PN7: Trịnh Hạo Thạc x Mạnh Âu

Màu nền
Font chữ
Font size
Chiều cao dòng


Lần đầu tiên Trịnh Hạo Thạc nhìn thấy Mạnh Âu là vào lễ khai giảng đón học sinh mới năm lớp 10, khi đó Mạnh Âu theo ba mình là hiệu trưởng, đi từ đằng sau cái bàn dài phủ vải đỏ sậm trong hội trường ra. Lúc ấy, Mạnh Âu chưa nhuộm tóc, buộc tóc thành cái búi con con trên đầu, đồng phục cũng mặc quy củ ngay ngắn, rất gầy rất cao, đi một đôi giày thể thao đế dày càng khiến cho đôi chân cô thêm thon dài.

Lúc cô trở về lớp của mình, trên đường đi có rất nhiều học sinh nhìn theo.

Nhưng Mạnh Âu không chớp mắt, ánh mắt rất bình thản.

Lần đầu tiên nhìn thấy cô ấy, sẽ không ai cho rằng cô là một cô gái dịu dàng mềm yếu, dù cho cô nói cười với mọi người rất ngọt ngào đi chăng nữa. Trong lớp có rất nhiều người thích cô, cô thân thiện, không ỷ vào việc ba mình là hiệu trưởng mà kênh kiệu, nhưng Trịnh Hạo Thạc luôn cảm thấy đối phương có gì đó rất xa cách, đến mức suốt nửa năm lớp 10, cậu ta không dám bắt chuyện với Mạnh Âu.

Mạnh Âu đến thu bài của Trịnh Hạo Thạc, Trịnh Hạo Thạc trực tiếp ném vở qua, khi nụ cười của đối phương chậm rãi biến mất khỏi khóe môi, cậu ta mới đấm ngực dậm chân hối hận trong lòng.

Không nên là phản ứng đó!

Thậm chí dù đối phương chủ động bắt chuyện với mình, cậu ta cũng có thể nhanh chóng bóp chết cuộc trò chuyện.

Từ sau khi trở thành bạn ngồi cùng bàn, họ mới dần trở nên mập mờ. Trịnh Hạo Thạc và Mạnh Âu, hai người đều ngầm hiểu nên không làm rõ với nhau, Trịnh Hạo Thạc là không có lá gan để đi làm rõ.

Trịnh Hạo Thạc thường xuyên tranh thủ lúc tài xế của nhà còn chưa đến, đưa Mạnh Âu về nhà. Chuyện này, Trịnh Hạo Thạc thấy rất khó hiểu, ba Mạnh Âu là hiệu trưởng, thời gian tan làm và tan học cũng không khác lắm, nhưng Mạnh Âu luôn bắt xe taxi hoặc đi xe buýt, chưa từng thấy cô đi về cùng với ba mình.

Nhà Trịnh Hạo Thạc và nhà Mạnh Âu nằm ở hai hướng hoàn toàn khác nhau, nhiều lần Trịnh Hạo Thạc đưa Mạnh Âu về nhà xong, về đến nhà mình cũng đã là mười một giờ hơn gần mười hai giờ.

Những điều này, Mạnh Âu không biết.

Vào thời điểm hai người dần trở nên thân thiết hơn, Trịnh Hạo Thạc còn cho rằng cuối cùng mình cũng đã dùng tay xua tan mây mù để thấy được trăng, nhưng lại vì một việc mà mối quan hệ của hai người nhanh chóng đóng băng.

Khi sắp đến khu dân cư Mạnh Âu sống, ở ngay trước cổng vào, Trịnh Hạo Thạc đang chuẩn bị rời đi lại trông thấy một tên con trai từ đâu xông ra giữ chặt Mạnh Âu. Nhân viên bảo vệ canh cổng đang ngủ gật, hoàn toàn không để ý đến bên này, Trịnh Hạo Thạc thấy sắc mặt Mạnh Âu rất khó chịu, cậu ta gần như là không kịp suy nghĩ, xông tới thẳng tay đánh tên kia.

Trong ba người Điền Chính Quốc, Phác Trí Mẫn và Trịnh Hạo Thạc, khách quan mà nói, Trịnh Hạo Thạc là người đánh nhau giỏi nhất, cũng là đứa lạnh lùng nhất, nếu không có Phác Trí Mẫn và Điền Chính Quốc thì cậu ta hoàn toàn có thể làm một học bá lạnh lùng.

Mạnh Âu kéo cậu ta ra, nói đủ rồi.

Trịnh Hạo Thạc dừng lại, nghiêng đầu nhìn Mạnh Âu: "Nghĩa là sao?"

Mạnh Âu rũ mắt, khẽ nói: "Tức là đừng đánh nữa."

