Tiên Nữ

Màu nền
Font chữ
Font size
Chiều cao dòng

5h chiều thứ 7,  Khả Như đã đứng đợi sẵn trước cổng, nàng nhìn thấy một chiếc BMW màu đen đang đến rước....

Trương Thế Vinh  lịch sự mở cửa xe cho nàng, nàng mỉm cười cảm ơn rồi ngồi vào xe!

Lần đầu tiên sau hai tháng bị giam cầm lạnh lẽo, nàng mới lại được
bước ra thế giới bên ngoài, tâm trạng tự nhiên cũng tốt hơn hẳn!

Thế Vinh đưa nàng đến một trung tâm làm đẹp lớn nhất tại thành phố A.
Một đội ngũ nhân viên hùng hậu đã đứng chờ sẵn vì trung tâm làm đẹp
này cũng thuộc sự bảo kê của ban hội Hắc Phong Thành, nên khi biết
người của Lâm tổng đến...

Họ đương nhiên phải nghênh đón đàng hoàng rồi!

Dẫn đầu là một người đàn ông trong trang phục rực rỡ khác người, đầu
tóc nhuộm đỏ tươi,  cười yểu điệu nắm lấy tay Khả Như nói:

" Cô là Trần tiểu thư sao? Hân hạnh, Lâm tổng đã căn dặn chúng tôi hôm nay nhất định phải biến cô thành một nữ hoàng mặc dù trông cô đã rất đẹp rồi!!!

" Tôi là Kenny cứ gọi tôi là Ken! "

" À... chào anh... à ... "

Khả Như ấp úng không biết nên gọi thế nào cho phải, Kenny vui
vẻ đáp:

" Cô cứ gọi tôi chị Ken, đừng ngại! "

" À... chị Ken, làm phiền chị rồi cứ kêu em là Kiều!!!"

" Ôi!! Khả tiểu thư thật khách sáo! Nào mau vào thôi kẻo trễ, để Hà đại
nhân đợi không hay lắm đâu! "

Trương Thế Vinh ngồi ngáp dài đợi gần 3 tiếng đồng hồ mới thấy Khả Như
bước ra, trong phút chốc khiến hắn ngây ngẩn cả người, cái này là tiên
nữ sao?

Khả Như ngày thường đã đẹp hôm nay lại càng khiến người ta nhìn không chớp mắt!

Nàng mặc một bộ váy màu xanh ngọc bích, phía sau hở lưng đan chéo
dây... trên vai đính theo một vạt cánh dài buông xõa phía sau hệt như một cánh bướm rất đẹp!

Gương mặt nàng được trang điểm rất nhẹ nhàng mà lại tinh xảo, đầu tóc vấn lên sau ót điểm xuyến một vài
nhánh hoa hồng xanh! Bộ dáng này thật sự rất hợp với vẻ đẹp thuần
khiết, dịu dàng pha chút đượm buồn của nàng...

Ánh mắt nàng trong veo long lanh nước như hồ thu, đẹp đến động lòng người... chỉ cần nhìn vào đôi mắt ấy, không ai mà lại không đắm chìm.... đến cả Kenny cũng không nhịn được mà bật thốt lên:

" Trần tiểu thư, cô thật sự là tiên nữ a... Tiên nữ đẹp nhất trong lòng tôi
đó, tôi xin cô vài bức ảnh chụp để quảng cáo cho tiệm nhé! "

" Nhưng tôi..."

" Ây da cô cứ đứng tự nhiên không cần tạo dáng cũng đẹp mê hồn rồi! "

Nói xong... Kenny liền lấy điện thoại ra nhanh chóng bấm lấy bấm để,
khiến Thế Vinh phải đen mặt nhắc nhở:

" Nè Ken... trễ giờ của Lâm đại nhân, cẩn thận cái đầu chị đó! "

" Á tôi sơ suất quá! Trần tiểu thư đi vui vẻ! "

Thế Vinh vứt lại cho Kenny một chiếc thẻ tính dụng màu đen, Ken cười đến chói cả mắt

" Ây da... Lâm tổng hào phóng qá! Đa tạ, đa tạ!!!.................. "

Lễ hội doanh nhân_KHÁCH SẠN CAMEL Lâm Vỹ Dạ đang đứng nói chuyện với Hương Giang ... Một chủ kinh doanh bất động sản có tiếng ở thành phố C

Nguyễn Hương Giang cũng xấp xỉ độ tuổi của Lâm Vỹ Dạ , mặt lại nhìn có chút non nớt hơn...

