Chương 61: Thể xác và tinh thần đều đau thương

Màu nền
Font chữ
Font size
Chiều cao dòng


Người Phác Thái Anh đầy mồ hôi, nàng bật dậy từ trên ghế sofa, nàng ôm đầu ngồi thở gấp, trên mặt tái nhợt còn mang theo vết nước mắt. Phác Thái Anh không biết mình ngủ từ khi nào, nhưng cơn ác mộng vừa rồi thì nhớ rõ ràng. Đầu vô cùng nhức, Phác Thái Anh lại dùng sức lắc lắc đầu, lảo đảo đứng dậy đi về phòng tắm.


Lúc này đã hai giờ chiều, Phác Thái Anh buông lỏng cơ thể mỏi mệt đi tới đi lui trong căn hộ từng làm cho nàng vô cùng ấm áp này. Nàng chăm chú nhìn quanh khắp phòng, nhìn thoả mãn rồi mới cầm túi xách ra ngoài, nàng quay đầu liếc mắt nhìn căn hộ mà mình và thị trưởng cùng ở, nước mắt lại rơi xuống, nàng không muốn mất đi.


Phác Thái Anh trở về nhà của mình, Phác ba ba còn ngoài tiệm sửa xe chưa về, bà nội cũng đi tản bộ rồi. Phác Thái Anh vào phòng mình nằm trên giường, cảm giác thân thể nóng như lửa, còn không ngừng rùng mình, lăn lăn một hồi thì ngủ mất.


Lúc tỉnh lại, ngoài trời đã tối đen, Phác Thái Anh vỗ vỗ đầu, cảm giác tay chân mỏi nhừ đau nhức.


"Thái Anh, con sao rồi?" Phác ba ba đẩy cửa đi đến, hắn ngồi ở bên giường, bàn tay thô ráp sờ trán Phác Thái Anh, thấy rất nóng.


"Tỉnh dậy ăn chút cháo, con đứa nhỏ này như thế nào sinh bệnh cũng không biết gọi về cho người nhà biết?" Không đợi Phác Thái Anh lên tiếng, bà nội bưng chén cháo nóng hổi cũng đi đến.


Phác Thái Anh yếu ớt mỉm cười, mở miệng mới nhận ra cổ họng cũng đau rát: "Con không sao..." nàng nói ra ba chữ rồi tắt tiếng.


Phác ba ba nhìn bà nội, thở dài đi ra ngoài.


"Thái Anh, làm sao vậy? Có tâm sự gì thì cùng bà nội nói." Bà buông chén cháo vịn Phác Thái Anh ngồi dựa vào gối, nhu hòa nói.


"Bà nội, con không sao."


"Trước tiên ăn cháo đi, ăn xong thì uống thuốc hạ sốt, con sốt nặng lắm, không được thì lát nữa để ba ba gọi xe đi bệnh viện." Bà nội bưng chén cháo lên, đút từng muỗng cho Phác Thái Anh.


Phác Thái Anh không nói lời nào, tâm tình nàng đang rất tệ, như thế nào thân thể này cũng phản chủ như vậy. Trông thấy ánh mắt bà nội tràn đầy đau lòng, nàng miễn cưỡng ăn nửa chén cháo, nhưng thật sự nuốt không vào.


Đột nhiên, điện thoại trong túi xách vang lên, Phác Thái Anh cài nhạc chuông riêng cho thị trưởng, không cần nhìn cũng biết là thị trưởng gọi tới. Bà nội cầm túi Phác Thái Anh đặt bên cạnh nàng "Ta đi lấy thuốc cho con" nói xong liền đi ra ngoài.


Phác Thái Anh chần chờ lấy điện thoại ra, do dự có nên nghe hay không. Lúc này, nàng không biết nên nói gì với thị trưởng, câu nói "tha thứ cho chị" trong giấc mộng kia vẫn quẩn quanh bên tai nàng, bất giác nước mắt lại lưng tròng.


