Chương 8

Màu nền
Font chữ
Font size
Chiều cao dòng

“A…. Hàm Hàm, cậu không nhắc thì suýt nữa ta quên mất, cậu mau chóng ăn cơm, lát nữa đi xem mỹ nam!” Thủy Thủy cao hứng nói.

“Mỹ nam? Cái gì mỹ nam? còn đẹp hơn ca ca cô sao?” khó hiểu nhìn nàng ta, tay của cậu cũng không nhàn rỗi, cầm lấy lược, bắt đầu chải tóc.

“Để Diệp Tử giúp cậu chải tóc là được, tay nàng ta rất khéo đấy” Thủy Thủy nói, cầm lấy cây lược trong tay Tiểu Tiểu đưa cho Diệp Tử, vẻ mặt hướng tới nói:

“Mỹ nam này ấy à, chính là đương kim Ngô Thế Huân vương gia. Y và đương kim vạn tuế gia là hai huynh đệ, vạn tuế gia trước khi đăng cơ chính là Ngô Chung Nhân vương. Hai người họ lớn lên đều rất xinh đẹp, có điều vạn tuế gia rất lạnh lùng, đối với nữ nhân rất vô tình; Huân vương đối với nữ nhân lại rất ôn nhu, rất biết quan tâm săn sóc, y là tâm mục của tất cả các cô nương song oa tử chưa lập gia đình trong Đô thành.”

Cắt đứt vẻ mặt say mê của nàng ta, cậu không thèm để ý đến nói:

“Có gì hay ho chứ, đối với ai cũng tốt hết, đó còn không phải là lạm tình sao?”

“Cũng không phải, cũng không phải!” Nghe thấy đối tượng trong lòng mình bị châm biếm, Thủy Thủy vội vàng giải thích: “Huân vương không lạm tình chút nào, y không yêu bất kì người nào…”

“Không yêu ai ư? Vậy mà hắn vẫn là người trong lòng của cô?” Hàm Hàm khó hiểu hỏi.

“Cũng không phải, y đối với mọi người đều tốt, cũng chính vì không yêu bất kì người nào. Những nữ nhân, song oa mà hoàng thượng ban cho y, y đều tiếp nhận, lưu tại vương phủ. Nhưng mà, nếu như người nào không biết đủ, hoặc là gây rối, thủ đoạn của y tuyệt đối là rất tàn nhẫn. Mặc dù vậy, cái vị trí Ngô vương phi mà y để trống kia vẫn là mục tiêu của rất nhiều người!”

Liếc Thủy Thủy một cái, cậu nói: “Ngu xuẩn! Loại nam nhân như thế có gì hay ho chứ? Cô nói là đi xem mỹ nam, chính là xem hắn sao?”

“Đúng thế, hôm nay ca mời y đến hậu hoa viên, chúng ta len lén qua đó xem được không?” Thủy Thủy làm nũng nói.

“Không đi! Loại nam nhân đó, có tặng cho ta cũng không thèm!”

“Cậu không thèm nhưng ta thèm! Hàm Hàm, cậu đi cùng ta đi, người ta thật sự rất thích y mà?” Trên mặt Thủy Thủy, cư nhiên lại lộ ra vẻ mặt thẹn thùng.

Cậu nghi hoặc nói: “Không phải cậu thích cái tên nam nhân hôm trước ngăn cản ta sao?”

“Người đó hả, trông cũng rất được, bất quá chỉ là bèo nước tương phùng, ai mà biết phải đến lúc nào mới được gặp lại, nhưng mà Huân vương, ta có thể nghĩ biện pháp để tiếp cận y. Đi theo ta đi mà, Hàm Hàm?”

Í, thật không ngờ Thủy Thủy này lại lăng nhăng cộng thêm to gan như thế. Đi cùng nàng ta cũng được, thuận tiện xem xem hắn có thể là cha của Điểm Điểm hay không, hi vọng là không phải. Loại nam nhân này, thật là không có tư cách.

Hoa viên của Tướng phủ rất lớn, Thủy Thủy không cho nha hoàn đi theo, chỉ có hai bọn ta. len lén đi theo lối đường mòn quanh co khúc khuỷu, sau khi đi qua một cây cầu, một hoa viên rất lớn, liền nhìn thấy một hoa viên ba bên đều là vườn hoa, một bên là hồ nước có trồng toàn cây liễu, lén lút nấp ở một khóm trúc cách hồ nước không xa, từ khe hở của cây trúc, có thể nhìn thấy trong hồ nước lăn tăn gợn sóng, cư nhiên có một chiếc thuyền hoa nhỏ hoa mỹ. Mà trên thuyền hoa không lớn không nhỏ đó, có hai nam tử vẻ mặt phấn khởi đang ngồi, chỉ cần nhìn phía sau lưng, cũng đủ khiến cho người ta mát mắt.