Nhưng mà trên thương trường, Hương Giang thủ đoạn chỉ có ngang bằng chứ không hề kém cạnh Vỹ Dạ! Thành phố C tuy không to lớn phồn hoa như thành phố A cơ mà địa hình lại ngự trị ngay biển cho nên nếu có được một mảnh đất tại đó để mở Resort chắc chắn làm ăn sẽ rất phát đạt và đó là nguyên nhân mà Lâm Vỹ Dạ mong muốn... dùng Khả Như đổi lấy một miếng đất từ Hương Giang.

Hương Giang mặc dù cũng là nữ nhưng cũng ái nữ, thông qua điều tra... cô ta rất thích những mẫu nữ nhân như Khả Như, nét đẹp dịu dàng, thuần khiết lại mang một chút yếu đuối khiến bất cứ ai cũng muốn chở che và Lâm Vỹ Dạ chắc chắn...

Hương Giang sẽ lọt vào cái hố sâu mang tên Khả Như này! Hương Giang không khó tính như Lâm Vỹ Dạ, cô không cần biết người đó còn hay mất đi sự trong trắng nhưng chỉ cần đã lọt vào tầm ngắm của cô thì không cách nào có thể chạy thoát được!!!

" Ây da...Lâm  tổng, đã lâu không gặp "

Chi Pu một trong những siêu mẫu, tình nhân cũ của Lâm Vỹ Dạ duyên dáng bước đến bên cạnh Vỹ Dạ . Nàng dựa vào người Lâm Vỹ Dạ , âu yếm vuốt ve... khiến Puka đứng bên cạnh
phải nhíu mày!

"Đúng là lẳng lơ"

Puka thầm nghĩ... nàng hôm nay được Lâm Vỹ Dạ đặt cách cho đi theo bên cạnh với tư cách người tình! Khi ăn diện lên trông nàng đã bớt đi một phần quê mùa, ngây thơ mà thay vào đó là một bộdáng cũng rất xinh đẹp.

Vỹ Dạ nhíu mày Chi Pu ra, thấp giọng nói:

" Đừng quên tính cách của ta, hàng đã qua tay người khác đừng chạm vào ta! "

Chi Pu bĩu môi nói:

" Chị đúng là đồ lạnh lùng, dù sao cũng đã từng lên giường cùng nhau,
cái ngàn vàng người ta cũng đã trao cho chị mà... có cần phải lạnh nhạt
với em vậy không? "

" Đủ rồi! "

Lâm Vỹ Dạ lạnh giọng khiến Chi Pu chợt cảm thấy hơi run sợ, nàng
biết... đùa với ai chứ đùa với Lâm Vỹ Dạ chỉ tổ rước họa vào thân!

Puka đứng một bên khoái chí cười vô tình lại lọt vào tầm mắt Chi Pu , nàng nheo mắt quan sát Puka rồi cười lớn

" Hahaha... Thì ra Lâ tổng bây giờ lại đổi khẩu vị sang thích trẻ vị thành
niên, ngây thơ như thế này sao? nhìn cũng rất được mắt đấy!! "

Hương Giang thấy nét mặt Lâm Vỹ Dạ đã đen như mực nên vội giải hòa:

" À... Chi Pu hôm nay là bạn nhảy của tôi, thứ cho cô ấy hơi quá lời! "

Hương Giang đưa ánh mắt nghiêm nghị nhìn Chi Pu khiếng nàng phải
im bặt, nàng đang được Hương Giang bao nuôi nên một phần cũng phải kiêng nể cô!!

Cửa đại sảnh bật mở, mọi người đều quay đầu nhìn... tất cả đều như ngẩn ra trước bóng hồng đang từ từ tiến vào!

Khả Như đưa mắt nhìn quanh tìm kiếm Lâm Vỹ Dạ, nàng tìm thấy cô đang đứng giữa sảnh... mặc một bộ vest nữ được cắt may rất đẹp mắt, nhìn sơ cũng biết nó rất đắt tiền..

Bên cạnh lại có thêm một mỹ nhân khác đang thân mật khoác lấy tay
cô, chân mày nàng bỗng nhíu lại!Cô ta đã có người đi cùng sao lại phải bắt nàng đến nơi đây? Nàng không thích nơi có quá nhiều người!

