Chương 33: Mộng đẹp thành sự thật

Màu nền
Font chữ
Font size
Chiều cao dòng

Tôi không muốn anh.

Vẻ mặt Lý Đông Hách lạnh lùng, ngữ khí nghiêm túc, hoàn toàn không giống như đang đùa.

Cả người Lý Mẫn Hanh cừng đờ, ngỡ ngàng vô cùng.

Hắn nhớ đến giấc mơ tối hôm qua, cái cảm giác khủng hoảng và khiếp đảm bây giờ giống lúc ấy như đúc.

Hắn ghét việc trở thành người dưng với Lý Đông Hách, càng sợ hãi hơn nếu như Lý Đông Hách ở cùng một người khác.

Lý Mẫn Hanh đã từng được truyền rất nhiều canh gà*, rằng thì là thật sự yêu thương một người là hi vọng người ấy sẽ được tốt đẹp. Thế nhưng Lý Mẫn Hanh không hề thích việc Lý Đông Hách trở nên tốt đẹp với một người nào khác.

*Súp gà là những lời động viên khuyên bảo, lấy từ tựa đề các cuốn sách "Chicken soup for soul"

Hắn muốn....

Hình như hắn đã nhận ra được cái gì đó, có cái gì đó vô cùng sống động.

Lý Đông Hách xoay người rời đi.

Lý Mẫn Hanh bắt lấy tay y, nắm rất chặt. Lý Đông Hách muốn bỏ ra, hắn lại càng siết chặt hơn. Lực tay của Lý Mẫn Hanh rất lớn, lông mày Lý Đông Hách nhíu lại vì đau, Lý Mẫn Hanh lại vội vã buông ra.

Lý Đông Hách tiếp tục đi về phía trước.

"Tiểu Đông, có làm tay em bị đau không? Để anh xem một chút nào." Lý Mẫn Hanh đuổi theo phía sau nói.

Da Lý Đông Hách mềm như vậy, hắn lại siết mạnh đến thế, nhất định đã bị đỏ lên rồi. Đột nhiên Lý Mẫn Hanh rất bực với chính mình vì đã khiến cho mọi chuyện càng càng càng hỏng bét.

Lý Đông Hách trừng hắn, trong đôi mắt đã nhuốm tức giận, giọng cao lên: "Đừng có đi theo tôi!"

Xưa nay Lý Đông Hách ăn nói rất nhẹ nhẹ nhàng nhàng, chưa từng quát to. Lý Mẫn Hanh không dám theo nữa,chỉ đành đứng lại trơ mắt nhìn Lý Đông Hách đi về phía tứ hợp viện, sau đó biến mất sau cửa.

Trong giày và trên ống quần của Lý Mẫn Hanh dính toàn bùn. Hắn đi thẳng lên xe, tháo giày tháo tất ra ném sang một bên.

Lòng hắn rất sốt ruột, không thể nhịn được nữa mà rút một điếu thuốc ra hút. Trong xe ngập tràn khói gay mũi, trong lúc vô tình, Lý Mẫn Hanh đã hút tận mấy điếu.

Người thân đã lục tục rời đi, trong tứ hợp viện dần dần yên tĩnh lại, bà ngoại và bạn thân cũng có hoạt động khác, nên sau khi ăn trưa chỉ còn Lý Đông Hách và mẹ chuẩn bị trở về nhà.

Lý Đông Hách lái xe, mẹ Lý vẫn nhìn vào trong gương chiếu hậu.

"Tiểu Đông, cái xe đằng sau vẫn đi theo chúng ta kìa con." Mẹ Lý lo lắng nói.

Cha dượng cũng vội vàng nhìn về phía sau, sau khi nhìn xong liền bình tĩnh phân tích nói: "Thanh Triết, em xem người đó lái xe sang, vì thế nhất định không phải là cướp tiền. Còn nếu là cướp sắc, hai chúng ta đều già rồi, Tiểu Đông lại là con trai, đối phương sẽ không có ý đồ bất lương gì đâu, chắc là tiện đường thôi."