“Hàm Hàm, nhìn thấy chưa, có phải rất đẹp hay không?” Thủy Thủy cả mặt đầy nước miếng nói.

“Chỉ mới nhìn được một bên mặt, cảm thấy rất được! Bất quá ca ca cô cũng thật biết hưởng thụ, trên hồ uống xoàng (uống rượu với người khác) như vậy, ngược lại có một loại phong vị khác hẳn nhỉ?” Cậu nhìn chiếc thuyền tinh mỹ kia, nói: “Hôm khác, chúng ta có thể lên đó chơi được không?”

Thủy Thủy vẻ mặ mê đắm nhìn thuyền hoa: “Có thể chứ, nhưng mà ta muốn qua đó ngay bây giờ cơ? Quay đầu lại…..quay đầu lại…..Ầy, sao y vẫn chưa quay đầu lại nhỉ?”

Cậu khinh bỉ liếc nhìn cái kẻ mê trai kia: “Thật mất mặt, nếu như cô thích hắn, sao không đường đường chính chính đi theo đuổi hắn. Không đi tranh thủ, chỉ biết đứng đây nhìn thì có tác dụng gì? Thủy Thủy, hạnh phúc là do chính mình đoạt lấy…”

“Ta cũng muốn lắm chứ, nhưng không dám! Đừng nhìn y bình thường rất dễ nói chuyện, nhưng khi nghiêm túc, nghe nói rất đáng sợ nha. Trả thù người khác, lại càng đáng sợ hơn ấy….” Thủy Thủy khiếp đảm nhún nhún vai, rụt cổ, cúi thấp đầu xuống.

“Haizz, Thủy Thủy, cô đúng là có sắc tâm mà không có sắc gan mà. Nếu không, ta giúp cô nghĩ biện pháp, tóm lấy hắn?”

“Biện pháp gì?” Thủy Thủy vẻ mặt hưng phấn, hai mắt sáng rực lên.

Cậu nhướng nhướng mày: “Biện pháp tốt nhất, cũng là biện pháp hữu hiệu nhất, chính là tiền trảm hậu tấu!”

“Tiền trảm hậu tấu? là ý gì?” Thủy Thủy không hiểu hỏi.

Cậu gõ một cái lên đầu nàng ta, nói: “Tiền trảm hậu tấu…”

Lời còn chưa nói xong, thì nghe thấy tiếng cây trúc bị bẻ gãy kêu răng rắc, mà Thủy Thủy thì đặt mông ngồi dưới đất, hai tay còn chống trên mặt đất, hai chân hướng lên trời, rất bất nhã căm tức nhìn ta…

“Cái đó, thật xin lỗi, ta không cố ý. Lúc nãy sao cô không chịu ngồi vững thế?” Hàm Hàm xấu hổ cười cười, nhìn thấy vẻ mặt tràn đầy nộ khí của Thủy Thủy, rồi đột nhiên đỏ mặt quay đầu đi chỗ khác…

Hàm Hàm buồn bực bực quay đầu lại phía sau, liền nhìn thấy một Lộc Hoa vẻ mặt đầy tức giận và một chàng đẹp trai vẻ mặt tràn đầy ý cười đang đứng đó.

Woa….ông trời ơi, thật là quá đẹp trai mà, chỉ nhìn thấy làn da trắng mịn giồng như trứng gà mới lột vỏ của hắn [khụ khụ, đương nhiên là cảm nhận rồi, Hàm Hàm nhà ta vẫn chưa đi qua sờ mó, ăn ăn đậu hũ của chàng đẹp trai], mắt tựa mực ngọc, mũi như đao tước, môi đỏ thắm….cả người, giống như bước ra từ trong tranh vậy, ngay đến một thân y phục mực sắc cũng theo gió tung bay, làm cho hắn càng thêm phiêu dật như tiên…

“Thủy Thủy, còn không mau đứng dậy? Đây là cái bộ dạng gì vậy!” Lộc Hoa tức giận quát lớn, Hàm Hàm cũng từ trong sự si mê liền hồi tỉnh lại, xấu hổ quay lại kéo Thủy Thủy vẫn còn ngồi trên mặt đất kia đứng dậy, giúp nàng ta phủi đất trên váy, cúi đầu ha ha cười cười.

