cũng là bạn cùng nhà mà. Nàng ta
thích ăn những món ăn lề đường nhưng đó là món gì mới
được?

Đi tới đi lui một hồi, Engfa cũng quyết định sang phòng
Charlotte để hỏi thẳng… ai ngờ gõ cửa mãi vẫn không ai
mở, cũng không một tiếng động bên trong.

"Chắc cô ta mệt quá ngủ rồi chăng, hay là buồn quá lại làm
điều ngu ngốc gì?"

Tính quay về phòng thì Engfa liền nghe được  tiếng vang
nho nhỏ ở bên dưới phòng khách. Cô chuyển hướng đi
xuống đó mới thấy Charlotte trong một chiếc váy satin hai
dây mỏng tanh, hầu như không mặc nội y nên có thể nhìn
thấy toàn bộ những gì không nên thấy, những thứ đó cứ
lúc ẩn lúc hiện dưới lớp váy đỏ ôm sát kia. Chân dài trắng
nõn đang gác lên nhau, tay cầm ly rượu đỏ đổ vào miệng,
vừa uống vừa cười.

Engfa suy nghĩ.... " Có phải cô ta giận quá hóa điên luôn
không? Không phải bị tâm thần rồi chứ? Tát có cái nhẹ mà
chạm dây sao?"

Không liên quan mấy, nhưng thứ khiến Engfa sững sờ nhất
chính là vẻ đẹp hấp dẫn người của nàng, dáng dấp của
nàng quá đẹp, đẹp đến mức cô cũng phải ganh tị, đã vậy
từng đường cong kia cứ như thế phập phồng đập vào mắt
cô, khiến tâm cô bỗng có chút ngứa ngáy lại thêm cái ánh
mắt câu hồn ấy sau khi say rượu nữa, làm tim cô bất giác
đập bình bịch. Đưa tay ôm ngực, cô tựa vào sau tường thở
mạnh....

"Cái gì thế này, Engfa mày bị điên sao? Không… chắc chắn
là tà nhập mày rồi"

Đang hồi hộp gần chết thì Engfa bỗng nghe thấy tiếng ly
vỡ ở phía sau, cổ trấn tĩnh bản thân, cô quay lại đã thấy
Charlotte ngã gục ở trên quầy. Sợ nàng ngồi chông
chênh sẽ ngã, cô nhanh chóng chạy đến đỡ lấy nàng
nhưng vô tình chạy quá nhanh dẫn đến... Một mãnh vỡ đã
quẹt vào chân cô. Máu hơi chảy ra nhưng cũng không sâu
nên cô mặc kệ, cô chỉ lo cho nàng mà ngã xuống đống
miểng chai này thì sẽ ra sao đây.

"Đầu heo này... không uống được nhiều thì đừng có uống
chứ, ngốc nghếch!!"

Vừa chửi trong lòng vừa bế nàng đặt lên sofa. Cô nhanh
chóng lau dọn bãi chiến trường kia sau đó thật vất vả dìu
nàng lên lầu...

Ai nói bế một người lãng mạn mà đi lên lầu là dễ đâu.
Ngôn tình hay phim ảnh toàn là lừa người. Lãng mạn đầukhông thấy, chỉ thấy mệt muốn tắt thở đây. Cô chắc chắn
cho dù sức có là đàn ông đi nữa thì để bế một người say rượu
đến bất tỉnh nhân sự thế này mà leo lên được mấy bậc
thang chắc chết không kịp ngáp quá....

Cũng may, cô ngoài làm việc ra còn có hẳn một phòng tập
gym nhỏ ở văn phòng, vả lại từ nhỏ cô cũng có rèn luyện
thêm Karate nên cũng có chút sức lực, nếu không đã mặc
nàng ta nằm lạnh chết ở bên dưới luôn rồi. Trời còn đang
mưa nữa, xem mai nàng ta có bệnh hay không....

"Charlotte Austin coi như tôi trả nợ cô rồi đó nha!
Phùuuuu...."

Quăng cả người Charlotte lên giường, Engfa ngồi thở hổn
hển. Nếu nàng mà còn tỉnh chắc sẽ trách cô là không biết
dịu dàng rồi. Mà dịu dàng gì nổi khi không còn hơi để mà
thở chưa kể Charlotte tuy ốm nhưng là nặng xương vì
nàng chỉ thấp hơn cô một chút ít. Cũng phải tầm 1m7 đã
vậy còn trong tình trạng không biết gì nữa nên cơ thể cứ
trì xuống dưới hỏi sao cô nhẹ nhàng đặt nàng xuống cho
được, đành phải quăng nàng lên giường vậy!

Bình ổn lại hơi sức, Engfa mới đi giặt khăn lau mặt cho
nàng. Lau từ từ xuống cổ, tay Engfa bỗng hơi run bởi bộ
ngực trắng nõn của nàng đã một phần bày hết ra bên ngoài,
chiếc đầm hai dây khoét sâu kia không đủ để che đậy bộ
ngực căng tròn của nàng. Engfa đành thôi không lau nữa,
đắp chăn cho nàng. Cô ngồi ngắm nàng hồi lâu, cảm thấy
khi nàng ngủ lại có mặt đáng yêu đến thế. Không biết là
đang mở gì mà môi đỏ mộng có hơi chu lên trông cứ như
tiểu hài tử vậy. Engfa chuyển mắt nhìn đến bên má phải của
nàng, nhắc cô nhớ tới cái tát khi tối nên cô có hơi thở dài...

Cô đưa tay vuốt ve chiếc má mịn màng của nàng, rồi chợt
cảm thán....

Da nàng rất mịn, còn rất mát cứ như da em bé vậy. Đúng là
nhà giàu thì tự nhiên cái gì cũng đẹp... hoặc có thể khi vừa
sinh ra, nàng đã là một hồ ly đẹp câu lòng người. Engfa không
biết bị triệu chứng gì mà cứ vuốt ve mãi không rời. Bởi vì
cảm giác thật yêu thích khiến cô không muốn buông tay,
cho đến khi... Charlotte bất ngờ trở mình, cô mới hoảng
hồn đứng bật dậy, chạy ra khỏi phòng.

Đóng cửa lại mà tim vẫn còn đập nhanh, thôi thôi….
tốt nhất nên đi ngủ thôi, hôm nay không phải chỉ mình
Chaeyoung có dấu hiệu tâm thần đâu mà ngay cả cô cũng
thế thì phải....! Haizzzzz



🌸

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Pro