Kết quả tiện đường tiện thẳng đến dưới nhà.

Mẹ Lý trừng mắt nhìn cha dượng.

Cha dượng: "...."

Lý Đông Hách nói: "Hình như là bạn của con."

Mẹ Lý và chồng mình lên lầu.

Lý Đông Hách đi đến cạnh chiếc xe sang kia gõ gõ cửa sổ, Lý Mẫn Hanh mở cửa kính ra.

Vai Lý Mẫn Hanh rũ xuống, gần như cầu khẩn nói: "Bảo bối Tiểu Đông, em đừng bỏ anh mà."

Lý Đông Hách nhìn vào trong xe, thật sự là vừa tức vừa buồn cười. Trên cằm Lý Mẫn Hanh lún phún râu, trong mắt tơ máu dày đặc, tóc xù tung, trên người còn có bùn bẩn, ống quần thì xắn lên, tất quăng sang một bên, nom người lôi thôi như ăn mày vừa ra khỏi ổ.

Lý Mẫn Hanh đưa tay ra nắm lấy tay Lý Đông Hách.

"Bây giờ anh quay về rửa mặt tắm táp xong xuôi, ăn một bữa cơm, ngủ một giấc đi." Lý Đông Hách nói.

Trên mặt Lý Mẫn Hanh hiện lên vẻ mong đợi: "Anh làm thế bảo bối sẽ để ý đến anh sao?"

"Ừm." Lý Đông Hách không tỏ rõ ý kiến mà đáp một tiếng.

Lý Mẫn Hanh lại cho rằng y đã đồng ý, hắn như một con thú bị nhốt, nóng lòng tìm lối thoát. mà bây giờ, rốt cuộc Lý Đông Hách đã chỉ cho hắn một con đường. Lý Mẫn Hanh gửi một nụ hôn gió về phía Lý Đông Hách, sau đó lái xe về nhà.

Hắn đi mua đồ ăn ngoài, về nhà rửa mặt tắm rửa, cạo râu, sau khi ăn xong thì đi tiêu cơm một chút rồi lại nằm trên giường.

Lý Mẫn Hanh nằm ngửa, hai tay nắm lấy chăn không nhúc nhích như một bé con ngoan ngoãn.

Hắn ép chính mình nhắm mắt lại, thế nhưng trong đầu vẫn quanh quẩn gương mặt lạnh nhạt của Lý Đông Hách lúc nói không muốn hắn.

Lý Mẫn Hanh cố rất lâu mà vẫn không ngủ được, bèn lấy điện thoại gửi tin nhắn cho Lý Đông Hách.

"Bảo bối, anh đã nghe lời em dặn đi rửa mặt tắm táp cạo râu, cũng ăn cơm rồi, nhưng vẫn không ngủ được. Anh ngủ bù vào buổi tối nhé? Em để ý đến anh đi mà." Lý Mẫn Hanh nói.

Lý Đông Hách đang ngồi trên ban công phơi nắng.

Nơi này dù sao cũng là nhà của mẹ và dượng. Dượng là một người rất tốt, nhưng vẫn là có ngăn cách, mà y cũng không quen ở trong nhà. Lúc còn yêu Cận Đình thì y ở chỗ của gã, sau khi chia tay y lập tức mua nhà, trở về chỗ của chính mình. Đây là lần đầu tiên Lý Đông Hách không vội trở về.

Lý Đông Hách nhìn tin nhắn Lý Mẫn Hanh gửi đến, người này thật sự nghiêm túc làm hết những gì y nói.

Một lát sau, Lý Mẫn Hanh lại gửi đến một bức ảnh. Là một tấm selfie, râu mép đã cạo sạch sẽ, đôi mắt vẫn hơi đỏ, thế nhưng vẫn đẹp trai hết nấc.