“Thủy Thủy, muội đến đây làm gì? Không biết bên này đang có khách sao?” Vừa nãy Lộc Hoa chứng kiến ánh mắt si mê của Hàm Hàm nhìn Huân vương, không hiểu sao có một cỗ khí tưc giận không ngừng dâng lên, bản thân hắn lớn lên cũng rất được mà, tại sao cậu lại không dùng ánh mắt đó nhìn hắn?

“Ca, là Hàm Hàm muốn đi dạo ở hậu hoa viên, muội mới cùng với cậu ấy đến đây. Không ngờ lại gặp Huân vương…” Đúng là nói dối không đỏ mặt, thời khắc mấu chốt biết lấy ta ra làm lá chắn, Thủy Thủy này. Bất quá tội nghiệp mảnh chân tình nàng ta dành cho Huân vương, ta không vạch trần, chỉ làm ra vẻ then thùng cúi đầu.

“Thôi quên đi, Lộc Hoa, lệnh muội và vị song oa này chỉ là vô tình xông vào đây. Nếu đã đến đây rồi, chi bằng cùng nhau lên thuyền hoa nói chuyện, không biết ý hai vị thế nào?” Huân vương ôn nhu nhìn hai bọn ta, trên mặt mang theo ý vị thăm dò.

“Không cần đâu…”

“Được thôi…” Hàm Hàm và Thủy Thủy cùng lúc nói, nhưng một người thì đồng ý, một người từ chối. Thủy Thủy nhéo tay cậu một cái, cao hứng nói:

“Được, nếu Huân vương đã nói như vậy, bọn muội liền cung kính không bằng tuân mệnh!”

Cứ như vậy, hành trình âm thầm quan sát lần này cư nhiên khiến cho con đường săn chồng của Thủy Thủy tiến xa thêm một bước lớn.

(*) Nhất khẩu túy: một ngụm liền say

Trên chiếc thuyền hoa tinh mỹ, có một cái trần che nắng còn cao hơn cả người, mà ở phía dưới cái trần, bày ra một bộ bàn bát tiên (1) được làm thủ công tinh xỏa. Lộc Hoa vốn mang vẻ mặt bực bội, bởi vì sự kiên trì của Huân vương, cũng nở nụ cười. Sau khi lên thuyền hoa ngồi ngay ngắn xong, dùng tay hướng bên bờ hồ đẩy một cái, thuyền hoa giống như mũi tên rời cung lướt về phía giữa hồ. May mà Thủy Thủy vững vàng đỡ lấy Hàm Hàm, nếu không cậu thật sự sẽ ngã xuống.

Từ dưới bàn, lấy ra hai bộ dụng cụ dùng trong bữa ăn, Lộc Hoa giống như thân sĩ bày ra trước mặt bọn ta, mà Thủy Thủy thì cứ hữu ý vô ý liếc nhìn về phía Huân vương. Nhìn cái vẻ thẹn thùng của tiểu nữ nhân kia, khóe miệng cậu hơi nhếch lên một chút.

Lộc Hoa cũng lén lút nhìn chăm chú vào động tác của Hàm Hàm, thấy ánh mắt nàng đang nhìn Thủy Thủy, không si mê nhìn Huân vương nữa, vẻ mặt Lộc Hoa mới cao hứng nở nụ cười.

“Lộc Hoa, không giới thiệu với ta một chút sao?” Huân vương cười ôn nhu nói.

Cậu ngây ngôc trong giây lát, Huân vương này thật đúng là bình dị dễ gần, cư nhiên không xưng ‘ bổn vương’ , mà lại xưng là ‘ta’?

“Là ta thất lễ rồi, để ta giới thiệu với mọi người. Vị này là muội muội của ta, Thủy Thủy; Vị này là bằng hữu của Thủy Thủy, Hàm Hàm. Thủy Thủy, Hàm Hàm, vị này chính là kinh thành đệ nhất mỹ nam tử, Huân vương!” Lộc Hoa vẻ mặt tươi cười giới thiệu.

Sau khi gật đầu thi lễ, bọn họ lại bắt đầu nói chuyện, Thủy Thủy còn có thể nói chen vào một hai câu, mà cậu chỉ có thể ở một bên hứng thú nghe họ nói chuyện.

“Cậu Hàm Hàm, quê cậu ở đâu vậy?” Sau khi trò chuyện quen thuộc, Huân vương làm ra vẻ vô ý hỏi.

“Ta cũng không biết, ta là cô nhi, được sư phụ thu dưỡng, vẫn luôn sống trên núi.” Cậu tùy miệng nói, đây cũng chẳng phải bí mật gì, nói không chừng còn có thể nghe được những tin tức hữu ích từ miệng Huân vương.

