Chap 79_80: Cô vừa thấy đã yêu anh

Màu nền
Font chữ
Font size
Chiều cao dòng


Lâm Triệt nhìn bộ dáng nghiêm túc của anh, trong lúc nhất thời cảm thấy đại khái là anh không thể nhịn được nữa, mới có thể tức giận như vậy. 

Cô lấy điện thoại di động ra, nhìn một chút, rất không muốn nhắn tin cho anh ta. 

Cố Tĩnh Trạch lúc này tuyệt không nghĩ đến đạo nghĩa người đàn ông gì, trực tiếp giành lấy điện thoại di động của cô. 

- A, anh làm gì vậy? 

Lâm Triệt buồn bực nhìn Cố Tĩnh Trạch cầm điện thoại, nghiêm túc bật lên. 

Lâm Triệt mau chóng cướp lời. 

- Tôi không có số điện thoại của anh ta, chúng tôi đều là dùng Wechat liên hệ. 

Cầm lại điện thoại di động, cô lên Wechat, nói: 

- Tôi cũng không muốn phức tạp. 

Nói xong, cô nghĩ lại. 

- Cố Tĩnh Dư, tôi cảm thấy lừa gạt tất cả mọi người không được tốt, lời trên Weibo của anh quá làm cho người khác hiểu lầm, fan hâm mộ của anh đều cho rằng tôi và anh đang yêu nhau, nhưng đây không phải là thật, tôi cảm thấy anh vẫn nên phủ nhận chuyện này thì tốt hơn. 

Cố Tĩnh Trạch cau mày, nhìn cô viết, nhíu mày, nghiêm túc một lát, viết viết xóa xóa, biểu cảm dừng một chút, anh không kiên nhẫn giành lấy điện thoại di động của cô. 

- A, anh làm gì vậy? 

Cô kêu lên, thấy Cố Tĩnh Trạch vừa nhìn thấy đoạn nhắn kia, lông mày càng nhíu lại thật cao. 

- Cái này là cự tuyệt sao? Rõ ràng là đang thương lượng. 

Cố Tĩnh Trạch trừng cô một cái nói. 

- Cái này...... 

Lâm Triệt cũng không muốn quá mạnh mẽ cứng rắn, đỡ phải đắc tội với Cố Tĩnh Dư, ngày tháng sau này của cô sẽ hỗn loạn như thế nào. 

Cố Tĩnh Trạch ‘hừ’ một tiếng, trực tiếp viết: 

- Tôi viết giúp cô. 

- Anh...... 

Lâm Triệt theo bản năng cảm thấy nhất định anh sẽ không trả lời một cách dễ nghe, nhanh chóng đoạt lại. 

Lúc này Cố Tĩnh Trạch đứng lên, vóc dáng cao cao, giơ tay lên. 

Lâm Triệt dù sao vẫn thấp, cao không bằng anh, nhảy lên giật lại. 

Cố Tĩnh Trạch bình tĩnh đứng ở đó, nhanh chóng viết. 

- Cố Tĩnh Dư, kỳ thật tôi đã kết hôn, tôi rất yêu chồng của tôi, anh làm như vậy tôi sẽ thấy có lỗi với anh ấy, cho nên, cho nên tôi mong anh đừng đăng những lời dễ dàng làm người khác hiểu lầm kia, đối anh và tôi đều không tốt. 

Lâm Triệt ở bên cạnh nhìn thấy anh viết một chuỗi ký tự, nhưng quá mơ hồ, chỉ có thể nhìn thấy một chút. 

Lâm Triệt càng gấp hơn, vội nói: 

- Cố Tĩnh Trạch, anh đưa cho tôi, tôi muốn tự mình gửi, không cần anh giúp tôi. 

Nhưng căn bản Cố Tĩnh Trạch thèm không nghe, anh vẫn nhanh chóng đánh chữ. 

Cố Tĩnh Trạch gửi đi, nhìn thấy Cố Tĩnh Dư đã trả lời. 

Anh nói. 

- Cô không phải là vì trốn tránh tôi, nên cả chuyện kết hôn cũng lôi ra nói dối chứ. 

Khóe môi Cố Tĩnh Trạch khẽ cong. 

- Muốn tôi lấy giấy chứng nhận kết hôn cho anh không, tôi thật sự đã kết hôn rồi, hơn nữa, anh dây dưa với tôi như vậy, làm cho tôi thấy rất chán ghét. 