Tiếng chuông ồn ào chấm dứt, nước mắt theo gương mặt chảy xuống, từ nhỏ đến lớn nàng chưa trải qua chuyện gì phức tạp, lúc này nàng thật sự không biết nên làm sao mới đúng.


Đang lúc Phác Thái Anh miên man suy nghĩ, điện thoại lại vang lên, vẫn là thị trưởng. Mà bà nội đi lấy thuốc cũng vừa vặn bước vào, trông thấy mặt mũi Phác Thái Anh tràn đầy vệt nước mắt đang nhìn điện thoại, bà thở dài đem thuốc đặt ở trên mặt bàn rồi xoay người ra ngoài.


"Xin chào." Phác Thái Anh nghe điện thoại, nàng cố gắng làm cho giọng nói của mình thật bình thường.


"Em đang ở trường học sao? Chị vừa đưa Iran về nhà xong, trên đường về liền gọi cho em." Điện thoại bên kia có tiếng còi xe, hiển nhiên là thị trưởng đang lái xe ngoài đường.


"Bà nội sinh bệnh, em trở về lúc chiều, buổi tối sẽ không qua, em muốn chăm sóc bà nội." Phác Thái Anh khống chế không được chất giọng mỏi mệt.


"Em làm sao vậy? Không thoải mái? Sao giọng em nói chuyện là lạ?" Lạp Lệ Sa mở đèn xi-nhan đem xe chậm rãi lái vào ven đường ngừng lại, nhíu mày hỏi.


"Không có, tối hôm qua quá mệt mỏi thôi". Phác Thái Anh nói dứt lời một giọt lệ theo gương mặt chảy xuống, đúng vậy, tối hôm qua hai người còn rúc vào với nhau "Tương thân tương ái", nhưng mà bây giờ...


"Em phải đo nhiệt độ cơ thể cho bà nội, có gì nói sau." Phác Thái Anh sợ mình nói thêm gì nữa sẽ khóc lớn ra mất, nên vội nói.


"Ừ, có gì cứ gọi điện thoại cho chị. Ngày mai chị dẫn Iran đi Lâm Hồ thăm mẹ, mấy ngày nữa trở về."


"Ừ." Phác Thái Anh khẽ ừ, cúp điện thoại, nàng ôm điện thoại trước ngực, nằm co rúc trên giường, âm thầm khóc.


Bà nội đứng ở ngoài cửa nghe thấy trong phòng không còn tiếng nói chuyện mới đẩy cửa đi vào.


"Thái Anh..." Bà dùng đôi tay đầy nếp nhăn vuốt ve gò má Phác Thái Anh giúp nàng lau đi nước mắt, đau lòng nhìn cháu gái.


"Bà nội..." Phác Thái Anh nghẹn ngào ngồi dậy, dựa sát vào lòng bà nội, nàng lấy tay vuốt ngực nói ra: "Lòng của con đau quá."


"Thái Anh ngoan..." Bà nội đưa thuốc cho Phác Thái Anh nói: "Uống thuốc đi, ngủ tiếp một hồi, có chuyện gì ngày mai chúng ta nói sau."


Phác Thái Anh nhẹ nhàng gật đầu, ngoan ngoãn uống thuốc, bà nội đỡ nàng nằm xuống giường, đắp mền thật kín, tắt đèn, ngồi bên cạnh nàng không có rời đi.


"Thái Anh ngoan, cái gì cũng không nên nghĩ, ngoan ngoãn ngủ, bà nội không đi, bà nội ở đây nhìn Thái Anh, giống như khi còn bé." Bà nội ngồi ở bên giường nắm tay của nàng nhẹ nhàng dỗ dành.


Phác Thái Anh cảm giác an tâm rất nhiều, mí mắt cũng càng ngày càng nặng, có bà nội bên cạnh trấn an, nhắm mắt lại đã ngủ.


"Mẹ..." Bà nội nhẹ nhàng đóng cửa phòng ngủ, Phác Khải Hồng liền khẩn trương đi tới kêu một tiếng.


