chương 1.

Màu nền
Font chữ
Font size
Chiều cao dòng

Jeon Jungkook đặt chiếc bút xuống bàn lặng lẽ nhìn ra khung cửa sổ. Cuối cùng cũng phải rời đi rồi. Hiện tại cậu đang làm việc trong một công ty nhỏ trong thành phố, lương hàng tháng cũng đủ để chi trả cho một cái nhà trọ nhỏ và sinh hoạt hàng ngày.

Ngẫm lại cũng đã ba năm. Jeon Jungkook từ nhỏ đã phải chứng kiến cảnh chia ly của cha mẹ, được bà ngoại cưu mang dạy dỗ. Không lâu sau khi cậu tốt nghiệp đại học bà cũng qua đời.

Thu lại ánh mắt, cậu đứng dậy gom hết đồ đạc của mình chuẩn bị rời đi. Công ty làm ăn thua lỗ sắp phá sản, cậu cũng đồng dạng thất nghiệp.

Đi xuống cầu thang một đồng nghiệp cũng đang ôm đồ của mình vỗ vỗ vai cậu an ủi, cậu chỉ cười nhẹ không đáp.

Ngẩn đầu nhìn lại nơi mình đã làm việc ba năm qua giờ sắp bị phá bỏ, bản thân có chút đau lòng.

Ông chủ là một người tốt, tối ấy ông mời nhân viên cả công ty đi ăn coi như tiệc chia tay, nhưng mọi người vẫn là không nỡ để ông chủ chi tiền một mình.Cuối cùng vẫn là chia ra thanh toán.

Ông chủ hôm nay uống không ít, mọi người cũng luyên thuyên nói rất nhiều chuyện. Tỉ tê như sau này sẽ làm gì, sẽ xin việc ở đâu...đại loại như vậy.

Cậu cũng phá lệ uống một chút, tửu lượng của cậu không tốt mọi người trong công ty đều biết nên cũng không ép cậu, vài người còn tốt bụng nhắc nhở cậu không nên uống nhiều.

Hơn 10 giờ khuya mọi người cũng tản về bớt, mấy anh bạn nhậu nằm dài trên bàn không chịu dậy, mấy cô hihi haha chụp ảnh kỉ niệm, có người còn hăng hái đòi đi tăng hai, tăng ba.

Ông chủ lại ngồi cạnh cậu đưa đến một ly rượu, cậu lễ phép tiếp.

Ông chủ uống một ngụm, giọng đều đều

"Jungkook, tôi biết cậu là người tốt, năng lực có thừa, sau này mong cậu sẽ tìm được nơi làm việc tốt hơn."

"Cảm ơn ông chủ."

"Nào nào cạn ly, sau này có duyên gặp lại."

"Nhất định" cậu cũng nâng ly uống sạch.

Rốt cuộc vẫn là cậu lấy cớ có việc xin về trước.

Đầu đã ân ẩn đau, cậu mà còn ở lại nữa đảm bảo khỏi lết thân về được nhà.

Jungkook không bắt xe mà tự mình đi bộ, hít thở chút không khí vậy. Đường xá bây giờ thay đổi nhiều quá, chỉ là cuộc sống tấp nập cậu chưa có cơ hội nhìn qua.

Cậu đi dọc theo con đường dài dẫn đến một công viên, đèn đường vẫn còn sáng cậu thấy rõ mấy bụi hoa mọc gần đó.

Là mẫu đơn.

Mẫu đơn.

Jungkook ngồi xuống ghế đá lấy ví tiền ra, trong ví có ảnh một cậu học sinh tầm mười sáu, mười bảy tuổi đang mỉm cười ấm áp, cậu khẽ cười đưa tay vuốt ve gương mặt cậu thanh niên trong ảnh.

Bị điên mới không biết để ảnh trong ví tiền là có ý gì.

Đúng, đây là mối tình đầu của cậu, một mối tình đơn phương. Đã bao lâu rồi cậu vẫn chưa quên được anh ấy.