"Bảo bối, em kiểm tra đi."

"Ừm."

Lý Mẫn Hanh thấy rốt cuộc wechat cũng có hồi âm, vui đến mức suýt nữa lăn xuống khỏi giường.

"Bảo bối, hôm qua anh mơ một giấc mơ, mơ thấy em kết hôn với người khác, anh gọi thế nào em cũng chẳng nghe thấy."

"Ừm."

"Bảo bối, trước đây anh đã từng có rất nhiều bạn tình, nhưng từ trước đến nay không có cảm giác này. Cái này gọi là ham muốn độc chiếm, bảo bối, anh nghĩ rằng mình đã thật sự yêu em."

Lý Mẫn Hanh gửi tin nhắn này xong, mặt hơi đỏ lên. Lúc hắn nói những lời tình tứ mặt có thể không biến sắc, thế nhưng lúc nói những câu này, tim lại đập thình thịch, lòng bàn tay toát mồ hôi.

Lần này, phải rất lâu sau Lý Đông Hách mới gửi đến một chữ "Ừ."

Lý Mẫn Hanh nhìn chằm chằm vào chữ "Ừ" này, không biết Lý Đông Hách có ý gì.

"Bảo bối, chừng nào thì em về nhà?" Lý Mẫn Hanh hỏi.

Lần này, Lý Đông Hách không trả lời nữa.

Lý Đông Hách lấy tay che trên mắt, mặt trời chiếu trên mặt y, làn da có hơi đỏ lên.

Y thở một hơi thật dài.

Tay y đặt trên trái tim, nơi đó đập rất nhanh.

Buổi tối Diệp Phụng cũng về nhà, hai người ngồi trên ban công ngắm sao.

"Cậu ta đi tìm em à?" Diệp Phụng hỏi.

"Vâng."

"Một đường mấy trăm dặm, cũng có tâm phết đấy." Diệp Phụng nói.

Lý Đông Hách cười khẽ một tiếng, không tỏ rõ ý kiến.

"Em có biết tại sao anh lại nói địa chỉ nhà bà ngoại cho cậu ta không?" Diệp Phụng hỏi.

Lý Đông Hách quay đầu lại nhìn anh, có hơi ngạc nhiên.

Diệp Phụng nhìn y: "Tiểu Đông, anh đây còn không phải là vì phối hợp với em à."

"Nhiều chuyện, em đã bỏ hắn rồi." Lý Đông Hách nói.

Diệp Phụng xoa xoa đầu y: "Nói một đằng làm một nẻo."

Diệp Phụng hỏi: "Anh có hơi tò mò, trông cậu ta thế nào vậy?"

Lý Đông Hách lấy điện thoại ra, ảnh chụp chung của y và Lý Mẫn Hanh đều ở trong máy Lý Mẫn Hanh, lúc trước trong cơn tức giận y đã xóa toàn bộ ảnh chụp Lý Mẫn Hanh rồi.

Y nhớ hôm nay Lý Mẫn Hanh có chụp một tấm tự sướng bèn mở wechat ra, đúng lúc này Lý Mẫn Hanh lại gửi đến một tấm ảnh.

Trong hình người đàn ông cường tráng mặt mày góc cạnh, thế mà lại đeo một cặp tai thỏ, chu miệng phồng má giả moe.

Lý Đông Hách: "...."

Diệp Phụng cũng nhìn thấy: "...."

Lý Đông Hách vội vàng cầm điện thoại về.

Diệp Phụng nghiêm mặt cố nhịn cười nhìn Lý Đông Hách: "Tiểu Đông, không phải em là top đấy chứ?"

"Em thích mỹ thiếu niên, không thể công nổi những người cơ bụng sau múi chân tay thô cứng." Lý Đông Hách nói.

'Rất thú vị đấy."

"Là một tên ngốc."

"Thú vị hơn Cận Đình." Diệp Phụng nói.

