Chap 38

Màu nền
Font chữ
Font size
Chiều cao dòng

Thời gian trôi nhanh, ngày mà Ngô Thế huân đi New York cũng tới. Trước đó một đêm, tắt hết đèn điện chuẩn bị đi ngủ thì có người bấm chuông cửa. xỏ đôi dép bông, Ngô Thế Huân tay vò rối mái tóc, chậm rãi ra mở cửa.

Cho dù có đánh chết, Ngô Thế Huân cũng không bao giờ tưởng tượng được Lộc Hàm sẽ đứng trước nhà mình vào đêm muộn thế này.

- Em giờ này đến đây làm gì? Lại còn uống rượu nữa!

Ngô Thế Huân cau mày. Lộc Hàm ngơ ngẩn ngẩng đầu, cả khuôn mặt đỏ bừng, ánh mắt trong veo đen láy nhìn Ngô Thế Huân rồi cười.

- Vào trong được không?

- Muộn rồi, em về đi.

- Hết tiền rồi. Ba mẹ cũng không có nhà, hiện tại tôi ngủ nhà anh một đêm được không?

-.. Được rồi, vào đi.

Lộc Hàm cười cười như tên ngốc, loạng choạng bước vào nh , được hai bước liền khụy chân ngã oạch trên sàn gỗ. Ngô Thế Huân vừa khóa cửa quay lại thấy người kia đã nằm úp trên sàn, vội vàng tới gần đỡ dậy.

- Rốt cuộc em uống bao nhiêu?!

Bực bội gắt gỏng, Ngô Thế Huân bế lấy Lộc Hàm lên phòng, đặt trên giường nệm êm ái. Sau đó lấy khăn bông thấm nước lau mặt cho nó.

Lộc Hàm đang mơ màng đột ngột mở to mắt ngồi dậy, hướng Thế Huân đang nhìn mình hỏi.

- Anh hết thích tôi rồi phải không?

- Có lẽ vậy.

- Tại sao? Anh mệt mỏi vì theo đuổi tôi?

- Ừ. Rất mệt mỏi.

- À. Tôi hiểu rồi. Ngày mai anh đi du học?

- Ừ.

- Hiện tại anh còn chút tình cảm nào với tôi không?

Lộc Hàm cười, nét cười mang theo dụ hoặc nhìn Ngô Thế Huân. Người kia gật đầu, nó lần nữa hỏi.

- Buổi cuối cùng mà, anh có thể làm điều tôi yêu cầu?

- Em muốn làm gì?

Ngô Thế Huân ngồi thẳng kiên định nhìn Lộc Hàm. Nó có chút chồm người tới tay ôm lấy cổ y, ngọt ngào cười.

- Làm tình với tôi đi.

- Em đang nói gì vậy?

- Làm tình. Chúng ta làm tình. Xem tôi là trai bao đi, anh muốn làm gì cũng được.

-..

- Trai bao miễn phí , tùy tiện chơi đùa. Không mất tiền đâu.

- Em say rồi.

- Ừ, say rồi. Nhân lúc này lợi dụng tôi một chút không phải rất tốt sao?

- Được. Nếu em muốn.

- Hì~ nhưng nói trước, tôi không có kinh nghiệm, đừng mất hứng.

Lộc Hàm ánh mắt đầy kiều diễm nhìn Ngô Thế Huân. Y đưa tay kéo gáy nó lại hôn. Từ lúc bắt đầu đã mạnh bạo ngấu nghiế , day cắn, mút mát, mọi thứ điên cuồng dồn dập như vũ bão. Lộc Hàm từ nhỏ đến lớn, tính luôn hiện tại là hôn đúng hai lần. Lần đầu vào đêm đám cưới của Bạch Hiền cách đây khoảng một năm. Lúc đó bất ngờ bị cưỡng hôn, nghẹn thở muốn chết. Hiện tại là tự nguyện, bất quá không có kinh nghiệm nên được một thời gian ngắn liền đỏ bừng khuôn mặt, tay nắm chặt lấy phần áo trên vai Ngô Thế Huân. Là bởi vì tự nguyện nên không có dám đánh y bảo thả ra. Bất quá người kia cũng hiểu sự tình, luyến tiếc mà buông tha cho bờ môi sưng đỏ mọng đầy hấp dẫn của ai kia ra.

Lộc Hàm giống như hạnh phúc được tự do mà tham lam hít lấy không khí xung quanh, ánh mắt mông lung nhìn người đối diện.

Ngô Thế Huân cúi thấp đầu khiến cho hai khuôn mặt áp sát nhau. Nhếch môi, y nói.