- Sao lại chán ghét, tôi có chỗ nào không tốt sao? Để cô chán ghét như vậy? Trước kia không phải cô còn nói, tôi là tiền bối cô tôn kính sao? 

Cô ấy lại còn nói như thế với Cố Tĩnh Dư? 

Trong lòng Cố Tĩnh Trạch không khỏi buồn bực một trận, trực tiếp trả lời : 

- Những cái kia đều là những lời nói thuận miệng lấy lòng, tôi nghĩ rằng anh có thể hiểu được, nhưng nếu anh còn một mực dây dưa với tôi, không phải là anh thích tôi chứ?

- Nếu như cô đã nói như vậy, thì quả thật tôi thích cô. 

- ...... 

Cố Tĩnh Trạch thiếu chút nữa hộc máu. 

Cố Tĩnh Dư này, thật là muốn chết. 

Cố Tĩnh Trạch nói thẳng. 

- Thật xin lỗi, tôi thích không phải mẫu người như anh, tôi thích chính là người như chống tôi, người đàn ông thành thục ổn trọng mang cho ta cảm giác an toàn, khi nhìn thấy anh ấy, tôi vừa gặp đã yêu, không phải anh ấy không gả, ngoại trừ anh ấy, người đàn ông khác, tôi đều không có nửa điểm hứng thú, nhất là mẫu người tiểu bạch kiểm như anh. 

Tin nhắn anh vừa gửi đi, đằng sau, Lâm Triệt rốt cục bò lên trên cái bàn, ôm lấy cổ của anh, nhảy lên phía sau lưng của anh, ghé vào trên người anh, đoạt lấy điện thoại. 

- Cố Tĩnh Trạch, anh trả lại di động cho tôi! 

Cô kêu to, bắt lấy tay anh để lấy lại. 

Cố Tĩnh Trạch cảm thấy anh còn chưa nói xong, còn muốn nhìn xem Cố Tĩnh Dư sẽ trả lời như thế nào, lại cảm thấy Lâm Triệt nóng nảy, trực tiếp cắn một cái trên cánh tay anh.

Cố Tĩnh Trạch đau xót...... 

Người phụ nữ ngu ngốc chết tiệt này, cô vậy mà thật sự cắn anh! 

Anh kêu lên, buông lỏng tay ra, lạch cạch một tiếng, điện thoại liền rơi xuống đất. 

Lâm Triệt hô lên. 

- Cố Tĩnh Trạch, tôi liều mạng với anh! 

Cố Tĩnh Trạch cảm thấy cô gần rơi xuống, thấy chân cô vừa rơi xuống, nhanh chóng đưa tay từ phía sau giữ được hai chân cô. 

Vừa mới không cần ngồi xe lăn, đi đường còn phải thận trọng, cô khỏe rồi nên đã quên kết sẹo đau đớn rồi sao? 

Anh cỗng cô lên, không cho cô động 

- Cô cẩn thận một chút cho tôi, rơi xuống ngã làm sao bây giờ. 

Lâm Triệt còn vội vã tìm điện thoại di động của mình, làm sao hiểu được lo lắng đó của anh. 

Không thành thật cọ cọ sát sát, cô không biết, ngực vàng thật bạc trắng của cô cọ xát phía sau lưng của anh, anh có thể cảm nhận được cái kia thực sự mềm mại, no đủ đè ép ở trên người. 

Rõ ràng như vậy...... 

- Cố Tĩnh Trạch...... 

- Đừng nhúc nhích! Cô thành thật một chút cho tôi! 

Khắp người Cố Tĩnh Trạch cực nóng, cảm thấy toàn bộ thân thể mình đã căng cứng. 

- Không muốn, cũng không cần, Cố Tĩnh Trạch, anh dựa vào cái gì cướp điện thoại của tôi, ném điện thoại di động của tôi, anh...... anh bồi thường điện thoại di động tôi đi! 

Cô nói xong, ôm lấy cổ anh, lại cảm thấy, toàn bộ thân thể anh run lên, lúc này mới giật mình phát hiện...... 

Cô đang được anh cõng, hai tay của anh nâng hai mông cô, bàn tay to thập phần hữu lực, mà cánh tay có vẻ căng cứng, ngực của cô cọ xát phía sau lưng của anh, mặt cọ lấy gương mặt của anh, nghiêng đầu liền có thể nhìn thấy lỗ tai anh, ngửi được hơi thở nam tính trên cổ anh. 