" Tiên nữ sao? tiên nữ! "

Một số quan khách như bị mê hoặc bởi nhan sắc của nàng mà bật thốt
lên! Ngay đến cả Puk cũng không tự chủ được lên tiếng:

" Chị ấy... đẹp quá! Tựa như một cánh bướm xinh đẹp trong 1 khu vườn
đầy hoa! "

Vỹ Dạ nhìn đến ngẩn người, cô biết Khả Như đẹp nhưng lại không ngờ đẹp đến mức này, gương mặt nàng chỉ cần phủ một tầng phấn nhẹ đã tôn lên nét đẹp hoàn mỹ đến thế...

Hương Giang ở một bên thì như người mất cả hồn vía. Người con gái trong giấc mộng của cô đã xuất hiện rồi sao? Cô ngây ngẩn nói:

" Đẹp!!! Nàng rất đẹp, vẻ đẹp thánh khiết tựa đóa mẫu đơn không dính
chút bụi phàm trần! "

Vỹ Dạ lấy lại thần trí nhìn sang biểu tình của Hương Giang mà nhếch môi cười. Đúng như cô dự đoán...

Cô cố tình sắp xếp thời gian đưa Khả Như đến trễ một chút mới dễ dàng thu hút được sự chú ý của Hương Giang. À không, của tất cả mọi người... hình như trong đó còn có cô!

Chỉ riêng Chi Pu đứng một bên nắm tay siết chặt, nàng nhìn ra được
sự ngây ngẩn của Vỹ Dạ cả sự đắm chìm của Hương Giang, hai con cá lớn nhất ở đây chừng nào đến phiên ả ta cướp lấy!!!

Khả Như không hiểu sao mọi người đều nhìn nàng khiến nàng rất khó chịu, chưa kịp đi đến gần Vỹ Dạ thì đã bị một đàn ong bướm vây quanh

" Người đẹp... nàng đi một mình sao? nàng là bạn nhảy của ai vậy?"

" Mỹ nhân, nếu không có bạn nhảy làm bạn nhảy của tôi đi! "

" Xin lỗi, cho tôi qua!"

" Ây da mỹ nhân đi đâu vội vàng vậy! "

Một đám người bu quanh xô đẩy nàng khiến nàng sợ hãi phải đưa mắt cầu cứu Vỹ Dạ nhưng cô vẫn dửng dưng uống rượu, chẳng mảy may để ý nàng cho đến khi....

Nàng bị ai đó hất ngã thì một bàn tay
đã đỡ lấy nàng, giữ chặt ở trong lòng!
Nàng ngẩng đầu lên nhìn người đang ôm mình, cũng là một nữ nhân mặt mày sáng sủa, vẻ mặt hơi non trẻ, ngũ quan tinh xảo...

Đang nở một nụ cười đầy xán lạn với nàng. Sau đó, cô liền trở mặt lạnh lùng nói với những tên nam nhân kia:

" Đều là những doanh nhân làm ăn trên thương trường mà các người cư
xử chẳng khác gì một đám đầu đường xó chợ cả! Nếu để báo chí bắt gặp còn ra thể thống gì? "

" Xin lỗi, Nguyễn tổng! "

" Xin lỗi, Nguyễn tổng! "

" Xin lỗi ta làm gì? Xin lỗi tiểu thư đây mới đúng! "

" À.. à.. xin lỗi tiểu thư! Chúng tôi thất lễ quá!"

" Không có gì đâu! "

Giọng nói êm dịu nhẹ nhàng rót bên tai Hương Giang làm cô càng thêm đắm chìm, cô tằng hắng nói:

" Biến hết đi! "

Lũ người kia nhanh chóng quay đầu, tản ra mọi phía!

" Tiểu thư, cô không sao chứ "

" Tôi không sao, cám ơn cô.... Cái này.... "

Hương Giang nhìn lại mình vẫn còn đang gắt gao ôm lấy thân hình mềm mại của nàng, liền nhanh chóng tách ra

" Thật xin lỗi!! Thất lễ quá! "

" Không có gì, còn phải cám ơn cô đã giải vây cho tôi! "

Nụ cười như hoa lê trong gió nhẹ thổi vào hồn Hương Giang khiến tâm cô không ngừng đảo điên, cô ngu ngơ hỏi:

" Chẳng hay tiểu thư đây là đến tìm ai? "

" Tôi.... tôi đến để..."

Khả Như đang ấp úng thì một giọng nói trầm đục đã lên tiếng:

" Là ta! "

Hương Giang quay sang, Vỹ Dạ cùng Puka đã đi đến bên cạnh!