Gã kia bò dậy từ mặt đất, ôm đầu, đi đến trước mặt Trịnh Hạo Thạc, nhìn cậu ta chằm chằm nửa ngày, sau đó nhìn về phía Mạnh Âu, âm u cười: "Mày xong rồi, ha ha ha ha ha ha ha."

Gã rời đi, Trịnh Hạo Thạc không hiểu lắm nhìn về phía Mạnh Âu.

Lần đầu tiên Mạnh Âu lộ ra vẻ yếu ớt và tuyệt vọng.

"Cậu có thể đừng có bốc đồng như vậy nữa được không? Cậu thì biết cái gì chứ? Tôi không cần cậu giúp!" Cô giơ tay đẩy đánh Trịnh Hạo Thạc, sức con gái thì lớn được bao nhiêu, nhưng Trịnh Hạo Thạc lại cảm thấy xương cốt đều bị cô đánh nát.

"Mạnh Âu, ý cậu là sao? Cậu đang trách tôi?" Trịnh Hạo Thạc cảm thấy không thể tin được, quá vô lý: "Tôi giúp cậu mà!"

Mạnh Âu tỉnh táo lại, nhặt lên cặp sách dưới đất, đeo lên vai, khôi phục bộ dáng lạnh lùng thường ngày.

"Tôi không cần." Cô đi được hai bước, vẫn đưa lưng về phía Trịnh Hạo Thạc, nhẹ nhàng bổ sung: "Cậu đừng có tự mình đa tình nữa."

Cho đến khi bóng lưng Mạnh Âu đi vào khu dân cư biến mất trong đêm đen, Trịnh Hạo Thạc mới phản ứng lại được, cậu ta tự cười nhạo bản thân, cười khó coi như khóc.

"Cút mẹ đi." Trịnh Hạo Thạc đá một phát vào thùng rác bên cạnh, nhìn từng chai lọ lăn ra khỏi thùng, cậu ta chăm chú nhìn trong chốc lát, đột nhiên cảm thấy mình như thế thật không có phẩm chất, lại ngồi xổm nhặt từng chai bỏ vào trong thùng rồi dựng thẳng cái thùng dậy. Trịnh Hạo Thạc đứng dậy thì thấy bảo vệ ở cửa nhìn mình như nhìn thằng điên.

"Bác à, đừng nhìn nữa, tôi khóc bây giờ." Trịnh Hạo Thạc uất ức kêu lên.

Người ta không để ý tới cậu ta, vẫn tiếp tục nhìn.

Trịnh Hạo Thạc đứng lên, quan sát một hồi mới phát hiện ra là ông bác bị lác, vốn không nhìn về phía cậu ta, thậm chí nghe thấy tiếng Trịnh Hạo Thạc vẫn thờ ơ mặc kệ, Trịnh Hạo Thạc càng cảm thấy mẹ nó muốn khóc hơn.

---

Khi thành phố A bắt đầu vào đông, Điền Chính Quốc chạy tới nói cho Trịnh Hạo Thạc.

"Mạnh Âu chuẩn bị chuyển trường."

"Cái thằng đêm đó là em trai cùng cha khác mẹ của Mạnh Âu, cô ấy vừa nói cho tao biết, cũng chỉ nói mấy điều đó thôi."

Trịnh Hạo Thạc và Mạnh Âu đã không còn ngồi cùng bàn, từ đêm đó đến giờ, bọn họ một câu cũng không nói với nhau. Cậu ta nhìn về chỗ ngồi hiện tại của Mạnh Âu, trên bàn một quyển sách cũng không có, không biết từ lúc nào, Mạnh Âu không hề báo trước một tiếng, cứ thế yên lặng đi mất rồi.

Trịnh Hạo Thạc bỗng đứng lên, áo khoác vắt trên ghế cũng không thèm cầm. Cậu ta chạy một mạch xuống lầu, trên đường va phải rất nhiều người. Chỗ khúc cua không biết là ai làm đổ cốc trà sữa ra sàn, tất cả mọi người ăn ý đi tránh ra, Trịnh Hạo Thạc đang lao xuống không để ý, giẫm lên vũng trà sữa, trực tiếp ngã oạch xuống đất. Tiếng động to đến nỗi tất cả mọi người đều nhìn sang, nhưng cậu ta mặc kệ, đứng dậy chạy tiếp xuống dưới.

"Trịnh Hạo Thạc?"

"Cậu ta chạy đi đâu vậy? Điên rồi à? Lạnh như thế cũng không mặc áo! Ngã không đau à?"

"Ai biết được?"

Không ai có thể biết được, Trịnh Hạo Thạc hoàn toàn không cảm nhận được không khí lạnh đang điên cuồng xộc vào trong quần áo mình, cậu ta chỉ cảm thấy trái tim sắp nhảy ra khỏi lồng ngực của mình và tiếng nói không ngừng xuất hiện trong đầu.