Cô lập tức buông tay ra, ho khan. 

Đây cũng không phải là cô cố ý...... 

Cố Tĩnh Trạch cũng rốt cục cũng buông cô ra, cô đứng trên mặt đất, không khỏi xấu hổ, không dám nhìn ánh mắt của anh. 

Qua một lúc lâu Cố Tĩnh Trạch mới cảm thấy loạn khí trong cơ thể, mới rốt cục tan thành mây khói, bực tức nhìn người phụ nữ trước mắt, nhất thời anh thật sự có ý muốn bóp chết cô. 

Lâm Triệt tự nhiên cũng cảm thấy ngượng ngùng, giống như trên thân thể còn lưu lại nhiệt độ của anh. 

Nóng như vậy, nhiệt độ nóng hơn phụ nữ. 

Thật lâu không tiêu tan. 

Mà lúc này, cô mới chợt nhớ tới điện thoại bị ném xuống đất, vội vàng cầm lên xem xét. 

Màn hình bị nét đã nứt ra một đường. 

Cô buồn bực ngẩng đầu, phồng má kêu lên:

- Cố Tĩnh Trạch, anh bồi thường tiền cho tôi.

Biểu cảm của Cố Tĩnh Trạch hờ hững nhìn, hừ một tiếng, liếc nhìn màn hình điện thoại di động của Lâm Triệt. 

Cô vào Wechat xem xét, quả nhiên Cố Tĩnh Dư đã trả lời tin nhắn. 

- Thật xin lỗi, tôi không biết tôi đã làm phiền cô như thế, sau này tôi sẽ không quấy rầy cô nữa. 

Phía dưới còn có một câu: 

- Còn có, anh không phải tiểu bạch kiểm. 

...... Lâm Triệt thật muốn khóc. 

Khẽ đảo lên trên, nhìn thấy những dòng thoại Cố Tĩnh Trạch gửi đi, cô quay đầu mắng. 

- Cố Tĩnh Trạch, sao anh lại không biết xấu hổ như vậy, ai đối anh vừa thấy đã yêu! 

- Nếu không phải thì vì sao cô say mê tôi? Không phải là vì lên giường của tôi sao? 

- ...... 

Lâm Triệt cũng̀ không phản bác được...... 

Lâm Triệt chẳng qua cảm thấy, cô nhất định đã đắc tội với Cố Tĩnh Dư, về sau ở trong đoàn làm phim, còn có quay chụp và tuyên truyền cùng nhau, cô biết phải làm sao? Lại càng không cần phải nói, trong vòng lẫn quẩn này Cố Tĩnh Dư rất có lực ảnh hưởng, ngộ nhỡ anh muốn báo thù Lâm Triệt, về sau Lâm Triệt làm sao có ngày sống dễ chịu? 

O-----------O

“Anh nói rõ, lúc trước em muốn mê hoặc, là Cố Tĩnh Dư, không phải anh!” Lâm Triệt càng nghĩ, càng tức giận. 

Lại không chú ý tới, những lời này, thành công làm khuôn mặt tuấn tú của Cố Tĩnh Trạch, trong lúc nhất thời trở nên đọng lại giống như hàn băng. 

“Em lặp lại lần nữa!” Cố Tĩnh Trạch bỗng nhiên trầm thấp nói. 

Lâm Triệt nghe thấy âm thanh không đúng, ngẩng đầu lên, liền nhìn thấy khuôn mặt âm u của Cố Tĩnh Trạch, giống như mang theo băng sương, chậm rãi tới gần. 

Lâm Triệt lập tức ngẩn người. 

Ừ phải, đó là em ruột của anh, cũng không thể tùy tiện mê hoặc. 

Lâm Triệt vội nói: "Ý em không phải vậy, em không phải thật sự muốn mê hoặc cậu ấy, người ta nói cho em, thuốc là có thể làm người ngủ say, em muốn chụp mấy tấm ảnh sẽ đi ngay, ai biết, người ta lừa em, thế nhưng anh ăn em dũng mãnh như vậy……” 

Dũng mãnh? 

Cố Tĩnh Trạch mắt đen chợt lóe. 

Tuy rằng rất tức giận người cô tình nguyện mê hoặc là Cố Tĩnh Dư, nhưng mà, lại bởi vì những lời này của cô, mạc danh hòa hoãn một ít tức giận trong lòng. 