" Giới thiệu với Nguyễn tổng, đây là Khả Như, em gái bà con xa của ta! "

Khả Như nhíu mày khó hiểu nhìn Vỹ Dạ nhưng cũng không dám nói gì thêm! Hương Giang phấn khởi như bắt được vàng

" Thì ra là em họ của Lâm tổng, thật vinh dự quá! "

" Em ấy từ Mỹ vừa bay về thăm ta, do ở nhà quá buồn chán cho nên ta
mới dẫn nàng đến đây để làm quen với một số bạn bè, dù sao nàng
cũng đã 18, đã đến tuổi cập kê! "

Khả Như càng nhíu mày nhiều hơn, nàng không hiểu Vỹ Dạ đang có âm mưu gì nhưng nàng biết có điều gì đó rất không ổn sẽ xảy đến với nàng!

Puka vui vẻ bước đến thân thiết bắt tay Khả Như

" Chào chị, em là Puka là... là... "

" Là tình nhân của ta! "

Vỹ Dạ thêm vào... Khả Như cảm thấy hơi nhói một chút nơi lồng ngực nhưng sau đó cũng nhanh chóng lấy lại bình tĩnh tươi cười, nàng thầm nghĩ...

"Mày làm sao vậy?cô ta có tình nhân là chuyện thường tình cớ sao lòng mày lại đau, Khả Như ơi ! Khả Như... mày càng ngày càng ảo tưởng rồi! Mày đang mong chờ đều gì khi bản thân mày chỉ là quân cờ trong tay cô ta chứ?"

Nghĩ vậy nàng thản nhiên hướng Puka nói:

" Chào em, chị là em họ của Lâm Tổng, gọi chị Như là được! "

" Vâng! Chị Như !!! "

Hương Giang nãy giờ vẫn còn đang ngơ ngơ, ngẩn ngẩn bây giờ mới lên tiếng nói:

" À... tôi là Hương Giang cũng được xem như một người bạn, một đối tác tốt của Lâm tổng đây! "

" Chào cô! "

" Không biết tôi có thể mời Trần tiểu thư đây một điệu nhảy không? "

" Cái này... "

Nàng nhìn sang Vỹ Dạ , cô khẽ gật đầu! Nàng bất chợt hiểu ra... cô ta là đang dùng nàng như một món đồ để trao đổi một thứ gì đó từ Nguyễn tổng này sao?

Nếu cô muốn... tôi sẽ đáp ứng cô, coi như thay anh trai tôi trả nợ phần nào! Nàng mỉm cười dịu dàng gật đầu đồng ý!! Dù sao trong học viện âm nhạc nàng cũng đã từng học sơ qua khiêu vũ cơ bản!

Hương Giang hào hứng phất tay, tiếng nhạc du dương bắt đầu vang lên... Hương Giang chìa tay ra,  Khả Như duyên dáng đặt tay lên, sau đó cả hai cùng nhau hòa vào điệu nhảy!

Cả sảnh đường cùng im lặng thưởng thức một đôi nữ nhân đang khiêu
vũ rất đẹp mắt, mặc dù đều là nữ nhân nhưng phải công nhận nhìn họ
không hề có chút phản cảm nào, ngược lại còn rất đẹp đôi khiến cho
một số cánh đàn ông ganh tị không thôi!...

Nguyễn Hương Giang là ai chứ...?

Dù sao cũng là C.E.O của công ty bất động sản lớn nhất tại thành phố
C, ngay cả Lâm tổng cũng phải nể một phần... vì vậy, cho dù có bất mãn
hay ganh tỵ cũng đều phải nuốt vào bụng thôi, nếu còn muốn tiếp tục
làm ăn ở nơi này..

Hương Giang bề ngoài trông rất thiện lương, gương mặt lúc nào cũng điều mang nét tươi cười, thậm chí vẻ mặt còn có chút búng ra sữa, nhưng thủ đoạn ra tay với kẻ địch thì cũng tàn độc không thua gì Lâm Vỹ Dạ ...

Chỉ có đều cô không hề bộc lộ ra ngoài! Vỹ Dạ đứng một bên quan sát, chân mày nhíu chặt, rõ ràng cá đã cắn câu nhưng sao trong lòng cô lại có chút cảm giác buồn bực đến thế, càng nghĩ... cô lại càng nhấp rượu nhiều hơn!