Bà nội lấy tay đặt lên miệng ý bảo giữ yên lặng, rồi đi ra phòng khách.


"Mẹ, Thái Anh ngủ rồi?" Phác Khải Hồng ngồi ở bên cạnh, vẻ mặt nóng vội hỏi.


"Ừ." Bà nội gật gật đầu.


Phác Khải Hồng suy tư cau mày, im lặng vài giây lại hỏi: "Nó có cùng mẹ nói cái gì không?"


Bà nội lắc đầu, nói: "Nó nói nó đau lòng, Hồng a, Thái Anh là bị làm sao vậy?"


"Mẹ không nghe thấy lúc chiều con bé nằm mơ đều hô 'Không cần phải rời đi em' sao?, đứa nhỏ này nhất định là ở trường học có yêu thích nam sinh nào rồi, chia tay nên mới khổ sở trong lòng." Phác Khải Hồng cau mày, hai bàn tay xoa xoa với nhau.


"Haizz...Con bé cũng lớn thật rồi..." Bà nội thở dài, đứng lên đi vào phòng bếp.


Phác Khải Hồng nhìn mẹ đi vào phòng bếp, hắn dựa vào sofa, trong lòng cực kì hỗn loạn, cũng có chút thất lạc. Từ nhỏ đến lớn, hắn và con gái không có chuyện gì bí mật, Thái Anh không có chuyện gì giấu hắn, nhưng lúc này đây...con gái thương tâm khổ sở đến mức này hắn mới biết được.


**************************

Lạp Lệ Sa thấy Phác Thái Anh có việc không cùng mình được, nàng suy nghĩ một chút gọi cho Cristina.


"Cristina, Vicky đến đây lúc nào?" Điện thoại chuyển được, Lạp Lệ Sa liền lạnh lùng hỏi.


Đối phương im lặng vài giây, thở dài một hơi nói: "Lúc gặp Thái Anh và Iran, mình vừa mới đón nàng từ sân bay về, đang chuẩn bị đi ra ngoài ăn."


"Nàng hiện tại ở nhà cậu?" Lạp Lệ Sa lại hỏi.


"Không có, buổi sáng trước khi ra cửa, nàng nói cho mình biết đến Giang Vịnh là vì công tác, hơn nữa nàng sẽ ở tại khách sạn Giang Chi Vịnh một thời gian."


"Cậu có số điện thoại của nàng không? Bây giờ mình đi tìm nàng."


"Sa, chuyện của các cậu, tối hôm qua nàng đều nói với mình. Vicky không phải người xấu, nàng vì sai lầm của mình mà đau lòng cùng hối tiếc nhiều năm như vậy." Cristina nghe thấy Lạp Lệ Sa muốn đi tìm Vicky, vội nói ra.


"Sự tình đều đã qua lâu như vậy, bây giờ cậu cũng đã kết hôn hơn nữa có cô gái tốt như Thái Anh bên cạnh, chuyện đã qua hãy để cho nó qua đi. Mình hi vọng ba người chúng ta lại có thể trở thành bạn tốt như xưa." Cristina thấy Lạp Lệ Sa không nói gì, lại khuyên nhủ.


"Cristina nếu nàng đã nói ra nguyên nhân với cậu thì mình cũng không cần nhiều lời giải thích, cậu không nghe ngày hôm qua nàng nói gì sao? Nàng vẫn còn muốn cùng mình một chỗ, chỉ cần ý nghĩ này một ngày không ngừng lại, chúng ta cũng không có khả năng trở thành bạn bè, cậu vốn biết tính cách của mình." Lạp Lệ Sa bất đắc dĩ nói, rồi nàng khởi động xe.


"Vậy được rồi, một hồi mình nhắn cho cậu số của nàng." Cristina tất nhiên hiểu rõ tính cách của Lạp Lệ Sa, mình có nhiều lời cũng không nghĩa lý gì.