- Muốn tiếp tục hay dừng lại?

- Tiếp.. Tiếp tục.. a~..

Miệng vừa hé đã phát ra âm thanh say động lòng người. Bị Ngô Thế Huân đột ngột sờ nắm nơi nhạy cảm, làm sao có thể khống chế được âm thanh?

Cái kia chính là Ngô Thế Huân cách lớp áo thun, tay bóp lấy đầu nhũ của người dưới thân. Một tay khác nhàn dỗi đi lung tung sờ nắm cơ thể Lộc Hàm.

Khổ sở cắn bờ môi chặn tiếng rên, Lộc Hàm ôm lấy cái gối mềm che đi khuôn mặt khó coi hiện tại. Người kia giống như khó chịu khẽ hừ một tiếng, tiếp đó liền dừng hết mọi động tác, ngồi thẳng người nhìn nó. Từ từ hé mắt ra khỏi cái gối, Lộc Hàm ngơ ngác nhìn Ngô Thế Huân. Khó hiểu hỏi.

- A? Sao dừng lại?

- Không có hứng.

- Tại sao? Không che mặt nữa là được đúng không?

Lộc Hàm bật dậy, đối Ngô Thế Huân dẩu môi.

- Hôm nay em ăn phải thứ gì?

Miệng hỏi, mắt nhìn, một tay kéo gáy nó lại gần, tay còn lại tiếp tục lần mò khắp nơi. Quần áo Lộc Hàm thoắt cái liền nằm trọn trên sàn. Khuôn mặt đỏ bừng lí nhí:

- Ăn uống bình thường như mọi ngày thôi.. ưm~...

Ngô Thế Huân di chuyển môi xuống cần cổ trắng hồng tham lam cắn mút tạo hôn ngân làm dấu. Tiếp đó mọi việc trôi chảy đi qua. Căn phòng ngủ với ánh sáng yếu ớt từ đèn ngủ hắt ra vang đầy tiếng rên gợi tình cùng tiếng thở gấp dồn dập. Âm thanh kiều diễm quyến rũ cứ thế lan truyền đi khắp ngóc ngắc trong căn nhà. Tuy là rất nhỏ.

*

Sáng hôm sau bởi vì đau nhức mà tỉnh lại, Lộc Hàm đầu tiên chính là quay qua bên cạnh tìm kiếm bóng hình người kia. Không thấy. Lại nhìn tới tờ note trên đèn ngủ, dòng chữ đậm rõ hiện lên trong mắt.

"Cảm ơn em, cậu trai bao miễn phí đáng yêu. Hẹn gặp lại. Tạm biệt."

Giọt lệ trong veo mong manh như pha lê cứ chậm rãi rơi xuống thấm vào gối. Nước mắt giống như không cách nào dừng lại được mà đua nhau tuôn chảy. Bờ vai trần trắng nhỏ khẽ run rẩy trong tia nắng lấp lánh buổi sáng. Bàn tay thon mảnh che đi đôi mắt nhòe nước.

-.. Ngô Thế Huân.. anh rốt cuộc vẫn bỏ tôi lại.. Tại sao? .. Tại sao vậu? Tại sao lúc tôi mở lòng anh lại ra đi..? Tại sao

Trong căn nhà to lớn yên lặng chỉ phát ra tiếng khóc nấc nghẹn ngào. Âm thanh siết chặt trái tim con người.

*

Sân bay quốc tế Bắc Kinh buổi sáng đã tấp nập người ra vào. Bảy giờ sáng trong sảnh chính, ba người đứng đối diện với nhau, không biết phải dùng từ gì để miêu tả hiện tại.

Ngô Thế Huân híp mắt cười, nhào vào lòng ôm ôm cậu bạn thân. Phác Xán Liệt thở dài, trong ánh mắt chứa đầy tiếc nuối cùng đượm buồn. Cũng đáp lại mà vỗ vỗ lưng y.

Bạch Hiền đứng bên cạnh, miệng mỉm cười. Tuy là cười, nhưng không hẳn vui vẻ.

Phác Xán Liệt khóe môi cong lên, nói vài câu nhắn nhủ.

- Sang đó sống tốt, nhớ gọi điện về đây. Không được quên tớ với mọi người.

- Nhất định rồi. Làm sao có thể quên? Tớ không phũ phàng như vậy nha. Cậu cũng phải sống tốt. Còn có, chăm sóc vợ cậu cẩn thận vào. Một thân ba người đó. Sắp làm cha rồi, đừng có như con nít nữa.