Lúc Lý Đông Hách và Cận Đình ở cùng nhau, là Cận Đình nắm quyền chủ động, Lý Đông Hách mắt long lanh chạy theo phía sau. Mà lần này, rõ ràng Lý Đông Hách mới là người nắm giữ quyền chủ động.

"Chỉ có chút ý tứ vậy thôi, có điều vẫn cứ giả ngu với em, bực." Lý Đông Hách nói.

Diệp Phụng: "Tiểu Đông nhà ta xuất sắc như thế, nhất định được rất nhiều người yêu thích."

Trước khi ngủ, Lý Đông Hách lại nhận được một tin nhắn của Lý Mẫn Hanh.

"Bảo bối, em mau về đi, anh có một thứ cho em."

Thứ gì?

Lý Đông Hách có chút ngạc nhiên.

Lý Mẫn Hanh vẫn không đợi được bên kia trả lời, giữa lúc mơ mơ màng màng rốt cuộc cũng ngủ thiếp đi.

Hôm sau vừa rạng sáng, Lý Mẫn Hanh vừa mở mắt ra đã nhìn thấy Lý Đông Hách đứng trước mặt mình. Hăn dụi dụi mắt, còn nghĩ mình đang nằm mơ.

Lý Mẫn Hanh trợn tròn mắt nhìn theo Lý Đông Hách, nhìn y tới lui thu dọn nhà, nhìn y lấy chăn mền trên người mình đi.

Nếu như có thể, Lý Đông Hách cũng rất muốn thu Lý Mẫn Hanh vào máy giặt quay một cái.

Rốt cuộc Lý Mẫn Hanh cũng nhận ra đây không phải mơ, hắn vọt xuống giường ôm lấy Lý Đông Hách thật chặt từ đằng sau.

Lý Đông Hách đi tới đâu, hắn theo tới đó. Chờ khi Lý Đông Hách dọn xong, hắn liền kề mặt vào muốn hôn y.

Rất dính người.

Lý Đông Hách đẩy hắn ra, Lý Mẫn Hanh vội vã đi đánh răng rửa mặt, sau đó lại trở lại tiếp tục làm đồ trang sức treo trên người Lý Đông Hách.

"Anh có thứ gì muốn cho tôi?" Lý Đông Hách không nhịn được hỏi.

Lý Đông Hách nghĩ đến vấn đề này trọn một buổi tối, vì thế sáng sớm đã quay lại.

"Bảo bối, vật này là mẹ anh cho, anh đã giấu trên người 25 năm." Lý Mẫn Hanh nói xong, trên làn da màu mật ong có hơi ửng đỏ, giống như thẹn thùng.

Lý Đông Hách nhìn theo hắn, có chút ngạc nhiên, tim đập rất nhanh.

Bảo vật gia truyền?

Trên người Lý Mẫn Hanh chỉ mặc một cái quần đùi ngắn, hắn lui về sau hai bước, đưa tay ra cởi quần.

Sinh mệnh phồn thịnh.

Lý Đông Hách: "...."'

Lý Đông Hách xoay người bỏ đi.

Lý Mẫn Hanh không hiểu tại sao Lý Đông Hách lại càng giận hơn.

Hắn bám theo Lý Đông Hách, Lý Đông Hách lại coi hắn như người tàng hình.

Lúc Lý Đông Hách nhận điện thoại, hắn ngồi xổm bên cạnh nhìn y. Sau khi cúp máy, Lý Đông Hách bắt đầu tìm kiếm quần áo trong tủ. Y mặc sơ mi trắng quần đen càng khoe ra đôi chân thẳng nuột, trong trẻo đáng yêu.

"Bảo bối, em đi đâu vậy?"

"Không phải anh mơ thấy tôi kết hôn với người khác à? Ngay bây giờ tôi sẽ đi xem mặt, cho mộng đẹp của anh trở thành sự thật." Lý Đông Hách nói.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Pro