Khẽ cười cười, anh nói: "Rất dũng mãnh?” 

Lâm Triệt lại lần nữa sửng sốt, hơi cong miệng, lộ ra vài cây răng tinh tế: "Cái này……” 

Cảm thấy một luồng hơi thở nam tính mãnh liệt, ở chậm rãi tới gần, giống như chỉ một lát, đã bao phủ lấy cô, cô lúc này mới cảm giác được, Cố Tĩnh Trạch đã bất tri bất giác, càng ngày càng gần. 

Thậm chí hơi thở cũng đã dán ở trên má cô.

Ngón tay thon dài dùng sức, lập tức nắm cằm cô, anh cúi đầu, khóe miệng lộ ra một ý cười tà tứ. 

Lâm Triệt nhanh nói: "Rất dũng mãnh thì sao, chẳng lẽ cũng không đúng sao? Đây là khích lệ …… Tuy rằng không biết có phải tác dụng của dược vật không, nhưng mà……” 

Cố Tĩnh Trạch trên mặt tối sầm. 

Cô gái ngốc này…… 

Thà đừng nói. 

Lâm Triệt nói: "Đừng nói như vậy anh cũng tức giận nha, hay là không đúng chỗ nào? Là bệnh phát tác sao?” 

Nhận thấy được ánh mắt anh rất kỳ quái, cực nóng giống như lập tức muốn thiêu hủy người khác, cô nhanh hỏi. 

Cố Tĩnh Trạch hơi hơi bám vào người, đáy mắt màu đen lưu động, trên khuôn mặt lại vòng quanh một tầng ánh sáng nhu hòa nhàn nhạt, cúi đầu nhìn đôi môi hơi động của cô, đầu lưỡi nho nhỏ bên trong, thoạt nhìn rất đáng yêu lả lướt, mà môi nhợt nhạt môi hồng nhuận khả ái, nổi bật trên làn da xinh đẹp. 

Lâm Triệt nhìn đôi mắt anh càng lúc càng sâu, chỉ cảm thấy cả người như là bị anh hút đi, muốn tránh thoát, nhưng mà bước chân cố tình định ở nơi đó, không thể động đậy. 

Lòng bàn tay thô ráp của anh, nhẹ nhàng ma sát cánh môi của cô, nhìn đôi mắt thanh triệt của cô, nói: "Nói cho em, đối với đàn ông, không thể khích lệ dũng mãnh". 

“A?” 

“Tuy rằng đây là sự thật". 

“……” 

“Nhưng mà, này vẫn là sẽ làm một người đàn ông sinh ra hiểu lầm, hiểu không?” 

“Hừm……” 

Anh nhẹ nhàng điểm điểm môi cô. 

Lâm Triệt chỉ cảm thấy đôi môi cũng tê dại theo, nhanh đẩy ra Cố Tĩnh Trạch ra, xoay người hừ một tiếng, liền chạy vào trong. 

Đóng cửa lại, Lâm Triệt mới chậm rãi ép mình tĩnh xuống dưới. 

Nghĩ bộ dáng mị hoặc vừa rồi của Cố Tĩnh Trạch, thật sự cảm thấy cả trái tim cô đều nhảy ra ngoài theo. 

Chẳng lẽ anh không biết, người đàn ông dụ hoặc, cũng trí mạng sao? 

Đặc biệt là người đàn ông gợi cảm như anh. 

Lâm Triệt nghĩ, cô cũng là cô gái rất bình thường, cũng có nhu cầu sinh lý, anh trần trụi câu dẫn như vậy, cô làm sao bây giờ? 

Không biết qua bao lâu, Lâm Triệt mới từ bình phục tâm tình. 

Ngày hôm sau. 

Lâm Triệt diễn đang khua chiêng gõ mõ quay chụp, chuẩn bị nhanh làm xong, có thể chiếu lúc vào kỳ nghỉ hè, đến lúc đó nhất định có thể tăng cao không ít ratings. 

Cho nên mấy ngày gần đây, quay phim đặc biệt năng suất.. 

Lâm Triệt rất xa nhìn thấy, Cố Tĩnh Dư vào được, nhất thời nghĩ đến chuyện ngày hôm qua, chột dạ không dám ngẩng đầu. 

Lại nhìn thấy Cố Tĩnh Dư ở xa xa nhìn Lâm Triệt, hơi hơi mỉm cười, giống như cái gì cũng không phát sinh. 



-----*-----

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Pro