“Ô, vậy sao? Vậy là Hàm Hàm cậu vừa mới đến kinh thành rồi?” Huân vương cao hứng hỏi.

“Đừng có gọi ta cậu này cậu nọ nữa, Huân vương, trực tiếp gọi ta là Hàm Hàm được rồi. Gọi ‘cậu’ làm cho người nghe có cảm giác như là các người nương ở kĩ viện vậy…” vốn chỉ là một câu nói đùa, nhưng lại nhìn thấy sắc mặt bọn họ đều cứng lại, Hàm Hàm vội vàng nói:

“Lúc nãy ta chỉ nói đùa thôi. Ta cũng chẳng phải đại gia khuê tú, tất nhiên sẽ không để ý nhiều như vậy làm gì. Huân vương nếu không ngại, trực tiếp gọi ta là Hàm Hàm là được. Hôm trước ta mới đến kinh thành, lần này đến đây là để hoàn thành nhiệm vụ mà sư phụ giao phó…”

“Hàm Hàm, cậu còn có nhiệm vụ à….sao cậu không nói sớm với ta? Nhiệm vụ gì, ta giúp cậu hoàn thành là được!” Thủy Thủy nghe đến nhiệm vụ, hai mắt trở nên long lanh.

“Nhiệm vụ này thật sự là có chút khó khăn, chính là giúp tìm ra phụ mẫu cho một đứa trẻ mà sư phụ ta nhặt được” Hàm Hàm rất uyển chuyển bịa ra một câu chuyện. Hết cách rồi, ai bảo Huân vương trước mắt dễ nói chuyện như vậy, phải biết tận dụng thời cơ chứ.

“Tìm người?” ba đôi mắt đồng loạt nhìn về phía Hàm Hàm, Huân vương hỏi:

“Đứa trẻ bao nhiêu tuổi rồi, phụ mẫu của nó họ gì tên gì? có đặc thù gì?”

Hàm Hàm lắc đầu: “Đứa trẻ năm nay bốn tuổi rồi, không biết họ tên phụ mẫu của nó là gì, cũng chẳng biết hình dáng ra sao, càng không có tín vật. Nhưng mà nhìn tướng mạo của đứa trẻ, phụ mẫu của nó chắc cũng khá….” nói đến phụ mẫu, cậu bắt đầu tự kỷ, Điểm Điểm lớn lên người gặp người thích, người ta tự nhận là cũng có chút xinh đẹp rồi đấy….

“Haizz….” ba tiếng thở dài, lúc cậu còn chưa nói xong, đồng thời vang lên. Bọn họ đều vô lực dời mắt đi.

“Mọi người sao vây? Sao lại thở dài?” mang cái vẻ mặt đáng yêu, cậu hỏi.

“Hàm Hàm, nhiệm vụ này của cậu không hoàn thành được rồi…” Thủy Thủy thở dài nói.

“Ngay đến tướng mạo, họ tên cũng không biết, kinh thành lớn như vậy, sao mà tìm đây….” Lộc Hoa nói.

“Nếu như có tín vật, còn có thể thử được. Nếu không có, chỉ có thể chờ đứa trẻ lớn lên, tìm vài người giống giống hỏi thử…” Huân vương kiến nghị nói.

Hàm Hàm đảo mắt nhìn biểu tình của ba người họ: “Rồi sẽ có cách thôi, ta phải nhanh chóng tìm được người đó, sau đó thì có thể hồi sơn rồi…”

“Hồi sơn? Trên núi chơi vui lắm sao?”Thủy Thủy tò mò hỏi.

Cậu lắc đầu. thở dài nói: “Chơi không vui, nhưng mà trên đó có sư phụ của ta, đó là người thân duy nhất của ta đấy!”

“Ô, vậy ngày mai ta và cô ra ngoài tìm đi, Hàm Hàm, ta nhất định sẽ giúp cậu!” Thủy Thủy thề thốt nói, cậu ấn tay nàng ta xuống, nói nhỏ bên tai nàng ta:

“Đừng quên mục đích của cô, chú ý hình tượng!”

Mặt của Thủy Thủy đỏ ửng, ngược lại Lộc Hoa kia rất hiểu chuyện giúp muội muội tìm cơ hội, cười nói:

“Thủy Thủy, muội không phải là suốt ngày nói buồn chán sao? Qua mấy ngày nữa kinh thành sẽ tổ chức Đoan ngọ thi hội, biểu hiện tốt một chút, để Huân vương lưu lại ấn tượng tốt về muội, nói không chừng sẽ cho muội một cái danh thứ?”