"Ok, cúp máy đây, mình đang lái xe." Nói dứt lời, Lạp Lệ Sa liền tắt điện thoại.


Vừa trở lại khách sạn, Vicky nhận được điện thoại của Cristina, biết Lạp Lệ Sa lập tức tới tìm mình, tâm tình nàng trở nên tốt hơn.


"Bất kể như thế nào, chỉ cần chịu cho nàng cơ hội có thể nói chuyện, đây đã là việc tốt." Vicky vừa tìm kiếm quần áo phù hợp vừa nghĩ trong đầu.


Xe Lạp Lệ Sa trực tiếp dừng ở trước cửa xoay khách sạn Giang Chi Vịnh, nàng lưu loát xuống xe giao chìa khoá cho bảo vệ, bước nhanh hướng vào đại sảnh.


Vừa vào cửa xoay, ngẩng đầu liền trông thấy Vicky trang phục xinh đẹp, vẻ mặt tươi cười đi tới, Lạp Lệ Sa vẫn lạnh lùng không biểu lộ gì. Nàng tuỳ ý để Vicky cầm túi văn kiện từ tay mình, theo nàng đi vào thang máy.


"Sa, công việc của cậu bây giờ nhất định rất vất vả a?" Vicky ra vẻ như chưa có phát sinh sự tình gì, liên tiếp ân cần hỏi han Lạp Lệ Sa.


Lạp Lệ Sa gật gật đầu, nàng chậm rãi quay qua, mắt nhìn thẳng Vicky, trong lòng nghĩ "Nữ nhân này rốt cuộc trong nội tâm suy nghĩ cái gì? Nếu như không phải tối hôm qua nàng chú ý tới nàng ta nhìn Phác Thái Anh bằng ánh mắt rất không thiện cảm, thì hôm nay nàng cũng không đến đây nói chuyện làm gì, vì chuyện kết hôn có gia đình mà nàng đã cảm thấy rất có lỗi với Phác Thái Anh, nàng quyết không để cho bất luận kẻ nào dám xúc phạm tới Phác Thái Anh thêm nữa."


Vicky vốn là người rất khôn khéo, nàng thấy Lạp Lệ Sa không muốn nói chuyện nên cũng không tiếp tục dây dưa. Tỏ ra bình tĩnh nhưng trong lòng cũng bắt đầu khẩn trương, nàng biết rõ Lạp Lệ Sa sẽ cùng mình nói chuyện gì, nhưng nàng không biết mình sẽ nên nói chuyện như thế nào đây.



Thang máy nhanh đến tầng lầu Vicky ở, nàng dẫn Lạp Lệ Sa vào phòng, để túi văn kiện qua một bên đi pha cafe.


Lạp Lệ Sa ngồi một mình trên ghế sofa, nhìn Vicky đi vào đi ra, thẳng đến khi nàng bưng tách cafe nóng ngồi xuống rồi, Lạp Lệ Sa mới bắt đầu nói chuyện.


"Vicky, tôi không quan tâm cậu đến Giang Vịnh vì mục đích gì, tôi tới chỉ là nói cho cậu biết giữa chúng ta vĩnh viễn không có khả năng." Lạp Lệ Sa chăm chú nhìn Vicky nói ra một loạt tiếng Anh.


"Sa..." Nghe xong Lạp Lệ Sa nói, ngực Vicky run rẩy một hồi, đã nhiều năm trôi qua mà người này nói chuyện vẫn là tuyệt tình như vậy.


"Mình biết rõ, mình biết rõ mình không nên ôm lấy ảo tưởng, nhưng mà cũng đã mười năm trôi qua, trong lòng của mình vẫn giống như lúc trước, mình nghĩ mình thật sự quên không được cậu." Ánh mắt Vicky tràn đầy tình cảm nhìn Lạp Lệ Sa, đôi mắt xinh đẹp kia dần dần ướt át, tựa hồ Lạp Lệ Sa chỉ cần nói thêm một câu nữa, nước mắt sẽ tràn ra khỏi mi.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Pro