Ngô Thế Huân buông Xán Liệt ra, cười cười. Hắn nghe lời nói kia, không đồng tình mà cau mày.

- Con nít cái gì? Tớ có khi nào không chăm sóc tốt cho Bạch Hiền. Cậu hôm nay bị sao lại triết lý như vậy?

- Có gì đâu a. Mọi ngày đều triết lý vậy mà.

- Thôi đi.

- Ôm ôm một chút nha, không được ăn dấm chua.

Nói một câu, Ngô Thế Huân ôm chặt lại người bé nhỏ đứng cạnh Phác Xán Liệt, vuốt mái tóc mềm của Biện Bạch Hiền. Mắt đánh qua tên đang cau mày có chút miễn cưỡng nhìn y ôm cậu.

- Bạch Hiền, hôm nay em mặc nhiều áo vậy?

- Em lạnh. Với lại bụng to, mặc nhiều như này người khác sẽ không nhìn thấy.

Biện Bạch Hiền cười, vòng tay ôm Ngô Thế Huân.

- Khi nào sinh phải cho anh biết, anh lập tức trở về ăn mừng.

- Ưm, nhất định.

- Ở lại yêu thương Xán Liệt nhiều vào, giao tên đó cho em.

- Dạ.

- Được rồi. Buông ra đi. Chỉ là du học, sao giống như cha cùng con từ biệt trong hôn lễ như vậy.

Phác Xán Liệt chịu đựng hết được, tay kéo lấy Bạch Hiền từ cái ôm kia ôm vào lòng. Mắt trừng lớn nhìn Ngô Thế Huân.

- A..

Đột nhiên bụng nhói đau, Biện Bạch Hiền nhăn mặt cắn môi chịu đựng, tay nắm chặt phần áo to sụ trước bụng.

Phác Xán Liệt cùng Ngô Thế Huân hoảng sợ đỡ Biện Bạch Hiền đứng vững, không kìm được lo lắng.

- Em sao vậy? Sinh sớm sao? Chưa đến bảy tháng mà.

Ngô Thế Huân hốt hoảng.

- Đau lắm không?

Phác Xán Liệt cũng sốt sắng.

- Đau một chút.. em bé đạp.

Biện Bạch Hiền trong lòng Phác Xán Liệt ngẩng đầu cười khổ.

- Nha, tại cậu hết đó. Hai đứa nhỏ phản ánh việc cậu bạo lực với Bạch Hiền đó.

Ngô Thế Huân chống hông ra giọng chấp vấn.

- Im lặng đi. Không nói đâu ai bảo cậu câm? Sắp đến giờ, lên máy bay đi.

- Được. Bảo trọng.

Ba người từ biệt, đợi Ngô Thế Huân khuất bóng, Phác Xán Liệt ôm lấy Biện Bạch Hiền rời khỏi sảnh chính ra xe trở về.

- Lộc Hàm không biết hôm nay Thế Huân đi?

Bỗng Phác Xán Liệt hỏi làm cho người còn lại trong xe ngẩn người một lúc, sau đó đượm buồn lắc đầu.

- Có lẽ cậu ấy không muốn tới.

-...

- Xán Liệt.. em muốn hỏi, có phải hai người họ quen nhau từ trước rồi đúng không?

- Ừ. Sao?

- Từ lúc nào vậy?

- Năm em cùng Lộc Hàm học lớp sáu. Ngô Thế Huân cùng tôi lớp chín.

- A. Nếu quen nhau trước, như thế nào lại lạnh nhạt vậy? Không thích sao?

- Lộc Hàm là người bày tỏ với Thế Huân. Hai người lúc đó rất thân thiết.

- Tại sao hiện tại lại như này? Có liên quan gì đến em không? Em.. không nhớ gì hết.

- Có lẽ không..

Phác Xán Liệt nhẹ nhàng đáp. Lời nói vừa như trả lời Bạch Hiền, vừa như hỏi chính bản thân.

Ngô Thế Huân cùng Lộc Hàm thành ra hiện tại là do cả hai không nói về chuyện Biện Bạch Hiền có tình cảm với Phác Xán Liệt sớm hơn? Hay tại vì Phác Xán Liệt hành động nông nổi? Hay do Biện Bạch Hiền nghe lời Phác Xán Liệt trong đêm đông tuyết rơi trắng thành phố ngày ấy?

Rốt cuộc lỗi là do ai? Phác Xán Liệt? Ngô Thế Huân? Lộc Hàm hay Biện Bạch Hiền?

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Pro