Cậu thanh niên với mái tóc vàng có hơi dài, nụ cười ngọt ngào làm biết bao cô nàng chìm đắm, cuốn cả cậu vào dòng xoáy ái tình ngay từ lần đầu bắt gặp.

Người ấy nụ cười ngọt ngào bao nhiêu bản thân lại lạnh lùng xa cách bấy nhiêu, cậu chỉ dám đứng từ xa nhìn anh, lặng lẽ khắc sâu hình ảnh cậu vào tim.

Bộp!

Mưa sao?

À không, là nước mắt, cậu lại khóc rồi.
Cậu lau đi giọt nước mắt đứng dậy rời khỏi.

Cậu thơ thẩn bước đi bỗng một bóng đen trong bụi cây lao ra giựt lấy ví tiền của cậu chạy mất, cậu cũng bị xô ngã.

Bên trong cũng không có bao nhiêu tiền nhưng...bên trong có ảnh người đó!!

Não cậu phát ra hồi chuông báo động, vật này không thể mất được.

Cậu vội đứng dậy chạy theo vừa la "ăn cướp". Nhưng với tình trạng say xỉn hiện tại làm sao cậu có thể đuổi kịp tên kia được.

Cậu tuyệt vọng dừng lại ngồi xuống đất bật khóc.

Lúc say rượu cậu đặc biệt dễ khóc chính vì vậy cậu không muốn ở lại bữa tiệc lâu, sợ một lát nữa sẽ không nhịn được mà khóc trước mặt mọi người.

Xong rồi, tấm ảnh đó là tấm ảnh duy nhất của người đó và cũng là động lực cuối cùng của cậu, mất nó rồi cậu phải làm sao đây?

Cậu loạng choạng đứng dậy, người đó sẽ ghét cậu mất, đến một tấm ảnh cũng không giữ nổi, thật vô dụng mà.

Cậu định đi về nhà thì...!Ôi trời ơi, đường nào đi ra?

Jeon Jungkook chính là bị mù đường, khi nãy mãi đuổi theo tên cướp kia liền không để ý mình đã đi đến đâu. Bây giờ nhìn lên xung quanh toàn cây với cây, bảy tám lối đi cậu cũng không biết đi đường nào.

Mọi người cũng đi về hết rồi. Xem ra hôm nay phải ngủ ngoài đường rồi.

Đang nghĩ có nên thật sự ngủ ngoài đường không thì phía sau có tiếng động, cậu giật bắn người, mọi người về hết rồi bây giờ đâu còn ai? Có phải là ma không? Nếu thật là ma thì phải làm sao đây?

Chưa kịp nghĩ xong phía sau đã truyền đến giọng nói trầm thấp

"Ví của anh này."

Jungkook thở phào một cái, là người, may quá, có nên nhờ người ta dẫn ra ngoài hộ không?

Cậu xoay người lại bắt gặp ánh mắt sắc bén của người đối diện bất giác run lên một cái.

Người này cao tầm bằng cậu nhưng hơi gầy, ban đêm lại vừa khóc xong nên cậu nhìn không rõ mặt.

Cậu đưa tay lấy lại ví của mình không quên nói cảm ơn.

Người kia bảo cậu kiểm tra xem có mất thứ gì không, cậu kiểm tra một hồi lại bắt đầu mếu.

Tiền không mất nhưng tấm ảnh lại không thấy đâu.

Người trước mặt nhìn thấy cậu sắp khóc đến nơi có hơi buồn cười nhưng không dám cười thành tiếng.

Chỉ nói muốn tìm lại thì đến tìm anh rồi xoay người đi.

Cậu vội cầm tay người kia lại, cậu còn chưa biết được tên người kia mà, làm sao đi đòi đây?

Người kia dừng lại một chút, cuối cùng cũng nhả ra vài chữ

"Tôi tên là..."

Kim Taehyung.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Pro