Nhanh lên, nhanh lên, phải nhanh lên, chắc chắn còn kịp.

Còn kịp, cậu ta vừa chạy ra khỏi tòa nhà, giương mắt đã thấy nữ sinh đứng trên đường chạy.

Bước chân Trịnh Hạo Thạc chậm rãi dừng lại, dường như đã lâu lắm rồi cậu ta mới lại thấy đối phương, vậy mà lại nảy sinh cảm giác hèn nhát, không thể lùi về sau, cũng không dám tiến lên một bước.

Bọn họ cách nhau khoảng bốn năm mét, Trịnh Hạo Thạc đứng trên bậc thang ở cửa vào lầu dạy học, ăn mặc phong phanh, trông có chút đáng thương.

Mạnh Âu thở dài, chậm rãi đi đến trước mặt Trịnh Hạo Thạc, ngửa mặt nhìn đối phương.

"Đợi cậu lâu lắm rồi đấy." Mạnh Âu cười: "Nếu cậu còn không đến, tôi sẽ đi."

Mạnh Âu biết chắc chắn Điền Chính Quốc sẽ nói cho Trịnh Hạo Thạc, cũng biết Trịnh Hạo Thạc sẽ chạy đi tìm mình, cô cũng biết mình phải đợi được đến lúc Trịnh Hạo Thạc đến mới có thể rời đi.

Trịnh Hạo Thạc đứng lại, hẵng còn thở dốc. Cậu ta nhìn Mạnh Âu, vẻ mặt dường như không dám tin.

"Tên hôm đó, là em trai tôi, kém tôi nửa tuổi." Mạnh Âu chậm rãi nói: "Tôi vẫn luôn coi chuyện này là một sự sỉ nhục nên chưa từng nói với ai, gia đình tôi bề ngoài nhìn ấm áp hài hòa, nhưng thật ra đã tan nát từ lâu rồi."

"Ba tôi đưa nó về nhà, ghi tên nó vào hộ khẩu, nó không phải con riêng, nó là con của ba mẹ tôi." Mạnh Âu cười đến lạnh lòng: "Biết tại sao không? Bởi vì tôi là con gái, sau khi sinh tôi ra, cơ thể mẹ tôi bị tổn thương nên không thể mang thai được nữa."

Trịnh Hạo Thạc im lặng nửa ngày, thật lâu sau mới chậm rãi mở miệng: "Không thể ly hôn à?"

Mạnh Âu ngơ ngác một chút, lời này nói ra ngay cả chính cô cũng cảm thấy mỉa mai: "Bọn họ rất yêu nhau, dù cho ba tôi bạo lực gia đình với mẹ tôi, nhưng mỗi lần đánh xong lại nói rất yêu bà ấy. Nhưng lần nào ông ta đánh mẹ tôi cũng là vì Mạnh Tần, Mạnh Tần chính là đứa em trai của tôi."

Trịnh Hạo Thạc đã hiểu.

Đêm hôm đó vì sao Mạnh Tần bị đánh mà còn đắc ý như vậy, bởi vì gã về nhà sẽ mách lẻo, nói Mạnh Âu tìm người đánh gã. Cha gã chắc chắn sẽ không đánh con gái mình, nhưng sẽ trách mắng mẹ Mạnh Âu không biết dạy con gái, có khi còn đánh đập. Thế nên, Mạnh Tần mới nói rằng Mạnh Âu xong rồi. Thế nên, Mạnh Âu mới tức giận đến như vậy. Bởi vì sau khi về nhà, cô lại phải đối mặt với cảnh hỗn loạn, với người cha chỉ biết cáu giận, với người mẹ chỉ biết khóc và với đứa em trai chua ngoa.

"Trịnh Hạo Thạc, cậu xem, gia đình tôi bết bát như vậy đấy, tôi..." Trên mặt Mạnh Âu không còn sự kiêu ngạo của dĩ vãng, chỉ còn lại mỏi mệt. Trái tim Trịnh Hạo Thạc nhói đau, khi Mạnh Âu còn chưa nói hết, cậu ta đã kéo người vào trong ngực.

"Không sao."

"Ba mẹ anh rất tốt, nhà anh rất tốt, bọn họ luôn muốn có một đứa con gái, bọn họ sẽ rất thích em." Trịnh Hạo Thạc giỏi nói xằng nói xiên, nhưng đến lúc cần nghiêm túc lại bắt đầu trở nên ngu ngốc, cậu ta vuốt tóc cô gái trong vòng tay: "Không sao, tất cả rồi sẽ qua."

Giọng Mạnh Âu trở nên khản đặc, cô vùi mặt vào lồng ngực Trịnh Hạo Thạc: "Trịnh Hạo Thạc, anh biết không? Em cảm thấy mình không xứng với những thứ tốt đẹp trên thế giới này."