Nét cười tươi tuyệt đẹp rạng rỡ như ánh dương ngự trị trên môi Khả Như càng khiến cô thêm phần chán ghét! Ở bên cô, nàng ta lúc nào cũng bày ra một nét ảm đạm bi ai, lần đầu tiên cô mới được thấy nụ cười ngọt ngào đến vậy!... vì lý do gì đến uống rượu cũng tự nhiên thấy đắng hơn mọi ngày!!!

Bản nhạc chấm dứt kết thúc điệu vũ, tiếng vỗ tay vang lên không ngớt!
Hương Giang vẫn còn đang say đắm nhìn Khả Như, hơi thở của nàng, nụ cười của nàng, ánh mắt ướt át của nàng cả hương thơm mùi anh đào trên người nàng nữa... tất cả như đánh gục trái tim Hương Giang!

Không hiểu sao cô bất giác lại hôn nhẹ lên trán nàng khiến Khả Như hơi có chút sững sờ! Nàng không dám nhìn vào ánh mắt mê đắm kia của Hương Giang nên lúng túng nói:

" Xin lỗi Nguyễn tổng, tôi muốn đến nhà vệ sinh một chút! "

" À... được! "

Hương Giang tươi cười thầm nghĩ...

"Chắc là nàng đang thẹn thùng
đây!"

Nên cũng để nàng rời đi! Vỹ Dạ siết chặt ly rượu trong tay, nụ hôn kia như làm ngọn lửa nhỏ trong lòng cô bắt đầu le lói nhưng cô lại vô tình không hề hay biết, chỉ nghĩ do cô uống quá nhiều rượu nên mới cảm thấy nóng bức trong lòng, vậy thôi!

Khả Như vừa đi tới khúc ghẹo vào nhà vệ sinh thì bỗng nhiên bị một người ngáng chân té ngã, chưa kịp hoàn hồn thì lại bị thêm một ly rượu tạt mạnh lên đầu, tiếng hốt hoảng đầy giả tạo vang lên:

" Ây da... thật xin lỗi cô, tôi không thấy đường, cô có sao không? "

Chi Pu giả vờ lo lắng hỏi... xung quanh là một đám con gái đang đứng
cười nhạo nàng. Rất nhanh một bóng người đã xẹt tới, giáng một bạt tai
lên mặt Chi Pu khiến nàng kinh ngạc té ngã về sau!

Hương Giang đang hết sức tức giận nhìn nàng. Chi Pu chưa bao giờ thấy cô giận giữ đến vậy càng chưa bao giờ thấy cô vì bất cứ ai mà lộ ra vẻ mặt sát khí đến vậy!

Hương Giang vội đỡ Khả Như dậy, rút một chiếc khăn tay ra lau tóc và mặt cho nàng nhưng ánh mắt Khả Như lại bất giác nhìn về phía Vỹ Dạ !

Vỹ Dạ vẫn ung dung uống rượu thậm chí còn không thèm liếc nhìn nàng mà quay sang trò chuyện cùng Puka...

Sự tổn thương, ủy khuất bỗng dưng lên trong lòng Khả Như... Dù sao, cô ta cũng là người kêu nàng đến nơi đây vậy mà bây giờ lại làm như nàng là không khí mà ngó lơ, thậm chí....

Cũng phải, nàng nên ghi nhớ một điều... nàng chẳng là gì đối với cô ta,
thậm chí cô ta còn rất ghét nàng!!!

Ánh mắt nàng hơi đẫm sương khiến Hương Giang nhịn không được mà cởi áo khoác ra bao bọc lấy nàng, ôm nàng vào lòng rồi bước ra ngoài, chỉ quăng lại cho Chị Pu một câu ngắn gọn:

" Ngày mai, cầm tiền rồi cút! "

" Không.... Hương Giang ! "

Hương Giang liếc mắt, ánh mắt lạnh như băng khiến toàn thân Chị Pu run rẩy dữ dội!

" Hương Giang là tên để ngươi gọi sao? Đừng phá vỡ giới hạn của ta! "

Nói xong liền một đường ôm Khả Như đi ra Vỹ Dạ bây giờ mới nhìn sang chỗ Khả Như vừa mới đứng, ánh mắt ẩn chưa rất nhiều tư vị không ai nhìn thấu được!!

Cô cũng cùng Puka  bước ra ngoài nhưng đã sớm không còn thấy bóng dáng Hương Giangcũng như Khả Như ở đâu nữa!!!

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Pro