Thủy Thủy xấu hổ cúi đầu, trình độ của bản thân, cái thi hội đó cầm được thứ danh sao? Ca ca thối tha, hũ nào không mở sao lại đi mở hũ đó chứ (việc nào không nhắc lại nhắc đến việc này)?

“Thi hội gì thế? Là làm cái gì? Sao ta chưa từng nghe nói đến?” Hàm Hàm vừa nghe nói đến thi hội liền hồi phục tinh thần, tuy rằng bản thân không biết làm thơ, nhưng đến đó ngắm tài tử giai nhân cũng không tệ, tốt nhất là có thêm mấy chàng đẹp trai đến nữa…

“Đoan ngọ thi hội, dĩ nhiên là bình thơ luận tài rồi. Thi hội này, sẽ chọn ra hai trạng nguyên, nam nữ mỗi bên một người. Hội sẽ mời Hồng Nho (2) có tiếng trong kinh thành tuyển chọn trước đông đảo mọi người.”

Nghe Huân vương rủ rỉ nói, trên mặt Hàm Hàm lộ ra sự hưng phấn:

“Nói như vậy là, hai ngày đó, tất cả tuấn nam mỹ nữ trong kinh thành đều đến dự hội sao?”

Lộc Hoa gật đầu: “Đúng thế, trên cơ bản là như vậy! Hơn nữa nhiều vị tuấn nam mỹ nữ vẫn chưa xuất giá thành thân đều tại nới đó sưu tầm….chính là người mình thích….” nói xong, hắn liền xấu hổ, cái này chỉ có thể nghĩ trong lòng, sao lại dưới ánh mắt hưng phấn của nàng liền nói hớ thế này?

“Vậy Lộc Hoa, ở thi hội lần trước, huynh vẫn chưa tìm được người nào khiến huynh động tâm sao?” Hàm Hàm nhìn thấy vẻ xấu hổ của hắn, cứ tưởng là hắn đã tìm được rồi, nhưng không dám ngỏ lời với người ta.

“Không….không có!” Lộc Hoa bị cậu nhìn, không hiểu sao mặt lại càng thêm đỏ, Huân vương ở bên lần đầu tiên thấy Lộc Hoa đỏ mặt, liền cười ha ha.

“Huân vương, đừng cười nữa, Lộc Hoa xấu hổ rồi kìa? Lộc Hoa, huynh đã có người trong lòng chưa? Có cần ta giúp một tay không?” Hàm Hàm nhiệt tâm nói.

“Ặc, cái đó, thôi quên đi….” ngập ngừng nói xong, Lộc Hoa quay mặt nhìn về hồ nước bên thuyền: người ta thích, chính là cậu đó, cậu làm sao giúp được ta?

“Hàm Hàm, cậu có kinh nghiệm lắm sao? Vừa nãy cậu nói ‘tiền trảm hậu tấu’ là ý gì? Lúc nãy cậu còn chưa nói với ta? Giúp ta trước rồi mới giúp ca ca ta được không?” Nghe thấy muốn giúp ca ca, Thủy Thủy liền vội vàng hỏi.

Hàm Hàm đau đầu nhìn cô nàng, sư phụ vẫn hay nói ta ngốc, sao cô nàng này lai còn ngốc hơn so với ta thế? Loại chuyện này, cũng chỉ là giữa nữ nhân len lén nói với nhau mà thôi, sao có thể ở trước mặt nam nhân nàng ta thích thảo luận làm cách nào để tính kế hắn chứ?

“Tiền trảm hậu tấu? Là ý gì vậy?” Huân vương ‘không ngại học hỏi kẻ dưới’ liền hỏi.

“Chính là….chính là….chúng ta uống rược trước đi, muốn nghe cụ thể tỉ mỉ ra sao, thì hôm khác nói sau” giãi bày xong, Hàm Hàm cầm ly rượu mạnh trước mặt lên uống một ngụm, chất lỏng cay đắng chui vào giữa họng, nàng gian nan nuốt xuống, mơ mơ hồ hồ nói:

“Xin lỗi, quên mất là ta không biết uống rượu…”

ba người đều trợn tròn mắt, không biết uống rượu? Một ngụm mà cũng say sao?

(1) bàn bát tiên: một bàn & 7 ghế ngồi. Mặt gồm ba sân: trung, hạ, thượng, bố cục đẹp mắt. Xung quanh mặt bàn là 8 rễ, đục hình 8 ông tiên với 8 tư thế khác nhau tạo thành thế bát tiên. Được làm thủ công tinh xảo.

(2) Hồng Nho: người Nho giáo, ở đây muốn nói đến người học rộng

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Pro