Anh chính là điều tốt đẹp nhất thế giới, em không xứng với anh. Thế nên Mạnh Âu không dám nói những chuyện đó cho Trịnh Hạo Thạc, mọi người đều có vẻ thật hạnh phúc, chỉ có mình cô, cắm rễ ở trong bùn.

Trịnh Hạo Thạc rũ mắt: "Em xứng." Bản thân em chính là điều tốt đẹp nhất.

May là sắp vào giờ học nên xung quanh có rất ít học sinh, nhưng hai người cũng không thể ở bên nhau lâu, tiếng di động của Mạnh Âu vang lên, cô nhận điện thoại: "Con ra ngay đây ạ."

"Nói với anh một tiếng, ba mẹ em ly hôn rồi, và, em ở đại học chờ anh."

Trịnh Hạo Thạc nhìn bóng lưng nữ sinh biến mất ở cổng trường. Cậu ta đi lên lầu, suy ngẫm về câu nói cuối cùng của Mạnh Âu, cô ấy sẽ chờ mình ở đại học, nhưng đại học nào?

Nghĩ đến việc tổng điểm của Mạnh Âu cao hơn mình một hai trăm điểm, bước chân của Trịnh Hạo Thạc bỗng trở nên nặng nề.

May là tất cả mọi chuyện đều phát triển theo chiều hướng tốt đẹp như tưởng tượng, Mạnh Âu cũng xứng đáng có được thứ tốt đẹp nhất thế giới, mẹ cô mở một thẩm mỹ viện, và trong tay cô là hai tờ giấy thông báo trúng tuyển.

Tại sao lại là hai tờ?

Tờ kia, là của Trịnh Hạo Thạc, đối phương vừa nhận được thông báo lập tức gửi thẳng sang cho Mạnh Âu.

"Sao cười thế? Cái gì mà vui vẻ vậy?"

Mạnh Âu đưa hai tờ thông báo cho Nghiêm Thục: "Trịnh Hạo Thạc gửi đến ạ."

Nghiêm Thục biết quan hệ của Trịnh Hạo Thạc với con gái mình, bà cũng không phản đối, nếu như đứa bé kia thật tâm thật lòng, bà cũng vui vẻ chấp nhận. Một năm nay, Mạnh Âu trở nên vui vẻ hơn nhiều.

Nhưng đây là lần đầu tiên bà thấy được mặt Trịnh Hạo Thạc, thư thông báo có đính kèm ảnh hồ sơ, là ảnh lấy từ học bạ cấp ba, dáng dấp tương đối nghiêm chỉnh, vừa nhìn đã thấy là một đứa bé đến từ một gia đình tốt đẹp.

Mạnh Âu nhìn lên mới thấy được sau tờ thông báo của Trịnh Hạo Thạc có dán một mảnh giấy.

– Âu tỷ tỷ, có thể cho một cái danh phận được không? Tôi dùng thư báo trúng tuyển trao đổi.

Sắc trời ngoài cửa sổ rất đẹp, ánh mặt trời rạng rỡ.

Trong phòng có thiếu niên đang đeo tai nghe ngồi trên thảm chơi game, ầm ĩ như vậy mà tiếng WeChat báo tin nhắn mới cậu ta vẫn nghe thấy, lập tức ném tai nghe đi xem điện thoại.

Phác Trí Mẫn ở bên cạnh đạp cho cậu ta một phát: "Đệt, mày làm cái đéo gì vậy?"

Nam sinh mặc kệ nó, mở ra giao diện chat với Mạnh Âu.

[Âu tỷ tỷ: Đồng ý, bạn trai thân yêu, hẹn gặp anh ở đại học!]

Nam sinh muốn lập tức gọi điện cho Mạnh Âu, nhưng cậu ta quá kích động, nói không lên lời. Một giây sau, nước mắt bỗng chảy xuống theo gò má, rơi xuống mặt thảm.

Phác Trí Mẫn ở bên cạnh thấy thì tròn mắt há mồm: "Chó Thạc, mày làm sao thế?"

Trịnh Hạo Thạc lau đi nước mắt trên mặt: "Không có gì."

Cậu ta trả lời Mạnh Âu.

[Trịnh Hạo Thạc: Ừ, đã nhận được tin.]

Để có kết quả tốt, tất cả chờ đợi nỗ lực đều được tiến hành trong nồng nhiệt và chờ mong.

Đến phút cuối khi đáp án được công bố, nó như pháo hoa xẹt qua chân trời, từng dải màu rực sáng chiếu rọi cả bầu trời đêm đen nhánh. Màn trình diễn pháo hoa rực rỡ một đời ấy, chỉ vừa mới bắt đầu.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Pro

#hocduong